B. MƯU KẾ TAM QUỐC CHÍ (48 MƯU KẾ)
24. TỬ GIÁN - CHU DU LỪA TƯỞNG CÁN
Tào Tháo hay tin Chu Du xé thư, chém sứ thì cho gọi bọn Thái Mạo, Trương Doãn kéo quân tiền bộ đi ngay, bản thân dẫn đạo chiến thuyền đi Tam Giang khẩu.
Vừa tới đã thấy bên thủy trại của Đông Ngô xao động, Cam Ninh cưỡi thuyền xông ra.
Bên này em Thái Mạo là Thái Huân lướt tới đã bị Cam Ninh bắn một mũi tên nhào xuống nước.
Rồi hai đạo quân Tưởng Khâm, Hàn Đương kéo hai ngả bao vây binh Tào, quân Tào không quen thủy chiến té nhào xuống nước rất nhiều.
Giữa lúc đó đại quân Chu Du lướt tới, binh Tào đại bại, thuyền đắm, quân chết không kể xiết.
Tào Tháo vội cho thâu binh, kiểm điểm thấy hao phân nửa thì bảo bọn Thái Mạo :
- Đó là các ngươi không hết lòng đánh giặc !
Thái Mạo vội thưa :
- Xin cho tôi lập thủy trại luyện quân sĩ thì không còn lo gì binh Ngô.
Tào Tháo bèn phong Thái Mạo làm Đô đốc.
Thái Mạo lập hai mươi bốn thủy trại, tập luyện quân binh, khói lửa mù trời, còn trại trên bộ cũng chạy dài 300 dặm.
Chu Du nghe tin cũng ra xem, lòng khen thầm rồi hỏi :
- Bên Tào ai tập luyện thủy quân này ?
Các tướng thưa :
- Thái Mạo và Trương Doãn, tướng Kinh Châu về đầu Tào Tháo dạo nọ.
Chu Du nghĩ : Phải làm sao trừ được hai nguời này mới xong.
Đang thám thính thì quân Tào tên bắn qua như mưa, Chu Du liền quay về. Bên kia quân báo với Tào Tháo là có Chu Du tới do thám.
Tào Tháo bèn hội tướng sĩ lại thương nghị.
Tưởng Cán bước ra nói :
- Tôi là bạn chí thân của Chu Du, xin để tôi qua đó dùng lời hơn lẽ thiệt thuyết về đầu Thừa tướng.
Táo Tháo mừng rỡ :
- Tử Dực kéo hắn về đây được, ta chẳng bao giờ quên ơn.
Tưởng Cán liền sang trại Chu Du, nhằm lúc Chu Du đang ngồi trong trướng với tả hữu.
Chu Du hay tin nói với chư tuớng :
- Thuyết khách đã tới, phải làm như vầy ... như vầy ...
Các tướng lãnh mạng xong, Chu Du liền ra nghênh đón Tưởng Cán. Hai người hỏi han sức khoẻ lẫn nhau, xong Chu Du nói :
- Tử Dực sang làm thuyết khách cho Tào Tháo chăng ?
Tưởng Cán nói :
- Cách biệt nhau quá lâu, mới hội ngộ cớ sao đã gán cho tôi làm thuyết khách ?
Chu Du cười nói :
- Chẳng qua tôi lắng tiếng đàn ca mà đoán vậy thôi.
Tưởng Cán làm vẻ giận toan về, Chu Du níu áo mà bảo :
- Thì ở lại đây chơi, việc gì gấp vậy ?
Rồi gọi chư tướng vào chỉ Tưởng Cán nói :
- Đây là bạn cố tri của ta, hôm nay gặp nhau, chỉ nói chuyện vui. Thái Sử Từ giữ lấy gươm này hễ ai nói chuyện thời thế binh đao thì chém ngay tức khắc.
Thái Sử Từ lãnh gươm y lệnh.
Chu Du liền truyền dọn tiệc rượu uống với Tưởng Cán.
Uống nửa chừng, Chu Du đứng dậy, hai hàng cận tướng cũng vội đứng lên, khí thế xem thiệt là hùng dũng.
Chu Du dắt Tưởng Cán đi dạo ngoài trại, Tưởng Cán thấy lương thảo đầy dẫy như núi.
Rồi lại ăn tiệc, Tưởng Cán toan xin thôi thì Chu Du nắm tay bảo :
- Tri kỉ ơi lâu mới gặp nhau, tối nay hãy ngủ cùng trướng với ta cho thoả lòng khao khát.
Tưởng Cán không từ chối được.
Nằm một lúc nghe Chu Du ngáy đều đều, có vẻ say không biết gì. Tưởng Cán thì không sao chợp mắt được, nhìn trên án, có một bộ binh thư. Rón rén đến coi thì thấy dưới sách có thư từ, chợt thấy một bức đề : Thái Mạo, Trương Doãn niêm phong.
Tưởng Cán run lên bần bật, vội mở thư xem, thư rằng :
Bọn tôi thực ra không chủ tâm hàng Tào, mà là dùng mưu gạt cho nó một trận thua liểng xiểng.
Nay bọn tôi lại còn gạt nhốt hết bọn chúng vào thủy trại, chờ dịp tới đây sẽ đem đầu Tào Tháo sang nạp Đô đốc.
Sẽ có tin sang tiếp, xin Đô đốc an tâm.
Trong khi đó Chu Du thỉnh thoảng lại nói mê :
- Tử Dực, Tử Dực, cho ta xem cái đầu Tào Tháo nào ?
Tưởng Cán vội lấy bức thư giấu trong mình.
Sáng hôm sau, từ biệt Chu Du về thật sớm.
Ra mắt Tào Tháo, Tưởng Cán nói :
- Chu Du cao kì, không thể dùng lời dụ được. Nhưng tôi bắt được thư này bù vào.
Nói rồi lấy bức thư ra trình Tào Tháo.
Tào Tháo xem xong, tức giận liền vời Thái Mạo, Trương Doãn vào chỉ mặt hét :
- Ta chờ các ngươi tập luyện xong thì mạng ta không còn nữa.
Rồi không nghe lời hai người phân giải, Tào Tháo thét quân mang ra chém lập tức.
Chém tướng xong, Tào Tháo suy nghĩ, dậm chân than :
- Ta mắc mưu Chu Du rồi !
Đoạn, phong Mao Giới và Vu Cấm thay thế Thái Mạo, Trương Doãn.
Quân thám thính về báo các tin trên cho Chu Du hay, Chu Du cả mừng.
Lổ Túc khen :
- Đô đốc có tài biến hoá như vậy còn lo gì giặc Tào.
Chu Du lại khiến Lỗ Túc đi thăm dò xem Khổng Minh có biết gì không.
LẠM BÀN
1. Kinh Dịch, quẻ Tỉ, trên là Khảm (nước), dưới là Khôn (đất), nước phụ thuộc vào đất, đất dung nạp nước, cả hai nương tựa vào nhau.
Sách Tam thập lục kế giải thích : Trong cái nghi lại có cái nghi.
2. Tôn Tử binh pháp, thiên Dụng gián, giành một thiên nói về dùng gián điệp và chia thành năm loại : Hương gián, nội gián, phản gián, tử gián và sinh gián.
Hương gián là dùng người đồng hương làm gián điệp cho ta ; nội gián là dùng quan chức nước địch làm gián điệp cho ta ; phản gián là mua chuộc, dẫn dụ địch đến làm gián điệp cho ta ; tử gián là biết gián điệp của địch nhưng vẫn cung cấp tin giả cho địch ; sinh gián là gián điệp của ta, làm sứ mệnh tình báo.
3. Tưởng Cán sang Đông Ngô là gián điệp của Tào Tháo. Chu Du tương kế tựu kế dùng kế dùng tử gián để cung cấp tin giả cho Tưởng Cán.
4. Tào Tháo hấp tấp nên đã mắc kế Chu Du, vội vàng chém hai tướng huấn luyện thủy binh là Sái Mạo, Trương Doãn.