B. MƯU KẾ TAM QUỐC CHÍ (48 MƯU KẾ)
26. KẾ KHỔ NHỤC - CHU DU ĐÁNH ĐÒN HOÀNG CÁI
Tuân Du nói :
- Thái Mạo bị giết, mà anh em họ Thái còn ở đây cả. Hiện có Thái Trung, Thái Hoà là hai anh em họ của Mạo đang làm Phó tướng. Thừa tướng nên thỉnh hai người đến hậu đãi, và sai đến trá hàng, ắt địch không nghi ngờ gì.
Tào Tháo y kế, ngay đêm ấy bí mật truyền đòi Thái Trung, Thái Hoà vào trướng an ủi, dặn dò :
- Hai anh em ngươi hãy dẫn một ít binh sĩ sang Đông Ngô trá hàng, dò la động tĩnh, hễ có tin gì thì cho người mật báo về. Sau khi việc thành, sẽ được trọng thưởng rất lớn. Chớ có hai lòng nhé !
Hai người bẩm :
- Vợ con, quyến thuộc chúng tôi đều ở Kinh Châu cả, đâu dám hai lòng. Xin Thừa tướng đừng ngờ. Hai chúng tôi quyết chém đầu Chu Du, Gia Cát Lượng về dâng nạp dưới trướng.
Tháo thưởng cho rất hậu. Hôm sau, hai người đem năm trăm quân với vài chiếc thuyền, thuận buồm xuôi gió, lướt sang bờ phía nam.
Hôm ấy, Chu Du đang họp chư tướng nghị kế khởi binh, bỗng có quân vào báo :
- Thuyền bên Giang Bắc có hai người đều xưng là em của Thái Mạo là Thái Trung và Thái Hoà đến xin đầu hàng.
Chu Du truyền quân đòi vào.
Hai người vào đến nơi khóc lạy nói :
- Anh tôi là Thái Mạo chẳng có tội gì mà Tào Tháo nỡ giết đi. Hai chúng tôi muốn báo thù cho anh, xin tới bái hàng, mong được Đô đốc thu dùng. Chúng tôi tình nguyện đi tiền bộ.
Chu Du mừng ra mặt, liền trọng thưởng hai người, rồi sai Cam Ninh dẫn hai người ấy theo làm tiên phong.
Hai người lạy tạ và nghĩ thầm :
- Chu Du đã trúng kế ta.
Chu Du lại lén đòi Cam Ninh đến dặn nhỏ :
- Hai tên ấy không đem vợ con theo, tức là không thực bụng đầu hàng, ắt là Tào Tháo sai đến đây trá hàng.
Nay ta muốn nhân kế nó làm kế mình, để cho chúng thông báo tin tức. Ngươi phải ân cần đối đãi chúng nó cho tử tế, và cũng phải đề phòng chúng nó thật cẩn thận. Ðợi đến ngày xuất quân rồi sẽ chém đầu hai đứa làm lễ tế cờ. Ngươi phải lưu tâm cẩn mật, chớ để lỡ việc.
Cam Ninh lãnh mạng lui ra. Lỗ Túc vào nói với Chu Du :
- Thái Trung và Thái Hoà hàng đây là dối trá, không nên thâu dụng.
Chu Du nạt :
- Chúng nó bị Tào Tháo giết anh, nên đến đây hàng ta để lo kế báo cừu, còn dối trá vào đâu ! Tử Kính cứ đa nghi như thế, còn dung kẻ sĩ thiên hạ sao được ?
Lỗ Túc lặng thinh lui ra, rồi qua nói với Khổng Minh.
Khổng Minh chỉ cười không đáp.
Lỗ Túc hỏi :
- Cớ chi tiên sinh không nói, lại cười như vậy ?
Khổng Minh nói :
- Tôi cười Tử Kính không rõ kế của Công Cẩn. Sông Trường Giang rộng lớn mênh mông, đôi bờ xa cách, quân tế tác khó đi lại, nên Tào Tháo sai hai tướng ấy giả hàng để dò trộm việc quân của ta.
Công Cẩn đã tương kế tựu kế, để cho chúng nó thông báo tin tức theo ý mình. Việc binh càng lừa dối được nhiều thì càng hay. Ấy là mưu của Công Cẩn đó.
Chừng ấy, Lỗ Túc mới biết mình lầm.
Một đêm kia, Chu Du đang ngồi trong trướng, bỗng thấy Hoàng Cái vào ra mắt. Chu Du hỏi :
- Công Phúc đêm hôm đến đây chắc có mưu kế hay dạy ta chăng ?
Hoàng Cái đáp :
- Họ đông mình ít, cự sao cho lại. Sao không dùng lửa đốt chúng nó cho rồi ?
Chu Du liền hỏi :
- Ai dạy ông dâng kế ấy ?
Hoàng Cái đáp :
- Xuất ý tự tôi, chẳng ai dạy cả.
Chu Du nói :
- Ta muốn làm kế ấy nên để bọn Thái Trung, Thái Hoà ở đây thông tin tức, ngặt vì chẳng có người nào làm kế trá hàng cho ta.
Hoàng Cái hăng hái nói :
- Tôi xin chịu làm kế ấy cho.
Chu Du nói :
- Nếu chẳng chịu đòn thì làm sao cho Tháo tin được ?
Hoàng Cái nói :
- Tôi mang ơn họ Tôn rất hậu, dù phơi gan trải mật cũng chẳng sờn.
Chu Du nghe nói, liền chấp tay cảm tạ và nói :
- Nếu ông chịu làm cái kế khổ nhục ấy, thì vạn phúc cho Giang Đông !
Hoàng Cái nói :
- Tôi dù phải chết cũng không tiếc thân.
Bèn từ biệt lui ra.
Hôm sau, Chu Du nổi trống nhóm hết chư tướng dưới trướng.
Khổng Minh cũng có mặt. Chu Du truyền rằng :
- Nay Tào Tháo kéo binh hơn trăm vạn, lập thủy trại kiên cố, đóng dàn suốt ba trăm dặm. Ta liệu thế chưa phá được nên truyền cho chư tướng và binh sĩ, mỗi người phải nhận lãnh một số lương đủ dùng trong ba tháng để ngăn chống quân giặc.
Nói chưa dứt lời, bỗng Hoàng Cái bước ra lớn tiếng nói :
- Đừng nói là ba tháng, dầu cho sắm lương thảo đủ ba mươi tháng đi nữa cũng không làm được việc gì.
Nếu liệu phá nổi thì nội trong tháng này phải phá ngay đi.
Nếu không được thế, thì chỉ còn cách là nghe theo Trương Tử Bố, bó gươm cởi giáp, ngoảnh mặt về hướng bắc mà xin hàng.
Chu Du mặt biến sắc, đùng đùng nổi giận mắng :
- Ta vâng lệnh Chúa công, đốc quân phá Tào. Kẻ nào dám nói đến việc đầu hàng thì chém đầu.
Nay lúc quân hai bên đang đối địch, sao nguơi dám buông lời nói như vậy, làm nản lòng quân như thế ?
Nếu không chém đầu ngươi thì làm sao răn được quân tướng ?
Mắng rồi, thét tả hữu lôi Hoàng Cái đem chém.
Hoàng Cái giận dữ, cũng vùng lên mắng rằng :
- Tao từ ngày theo Phá Lỗ Tướng quân, tung hoành khắp miền đông nam thiên hạ này đã trải ba đời. Mãi đến nay mới thấy cái mặt mày chứ !
Chu Du vô cùng giận dữ, thét chém lập tức.
Cam Ninh thấy thế bước tới can :
- Công Phúc là vị cựu thần Đông Ngô. Xin Đô đốc khoan thứ cho.
Chu Du mắng luôn :
- Ngươi dám lôi thôi, làm loạn quân pháp của ta à ?
Lập tức sai tả hữu lấy roi đánh đuổi Cam Ninh loạn xạ.
Các quan phải quỳ cả xuống mà xin rằng :
- Tội Hoàng Cái đáng lí phải chết. Nhưng lúc này giết tướng, e bất lợi cho ba quân.
Xin Đô đốc tạm tha cho, cứ ghi lấy tội, đợi phá xong quân Tào, bấy giờ hãy trị cũng chưa muộn.
Chu Du còn căm giận, chưa chịu tha. Các quan phải hết lời can ngăn mãi, Du mới nói :
- Nếu ta chẳng vị mặt các quan, ắt đầu ngươi đã rụng rồi ! Nay hãy tạm gởi cái đầu đó. Tuy tội chết được tha, song tội sống khó tha.
Dứt lời, truyền tả hữu quật Hoàng Cái xuống đánh một trăm roi.
Các quan lại lăn vào xin tha.
Du nổi giận, xô đổ cái án xuống đất, đuổi các quan ra, rồi thét đánh Hoàng Cái lập tức.
Quân sĩ đem Hoàng Cái lột hết áo mão, đánh đến thịt nát máu văng, chết đi sống lại mấy lần.
Khi tả hữu đánh được năm mươi roi, các quan lại lăn vào hết sức van xin, Du mới chịu thôi.
Chu Du trỏ mặt Hoàng Cái mà mắng :
- Ngươi dám coi thường ta à ? Hãy gửi lại năm mươi roi đấy, nếu còn tái phạm sẽ trị hai tội nhập một.
Mắng rồi vùng vằng lui vào trướng.
Các quan đỡ Hoàng Cái dậy, thấy thịt da tan nát, máu me đầm đìa.
Khi được dìu về trại, Hoàng Cái ngất đi mấy lần.
Các tướng đến hỏi thăm, ai cũng ứa nước mắt.
Về phần Lỗ Túc cũng đến thăm, rồi đi thẳng đến gặp Khổng Minh, rồi nói như trách rằng :
- Hôm Công Cẩn nổi giận trừng phạt Hoàng Công Phúc, bọn chúng tôi là bộ hạ, chẳng ai dám can nhiều đã đành, chứ như tiên sinh là khách mà sao cứ khoanh tay ngồi nhìn, không nói giúp một lời ?
Khổng Minh cười nói :
- Thế ra Tử Kính vẫn dối ta !
Lỗ Túc ngạc nhiên nói :
- Túc này từ ngày đưa tiên sinh qua sông về đây, chưa hề dối trá hoặc dấu giếm nhau chuyện gì. Sao nay tiên sinh lại nói thế ?
Khổng Minh nói :
- Tử Kính há lại không biết việc đánh đập Hoàng Công Phúc tàn nhẫn hôm nay, chính là mẹo của Công Cẩn ư ? Còn bảo ta can thiệp vào làm gì ?
Lúc đó Lỗ Túc mới biết.
Khổng Minh lại nói :
- Nếu chẳng dùng khổ nhục kế thì gạt sao được Tào Tháo ? Nay mai ắt Công Cẩn sai Hoàng Công Phúc đi trá hàng, lại thêm Thái Trung, Thái Hoà mật báo về nữa, gì mà Tháo chẳng tin !
Nhưng xin nhớ cho rằng khi về gặp Công Cẩn, Tử Kính chớ có nói Lượng đã biết trước cái mưu này nhé ! Cứ nói rằng Lượng oán trách Ðô đốc quá khắc nghiệt !
Lỗ Túc từ biệt, về ra mắt Chu Du. Du mời ra tận sau trướng nói chuyện.
Lỗ Túc nghĩ thầm :
- Khổng Minh là kẻ anh tài đáng phục, nay hai bên đánh nhau chưa yên, Công Cẩn lại cứ cố tình hại mạng, vậy ta phải giấu cho yên chuyện.
Nghĩ rồi, Lỗ Túc hỏi Chu Du :
- Sao hôm nay Đô đốc trừng phạt Công Phúc nặng nề thế ?
Công Cẩn hỏi :
- Chư tướng có ai oán giận ta không ?
Lỗ Túc đáp :
- Có nhiều người chẳng an lòng.
Chu Du hỏi :
- Còn ý Gia Cát Lượng thì thế nào ?
Lỗ Túc nói :
- Hắn than trách Đô đốc là người quá khắt khe và bạc tình.
Chu Du thích chí, cười lớn nói :
- Phen này ta mới che mắt được hắn.
Lỗ Túc hỏi :
- Thế là nghĩa làm sao ?
Chu Du đáp :
- Tử Kính chưa rõ. Hôm nay ta đánh Hoàng Công Phúc một trận thật đau, đó là vì ta muốn dùng mẹo sai y đi trá hàng, nên làm khổ nhục kế đó.
Như vậy mới gạt được Tào Tháo chứ. Rồi ta sẽ thừa dịp mà đánh hoả công, ắt thủ thắng.
Lỗ Túc chịu phục Khổng Minh là người cao kiến.
Nói về Hoàng Cái bị đòn về nằm trong trướng được các tướng lần lượt đến thăm.
Hoàng Cái chẳng nói chẳng rằng, chỉ thở dài mà thôi. Bỗng có người vào báo :
- Có quan tham mưu Hám Trạch đến thăm.
Hoàng Cái cho mời vào bên giường, rồi đuổi hết tả hữu ra ngoài.
Sau vài lời thăm bệnh, Hám Trạch hỏi :
- Tướng quân có mối thù gì với Đô đốc chăng ?
Hoàng Cái đáp :
- Không !
Hám Trạch liền nói :
- Nếu vậy trận đòn hôm nay phải chăng là kế khổ nhục ?
Hoàng Cái vội hỏi :
- Sao ông lại biết ?
Hám Trạch nói :
- Tôi xem điệu bộ Đô đốc mà đoán biết tám, chín phần.
Hoàng Cái nói :
- Tôi thọ ơn của Ngô hầu ba đời rất nặng, không biết lấy gì đền đáp, nên nay tôi nguyện dâng kế ấy phá binh Tào. Xương thịt tuy đau đớn mà vẫn không tiếc hận.
Nay xem trong quân, chẳng có người nào đáng là tâm phúc, chỉ có một mình ông là người trung nghĩa rõ rệt mà thôi, nên tôi mới dám tỏ thật chuyện này.
Hám Trạch nói :
- Ông nói thế có nghĩa là muốn tôi đem thư trá hàng đưa cho Tào Tháo chứ gì ?
Hoàng Cái ân cần nói :
- Quả thật lòng tôi như thế ! Chẳng biết ông có vui lòng không ?
Hám Trạch khẳng khái nhận lời.
LẠM BÀN
1. Kinh Dịch, quẻ Mông, theo tượng quẻ dưới là Khảm (nước), trên là Cấn (núi) là chốn hiểm, chỗ mù tối ; theo đức quẻ Khảm có tính hiểm ; Cấn có tính dừng, tỏ ý mù mờ.
Tượng hào lục ngũ viết : Nhờ đức nhu thuận, nhũn nhặn thì tốt lành.
Căn bản của khổ nhục kế là nhu thuận, nhũn nhặn, mù mờ, mù tối không nhận ra được mưu kế.
2. Sách Tam thập lục kế giải thích : Bình thường, con người không tự làm tổn hại mình ; khi họ đã tự làm hại mình, tất là có chuyện.
3. Chu Du, Hoàng Cái dùng khổ nhục kế kết hợp với kế phản gián che mắt được Tào Tháo. Trong trận Xích Bích, Tháo suýt mất mạng về tay Hoàng Cái.
4. Kế này được áp dụng nhiều lần trong lịch sử : Yêu Li hi sinh cánh tay và vợ con để được Khánh Kị tin, sau dùng giáo và sức gió để giết Khánh Kị. Dự Nhượng bôi mặt, nuốt than để mất tiếng nói, tìm mọi cách giết Trí Bá.