FIGHT AND FLIGHT
arry had no idea what Hermione was planning, or even whether e had a plan. He walked half a pace hind her as they headed down the ridor outside Umbridge’s office, owing it would look very suspicious if appeared not to know where they re going.
arry chẳng hiểu chút xíu gì về đồ của Hermione, thậm chí cũ không chắc là cô nàng có một hoạch gì không. Nó đi theo s Hermione cách chừng nửa bước tụi nó dẫn đường đi xuống hành la bên ngoài văn phòng mụ Umbrid Nó biết là nếu nó tỏ ra không biết mì đang đi đâu thì sẽ rất đáng ngờ.
He did not dare attempt to talk to r; Umbridge was walking so closely hind them that he could hear her
ged breathing.
Nó cũng không dám tìm cách chuyện với Hermione; mụ Umbrid đang bám sát sau lưng tụi nó đến có thể nghe được tiếng thở hào h của mụ.
Hermione led the way down the Hermione dẫn đường đi xuống c
irs into the entrance hall. The din of d voices and the clatter of cutlery on tes echoed from out of the double ors to the Great Hall. It seemed redible to Harry that twenty feet ay were people who were enjoying ner, celebrating the end of exams,
a care in the world. . . .
thang vào tiền sảnh. Tiếng om s của những giọng nói to và tiếng d nĩa va chạm chén đĩa vang vọng q cánh cửa đôi mở vào Đại Sảnh đườ Harry không thể nào tin nổi là chỉ cá đó non sáu thước người ta đa thưởng thức bữa cơm tối ngon là ăn mừng thi cử xong xuôi, chẳng chút mảy may bận tâm gì trên cõi đ này…
Hermione walked straight out of the k front doors and down the stone ps into the balmy evening air. The n was falling toward the tops of the es in the Forbidden Forest now as rmione marched purposefully across grass, Umbridge jogging to keep Their long dark shadows rippled er the grass behind them like cloaks.
Hermione đi thẳng ra cánh cửa bằng gỗ sồi và bước xuống những b thềm để bước vào một bầu không êm dịu của buổi chiều hôm. Mặt t đang lặn xuống phía những ngọn c trong Rừng Cấm, trong lúc Hermio băng ngang qua bãi cỏ một cách q quyết. Mụ Umbridge lúp xúp bám th Những cái bóng của họ đổ dài trên đằng sau lưng, trông giống như nhữ vạt áo khoác.
It’s hidden in Hagrid’s hut, is it?”
d Umbridge eagerly in Harry’s ear.
“Ông ấy giấu nó trong căn chòi c lão Hagrid, phải không?” mụ Umbrid háo hức hỏi bên tai Harry.
Of course not,” said Hermione athingly. “Hagrid might have set it off cidentally.”
“Dĩ nhiên là không,” Hermione đ ngay với vẻ bị tổn thương. “Th Hagrid có thể vô tình để sổng thì sao Yes,” said Umbridge, whose
citement seemed to be mounting.
“Ừ,” Mụ Umbridge dường như cà lúc càng phấn khích. “Phải, lão rất
es, he would have done, of course, great half-breed oaf . . .”
thể làm vậy lắm, đương nhiên, cái đần lai khổng lồ ấy...”
She laughed. Harry felt a strong urge swing around and seize her by the oat, but resisted. His scar was obbing in the soft evening air but it d not yet burned white-hot, as he ew it would if Voldemort had moved
or the kill. . . .
Mụ phá ra cười. Harry cảm thấy c kỳ muốn quay phắt lại thộp lấy cổ họ của mụ, nhưng nó cố nhịn. Cái th của nó co giật nhè nhẹ trong làn khô khí chiều hôn êm dịu, nhưng khô buốt nhức dữ dội như Harry đã từ biết đến trong trường hợp Volderm tiến đến giai đoạn giết người. . . . Then . . . where is it?” asked
mbridge, with a hint of uncertainty in r voice as Hermione continued to
de toward the forest.
“Vậy… nó ở đâu?” mụ Umbridge với một chút ngờ vực trong giọng khi Hermione tiếp tục sải bước về p khu rừng.
In there, of course,” said Hermione, nting into the dark trees. “It had to somewhere that students weren’t ng to find it accidentally, didn’t it?”
“Dĩ nhiên là ở trong đó,” Hermio chỉ về phía rừng cây âm u. “Nó phả một chỗ nào đó mà học sinh không t ngẫu nhiên tìm được, đúng không?”
Of course,” said Umbridge, though e sounded a little apprehensive now.
f course . . . very well, then . . . you o stay ahead of me.”
“Dĩ nhiên,” mụ Umbridge bây giờ vẻ e dè, nhưng mụ vẫn nói.
nhiên… tốt lắm… vậy… hai đứa hãy đi đằng trước ta.”
Can we have your wand, then, if
’re going first?” Harry asked her.
“Nếu tụi con đi trước thì tụi con thể mượn cây đũa phép của không?”. Harry hỏi mụ.
No, I don’t think so, Mr. Potter,” said mbridge sweetly, poking him in the ck with it. “The Ministry places a
“Không, ta không nghĩ vậy, Potter mụ Umbridge chọc cây đũa phép v lưng nó, đáp ngọt ngào. “Ta e là
her higher value on my life than urs, I’m afraid.”
Pháp Thuật đánh giá sinh mạng của cao hơn mạng sống của các trò.”
As they reached the cool shade of first trees, Harry tried to catch rmione’s eye; walking into the forest hout wands seemed to him to be re foolhardy than anything they had ne so far this evening. She, wever, merely gave Umbridge a ntemptuous glance and plunged aight into the trees, moving at such ace that Umbridge, with her shorter s, had difficulty in keeping up.
Khi ba người đi tới vùng râm m của rặng cây đầu tiên, Harry cố gắ đưa mắt ra hiệu cho Hermione. Đối v nó thì đi vào rừng mà không có đ phép thì dường như điên rồ hơn cứ điều gì tụi nó đã làm trong b chiều hôm nay. Tuy nhiên Hermio chỉ ném cho mụ Umbridge một cái n khinh ghét rồi đi thẳng vào rừng c với một tốc độ mà đôi chân ngắn ng của mụ Umbridge phải vất vả lắm m rinh mụ theo kịp.
Is it very far in?” Umbridge asked, her robe ripped on a bramble.
“Còn xa nữa không?” Áo chùng một bụi gai xẻ toạc một đường, Umbridge hỏi.
Oh yes,” said Hermione. “Yes, it’s ll hidden.”
“Dạ, xa chứ,” Hermione đáp. “ được giấu kỹ lắm.”
Harry’s misgivings increased.
rmione was not taking the path they d followed to visit Grawp, but the e he had followed three years ago to lair of the monster Aragog.
rmione had not been with him on t occasion; he doubted she had any a what danger lay at the end of it.
Nỗi nghi ngờ lo sợ của Harry cà lúc càng tăng thêm. Hermione không theo con đường mòn mà tụi nó đã khi đến gặp Grawp, mà đi con đườ nó đã đi qua cách đây ba năm để đ hang ổ của con quái vật Aragog. L đó Hermione không đi cùng nó, nên đâm nghi ngờ liệu Hermione chút k niệm gì về mối nguy hiểm chờ sẵn cuối con đường.
Er — are you sure this is the right y?” he asked her pointedly.
“Ơ… bồ có chắc là đang đi đú đường không?” Nó hỏi Hermione m cách ngụ ý.
Oh yes,” she said in a steely voice, shing through the undergrowth with at he thought was a wholly necessary amount of noise. Behind m, Umbridge tripped over a fallen pling. Neither of them paused to help r up again; Hermione merely strode calling loudly over her shoulder, s a bit further in!”
“Ồ, chắc chắn!” Hermione đáp bằ một giọng đanh như thép, cô nà xông qua những bụi cây thấp, vừa vừa gây ra cái gì mà Harry cho những tiếng ồn ào hoàn toàn khô cần thiết. Đằng sau lưng tụi nó, Umbridge vấp chân vào một cây n gãy đổ. Chẳng đứa nào thèm dừng để đỡ mụ đứng lên; Hermione chỉ cắ cúi bước dài tới trước, to tiếng gọi lại phía sau, “Vô sâu thêm chút n thôi!”
Hermione, keep your voice down,”
rry muttered, hurrying to catch up h her. “Anything could be listening in re —”
“Hermione, nói khe khẽ thôi,” Ha vội vàng theo kịp Hermione, thì th
“Ở đây bất cứ cái gì cũng có thể lắ nghe —”
I want us heard,” she answered etly, as Umbridge jogged noisily er them. “You’ll see . . .”
“Mình muốn chúng ta được ng thấy,” Hermione đáp lại rất nhỏ tro khi mụ Umbridge còn hổn hển chạy xúp đằng sau. “Rồi bồ sẽ hiểu…”
They walked on for what seemed a g time, until they were once again deep into the forest that the dense e canopy blocked out all light. Harry d the feeling he had had before in forest, one of being watched by seen eyes. . . .
Tụi nó tiếp tục đi tới trong một th gian dường như rất lâu, cho đến một lần nữa lại tiến sâu vào rừ những tán cây dày đến nỗi che bít ánh sáng. Harry có cái cảm giác từng có trước đây khi vào sâu tro rừng, cái cảm giác bị quan sát b
những con mắt mà nó không n thấy…
How much further?” demanded mbridge angrily from behind him.
“Còn bao xa nữa?” đằng sau lư nó, mụ Umbridge giận dữ hỏi.
Not far now!” shouted Hermione, as y emerged into a dim, dank aring. “Just a little bit —”
“Bây giờ thì không còn xa lắm Hermione la to, khi ba người đã đi v một khoảng trống mờ mờ. “Chỉ m chút xíu nữa thôi…”
An arrow flew through the air and ded with a menacing thud in the e just over her head. The air was ddenly full of the sound of hooves.
rry could feel the forest floor mbling; Umbridge gave a little eam and pushed him in front of her e a shield —
Một mũi tên bay xuyên qua khô khí và cắm phập vào một thân c ngay phía trên đầu Hermione. Khô trung bỗng nhiên vang đầy tiếng ngựa. Harry có thể cảm thấy mặt khu rừng đang rung chuyển;
Umbridge bật ra một tiếng thét nho n và đẩy Harry ra trước mặt, như thể là một cái khiên che chắn cho vậy...
He wrenched himself free of her and ned. Around fifty centaurs were erging on every side, their bows sed and loaded, pointing at Harry, rmione, and Umbridge, who backed wly into the center of the clearing, mbridge uttering odd little whimpers terror. Harry looked sideways at rmione. She was wearing a
mphant smile.
Harry vặn mình vùng ra khỏi Umbridge và quay lại. Khoảng chừ năm chục con nhân mã xuất hiện mọi phía, tên đã đặt trên cung và cu đã giương lên sẵn, chĩa vào Hermio Harry và mụ Umbridge; cả ba đang từ lùi vào trung tâm mảnh đất trố Mụ Umbridge bật ra mấy tiếng rên hãi hùng. Harry quay sang n Hermione. Cô nàng đang mỉm cư đắc thắng.
Who are you?” said a voice. “Các người là ai?” một giọng vang lên.
Harry looked left. The chestnut- died centaur called Magorian was lking toward them out of the circle;
bow, like the others’, was raised.
Harry’s right, Umbridge was still impering, her wand trembling lently as she pointed it at the vancing centaur.
Harry liếc sang bên trái. Con nh mã có thân hình mầu nâu hạt dẻ tên Magorian đang tách ra khỏi vòng tr tiến về phía tụi nó, cung tên của h cũng giương sẵn như cung tên c những con nhân mã khác. Bên p của Harry, mụ Umbridge vẫn còn t tục rền rĩ, cây đũa phép của mụ ta lên lật bật khi mụ giơ lên chỉa vào c nhân mã đang tiến tới.
I asked you who are you, human,”
d Magorian roughly.
“Con người, ta hỏi các người là a Magorian cộc cằn hỏi.
I am Dolores Umbridge!” said mbridge in a high-pitched, terrified ce. “Senior Undersecretary to the nister of Magic and Headmistress
d High Inquisitor of Hogwarts!”
“Tôi là Dolores Umbridge!”
Umbridge đáp bằng một giọng cao t thé đầy khiếp đảm. “Trợ lý tối cao c ngài Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật và Nữ hiệu trưởng kiêm Thanh tra Tối c trường Hogwarts!”
You are from the Ministry of Magic?”
d Magorian, as many of the ntaurs in the surrounding circle
fted restlessly.
“Bà là người của Bộ Pháp Thuật à Magorian hỏi lại, trong khi nhiều c nhân mã đứng thành vòng tròn chu quanh di chuyển không ngừng.
That’s right!” said Umbridge in an en higher voice. “So be very careful!
the laws laid down by the partment for the Regulation and ntrol of Magical Creatures, any
“Đúng thế!” Mụ Umbridge nói một giọng nghe còn chói tai hơn nãy. “Cho nên hãy hết sức cẩn thậ Theo điều luật của Sở Quản Lý S vật Huyền Bí ban hành thì bất kỳ cu
ack by half-breeds such as urselves on a human —”
tấn công nào vào con người do nhữ thứ nửa người nửa ngợm như c ngươi…”
What did you call us?” shouted a d-looking black centaur, whom Harry ognized as Bane. There was a at deal of angry muttering and htening of bowstrings around them.
“Bà vừa gọi chúng tôi là cái gì?” m con nhân mã đen thui có vẻ hoang hét lên, mà Harry nhận ra là Bane. M loạt tiếng rù rì bất bình vang lên chung quanh tụi nó dây cung được k căng ra.
Don’t call them that!” Hermione said ously, but Umbridge did not appear have heard her. Still pointing her aking wand at Magorian, she ntinued, “Law Fifteen B states arly that ‘Any attack by a magical ature who is deemed to have near- man intelligence, and therefore nsidered responsible for its actions
”
“Đừng gọi họ như vậy!” Hermio giận dữ bảo, nhưng mụ Umbrid không tỏ vẻ gì có nghe lọt tai lời c Hermione. Mụ vẫn chỉa cây đũa ph run lẩy bẩy về phía Magorian, tiếp nói: “Luật mười lăm B nêu rõ rằng ‘ kỳ cuộc tấn công nào do một sinh huyền bí có trí tuệ gần bằng con ngư đều bị xem xét về mặt pháp lý…”
Near-human intelligence?” repeated gorian, as Bane and several others red with rage and pawed the und. “We consider that a great ult, human! Our intelligence,
nkfully, far outstrips your own —”
“Trí-tuệ-gần-bằng-con-người à Magorian lặp lại trong khi Bane những con nhân mã khác hí lên g dữ và giẫm cồm cộp xuống mặt đ
“Hỡi con người, bọn ta coi đó là m sự xúc phạm to lớn! Trí tuệ của bọn nhờ ơn trời, vượt xa trí tuệ của c người…”
What are you doing in our forest?”
lowed the hard-faced gray centaur om Harry and Hermione had seen
“Các người đang làm gì trong k rừng của chúng ta?” Một con nhân màu xám có gương mặt khắc khổ
their last trip into the forest. “Why you here?”
Harry và Hermione đã nhìn thấy tro chuyến đi vào rừng vừa rồi của tụi rống lên. “Tại sao các người đến đ hả?”
Your forest?” said Umbridge, aking now not only with fright but o, it seemed, with indignation. “I uld remind you that you live here y because the Ministry of Magic rmits you certain areas of land —”
“Rừng của các ngươi hả?”
Umbridge kêu lên, bây giờ mụ run không chỉ vì sợ hãi mà còn vì điên lên nữa. “Ta muốn nhắc nhở các ngư là các ngươi được sống nơi đây bởi vì Bộ Pháp Thuật cho phép c ngươi sử dụng một số vùng đất n định…”
An arrow flew so close to her head t it caught at her mousy hair in ssing. She let out an earsplitting eam and threw her hands over her ad while some of the centaurs lowed their approval and others ghed raucously. The sound of their d, neighing laughter echoing around dimly lit clearing and the sight of ir pawing hooves was extremely nerving.
Một mũi tên bay sát sạt đầu Umbridge đến nỗi chạm trúng mớ xám xịt như lông chuột của mụ khi b sượt qua. Mụ hét lên một tiếng chói và giơ cả hai tay lên ôm đầu, trong một số con nhân mã đang gầm lên t đồng, và một số khác thì rống lên cư khà khà. Âm thanh tiếng cười ng như tiếng hí vang vọng khắp chu quanh cái khoảng trống sáng mờ m và cảnh tượng bọn nhân mã giẫ móng guốc cồm cộp quả là cực căng thẳng thần kinh.
Whose forest is it now, human?”
lowed Bane.
“Này con người, bây giờ nói lại rừng là của ai hả?” Bane rống lên.
Filthy half-breeds!” she screamed, r hands still tight over her head.
easts! Uncontrolled animals!”
“Đồ lai căng bẩn thỉu!” Mụ Umbrid vẫn hai tay giơ lên ôm lấy đầu, gào
“Đồ súc vật đồ thú hoang không đư kiểm soát!”
Be quiet!” shouted Hermione, but it s too late — Umbridge pointed her nd at Magorian and screamed, carcerous!”
“Im đi!” Hermione hét, nhưng đã q muộn — mụ Umbridge đã chĩa cây đ phép vào Magorian mà gào toáng, “B trói!”
Ropes flew out of midair like thick akes, wrapping themselves tightly und the centaur’s torso and pping his arms. He gave a cry of e and reared onto his hind legs, empting to free himself, while the
er centaurs charged.
Dây thừng phóng bay vào khô trung như những con rắn mập lù, quấn quanh thân hình của con nh mã siết chặt và trói buộc hai tay h Con nhân mã phát ra một tiếng k căm phẫn và dựng đứng trên hai ch sau, cố gắng tự giải thoát mình, tro khi những con nhân mã khác ồ ạt xô lên tấn công dữ dội.
Harry grabbed Hermione and pulled r to the ground. Facedown on the est floor he knew a moment of terror hooves thundered around him, but centaurs leapt over and around m, bellowing and screaming with
e.
Harry túm lấy Hermione kéo cô nằm rạp xuống đất. Nằm úp mặt xuố mặt đất, Harry hiểu được khoảnh kh hãi hùng khi vó ngựa giẫm rần rần n sấm nổi lên chung quanh nó, như những con nhân mã chỉ nhảy vọt q hay giẫm đạp chung quanh tụi nó, g thét và rống hí lên trong cơn phẫn điên cuồng.
Nooooo!” he heard Umbridge iek. “Noooooo . . . I am Senior dersecretary . . . you cannot . . . hand me, you animals . . . nooooo!”
“Khôôôôông!” Nó nghe tiếng Umbridge thét. “Khôôôôông… Ta Trợ lý Cao Cấp… Các người khô thể… hãy thả ta ra, lũ thú vật b bây… Khôôông…”