Tin mừng Ga 20: 19-31: Với lòng thương xót, khi hiện ra với các tông đồ đang lo sợ và đóng kín cửa, lời đầu tiên mà Chúa Giêsu trao ban cho các môn đệ là sự bình an của Người.
Suy niệm:
Mừng đại năm thánh 2000, vào ngày 30 tháng 4 cùng năm, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô đệ II đã phong hiển thánh cho nữ tu Faustina, tông đồ của Lòng Chúa Thương Xót.
Ngài cũng đã lập Thánh lễ kính Lòng Thương Xót của Chúa trên toàn Hội thánh vào Chúa Nhật tuần II Phục Sinh, đúng như ước muốn của Chúa mặc khải tư cho chị Faustina: “Ta ao ước là lễ kính Lòng thương xót của Ta phải được cử hành vào Chúa nhật thứ II Phục sinh.” Như vậy, Hội Thánh đã chính thức công nhận việc tôn sùng lòng nhân từ thương xót của Chúa.
Với lòng thương xót, khi hiện ra với các tông đồ đang lo sợ và đóng kín cửa, lời đầu tiên mà Chúa Giêsu trao ban cho các môn đệ là sự bình an của Người. Và cũng với lòng thương xót, Chúa không muốn một ai ở bên ngoài nguồn suối lòng thương xót từ trái tim nhân lành của Người, nên đã tiếp tục hiện ra để củng cố đức tin nơi Tôma, người vắng mặt trong lần Chúa hiện ra với các bạn hữu của ông.
Với Tôma, ông có lý do khi đòi hỏi được nhìn thấy những dấu tích. Việc tin vào Chúa Giêsu Kitô phục sinh không phải là một sự mê tín, cũng không nghe theo những lời nói suông, lời đồn đại và không có cơ sở để tin. Chúng ta, các thế hệ sau này phải cảm ơn Tôma vì nhờ ngài mà chúng ta có được một đức tin được củng cố khi Tôma dám thẳng thắn nói lên suy nghĩ của mình: "Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin".
Nơi Tôma, có cái gì rất dễ thương, đáng ngưỡng mộ của một con người tìm đến với đức tin cách chân thành, không mập mờ hay nửa vời. Và khi đã thực sự gặp gỡ Chúa Phục Sinh, thì đây, lời tuyên xưng từ miệng Tôma không phải là từ
“Chúa” hay “Thầy” cách chung chung nữa, nhưng là từ được xác định rõ ràng: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!"
Chính khi kinh nghiệm để thốt lên “Chúa của con”, đức tin ấy giúp Tôma vâng phục cho đến cùng, dám sống chết với điều mình dấn thân.
Chúa Giêsu là Đấng nhẫn nại và giàu lòng thương xót, Người hiện ra lần này đến lần khác để củng cố, để giải gỡ những mối rối, ngờ vực và hoang mang trong lòng người môn đệ. Sự hoài nghi của các Tông đồ, cũng như việc cứng lòng tin của Tôma nhờ vậy giờ đây đã trở nên bằng chứng đức tin đầy thuyết phục đối với các tín hữu Giáo hội sơ khai cũng như với con người mọi thời đại mà không cần bằng chứng nào thêm nữa. Các Kitô hữu giờ đây vinh dự được lãnh nhận niềm tin vào Chúa Kitô Phục sinh nhờ ân sủng
“phúc cho ai không thấy mà tin”.
Vâng, nhờ tin vào Chúa Kitô Phục Sinh, các tín hữu thời Giáo Hội sơ khai đã quây quần bên nhau, hợp nhất cầu nguyện, đồng tâm nhất trí trong tư tưởng, lời nói cũng như sẵn sàng góp công góp của, coi mọi sự làm của chung với lòng bác ái chân thành. Và nhờ dấu này mà mọi người nhận biết các Kitô hữu là con cái Thiên Chúa, là anh chị em với nhau.
Chúng ta không thể định nghĩa được tình yêu, nhưng qua cách những người yêu thương thể hiện cho nhau mà nhận ra được thế nào là tình yêu. Nào là người cha người mẹ hy sinh cả đời cực khổ vì con, nào là người bạn dám hy sinh tính mạng vì bạn hữu mình, nào là người anh chị em biết nhường nhịn phần tốt cho người còn lại... Vâng, cao cả hơn hết là tình
yêu của Thiên Chúa. Ngài tỏ bày tình yêu cho nhân loại bằng lòng thương xót dẫu cho con người còn đầy dẫy những bất toàn, yếu đuối, tội lỗi, ngờ vực, thất vọng, khiếm khuyết, bất xứng, phản bội… Nhờ đó, mọi người, nhất là các tội nhân biết mau mắn chạy đến với tình yêu đầy lòng thương xót của Chúa với một niềm tin tưởng, như Người đã nói với thánh nữ Faustina: “Không một linh hồn nào phải sợ sệt khi đến gần Ta, dù tội lỗi của họ có đỏ như máu đi nữa…”
Từ thánh tâm Chúa Giêsu, hai luồng sáng trắng đỏ như nước và máu. Nước làm cho linh hồn nên công chính; và máu là sự sống của linh hồn. Xin cho mỗi người chúng ta mau mắn và thành tâm chạy đến với lòng thương xót của Chúa, để chính từ trái tim nhân lành của Người, linh hồn chúng ta cũng nhận được ơn cứu độ. Và con tim của chúng ta mềm ra, để sống đáp lại tình thương của Thiên Chúa luôn chở che và không ngừng ban ân sủng cho từng người chúng ta. Amen.