Hôm nay cô mặc chiếc áo dài màu tím, gợi ra vẻ thiết tha của cô gái Huế.
Mái tóc được buộc gọn gàng để lộ gương mặt cùng nụ cười tươi tắn.
Đôi bàn tay cô thon thon, như búp măng đang nhẹ nhàng cầm viên phấn trắng viết lên bảng những dòng chữ thật ngay ngắn, thẳng hàng: “Mùa thảo quả”
Giọng cô cất lên trầm ấm dịu dàng lôi cuốn học trò đắm chìm trong bài giảng.
Ánh mắt cô nhìn học sinh đầy trìu mến yêu thương. Ánh mắt ấy như thay bao lời nói của cô. Ánh mắt hài lòng khi học sinh hăng hái trong giờ học.
Ánh mắt buồn phiền khi học sinh chưa chuẩn bị bài kĩ lưỡng trước khi đến lớp.
Cách dạy của cô luôn sáng tạo để chúng em không cảm thấy nhàm chán hay buồn ngủ khi học.
Cô thường đưa ra những câu hỏi đọc hiểu để học sinh chuẩn bị bài trước ở nhà, còn sau đó đến lớp mới bắt đầu tìm hiểu chi tiết. Như vậy học sinh có thể nắm bài chắc chắn hơn.
Cô thường tổ chức những trò chơi nhỏ để tăng thêm phần sinh động cho buổi học.
Mỗi bài học, cô đều kể những câu chuyện liên quan, thu hút học sinh chúng em.
Những câu chuyện vui khiến cả lớp đều cười lăn cười bò. Mỗi khi cô cười để lộ ra hàm răng trắng, đều như hạt bắp. Nụ cười của cô trông thật hiền lành như cô Tiên trong truyện cổ tích.
Có những câu chuyện thật cảm động khiến ai nấy đều trầm ngâm, suy nghĩ.
Mỗi khi giảng bài, cô thường đọc rất chậm để chúng em kịp ghi, đi quanh lớp để soát xem chúng em có sai lỗi chính tả nào, cô sẽ nhắc sửa lại
Với bài học ngày hôm nay, cô giảng cho chúng em nghe về ý nghĩa câu chuyện
Sau bài học, chúng em luôn suy nghĩ về ý nghĩa đó.
III.Kết bài
Khẳng định lại tình cảm của bản thân.
Nhờ cô Lam mà những giờ học đã không còn trở nên nhàm chán. Chúng em luôn biết ơn cô vì nhờ đó mà chúng em thêm yêu thích việc đến trường, đến lớp, thêm yêu cuộc sống và biết cách sống sao cho ý nghĩa.
[60]
Dàn ý Tả cô giáo đang giảng bài – Mẫu 3 I.Mở bài
Giới thiệu đối tượng được miêu tả
Trong hành trình sống ai chẳng từng trải qua quãng thời gian học sinh đầy kỉ niệm và ý nghĩa. Đó là những giờ ra chơi vui vẻ với bạn bè, những giờ kiểm tra căng thẳng, và có cả hình ảnh người cô đang giảng bài. Đối với em, cô giáo dạy tiếng Anh năm em lớp năm là cô giáo cho em nhiều giờ dạy ý nghĩa và say mê nhất.
II.Thân bài
a. Giới thiệu khái quát về cô
Cô tên là Thảo, năm nay cô hai mươi sáu tuổi.
Cô dạy môn tiếng Anh.
Dáng cô không cao lắm nhưng lại rất thon gọn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn với cặp kính trắng, mang vẻ tri thức của một người làm nghề giáo.
Ấn tượng nhất là nụ cười của cô. Mỗi khi cô cười là như ánh mặt trời tỏa rạng, rực rỡ và ấm áp.
Cô còn trẻ và vào nghề chưa lâu nhưng những kiến thức cô cung cấp cho chúng em lại rất phong phú và đầy đủ.
b. Miêu tả dáng vẻ của cô
Hôm ấy cô mang trên mình một áo sơ mi màu trắng cổ sen với chân váy xòe màu đen, nhìn đơn giản mà vẫn hài hòa.
Cô mang đôi giàu đế bệt họa tiết hoa màu trắng, không quá màu mè mà vẫn đủ làm nổi bật đôi chân nhỏ nhắn nhanh nhẹn.
Cô bước vào lớp mang theo hương nước hoa dịu nhẹ dễ chịu, đứa nào trong lớp cũng thích hương thơm nhẹ nhàng của cô.
Cô vẫn mang chiếc cặp đen quen thuộc, trên tay còn cầm tập đề đã chuẩn bị sẵn cho buổi lên lớp.
c. Miêu tả hành động của cô
Vừa vào lớp, cô đã nở nụ cười nhẹ nhàng với từng ánh mắt học trò. Cả lớp cũng đứng lên chào cô nghiêm chỉnh.
Hôm nay bắt đầu bài mới luôn vì tiết trước cô không giao bài về nhà.
Cô cầm viên phấn trắng, viết lên bảng xanh tên bài học. Nét chữ của cô rất đẹp và mềm mại.
Cô giảng bài rất dễ nghe. Vì tiếng Anh là bộ môn khá khó với học sinh chúng em nên cô giảng rất chậm rãi.
Đọc đến chỗ nào mà lớp không hiểu nghĩa là cô sẽ ghi lên bảng từ mới, dặn dò học sinh chép bài đầy đủ để về nhà ôn lại.
Cô cho cả lớp đọc đồng thành từ mới, cho những cặp học sinh đứng lên đọc bài rồi sửa lỗi phát âm cho từng đứa một.
Bài tập trong sách cũng được cô chữa cẩn thận, giảng giải từng chỗ và không quên hỏi xem chúng em đã hiểu hết hay chưa.
Cô còn kể một số câu chuyện nhỏ để lớp học không nhàm chán. Hôm nay cô còn tổ chức trò chơi cho bọn em nữa, giờ học lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười và không có bạn nào ngủ gật trong tiết của cô cả.
III.Kết bài
Nêu cảm nhận về đối tượng được miêu tả.
Giờ giảng của cô Thảo lúc nào cũng là những giờ học cho học sinh lớp em hứng thú và nhiều mong chờ nhất. Em mong sau này em cũng được học những cô giáo như cô Thảo, ở cô vừa cô sự nghiêm khắc nhưng cũng có sự mềm mỏng khi “đối phó” với lũ quỷ học trò chúng em. Em sẽ mãi nhớ cô dù sắp phải rời xa mái trường này.
[61]
Dàn ý Tả thầy giáo mà em yêu quý 1. Mở bài
Dẫn dắt và giới thiệu thầy giáo.
Như người gieo nắng âm thầm và bền bỉ, thầy mang đến cho chúng em những hạt sáng của tri thức, đốt lên trong em ngọn lửa của đam mê và khát vọng. Cảm ơn thầy, người thầy mà em yêu quý, thầy Thanh.
2. Thân bài
a) Giới thiệu chung
Thầy Thanh là người thầy đã chủ nhiệm em năm lớp 4 và lớp 5.
Năm nay thầy cũng đã ngoài bốn mươi tuổi song thầy còn rất trẻ và tràn đầy lòng nhiệt huyết với nghề.
b) Ngoại hình
Dáng người thầy dong dong cao, dáng đi nhẹ nhàng khoan thai như chính con người thầy, chẳng thể lẫn với ai.
Gương mặt hình chữ điền, song đâu đây đã xuất hiện những nếp nhăn.
Phải chăng những đem ngồi soạn bài, những lo toan cuộc sống, những băn khoăn với học sinh đã in hằn lên gương mặt ấy.
Em vẫn yêu quý nhất là nụ cười của thầy. Một nụ cười luôn nở, ấm áp và hiền hậu, gần gũi và thân thương biết bao nhiêu.
Đôi mắt thầy ngày càng yếu đi, nhìn học sinh không còn tinh tường như ngày nào song vẫn ẩn chứa cả một biển trời yêu thương, bao dung, che chở cho những đứa học trò còn nhỏ bé và thơ ngây.
Thầy là người rất giản dị. Hằng ngày, trên chiếc xe đạp đã cũ và con đường làng đã quen, thầy mang tri thức đến cho lũ trò nhỏ.
b) Cách thầy dạy bài
Có lẽ, cho đến bây giờ, thầy là người truyền cảm hứng học tập cho em nhiều nhất.
Thầy luôn mang đến một không khí rất riêng cho lớp học với vô vàn những câu chuyện từ đời, dạy chúng em biết bao bài học quý giá.
Các môn học trở nên gần gũi hơn bao giờ hết qua lời giảng của thầy, khi trầm, lúc bổng, những trang sách vở là cuộc sống ngoài kia chứ nhất định không phải là mực đen trên tờ giấy trắng.
3. Kết bài
Nêu cảm nghĩ của bản thân.
Thầy Thanh, người thầy giáo luôn hết lòng vì học trò. Cảm ơn thầy vì tất cả!
Dàn ý Tả một ca sĩ đang biểu diễn (Ca sĩ Khánh Linh) I.Mở bài:
Chủ nhật tuần trước em được mẹ cho đi xem buổi biểu diễn ca nhạc của ca sĩ Khánh Linh. Đến bây giờ em vẫn nhớ phần trình diễn tuyệt vời đêm hôm ấy của cô.
II.Thân bài
a. Trước buổi biểu diễn
Em đã đạt được thành tích tốt trong học tập nên được mẹ thưởng cho một món quà đó là vé đi xem buổi biểu diễn của ca sĩ em yêu thích nhất-ca sĩ Khánh Linh. Ở bên ngoài phòng hát có rất đông người đang đợi kiểm vé để được vào. Mẹ và em đã vào ghế ngồi.
b. Buổi biểu diễn
Người dẫn chương trình bước ra giới thiệu hôm nay là một đêm nhạc biểu diễn để kỉ niệm mười năm đi hát của cô. Cô là ca sĩ của dòng nhạc pop ballad, cô đi hát từ khi em mới ra đời. Em đã hâm mộ cô từ hai năm nay.
Em rất hạnh phúc vì hôm nay được thưởng thức đêm nhạc của ca sĩ mình yêu thích trong một dịp đặc biệt như vậy.
Cô Khánh Linh bước ra trong một bộ áo dài màu trắng với họa tiết màu đỏ trang trí trông rất duyên dáng. Cô gửi lời cảm ơn chân thành với tất cả người hâm mộ đã đồng hành cùng cô trong khoảng thời gian vừa qua.
Tiết mục đầu tiên của cô là bài hát của nhạc sĩ Thanh Tùng "Hà Nội trong tôi" . Cô cất cao giọng hát cao vút trong trẻo. Khuôn mặt cô như đắm chìm vào giai điệu của bài hát. Lúc ấy trông cô thật xinh đẹp và tỏa sáng lấp lánh.
Cô bước xuống giao lưu với khán giả phía dưới. Em cũng có chuẩn bị một bó hoa để gửi tặng cô nhưng vẫn còn hơi ngại ngùng. Mẹ khích lệ em, cuối cùng em cũng lấy hết can đảm chạy đến chỗ thần tượng của mình, tặng cô bó hoa hồng đỏ. Cô vuốt tóc và nói: "Cảm ơn cháu nhé, cháu tên là gì ?".
Tôi đáp lại e dè rồi chạy về phía mẹ, cô dõi theo mỉm cười.
Em và mẹ ra về. Em cảm thấy rất hạnh phúc và vui sướng khi được tham dự buổi biểu diễn của ca sĩ Khánh Linh em yêu mến.
III.Kết bài Cảm nghĩ bản thân
Em rất vui khi được xem cô Khánh Linh biểu diễn. Em sẽ chăm chỉ học tập để được đi xem cô biểu diễn trong các đêm nhạc khác nữa.
[62]
Dàn ý Tả một ca sĩ đang biểu diễn (Ca sĩ Sơn Tùng MTP) 1. Mở bài
- Giới thiệu ca sĩ em định tả: Sơn Tùng MTP
- Em được xem ca sĩ Sơn Tùng biểu diễn trên tivi trong chương trình The Remix Hòa âm ánh sáng, hình ảnh trẻ trung điềm tĩnh của ca sĩ trong phần trình diễn này đã để lại ấn tượng sâu sắc trong em.
2. Thân bài
a) Tả khung cảnh chung của buổi biểu diễn
- Sân khấu được trang trí đẹp đẽ, hoành tráng với đủ loại đèn led với màu ánh sáng lấp lánh, thu hút
- Hai bên phía sân khấu là dàn âm thanh to nhỏ đủ loại, vì là chương trình âm nhạc dành cho giới trẻ nên không thể thiếu được các loại nhạc cụ, dàn âm thanh chất lượng
- Phía dưới sân khấu là bàn dành cho ban giám khảo, xa xa là hàng trăm khán giả, chủ yếu là thanh thiếu niên, fan với băng rôn đủ màu, hình ảnh của thần tượng và đèn lightstick xanh đỏ,... hòa lẫn nhau nổi bật giữa bầu trời đêm.
b) Tả Sơn Tùng MTP khi bước ra biểu diễn
- Tiết mục của Sơn Tùng là tiết mục thứ 4, sau khi các ca sĩ khác kết thúc phần trình diễn của mình, MC chương trình giới thiệu đến phần biểu diễn của Sơn Tùng, khán giả reo hò thích thú.
- Ca sĩ xuất hiện trẻ trung, bảnh bao, tiến tới chiếc ghế và dàn mic đặt sẵn giữa sân khấu, nở nụ cười tươi, cúi chào khán giả
- Ngoại hình Sơn Tùng:
+ Dáng hình: Cao, hơi gầy
+ Khuôn mặt: Được trang điểm nhẹ làm nổi bật lên đôi mắt tròn, sáng, đôi lông mày đậm, sống mũi cao, thẳng
+ Tai đeo tai phone, lỗ tai xỏ khuyên được ánh sáng chiếu vào sáng lấp lánh
+ Mái tóc nhuộm vàng, chẻ ngôi thời thượng, cá tính
- Trang phục biểu diễn của Sơn Tùng MTP: Quần bò rách gối, bên ngoài chiếc áo len cao cổ màu đen là chiếc áo dạ dài màu vàng nhạt, đơn giản nhưng rất hợp mốt.
c) Tả ca sĩ lúc biểu diễn
- Khác với thông thường thường đan xen phần nhảy, buổi biểu diễn hôm nay anh Sơn Tùng ngồi yên lặng trên chiếc ghế màu trắng giữa sân khấu, tai tập trung nghe nhạc, hai tay nắm chặt lấy mic và chậm rãi cất lên tiếng
hát đầu tiên bài hát "Thái Bình mồ hôi rơi": "Mồ hôi tuôn rơi những tháng năm hao gầy. Tình yêu thương con cha đánh đổi"... Tuổi thơ ơi nhớ lắm bánh cáy theo tôi lớn khôn. Thời gian trôi, con lớn dần, con biết ước mơ của con là gì. Chạy theo đam mê con sợ con quên đi quê hương..."
- Đây là bài hát thuộc chủ đề Quê hương, gia đình, cũng chính là đề bài của đêm thi hôm nay, do Sơn Tùng MTP sáng tác với những câu từ giản dị, chan chứa xúc cảm, tình yêu dành cho gia đình, cho quê hương yêu dấu của ca sĩ.
- Giọng hát khi khàn đặc trưng, khi cao vút hòa quyện với âm nhạc bắt tai đã tạo nên phần trình diễn đầy cảm xúc của Sơn Tùng.
- Khán giả khi yên lặng lắng nghe, có lúc hò reo thích thú theo phần biểu diễn của ca sĩ.
- Sơn Tùng MTP như thả hồn mình vào phần biểu diễn của mình, thỉnh thoảng ánh mắt của anh rưng rưng xúc động
- Ánh sáng đủ màu sắc của sân khấu chiếu vào người càng toát lên thần thái và phong cách nghệ sĩ của ngôi sao hạng A đang được đông đảo khán giả trẻ yêu mến.
d) Khi kết thúc buổi trình diễn
- Sơn Tùng chậm rãi đứng lên, lại trở lại vẻ nhí nhảnh, trẻ trung như bình thường, cất giọng khàn đặc trưng nói lời cảm ơn khán giả đã lắng nghe phần trình diễn của mình rồi lui về phía hậu trường.
3. Kết bài
- Nêu cảm nghĩ của em về ca sĩ Sơn Tùng MTP và phần biểu diễn của anh.
[63]
Dàn ý Tả bác sĩ đang chăm sóc bệnh nhân 1. Mở bài
- Giới thiệu về người định tả
- Bên cạnh nhà mình là nhà một bác sĩ.
- Người bác sĩ ấy không chỉ giúp đỡ bà con trong khu phố mà còn là ân nhân của gia đình mình.
2. Thân bài a) Tả ngoại hình
- Người bác sĩ ấy 68 tuổi. Vì vậy, ba má mình nói mình phải gọi bằng ông. Mình cũng rất thích gọi như vậy.
- Ông tên là Nguyễn Văn Thao. Hiện nay ông đã nghỉ hưu.
- Ông cao khoảng 1,70m. Da ông trắng, mắt to, lông mày rậm.
- Ông có đôi bàn tay rất dài và thon như tay con gái. Mẹ mình nói đó là đôi tay “vàng” vì chính đôi tay ấy đã phẫu thuật cứu sống biết bao bệnh nhân.
- Tóc ông bạc ở hai bên thái dương và một ít ở trước trán.
- Khi còn đi làm, ông mặc áo blue trắng. Trông ông thật đẹp. Nhìn ông mình thấy ông rất trí thức và rất sang trọng.
- Khi ở nhà, ông mặc bộ bờ lu màu xanh nhạt, trông rất mát.
- Ông thường đi đôi dép da màu nâu có quai hậu.
b) Tả hoạt động
- Mình không biết ở bệnh viện ông có những hoạt động gì. Nhưng khi ông nghỉ hưu, mình thấy sáng sáng ông thường dậy sớm tập thể dục. Ông chạy bộ ở con đường nhựa trước nhà. Có hôm, mình thấy ông trên sân thượng.
- Hôm nào lên sân thượng vào sáng sớm, nhìn sang sân thượng nhà ông, mình cũng thấy ông đang tưới những cây cảnh trồng trên đó.
- Tuy không mở phòng mạch nhưng bà con trong khu phố cần giúp là ông lại vui vẻ giúp đỡ ngay.
- Ông đã cứu ông nội mình thoát nguy hiểm vì nội mình bị hen suyễn.
- Ông ân cần khi khám bệnh cho các bệnh nhân
- Ông hỏi han các bệnh nhân về hoàn cảnh gia đình cũng như nguyên nhân gây bệnh
- Ông nói chuyện vui để các bệnh nhân quên đi nỗi sợ phải tiêm hoặc nỗi đau bệnh tật dày vò,...
3. Kết bài
- Mình rất yêu quý và kính trọng Ông.
- Mình luôn xem ông như ông nội đáng kính của mình.
- Lớn lên, mình sẽ phấn đấu trở thành một bác sĩ giỏi được nhiều người yêu quý và ngưỡng mộ như ông.
[64]
Dàn ý Tả cụ già đang ngồi câu cá 1. Mở bài:
- Làng quê em có rất nhiều ao hồ. Vì vậy, em đã nhiều lần được quan sát những người câu cá bên bờ hồ hoặc bờ ao.
- Trong tất cả hình ảnh những người câu cá đã quan sát được, em ấn tượng nhất trước hình ảnh một cụ già ngồi câu cá bên bờ hồ sen ở đầu làng em.
2. Thân bài
a. Tả khung cảnh chung
- Một buổi chiều mùa thu, khí trời mát mẻ.
- Bầu trời mùa thu cao xanh không một gợn mây.
- Từng đàn chim đang bay liệng trên tầng không.
- Trên bãi cỏ gần hồ sen, từng tốp bạn trạc tuổi em đang chăn trâu.
- Thỉnh thoảng có làn gió thu nhẹ thổi. Theo làn gió, hương dịu mát của hồ sen bay tỏa khắp xóm làng.
b. Tả ngoại hình
- Bên bờ hồ sen ngát hương, một cụ già đang buông cần câu cá.
Ông cụ khoảng hơn 70 tuổi. Khuôn mặt cụ hơi vuông, da rám nắng trông gần như màu nâu đồng bóng, khỏe mạnh.
- Mắt cụ hiền từ hơi nheo lại. Lông mày đậm đã bạc màu. Râu, tóc cụ đã bạc trắng.
- Cụ mặc bộ ba ba màu nâu.
- Cụ vắt trên vai chiếc khăn lau mặt bóng màu trắng.
- Cụ đi đôi dép nhựa cũng màu nâu.
- Nhìn dáng vẻ của cụ, em thấy cụ thật đẹp lão, cái đẹp mộc mạc giản dị chân chất của một cụ già miền Bắc đã trải qua những tháng năm lao động trên đồng ruộng.
c. Tả hoạt động
- Em thấy cụ già đặt một hộp nhựa nhỏ nhỏ đựng mồi câu xuống bờ cỏ.
Lại gần nhìn, thì ra, mồi câu là những con giun đất nhỏ đang còn sống. Bên cạnh hộp mồi là một chiếc giỏ nho nhỏ đan bằng nan tre.
- Cụ lấy cần câu ra. Chiếc cần dáng cong cong như lưng con tôm. Phía đầu cần buộc một sợi dây cước nhỏ màu trắng. Khoảng gần giữa sợi dây có một cái phao nhỏ màu trắng được làm bằng ruột cây đay.
- Cụ thong thả lấy một chú giun nhỏ móc vào lưỡi câu. Cụ từ từ buông lưỡi câu xuống nước.
- Hồ sen nước trong vắt nên em có thể nhìn thấy chú giun đất đang cựa quậy ở lưỡi câu.
Chính sự cựa quậy của chú giun đất đã thu hút một đàn cá rô bơi ngang qua đó. Chúng đâu biết đó là một cái bẫy đang chờ chúng.
- Một chú cá rô cứ bơi gần, bơi gần lại rồi bất ngờ cắn “tập” một cái. Cái phao bị cá kéo làm chìm xuống dưới mặt nước.
- Cụ già chưa nhấc cần câu lên ngay mà cứ cầm cần câu rê rê.
Chờ cho chắc chắn cá đã mắc vào lưỡi câu, cụ từ từ nâng cần lên.
Một con cá rô to bằng bàn tay béo vàng.
- Cụ già nhẹ nhàng gỡ lưỡi câu ra khỏi miệng cá rồi bỏ cá vào trong cái giỏ tre đặt bên cạnh hộp mồi. Em thấy cụ rất vui, có lẽ vì mới thả câu một chút mà cụ đã câu được một con cá rô to vàng như vậy. Điều đó cho cụ niềm tin về một buổi câu thành công. Chiều tối về, cả nhà cụ sẽ có một bữa cơm với những chú cá rô kho khế ngọt lịm và mềm thơm hoặc một đĩa cá rô rán (chiên) giòn ươm. Cụ già lại bắt một chú giun con móc vào lưỡi câu...
3. Kết bài:
- Hình ảnh cụ già nhàn nhã ngồi câu cá bên hồ sen vào một chiều thu là một hình ảnh rất đẹp.
- Hình ảnh đó góp phần làm cho bức tranh buổi chiều của làng quê đẹp trọn vẹn hơn.
- Em yêu lắm cảnh quê hương em, yêu lắm cảnh buổi chiều thu yên ả có cánh chim chao liệng trên tầng không, có đàn trâu thủng thẳng gặm cỏ, có cụ già đẹp phúc hậu giản dị ngồi câu cá bên hồ…