Thiên thời tương trợ
Mùa đông năm Sơ Bình thứ hai (năm 191), một chuyện bất ngờ nảy sinh mà quần hùng không thể ngờ được. Do chiến tranh địa phương và các thế lực cát cứ áp bức lâu dài, dân chúng khổ sở không sao chịu nổi, đã lần nữa dẫn đến những cuộc khởi nghĩa nông dân quy mô lớn nổ ra, nối tiếp khởi nghĩa Khăn Vàng trước đó.
Thanh Châu Thứ sử Tiêu Hòa thực còn nhu nhược bất tài hơn Hàn Phức. Ông ta ngồi trấn thành Lâm Truy, nhưng không đủ năng lực và can đảm cầm quân chiến đấu, hằng ngày chỉ biết cầu đảo thần linh phù trợ. Lại sợ quân Hắc Sơn ở Ký Châu nhân lúc sông Hoàng Hà đóng băng đánh sang, hợp với giặc Khăn Vàng ở Thanh Châu, bèn sai người làm hãm băng hoàn, rốt cuộc lại khiến thuộc hạ ly gián, binh mã tan tác. Sau
cùng Tiêu Hòa mắc bệnh chết trong nỗi sợ hãi, Thanh Châu rơi vào cục diện như rắn mất đầu, dư đảng Khăn Vàng nhân đó chấn hưng khí thế, tập kích thành trì, đánh phá địa phương, tụ tập ba mươi vạn quân vượt Hoàng Hà lên phía bắc, dự định hội hợp với quân Hắc Sơn.
Giặc Khăn Vàng, quân Hắc Sơn, quân Bạch Ba ở Thanh Châu đều có thực lực mạnh, nếu ba cánh quân này liên hợp thành một, sẽ khiến một vùng lưu vực sông Hoàng Hà rơi vào tình trạng không thể vãn hồi. Trước sự uy hiếp lớn từ bách tính, các lực lượng cát cứ địa phương phải tạm thời thỏa hiệp, cùng nhau chiến đấu trấn áp quân khởi nghĩa. Công Tôn Toản dẫn ba vạn quân kỵ tinh nhuệ đi xuống phía nam, đại phá giặc Khăn Vàng ở Đông Quang, rồi lại truy kích đến bên bờ Hoàng Hà, chém giết được ba vạn quân khởi nghĩa, bắt sống được bảy vạn người.
Sau khi quân Khăn Vàng ở Thanh Châu vượt sông lên phía bắc thất bại đã chuyển hướng về phía tây, xâm phạm Duyện Châu. Thời điểm này các quận ở Duyện Châu đều không mấy khả quan, Trần Lưu, Đông Quận bị các bộ quân Khăn Vàng của Vu Độc, Bạch Nhiễu, Mục Cố hơn mười vạn tên xâm phạm quấy nhiễu, trực tiếp uy hiếp đến hậu phương của Ký Châu. Chỉ cần hai cánh quân Khăn Vàng này hợp lại, Viên Thiệu sẽ vĩnh viễn không được yên. Trong những ngày này, Tào Tháo luôn chú ý quan sát nhất cử nhất động của Viên Thiệu. Tuy Xa kỵ tướng quân cố giữ vẻ trang trọng nghiêm cẩn, nhưng trong ánh mắt nét mặt cũng dần lộ rõ sự lo phiền - ông ta đang mang tâm bệnh, phải trừ bỏ quân khởi nghĩa nhất là quân khởi nghĩa ở Duyện Châu!
Hí Chí Tài đề nghị Tào Tháo, lấy danh nghĩa là bằng hữu cũ mời Viên Thiệu sang doanh mình uống rượu, phải giải quyết việc này trên bàn tiệc…
- Mạnh Đức, xin mời! - Viên Thiệu dường đã bỏ hết những lễ nghi quan cách, tối nay ông ta đã cạn liền hơn chục chén, bây giờ lại đổi khách làm chủ rót rượu cho Tào Tháo.
Tào Tháo cung kính nâng chén, nhưng chỉ nhấp một ngụm nhỏ. Đã uống nhiều rồi, y sợ mình uống thêm nữa không cẩn thận sẽ thốt ra những lời không nên nói.
- Duyện Châu tuyệt không thể để mất. - Viên Thiệu lại uống một hớp cạn chén rượu.
Ông ta vốn là tử đệ thế gia tính cách thâm trầm, uống rượu kiểu này là rất hiếm thấy: - Việc ta cần làm hiện giờ là đánh bại Công Tôn Toản thống nhất Hà Bắc. Nếu trong lúc ta đánh nhau với Công Tôn Toản, giặc Khăn Vàng từ sau lưng lại đâm lén một đao, ngu huynh ta coi như đi đời.
Ngu huynh… đã lâu rồi không nghe Viên Thiệu xưng hô như vậy, chỉ quen nghe “bản tướng quân” thôi. Được rồi, vì câu “ngu huynh” này của Viên Thiệu, ta cũng phải nói
mấy lời hay ho mới được… Nghĩ đến đó, Tào Tháo lại nhấp một ngụm rượu, rồi từ tốn nói: - Bản Sơ huynh, tiểu đệ có mấy câu thực lòng muốn nói với huynh.
- Xem đệ nói kìa, tình hình hiện tại đã thế này, hai huynh đệ ta còn không thể dốc hết tâm tư nữa sao? - Tối nay quả nhiên Viên Thiệu khác hẳn bình thường, còn trêu cợt lườm Tào Tháo.
Tào Tháo nhìn quanh đại trướng trống không: Ngoài y và Viên Thiệu đang ngồi đối diện nhau thì chẳng có bất kỳ ai khác. Viên Thiệu một mình đến doanh uống rượu, xem ra ông ta thực sự muốn dốc hết tâm can. Nhớ năm xưa khi toàn tộc ta liên lụy tới vụ án của Tống hậu, lần thứ hai về kinh làm quan, chẳng phải ta cũng từng đi tìm ông ấy dốc bầu tâm sự sao? Khi đó ông ấy có chân tâm chân ý với ta không? Thôi được, chuyện xưa không so đo nữa, tối nay hãy nói chuyện tối nay thôi…
- Bản Sơ, dù ai đề nghị huynh tiến đánh chỗ nào, huynh cũng phải thận trọng. - Tào Tháo hít một hơi dài: - Đánh phía đông lấy Thanh Châu cũng được, tiến về tây lấy Tịnh Châu cũng được, bắc phạt Công Tôn Toản cũng mặc, tạm thời không nên lo nghĩ đến.
- Ồ? - Viên Bản Sơ hơi bất ngờ: - Vì sao?
- Bởi Ký Châu của huynh vẫn chưa ổn lắm đâu. - Lần này Tào Tháo đã dốc cạn chén rượu: - Suy cho cùng giặc Hắc Sơn vẫn là đại họa trong lòng huynh.
- Bọn vô tích sự ấy thì làm được gì? - Trong lòng Viên Thiệu hiểu rõ, nhưng vẫn cố ý vờ nói vậy.
- Bọn chúng tuy không làm được gì nhưng cũng đủ để làm hỏng việc của huynh!
Huynh chắc rõ hơn đệ, hôm huynh đuổi Hàn Phức, Đổng Trác đã nhậm mệnh một người tên Hồ Thọ đảm nhậm chức Ký Châu mục, kẻ đó hiện đang ở trong đám quân Hắc Sơn. Nếu có ngày bọn chúng nhân khi huynh giao chiến với Công Tôn Toản, ngầm tập kích Ký Châu, cướp mấy tòa thành trì, sau đó đưa Hồ Thọ vào, vậy huynh lo mặt trước hay lo mặt sau đây?
Viên Thiệu không biết làm sao, đưa tay xoa xoa lên má.
- Cho nên, quân Hắc Sơn nhất định phải đánh, hơn nữa còn phải đánh bại, đánh cho chúng tan rã không còn gọi là đội quân nữa. Thứ nhất là để củng cố vị trí của huynh, hai là để thu nạp dân phu bách tính, giúp huynh có dân cư đông đúc, có lương thảo tích lũy. Đệ nghĩ chỉ dăm ba năm có thể có thay đổi lớn. - Tào Tháo tươi cười nhìn Viên Thiệu.
- Trong vòng dăm ba năm… - Viên Thiệu bỗng lộ rõ vẻ thương cảm: - Ngu huynh đã quá tuổi bất hoặc rồi, còn được mấy lần dăm ba năm nữa? Tóc mai cũng đã bắt đầu chuyển bạc. Nhưng… - Viên Thiệu ngừng lại giây lát: - Ta sẽ suy nghĩ về ý của đệ.
Tào Tháo đứng dậy rót đầy chén rượu cho Viên Thiệu: - Bản Sơ, có những chuyện muốn gấp cũng không được.
- Vậy sao đệ còn đề nghị Châu Ngu đi đánh Dự Châu? - Viên Thiệu cầm chén rượu vừa rót đầy uống cạn: - Châu Nhân Minh còn lâu mới là đối thủ của Tôn Kiên, nếu chẳng phải huynh đệ Châu thị và Lưu Biểu ở Kinh Châu, Dương Châu giúp đỡ chống địch, hắn đã bị Tôn Kiên đánh tan rồi.
- Huynh phải tìm cách bảo Nhân Minh tiếp tục kiên trì, dù có không đánh được Dự Châu cũng phải đánh.
- Ồ?
- Không cầu có công, chỉ cầu không mắc lỗi. - Tào Tháo nói vẻ ẩn ý: - Nếu Tôn Kiên chiếm được Dự Châu, tất sẽ có kẻ đánh thẳng vào Duyện Châu, đến lúc ấy chúng ta sẽ hỏng hẳn.
- Có kẻ? Ha ha ha… - Viên Thiệu ngửa mặt lên trời cười lớn, chén rượu vừa rót tung tóe hết cả: - Đệ cứ nói thẳng là Viên Công Lộ cho rồi.
- Huynh dám nói, chứ đệ không dám, kẻ sơ không thể ly gián người thân! - Tào Tháo lẩm bẩm nói.
- Ha ha ha… Huynh đệ tốt của ta… đệ đệ… ha ha ha… - Viên Thiệu cười, cười mãi.
Nước mắt chợt trào ra nơi khóe mắt: - Từ nhỏ đến lớn, bất cứ cái gì ta cũng nhường hắn. Hắn cướp con quay của ta, ta cũng nhường hắn. Hắn đòi ngồi tiệc cỗ chính đuổi ta ngồi tiệc cỗ cuối ta cũng nhường hắn. Hắn đòi làm Hổ bôn Trung lang tướng, ta cũng muối mặt đi xin Hà Tiến! Biết làm sao được, hắn là do bà chính thất sinh ra, còn ta là con tiểu thiếp, có thể nhịn được ta đều đã nhịn. Nhưng đến lúc này, hắn…
- Bản Sơ, huynh say rồi! - Tào Tháo chau mày.
- Không, ta chỉ thấy hơi buồn thôi… Nhưng ta không hối hận, vì ta không nợ hắn. - Viên Thiệu xoa xoa mặt: - Điều gì ta cũng có thể nhịn, nhưng không thể nhẫn nhịn được việc hắn nói ta không phải người của Viên gia, hắn không thể sỉ nhục mẫu thân ta!
Mẫu thân… Thứ tình cảm quấn quýt khiến họ trở thành bằng hữu lại trỗi dậy. Mười tám năm trước, trong đám tang của Hồ Quảng, hai người bọn họ đàm luận quốc sự, tâm tình với nhau, khi đó đều là thanh niên phong lưu tiêu sái, con quan cửu khanh…
Nhưng nay đã không còn như trước, triều đình chẳng còn, quê hương cũng mất, hai trái tim tự do tự tại khi ấy cũng đã tan nát. Giờ chỉ còn hai kẻ trung niên râu đã đốm bạc, hai tướng quân tay đã nhuốm đầy máu đỏ…
Trầm ngâm hồi lâu, Viên Thiệu đã tỉnh táo hơn nhiều, bảo: - Công Tôn Toản đã sai đệ đệ là Công Tôn Việt dẫn quân tương trợ Tôn Kiên, chỗ Châu Nhân Minh sẽ càng khó đánh.
- Sao cơ?
- Lưu Bá An có một con trai là Lưu Hòa, nhậm chức thị trung trong triều, hắn ngầm trốn khỏi Trường An, định rằng đến U Châu xin phụ thân dẫn quân cứu giá…
Tào Tháo cười nhăn nhó: - Cha con Lưu Ngu dù có tâm cũng chẳng có lực để làm.
Bản thân còn bị Công Tôn Toản bức tử đến nơi, sao để tâm được đến hoàng thượng nữa?
- Đệ nghe ta nói xong đã. - Viên Thiệu xua tay ra hiệu cho Tào Tháo chú ý nghe: - Lưu Hòa trốn khỏi Trường An, nhưng không qua nổi Hà Nam, đành tìm đường vòng qua Nam Dương, kết quả bị Công Lộ bắt lại. Hắn viết cho Lưu Bá An một phong thư, nói con trai ông ta đang ở chỗ mình, hai bên cùng cử binh cần vương. Lưu Ngu không còn cách nào, liền phái mấy ngàn quân binh tới chỗ hắn. Kết quả Công Tôn Toản lệnh cho đệ đệ là Công Tôn Việt cũng dẫn quân đi, ngầm câu kết với Công Lộ thu nạp hết quân của Lưu Ngu. Hiện đội quân ấy đang từ Nam Dương tiến lên, đã hội hợp với quân Tôn Kiên, cùng tử chiến với Châu Nhân Minh rồi!
- Bắt giữ nhi tử người ta, thực là vô sỉ. - Khi ấy Tào Tháo đã chẳng còn để ý đến quan hệ huynh đệ giữa Viên Thiệu và Viên Thuật nữa.
- Nay Công Tôn Toản đã kết minh với Công Lộ, Tôn Kiên lại là vũ khí giết người của hắn! - Viên Thiệu thở dài: - Còn chúng ta thì sao? Lưu Ngu ở U Châu quá nhu nhược, xem ra sớm muộn cũng bị Công Tôn Toản nuốt sống. Lưu Biểu ở Kinh Châu lại quá xa, chỉ có thể hạn chế Công Lộ từ phía sau, hơn nữa ông ta ở Kinh Châu cũng chưa ổn định. Vốn có thể nhờ Trương Mạc hoặc Bào Tín chia quân đến Dự Châu giúp chúng ta chống đỡ, nhưng… đám giặc Khăn Vàng đáng ghét kia, đã làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch! Vì sao bọn chúng lại không xuống phía nam gây rối?
Tào Tháo thấy rượu uống cũng đã đủ, nên bàn vào việc chính, vội hỏi dò: - Bản Sơ, huynh cho rằng chiến sự ở các quận Duyện Châu sẽ ra sao?
- Không lạc quan lắm, - Viên Thiệu chép chép miệng: - Trương Mạc ở Trần Lưu quá nhu, Trương Siêu lại quá cương, huynh đệ họ lo chính sự trị dân còn được, chứ dụng binh đánh trận thì không ổn. Còn Vương Quăng ở Đông Quận, nghĩ đến đã bực, co cụm về Đông Vũ Dương như con rùa rụt cổ, không dám đánh trận với giặc. Thực chẳng hiểu tại sao trước kia Lưu Đại lại chọn hắn ta! - Đông Quận Thái thú vốn là Kiều Mạo, nhưng khi đóng quân ở huyện Toan Táo, Duyện Châu Thứ sử Lưu Đại vì cướp đoạt lương thảo đã giết ông ta, tự lập thân tín là Vương Quăng lên làm Đông Quận Thái thú, người này thực không làm nổi chức ấy.
Tào Tháo cố kìm nén tâm trí đang căng thẳng, dường buột miệng nói: - Đệ sẽ đi Đông Quận giết giặc, có được không?
Viên Thiệu tựa hồ đã chuẩn bị sẵn tâm lý, hai mắt nhìn chằm chằm vào Tào Tháo.
Giây phút ấy, tim Tào Tháo như ngừng đập…
- Cũng được. - Dừng lại hồi lâu, Viên Thiệu mới gật đầu.
Tào Tháo thở phào một hơi, nguyện vọng chờ đợi suốt thời gian dài cuối cùng đã có thể thực hiện rồi!
- Nhưng… - Viên Thiệu dường lại có điều nghi vấn: - Mạnh Đức đệ rời khỏi Hà Bắc, ta sẽ mất đi một cánh tay.
- Bản Sơ huynh, lần này tiểu đệ đi không chỉ có một việc là dẹp giặc Khăn Vàng. - Tào Tháo sợ Viên Thiệu sẽ đổi ý, vội đem những lời đã suy nghĩ ngày đêm ra trình bày: - Đệ nghĩ thế này không biết đúng không… Lưu Đại kia chẳng cần biểu tấu mà tự lập Vương Quăng làm Đông Quận Thái thú, hình như có ý độc chiếm Duyện Châu.
Viên Thiệu nghe Tào Tháo nói vậy, lập tức lộ rõ vẻ hồ nghi: - Lưu Công Sơn chắc không có ý đó chứ?
- Ông ta độc chiếm Duyện Châu còn tốt đấy. Nếu ông ta bị Viên Thuật lôi kéo, phía nam Hoàng Hà từ bạn thành thù, huynh trưởng tất sẽ họa vô đơn chí. Đã vậy, chi bằng để đệ đi đánh Khăn Vàng ở Đông Quận. Đợi sau khi bình định, phía đông liên kết với Trương Mạc, phía tây hòa hợp với Bào Tín, ba người chúng đệ hợp lực bảo vệ Duyện Châu. - Tào Tháo lại định rót rượu cho Viên Thiệu, nhưng thấy vẫn còn hơn nửa chén, nên lại đặt xuống: - Từ Dự Châu đánh lên Ký Châu phía bắc, tất phải qua Duyện Châu. Nếu chẳng may Châu Ngu chiến bại, Dự Châu mất hẳn, đường lên mạn bắc bị Viên Thuật, Tôn Kiên mở thông… Vậy đệ sẽ hợp lực cùng Trương Mạc, Bào Tín, ngăn chúng ở ngoài Duyện Châu, lập thành dải bình phong cho huynh trưởng! Ngăn cách hoàn toàn vùng Hà Bắc, huynh trưởng sẽ có thể chuyên tâm đối phó với giặc Hắc Sơn và Công Tôn Toản.
- Hay… Hay… Cách này hay lắm! - Viên Thiệu đứng bật dậy, vòng qua bàn, nắm chặt cánh tay Tào Tháo: - Trương Mạc trị dân, đệ đến trị quân, Bào Tín thiện chiến, ba người các đệ mỗi người giữ một quận, liên thủ chiếm Hoàng Hà, vậy còn lo sợ gì Viên Thuật, Tôn Kiên nữa! Ha ha ha… - Lần này Viên Thiệu thực sự là cười vang vui sướng.
Tào Tháo nhìn Viên Thiệu cười, không dám nói thêm câu nào, bởi y quá hiểu tính cách Viên Thiệu. Chỉ cần mình có chút xíu hành động khoa trương nào, sẽ lập tức bị nhìn thấu ngay. Nên Tào Tháo chỉ cúi đầu uống rượu, cố tỏ vẻ buồn rầu. Viên Thiệu thấy Tào Tháo chau mày, bất giác liền hỏi: - Đệ lại có chuyện gì buồn?
- Ài… Tuy đây là cách của đệ, nhưng đệ cũng không dám chắc mười phần. Năm xưa bình định phản tặc ở Uyển Thành, đệ đã tận mắt chứng kiến sự dũng mãnh của Tôn Kiên, đó đúng là kình địch vậy! - Tào Tháo vừa nói, vừa cố ý lắc đầu lè lưỡi.
- Sao đệ không tin tưởng mình thế? Việc Đông Quận, Duyện Châu, không đệ thì ai làm được? - Rõ ràng việc Tào Tháo xin Viên Thiệu, nhưng giờ đây lại trở thành việc Viên Thiệu yêu cầu Tào Tháo.
- Tiểu đệ… cố gắng làm vậy! - Tào Tháo đứng dậy thi lễ.
Viên Thiệu mỉm cười gật gật đầu: - Thế này đi, lâu nay ta đã chẳng thuận mắt với tên Vương Quăng kia, nay ta nhậm mệnh cho đệ tiếp nhận chức Đông Quận Thái thú!
- Ơ!? - Công việc thuận lợi đến mức ngay bản thân Tào Tháo cũng không dám nghĩ tới.
Ý Tào Tháo là sau khi đến Đông Quận bình định Khăn Vàng, sẽ quay lại trừ Vương Quăng. Nay được câu này của Viên Thiệu, Tào Tháo đã danh chính ngôn thuận bớt được bao nhiêu việc.
- Chỉ cần đệ chặn đứng được Công Lộ và Tôn Kiên, đệ sẽ có công đầu trong việc bình định Hà Bắc của ta! - Viên Thiệu bước mấy bước trong đại trướng: - Ngày sau ngu huynh đắc chí, nhất định sẽ không để đệ thiệt thòi.
- Đa tạ tướng quân đã vun vén! - Lúc nào gọi Viên Thiệu là huynh trưởng, lúc nào gọi Viên Thiệu là tướng quân , Tào Tháo đã nắm rõ như lòng bàn tay. Viên Thiệu kéo y ngồi xuống, rót đầy chén cho cả hai: - Chúng ta cùng cạn!
Tào Tháo hào sảng làm theo như lời.