28’
vb?
* Nội dung chính:
Kể về 2cp bằng tình yêu qh tha thiết, gắn bó với hình ảnh người thầy.
- Đoạn 1 cho ta biết gì về 2cp?
Căn cứ vào đại từ nhân xưng (tôi, chúng tôi) của người kể chuyện, hãy xác định 2 mạch kể phân biệt lồng vào nhau trong vb?
- Vì sao nói mạch kể của người kể chuyện xưng tôi quan trọng hơn?
Tác dụng của cách kể chuyện ấy?
- Trong mạch kể của người kể chuyện xưng ctôi, cái gì thu hút người kể chuyện cùng bọn trẻ làm cho chúng nó ngây ngất?
- Tại sao có thể nói người kể chuyện đã mtả 2cp và quang cảnh nơi đây đậm chất hội họa?
- Trong mạch kể của người kể chuyện xưng tôi, nguyên nhân nào khiến 2cp chiếm vị trí trung tâm và gây xúc động sâu sắc cho người kể chuyện?
2cp đầu làng và cảm xúc, tâm trạng của nvật mỗi lần về thăm làng.
+” Vào năm… biêng biếc kia.”: Hồi tưởng kỉ niệm.
+NV nhớ đến người trồng 2cp gắn liền với trường Đuy-sen.
-Biết vị trí, vai trò của nó.
- Đoạn a,b,d: người kể xưng tôi là nv họa sĩ trong truyện. Đoạn c Xưng chúng tôi gồm người kể và bạn bè thời thơ ấu.
Cách kể đan xen, lồng ghép 2 thời điểm hiện tại và quá khứ, trưởng thành và thời thơ ấu, 1người và nhiều người làm cho câu chuyện trở nên sống động, thân mật, chân thật hơn thu hút người đọc hơn.
- Hai cp là nơi tụ tập, vui đùa với những trò chơi sôi động, hào hứng kỉ niệm thời thơ ấu, lớp cuối, khi lên tầm cao đã giúp lũ trẻ thấy 1 thg mới đẹp đẽ, khơi gợi những suy nghĩ, ước mơ của tuổi thơ.
- Vài nét phác thảo, đv đã thâu tóm cái hồn của svật.
Bức tranh thảo nguyên với đường nét màu sắc đặc trưng rất sống động, quyến rũ.
- Nó gắn liền với tình yêu qh và kỉ niệm tuổi thơ, là nhân chứng của câu chuyện cảm động về thầy Đuy-sen.
- 2cp được nhân hóa cao độ và được quan sát, mtả bằng đôi mắt họa sĩ và
II- Đọc-Hiểu văn bản:
A- Nội dung: đoạn trích là bài ca về tình yêu quê hương xứ sở, bài ca về người thầy chân chính.
Hình ảnh hai cây phong trong cảm nhận của người họa sĩ:
a- Cây được trồng giữa một ngọn đồi phía trên làng. Ai đến làng cũng đều thấy chúng trước tiên.
- Là dấu hiệu để nhận ra làng.
Hai cây phong là biểu tượng của quê hương.
b- Trong kí ức tuổi thơ:
Hai cây phong gắn với kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ không bao giờ quên được.
Đây là nơi giúp bọn trẻ thấy một “ thế giới đẹp đẽ vô ngần của không gian bao la và ánh sáng”, nhìn ra vẻ đẹp mới và khơi gợi khát vọng khám phá miền đất lạ.
c- Hai cây phong là nhân chứng cho hành động và tình cảm của thầy Đuy-sen.
Thầy đã trồng 2cây phong với hi vọng các thế hệ trẻ được học hành, có khát vọng lớn và trở thành người hữu ích.=> lòng biết ơn thầy Đuy-sen- người đã gieo vào những tâm hồn trẻ thơ niềm tin, niềm khao khát hi vọng về một cuộc sống tốt đẹp.
B- Nghệ thuật:
- Lựa chọn ngôi kể, người kể tạo nên hai mạch kể lồng ghép độc đáo.
- Miêu tả bằng ngòi bút
- Tại sao có thể nói 2cp được mtả rất sống động như hai con người, và không chỉ thông qua sự quan sát của người họa sĩ?
- Hãy nêu giá trị nghệ thuật và nội dung tư tưởng của văn bản “ Hai cây phong” ?
tâm hồn con người đã gắn bó với nó trong tuổi thơ và trưởng thành. Cho nên đv không chỉ phác họa được hình dáng mà còn nghe cả âm thanh, nghe được “tiếng nói riêng”,
“tâm hồn riêng” vẻ đẹp riêng. Qua việc ca ngợi vẻ đẹp của 2cp, người kc hướng tới người đã trồng và vun xới chúng, người thắp sáng niềm tin và khát vọng cho lũ trẻ. Ngọn đồi có 2cp là “ ngôi trường Đuy-sen” là biểu tượng cho trường học, nơi khai tâm và nuôi dưỡng tình yêu lớn của con người gắn với thầy giáo ĐS.
đậm chất hội họa, truyền sự rung cảm đến người đọc.
- Có nhiều liên tưởng, tưởng tượng hết sức phong phú.
C- Ý nghĩa vb: HCP là biểu tượng của tình yêu quê hương sâu nặng gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ của người họa sĩ làng Ku- ku-rêu.
III- Tổng kết: Trong đoạn trích truyện “ NTĐT” của Ai-ma-tôp 2cp được mtả hết sức sinh động bằng ngòi bút đậm chất hội họa.
Người kể chuyện truyền cho chúng ta tình yêu quê hương da diết và lòng xúc động đặc biệt vì đây là 2cp gắn với câu chuyện về thầy Đuy-sen, người đã vun trồng ước mơ, hy vọng cho những học trò nhỏ của mình.
4- Củng cố: Hãy nêu cảm nhận của em sau khi học bài này?
5- Dặn dò: Học bài.
Soạn bài: “ Thông tin về Ngày Trái Đất năm 2000”.
\
Tiết 35,36 VIẾT BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 2
Ngày dạy:
I- Mục tiêu bài dạy: Giúp hs
- Biết vận dụng những kiến thức đã học về vb “ Lão Hạc” và cách tạo lập vbts kết hợp miêu tả và biểu cảm để thực hành viết một bài văn theo yêu cầu của đề.
- Rèn luyện kĩ năng tìm hiểu đề tìm ý lập dàn ý diễn đạt, trình bày.
- Có ý thức làm bài đúng phương pháp, đủ nội dung, có sáng tạo và có phong cách riêng.
II- Phương tiện dạy- học: Chuẩn bị đề bài và đáp án.
III- Tiến trình tổ chức tiết dạy:
1- Kiểm tra sự chuẩn bị của học sinh.
2- Nêu yêu cầu của bài viết ( Dựa vào mục tiêu bài dạy) 3- Ghi đề và cho hs làm bài:
• Đề: Nếu là người được chứng kiến cảnh Lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo trong truyện “ Lão Hạc” của Nam Cao thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?
4- Thu bài:
5- Dặn dò: Chuẩn bị bài “ Luyện nói : Kể chuyện theo ngôi kể kết hợp với miêu tả và biểu cảm”
* Bài tham khảo
Do bận làm ăn nên tôi ít có dịp về quê. Hôm nay, tôi về và ghé thăm ông giáo, người hàng xóm ngày xưa. Lâu ngày mới gặp, nên có rất nhiều chuyện để nói. Ông giáo là một trí thức nghèo đang thất nghiệp, về sống cùng gia đình túng quẫn ở quê. Ông rất thương người và dễ thông cảm. Nhấp ngụm trà cho thông cổ, tôi chuyển sang hỏi chuyện lão Hạc:
- Lão Hạc dạo này thế nào rồi, hở bác?
Ông giáo gật gù bảo:
- Lão Hạc vừa qua một trận ốm ghê người, sức khỏe giảm sút hẳn. Đã vậy, vườn lão bị bão vừa qua làm cho xơ xác nên chẳng có hoa lợi gì. Cuộc sống của lão đã khó càng thêm khó. Lão đã mấy lần bàn chuyện bán con chó vàng với tôi.
Nghe thế, tôi nói:
- Chắc ông ấy nói thế thôi, chứ chẳng bán đâu. Bác cũng biết từ khi con trai đi, lão chỉ có con chó này làm bạn. Với lại lão cũng yêu quí cậu vàng lắm kia mà. Nó là kỉ niệm của con trai lão, là niềm hi vọng ngày con trai lão về cưới vợ.
Ông giáo gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Bỗng lão Hạc tằng hắng bước vào. Ông giáo mỉm cười, nói:
- Thiêng thật! chúng tôi vừa nhắc đến cụ là cụ đến liền.
Chẳng để ý gì đến sự có mặt của tôi, lão nói ngay:
- Cậu vàng đi đời rồi, ông giáo ạ ! Có chút ngỡ ngàng, ông giáo hỏi lại:
- Cụ bán rồi à?
- Bán rồi. Họ vừa bắt xong.
Lão trả lời và cười, cố làm ra vẻ vui vẻ. Trời ạ ! Lão cười mà sao trông giống mếu quá. Đôi mắt mờ đục ngân ngấn nước. Xót xa quá, tôi hỏi:
- Nó cho bắt hở cụ?
Như chạm vào nỗi đau lớn, mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những nếp nhăn quanh mắt xô lại với nhau,ép cho nước mắt chảy ra. Lão ngồi xuống chiếc ghế ọp ẹp, đưa bàn tay nhăn nheo, thô ráp chùi khóe mắt. Gương mặt tái nhợt. giọng khổ não, lão kể:
- Khốn nạn thay ! nó có biết gì đâu. Nghe tôi gọi thì chạy ngay về, vẫy vẫy đuôi.
Tôi cho nó ăn cơm và đưa tay vuốt trên đầu, trên lưng nó như mọi khi. Vừa lúc ấy, thằng Mục tóm lấy hai cẳng sau, dốc ngược nó lên. Loay hoay một lúc, thằng Mục với thằng Xiên đã trói chặt bốn chân cu cậu lại. – Lão sụt sịt khóc rồi kể trong nước mắt. - Cái giống nó cũng khôn hai ông ạ ! Nó rên ư ử nhìn tôi một lúc rồi sủa váng lên tức tối, như trách mắng tôi : “ Lão già tệ lắm! Tôi đã gần gũi với lão, san sẻ cùng lão bao năm nay. Thế mà lão lừa tôi. Lão nỡ bán tôi cho người ta giết thịt…”
Lão bỏ lửng câu nói, đầu ngoẻo xuống, hai tay ôm lấy mặt khóc hu hu như một đứa con nít. Người ta nuôi chó, giết thịt hay bán nó đi là một điều bình thường, chứ có mấy ai đau khổ, day dứt, ân hận như lão đâu. Quá đau khổ như thế này là bởi lão rất lương thiện, chua làm điều gì trái với lương tâm mà giờ đây lại lừa một con chó, một người bạn gần gũi. Tôi chưa biết an ủi ra sao thì ông giáo đã nắm cái vai gầy của lão, ôn tồn nói :
- Cụ nghĩ thế chứ nó chả hiểu gì đâu ! Vả lại, cụ làm vậy là hóa kiếp cho nó đấy.
Tôi chợt nghĩ : kiếp chó khổ thì ta hóa kiếp cho nó. Còn kiếp người như tôi, như lão thì sao? Từ đây, lão sẽ sống ra sao trong những ngày tháng cô đơn còn lại với tâm trạng đầy mặc cảm, ân hận, dằn dặt?