Cũng như nhiều cư dân khác, người Sán Dìu thờ cúng tổ tiên là chính, đồng thời cũng thờ Phật giáo, Lão giáo và Khổng giáo. Ngoài ra đồng bào còn tin rất nhiều thứ thần, ma khác.
Nhiều dân tộc ở nước ta đều bị ảnh hưởng các tôn giáo trên, nhưng khi du nhập vào Việt Nam hệ tư tưởng các tôn giao đã bị phong kiến hóa, nhằm củng cố thêm cái quyền uy gia trưởng và tộc trưởng. Ở người Sán Dìu cũng tùy theo từng dòng họ mà ma tổ tiên được thờ từ 6, 7 đời cho tới 10 đời, 12 đời. Nhưng khi cúng bái cầu khấn sự linh ứng, thì người ta tính đến đời thứ 4, nếu tính từ đời mình, tức là đời cụ của mình. Còn ma từ thế hệ thứ 4 trở đi đã coi như ma gia trạch, chỉ được cúng vào dịp tết, lễ, chủ yếu là tết Nguyên đán. Thờ Phật Bà Quan Âm: Người làm nghề thầy cúng lập bàn thờ Phật nhưng không tụng kinh, mà chỉ cúng như các loại ma khác. Bàn thờ Phật để
một chỗ riêng, cao hơn bàn thờ tổ tiên. Nếu thờ Phật phải kiêng không được mang vào nhà hoặc không được ăn thịt trâu, thịt chó.
Thờ Tam thanh: Người làm nghề thầy cúng nhất thiết phải có bàn thờ. Bàn thờ Tam thanh đặt một nơi riêng và cao hơn bàn thờ tổ tiên.
Thờ Sư tổ: Người làm nghề thầy cúng thờ ông tổ của nghề cúng bái. Bàn thờ Sư tổ được làm đơn giản, đặt ngang hàng với bàn thờ tổ tiên và ông Táo.
Bàn thờ Mụ: Đồng bào đặt ngày trong buồng các bà mẹ để mụ bảo hộ con trẻ lúc sài, đẹn, đau yếu.
Người Sán Dìu thờ thổ thần, Thành hoàng làng ở đình, ở một số nơi người Sán Dìu còn “nhân hóa” một hòn đá để ký gửi hồn con mình vào hòn đá đó bảo hộ đồng bào gọi là phong tục nhận bố mẹ nuôi (hòn đá). Người ta chọn một hòn đá nào đó có hình thù đặc biệt, hay do thầy cúng chỉ định rồi nhờ thầy làm lễ cúng gửi hồn đứa bé vào đó. Đứa bé nhận hòn đá làm “bố nuôi”. Hằng năm vào những dịp lễ tết, phải sửa lễ vật cúng “bố nuôi” để phù hộ luôn mạnh khỏe, chóng lớn. Cho đến khi đứa trẻ kia thực sự trưởng thành, gia đình làm lễ tạ “bố nuôi”, gọi là “cởi khóa” và thay tên cho đứa trẻ.
Người Sán Dìu còn thực hiện nhiều nghi lễ liên quan đến sản xuất nông nghiệp như lễ: Thượng Điền, Hạ Điền, Tết cơm mới, Cầu đảo, Cúng thần nông…
Người Sán Dìu thờ Táo quân “vua bếp” và thờ ma giữ cửa (môn sằn) để bảo vệ không cho các ma dữ vào trong nhà. Họ cũng còn thờ ma bảo vệ gia súc ở chuồng gà, chuồng lợn, chuồng trâu.
Quan niệm về “cúi” (ma) của người Sán Dìu là sự bình đẳng giữa thần, thánh, ma quỷ trong thế giới thần linh, nên ma (cúi) bao hàm một nghĩa rộng, nhằm chỉ tất cả thần thánh, ma quỷ có mặt trên trời, trên đất hay dưới nước… ma trời, ma đất, ma nước, ma núi, ma rừng … tất cả các lực lượng siêu linh được đồng bào phân thành 2 loại: Ma lành (hén cúi) và ma dữ (thộc cúi). Ma lành thường bảo vệ con người, gia súc và mùa màng, giúp con người chống đỡ
lại các con ma khác. Gọi là ma lành nhưng cũng có khi ma lành trừng phạt con người nếu như những người thờ phụng nó thiếu sự chu đáo. Ngay như những con ma là người thân thuộc nhất trong gia đình (ông, bà, cha, mẹ) nhiều khi cũng giận hờn, quở trách con cháu gây ra ốm đau, tai nạn… chẳng kém gì những con ma dữ. Theo đồng bào ma dữ thường làm hại con người. Đó là ma rừng, ma sấm sét, ma những người chết bất đắc kỳ tử (chết đuối, ngã cây....) ma ở ngọn cây, ngọn củi… cũng như nhiều dân tộc khác đồng bào quan niệm ở đâu cũng có ma, ma quanh quẩn bên người. Nên bất cứ một việc gì xẩy đến với con người mà người ta không giải thích được nguyên nhân, thì họ tin là do ma làm. Ma lành được thờ trong nhà hoặc những nơi công cộng (đền, đình, miếu), còn các ma khác chỉ cúng mà không thờ.
Cũng như các dân tộc anh em khác, đồng bào Sán Dìu còn giữ được tín ngưỡng nguyên thủy, dân gian. Người ta rất tin ở ma thuật. Trong ma thuật có ma thuật làm hại và ma thuật chữa bệnh, song ma thuật làm hại vẫn là nỗi ám ảnh của đồng bào sâu sắc nhất.
Người Sán Dìu tin những người cùng dòng họ không thể hại nhau bằng ma thuật, vì làm như thế là trái đạo lý nên không linh nghiệm, do đó ma thuật làm hại chỉ dùng để báo thù những người khác họ và khác dân tộc.
Cũng vì sợ hãi ma thuật nên điều tệ hại nhất là đồng bào tin rằng có ma người sống (slang nhín cúi). Một số người vì lý do nào đó, có sinh hoạt trong nhà khác lạ, hoặc ngẫu nhiên một hai lần tiếp xúc với người khác rồi người ấy ốm đau đều bị mọi người gán cho là bị ma người sống làm hại. Ma người sống được coi là rất nguy hiểm như ma gà, ma cà rồng…, song chính con người bất hạnh bị coi là có ma kia không hề biết gì về ma thuật cả. Người ta quan niệm ma người sống có thể làm cho con người đang khỏe có thể bị ốm ngay, hoặc làm cho người ốm trở nên trầm trọng hơn, hoặc chết, đặc biệt là rất nguy hiểm với trẻ nhỏ, phụ nữ mới ở cữ và gia súc mới đẻ…. Người ta tin
rằng loại ma này rất thích tanh hôi, thích hút máu. Những người có ma sống này thường bị mọi người xa lánh, sợ hãi và căm ghét vì thế nhiều người đã bị giết hại. Còn những người bị nghi oan kia không sao có thể cải chính được, chỉ biết đau khổ và chịu đựng.
Người Sán Dìu còn tin có ma thuật chữa bệnh bằng cách niệm chú, loại này thường để chữa lành những vết thương của gia súc. Ngoài ra họ cũng tin là có ma thuật tình yêu, song ít người biết làm, vì người ta coi đó là việc làm không tốt.