với mục đích quan trọng: kết giao hào kiệt, lựa chọn người tài để cầm quân khởi nghĩa. Những người đến dự hội này mang nhiều mục đích khác nhau. Có người đến chỉ cốt nhìn mặt tam nương nổi danh hùng kiệt, con quan huyện lệnh họ Lê, trấn nhậm Tam Dương ân đức nhuần thấm tới trăm họ trong quận hạt. Cũng có người đến để nghe ngóng tình hình. Từ khi tam nương cầm quyền thay cha, đã đuổi hết các đồn Hán đóng trong xứ, cự tuyệt với phủ thái thú. Người em trai út là An Bình Lý ngày đêm luyện tập sĩ tốt, còn nàng cả Đạm nương trực tiếp nắm quân quyền, quản lí mọi việc trong châu quận. Trong số những người về dự hội cũng có nhiều tay tuấn kiệt muốn nhân dịp này ứng nghĩa với tam nương.
… Cờ đuôi nheo, cờ vuông múa lượn uốn éo theo chiều gió, chiêng trống vang vang. Các cô gái má đỏ hồng, môi ướt trầu tươi thắm, yếm đỏ yếm vàng, thắt lưng hoa lý, nguyệt bạch, cánh sen, bá vai nhau cười cười nói nói. Trai các làng lượn chỗ này chỗ khác, vui cười chào hỏi, cất lời cợt ghẹo các cô gái xinh tươi. Các cụ già chống gậy càng cua, nhai trầu bỏm bẻm.
Ba hồi trống chiêng cất lên uy nghi dõng dạc. Tam nương đã xuất hiện, ngồi nghiêm trang trên sập. Sập nhất, che tàn màu vàng đỏ là nàng cả Đạm nương, áo màu nguyệt bạch, khuôn mặt đều đặn, đôi mắt đen láy. Nàng hai Hồng nương và nàng ba Thanh nương cùng sánh vai ngồi sập thứ hai che tàn xanh. Nàng hai mặc áo hồng, nàng ba mặc áo xanh. Cả hai đều có nét mặt tươi tắn, da trắng nõn như trứng gà bóc, môi thắm như đóa hải đường. Hai bên sập có các cô gái cầm gươm trần, giáo buộc ngù(23) đỏ, cầm hộp trầu đứng vây quanh.
Mọi người xô đẩy nhau để được xem mặt tam nương. Các võ sĩ cầm ngang gậy tre dẹp đám. Tiếng loa hô vang nhắc nhủ mọi người không được chen lấn và báo cho biết hội làng đã bắt đầu. Tam nương truyền các hói vật ai dự giải thì tiến vào trường đấu.
Trường đấu là một khoảng đất rộng có đóng gióng tre xung quanh, bốn góc cắm bốn lá cờ đuôi nheo, lối vào cắm cờ, kết lá. Các hói vật từ từ bước vào cửa đấu trường, đến ngồi xếp hàng bằng tròn trên mấy tấm chiếu cói trải trên nền cỏ, trên chiếu có mấy ấm nước sành, bát sành và vài đĩa trầu. Các hói vật trẻ có, đứng tuổi có, ai nấy đều cởi trần, đóng khố bỏ vạt đằng trước bằng sồi, bằng nái nhuộm các màu đen, lục, đỏ, vàng. Các hói vật dự đấu ngồi nghiêm chỉnh, mắt nhìn thẳng phía trước. Một vài người nhặt miếng trầu. Ấm nước chè tươi nóng không ai đụng đến.
Lại một hồi trống cái cất lên. Những người vào dự đấu đứng cả dậy, quay mặt về phía tam nương vái ba vái. Một cụ chủ tế tiến đến trước nhang án, làm lễ xin âm dương rồi gõ liên hồi vào một chiếc kẻng con. Thế là trống chiêng lại nổi lên ồn ã, tiếng loa cũng cất lên, nhắc lại lời nàng Cả miễn lễ cho các hói vật, và nhắc còn ai dự đấu mời vào, cuộc đấu sắp bắt đầu. Bấy giờ có hai người khiêng một chiếc trống lớn vào bãi vật, đặt cạnh chỗ các hói vật ngồi, và một người trạc bốn mươi tuổi chít khăn xéo màu điều, áo len dài, thắt lưng quan lục, ngồi vào ghế cầm dùi gõ thử mấy tiếng vào mặt trống. Đó là ông Hai Lý, gia tướng thân tín của Lê huyện lệnh, được giao cầm trống giữ trịch. Khi nào ông cầm trịch gõ “cắc, cắc, cắc”, ba tiếng mau là các hói vật dù hăng mấy cũng phải buông tay. Với những miếng vật hay, ông cầm trịch gõ thưởng mấy tiếng trống. Trống cất ba tiếng đĩnh đạc là các hói được lệnh nghỉ, hết một hiệp