TẠI SAO CHÚNG TA LẠI TRỐN TRÁNH TRÁCH NHIỆM

Một phần của tài liệu Bạn chính là số một (Trang 26 - 29)

“Một nhân cách lớn không bao giờ rũ bỏ trách nhiệm”

- Martin

Có khi nào bạn ngồi suy nghĩ về hành động đã làm của mình không. Khi tôi còn nhỏ, có lần tôi chộm tiền của bố mẹ tôi nhưng tôi không dám nhận vì hồi đó tôi sợ bị đánh lắm. Hay có lần người ta bắt gặp tôi ăn chộm dưa nhưng tôi vẫn không chịu nhận vì tôi biết nếu lúc đó tôi nhận mình ăn chộm dưa thì tôi còn mặ mũi nào mà nhìn người ta nữa, mọi người sẽ xì xào bàn tán con nhà này ăn chộm rồi cả làng sẽ biết rồi họ sẽ làm khó bố mẹ tôi. Tôi không muốn như vậy. Nhưng tôi cũng không biết hậu quả của việc này vô cùng to lớn về sau có thể ảnh hưởng tới tương lai sự nghiệp của tôi. Trở lại vấn đề là bạn có hay suy nghĩ về những vấn đề quá khứ bạn cho rằng bạn đã hành động không đúng hay bạn bứt rứt tâm can vì một hành động làm tổn thương một ai đó. Tôi chắc chắn là bạn đã từng thậm chí có những người luôn luôn sống trong tâm trạng ấy. Bạn nghĩ rồi sau thế nào nữa,… không cần đoán nhưng tôi tin rằng nó làm cho bạn không vui vẻ chút nào phải không. Bạn nghĩ rằng thôi ta không nghĩ đến nó nữa, kết quá thì sao chứ, bạn luôn nghĩ đến nó, nó ám ảnh bạn thậm chí khi ngủ bạn cũng mơ ngủ tới nó. Vậy bạn hãy đối mặt với nó.

Hồi nhỏ tôi hay trốn tránh trách nhiệm như vậy dần dần nó ăn sâu vào tư tưởng của tôi trở thành thói quen và một phần trong con người tôi rồi cả những tình xấu như hay xấu hổ đã ảnh hưởng khi tôi lớn hơn chút. Tôi bắt đầu bị ảnh hưởng bởi những thói quen này ví như tôi ngại ngùng khi nói chuyện với các bạn gái, lúc này mặt tôi đỏ như gấc chín vậy. Hay tôi hay nói dối mọi người nhiều thứ nhưng không biết tại sao người ta vẫn cứ tin tôi có thể là tôi nói dối giỏi và trí nhớ của tôi tốt. Nhưng nó cũng có hại cho tôi chứ khi lừa một ai đó tôi có cảm giác không phải với người ta.

Những tính cách đó thực sự không có lợi cho bản thân tôi thậm chí là có thể hại tôi lúc nào mà tôi không biết. Sau trưởng thành hơn chút tôi đã có nghĩ suy nghĩ đúng đắn hơn một mặt do đọc nhiều sách về ý nghĩa của cuộc sống và tâm hồn tôi đã dần trở lại với con người thực sự của mình. Tôi tin rằng bản tính của mỗi con người chúng ta không ai là xấu cả, không ai là kém cỏi cả. Lúc sinh ra chúng ta đều như nhau đều là em bé với tâm hồn thiên thần nhưng môi trường sống của mỗi chúng ta khác nhau rồi những vấn đề xã hội bắt đầu tiêm nhiễm vào đầu của chúng ta từ khi

chúng ta biết nhận thức, nghiệm lại câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” quả nhiên không sai.

Nhìn lại chính mình ta sẽ phát hiện ra điều mà trước kia chúng ta không hề để ý, chúng ta luôn suy nghĩ theo lối mòn đã hình thành trong quá trình trưởng thành của chúng ta, nếu ta suy nghĩ nhận thức từ lúc ban đầu không đúng thì nó ảnh hưởng đến chúng ta rất nhiều, khi nhỏ chúng ta học mọi thứ rất nhanh, và thay đổi nhanh hơn nhưng sau khi lớn nên chúng ta học chậm hơn bởi vì khi lớn lên chúng ta có suy nghĩ của riêng mình và ta luôn tự cho mình là đúng mà. Vì vậy muốn ta tiếp nhận một vấn đề mới quả là khó khăn nhưng tôi tin rằng nếu chúng ta hiểu rõ vấn đề thì thật là đơn giản. Cổ nhân xưa đã nói: “Học không hiểu học mãi sẽ hiểu, làm không được làm mãi sẽ được” vì vậy bạn sẽ làm được mọi thứ bạn nghĩ nếu bạn nghĩ là được.

Chúng ta trốn tránh trách nhiệm và đổ lỗi cho hoàn cảnh cũng là ta đã lừa dối con người bản ngã của chính mình khi đó ta có lỗi với chính bản thân của mình. Tựu chung lại vì những lý do sau mà chúng ta không dũng cảm đối diện với sự thật đó là:

- Xấu hổ: Vì bạn xấu hổ, bạn sợ đối diện với một sự thật sau khi bạn nhận trách nhiệm, bạn sợ mọi người nói này nói nọ ảnh hưởng đến hình tượng của bạn nhưng tại sao bạn không nghĩ theo hướng khác nó thể hiện sự dũng cảm và thật thà của bạn và rồi mọi người sẽ hiểu và thông cảm với bạn và yêu quý bạn hơn, đặc biệt là những người thân của bạn.

- Định kiến cố hữu của bản thân bạn: Bạn cho rằng ngu gì mà nhận lỗi, ngu gì mà nói thật, tôi cũng đã từng có những ý nghĩ thiển cận này tôi cho rằng “chỉ có thằng điên mới thế”. Bây giờ thì đã khác. Sao chúng ta không nghĩ tích cự nhỉ nều bạn không nhận lỗi thì sẽ ảnh hưởng tới một người thân của bạn, bạn sẽ mất niềm tin từ họ, bạn không dũng cảm. Đó là xấu hay tốt chắc bạn cũng biết. Vì vậy bạn hãy dũng cảm nhận trách nhiệm về mình, bạn đã trở thành một thanh niên rất mạnh mẽ và cứng rắn, hành động đó ăn vào tình của bạn và bạn sẽ trở thành những công dân tốt nhất cho đất nước, một người có ích cho xã hội. Bạn sẽ trỏ thành những gì mà bạn muốn.

- Nhưng để làm được điều này quan trọng là bạn phải vượt qua chính bản thân của mình, bạn mới là người có quyền quyết định những vấn đề của mình không một ai

thay thế bạn hành động được bạn hãy tin bạn chính là đấng tối cao để thực hiện những hành trình vĩ đại tạo nên con người đỉnh cao là chính bạn đấy.

- Nếu bạn tin tôi tôi sẽ cho bạn một cánh của thần kỳ để đạt được điều mình muốn

Một phần của tài liệu Bạn chính là số một (Trang 26 - 29)

Tải bản đầy đủ (DOC)

(57 trang)
w