Xóm Ngự Viên

Một phần của tài liệu Tài liệu maxreading_ebook_200 pdf (Trang 27 - 30)

Xóm Ngự Viên

(Xóm Ngự Viên ở cạnh đường Gia Hội, (Huế), ngày xưa là khu vườn Thượng Uyển)

Lâu nay có một người du khách Gió bụi mang về xóm Ngự Viên Giậu độ dây leo suồng sã quá

Hoa tàn con bướm cánh nghiêng nghiêng Buồn thu rơi nhẹ đôi tờ lá

Xóm vắng rêu xanh những lối hèn Khách du lần dở trang hoài cổ Mơ lại thời xưa xóm Ngự Viên. Có phải ngày xưa vườn Ngự Uyển Là đây, hoa cỏ giống vườn tiên ? Sớm Đào, trưa Lý, đêm Hồng phấn, Tuyết Hạnh, sương Quỳnh, máu Đỗ quyên

Đức vua một sớm đầu xuân ấy Lòng đẹp theo trời, dạo Ngự viên Cung tần mỹ nữ ngời son phấn Theo gót nhà vua nở gót sen

Hương đưa bát ngát ngoài trăm dặm Cung nữ đa tình vua thiếu niên Một đôi công chúa đều hay chữ Hoàng hậu nhu mì không biết ghen Đất rộng can chi mà đổi chác

Thời bình đâu dụng chước hòa Phiên Mẫu đơn nở đỏ nhà vua nhớ

Câu chuyện : "Hô lai bất thượng thuyền"

Có phải ngày xưa vườn Ngự Uyển Là đây, hoa cỏ giống vườn tiên ? Gót son bước nhẹ lầu Tôn nữ

Ngựa bạch buông chùng áo Trạng nguyên Mười năm vay mượn vào kinh sử

Đã trả xong rồi nợ bút nghiên Quan trạng tân khoa tàn yến tiệc Đi xem hoa nở mấy hôm liền

Đường hoa, má phấn tranh nhau ngó Nhạc ngựa vang lừng khắp bốn bên Thắp hương Tôn nữ xin Trời Phật: "Phù hộ cho con được phỉ nguyền" Lòng Trạng lâng lâng màu phú quý Quả cầu nho nhỏ bói lương duyên.

Tay ấy ai xui gieo cầu nhỉ (có bản: tay ai ấy nhỉ gieo cầu đấy) Nghiêng cả mùa xuân Trạng ngước nhìn.

Trạng bắt sai rồi, lầu rũ sáo Có người đêm ấy khóc trăng lên Bóng ai thấp thoáng sau bờ trúc

Chẳng Tống Trân ư cũng Nguyễn Hiền ?

Khách du buồn nỗi buồn sông núi Núi lở sông bồi cảnh biến thiên Ngự viên ngày trước không còn nữa Giờ chỉ còn tên xóm Ngự Viên. Khoa cử bỏ rồi, thôi hết Trạng ! Trời đem hoa cỏ trả vườn tiên Tôn nữ ngồi đan từng chiếc áo Dân thường qua lại lối đi quen Nhà cửa xúm nhau thành một xóm Cay nồng hơi thuốc lẫn hơi men Mụ vợ Bắc Nam người tứ xứ Anh chồng tay trắng lẫn tay đen Đổi tình thay nghĩa như cơm bữa Khúc "Hậu đình hoa" hát tự nhiên. Nhọc nhằn tiếng cửi trong canh vắng Nhao nhác đàn dơi lúc đỏ đèn... Hôm nay có một người du khách Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên

Nguyễn Bính

Vâng

Vâng

Lạ quá! Làm sao tôi cứ buồn ? Làm sao tôi cứ khổ luôn luôn ? Làm sao tôi cứ tương tư mãi,

Người đã cùng tôi phụ rất tròn ?

Thì ra ... chỉ có thế mà thôi! Yêu đấy, không yêu đấy, để rồi Mắc hẳn đường tơ sang cửi khác Dệt từng tấm mộng để dâng ai

Khuyên mãi son cho chữ ái Tình, Mộng lòng trang điểm mãi cho xinh. Có người đêm ấy khoe chồng mới : "_ Em chửa yêu ai, chỉ có mình!"

Có người trong gió rét mùa đông, Chăm chỉ đan cho trọn áo chồng. Còn bảo: "- Đường len đi vụng quá! Lần đầu đan áo kiểu đàn ông."

Vâng, chính là cô chưa yêu ai, Lần đầu đan áo kiểu con trai Tôi về thu cả ba đông lại, Đốt hết cho cô khỏi thẹn lời.

Nguyễn Bính

Một phần của tài liệu Tài liệu maxreading_ebook_200 pdf (Trang 27 - 30)

Tải bản đầy đủ (DOC)

(39 trang)
w