Trong những năm 30 của thế kỷ này người ta đã phát hiện trong tỏi và các thực vật khác có các chất phytonxit. Các chất phytonxit sẽ kìm chế sự phát triển của vi khuẩn và các loại nấm. Nhiều thí nghiệm đã xác nhận vi sinh vật bị chết sau 5 phút trong một số phytonxit.
Phần lớn các chất phytonxit là các chất mau bay hơi. Thường chỉ cần nghiền nát thực vật sau một vài phút thì các chất phytonxithoàn toàn ngừng tiết ra. Chỉ có rễ cây mẫu đơn dại và tỏi là không theo quy luật ấy. Khi bị nghiền nát sau một vài ngày chúng vẫn tiếp tục tiết ra phytonxit. Trong hành, tỏi phytonxit có nhiều ở củ, phytonxit của tỏi có khả năng diệt nhiều loài vi trùng gây bệnh, chúng tác động lên vi khuẩn gây bệnh tả, bệnh lị và các loại khác. Những tính chất đó của tỏi làm cho nó nổi tiếng, người ta còn sử dụng rộng rãi tỏi trong công nghiệp thực phẩm, đồ hộp và trong y học.
Nhiều công trình nghiên cứu cho thấy tỏi tươi hoặc tỏi tươi khô vỏ có tính chất diệt khuẩn tốt nhất. Ví dụ: người ta nuôi vi khuẩn trong một môi trường đặc biệt trong hộp kính, nồng độ vi khuẩn không đổi, chừng 50 triệu tế bào trong một lít nước. Sau đó bỏ lên nắp hộp kính một gam tỏi tươi đã đập nhỏ thì thấy rằng sau nửa giờ trong hộp kính đó đã hình thành một vòng đã khử hết vi khuẩn. Nếu ta bảo quản tỏi ở nhiệt độ trên không độ một ít, hay bằng cách bỏ vào trong tủ lạnh tầm 4 tháng thì thời gian để nó diệt một lượng vi khuẩn như vậy sẽ dài gấp 2 lần (tác dụng sát trùng sẽ giảm đi 1/2). Để tỏi được 1 năm thì tế bào nó không còn tác dụng diệt khuẩn nữa vì tác dụng diệt khuẩn đã giảm đi 48 lần. Còn nếu như giữ ở nhiệt độ từ 16 - 20 độ C ttrong vài tháng thì tính chất sát trùng của tỏi giảm đi 2/3, và trong tám tháng thì hầu nhưtỏi không còn tác dụng đối với vi khuẩn nữa.
Như vậy rõ ràng là dùng tỏi càng tươi cũng như các loại hoa quả tươi khác càng có hiệu quả cao.