Tài liệu tổng hợp đầy đủ, chi tiết các tác phẩm văn xuôi ôn thi đại học môn Văn dành cho học sinh lớp 12 dưới dạng bảng một cách ngắn gọn, khoa học. Vừa dễ học vừa dễ nhớ và vô cùng chính xác về các tác phẩm văn học trọng tâm cần phải tập trung vào, ngoài ra còn cung cấp một loạt những thông tin cần thiết về tác giả, tác phẩm giúp bạn đọc không cần phải tốn nhiều thời gian, công sức tìm kiếm tài liệu
Trang 1TỔNG HỢP DẪN CHỨNG CÁC TÁC PHẨM VĂN XUÔI
1 NGƯỜI LÁI ĐÒ SÔNG ĐÀ
Sông Đà
hung bạo
Chỉ lúc đúng ngọ mới có mặt trời
Vách đá thành chẹt lòng sông Đà như một cái yết hầu
Có quãng con nai con hổ đã có lần vọt từ bờ này sang
bờ kia
Ngồi trong khoang đò qua quãng ấy đang mùa hè mà cũng thấy lạnh, cảm thấy mình như đứng ở hè một cái ngõ mà ngóng vọng lên một khung cửa sổ nào trên cái tầng nhà thứ mấy nào vừa tắt phụt đèn điện
Mặt ghềnh Hát
Lóong
Dài hàng cây số, nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió cuồn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm như lúc nào cũng đòi nợ suýt bất cứ người lái đò Sông Đà nào tóm được qua đấy
cầu
Trên mặt cái hút xoáy tít đáy, cũng đang quay lừ lừ những cánh quạ đàn
Thở và kêu như cửa cống cái bị sặc Nước ặc ặc lên như vừa rót dầu sôi vào
Thuyền đi ngang qua bị hút nước lôi tuột xuống, bị dìm
và đi ngầm dưới lòng sông mươi phút sau mới thấy tan xác ở khuỷnh sông dưới
Ô tô sang sổ ấn ga cho nhanh để vút qua một quãng đường mượn cạp ra ngoài bờ vực
Anh quay phim táo tợn ngồi trong chiếc thuyền thúng cho cả thuyền cả máy quay xuống đáy cái hút nước rồi thu lại hình ảnh cột nước cao vài sải
Nghe như là oán trách gì rồi lại như là van xin, rồi lại như là khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo
Nó rống lên như tiếng một ngàn con trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu, rừng tre nứa nổ lửa, đang phá tuông rừng lửa, rừng lửa cùng gầm thét với đàn trâu da cháy bùng bùng
Trùng vi thạch
trận 1
Mở ra năm cửa trận: 4 cửa tử, 1 cửa sinh, cửa sinh nằm lập lờ phía tả ngạn sông
Sóng nước như thể quân liều mạng vào sát nách mà đá trái mà thúc gối vào bụng và hông thuyền Có lúc chúng đội cả thuyền lên
Trang 2 Mặt nước hò la vang dậy, ùa vào mà bẻ gãy cán chèo.
Nước bám lấy thuyền như đô vật túm thắt lưng ông đò đòi lật ngửa mình ra giữa trận nước vang trời thanh la não bạt
Đánh đến miếng đòn hiểm độc nhất
Trùng vi thạch
trận 2
Tăng thêm nhiều cửa tử và cửa sinh bố trí lệch qua phía
bờ hữu ngạn
Bốn năm bọn thủy quân cửa ải nước bên bờ trái liền xô
ra định níu thuyền lôi vào tập đoàn cửa tử
Không ngớt khiêu khích mặc dầu cái thằng đá tướng đã tiu nghỉu cái mặt xanh lè thất vọng
Trùng vi thạch
trận 3
Bên phải bên trái đều là luồng chết cả Cái luồng sống ở ngay giữa bọn đá hậu vệ của con thác
Cổng đá cánh mở cánh khép
Sông Đà
trữ tình
Dòng sông yêu
kiều, diễm lệ,
duyên dáng, huyền ảo
Sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân
Mùa xuân dòng xanh ngọc bích Mùa thu nước Sông Đà
lừ lừ chín đỏ như da mặt một người bầm đi vì rượu bữa
Vẻ đẹp tâm hồn
thơ mộng
“Dải sông Đà bọt nước lênh đênh/ Bao nhiêu cảnh bấy nhiêu tình.” (Tản Đà)
Chao ôi! Trông con sông vui như thấy nắng giòn tan sau
kỳ mưa dầm, vui như nối lại chiêm bao đứt quãng
Đi rừng dài ngày rồi lại bắt ra Sông Đà, đúng thế, nó đằm đằm âm ấm như gặp lại cố nhân
Vẻ đẹp đượm
màu cổ tích
Bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử Bờ sông hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa
Chao ôi, thấy thèm được giật mình vì một tiếng còi
xúplê của một chuyến xe lửa đầu tiên đường sắt Phú Thọ -Yên Bái – Lai Châu
Cảnh vật ven
sông
Cảnh ven sông ở đây lặng tờ
Một nương ngô nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa
Cỏ gianh đồi núi đang ra những nõn búp
Một đàn hươu cúi đầu ngốn búp cỏ gianh đẫm sương đêm
Đàn cá dầm xanh quẫy vọt lên mặt song bạc trắng như bạc rơi thoi
Và con sông như đang lắng nghe những giọng nói êm
êm của người xuôi, và con sông đang trôi những con đò mình nở chạy buồm vải
Trang 3Người
lái đò
Lai lịch, ngoại
hình
Gần 70 tuổi, quê ở Lai Châu
Thân hình cao to, gọn quánh như chất sừng chất mun
Tay lêu nghêu như một cây sào
Chân khuỳnh khuỳnh như lúc nào cũng kẹp lấy một cuống lái tưởng tượng
Giọng nói ào ào như tiếng nước mặt ghềnh
Nhãn giới vòi vọi như lúc nào cũng mong một cái bến
xa xăm nào đó trong sương mù
Ông xuôi, ông ngược đã hơn 100 lần rồi
Nhớ tỉ mỉ như đóng đanh vào lòng tất cả những luồng nước của tất cả những con thác hiểm trở
Nắm chắc binh pháp của thần sông thần đá
Sông Đà, đối với ông lái đò ấy, như một trường thiên anh hùng ca mà ông đã thuộc đến cả những cái dấu chấm than, chấm câu và những đoạn xuống dòng
Ông đò đã thôi làm nghề nhưng trên ngực vẫn bầm tụ một củ khoai nâu… đấy là hình ảnh quý giá của một thứ huân chương siêu hạng
Trong cuộc vượt
thác
Chặng 1: Ông đò cố nén vết thương, hai chân vẫn kẹp chặt lấy cuống lái, mặt méo bệch đi tiếng chỉ huy ngắn gọn, tỉnh táo
Chặng 2: Cưỡi lên thác SĐ, phải cưỡi đến cùng như là cưỡi hổ Ghì cương lái, lái miết Tránh mà rảo bơi chèo,
đè sấn lên để chặt đôi ra để mở đường tiến
Chặng 3: Vút, vút, cửa ngoài, cửa trong, lại cửa trong cùng, thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh qua hơi nước, vừa xuyên vừa tự động lái được, lượn được
2 VỢ NHẶT
Bối cảnh truyện
Những gia đình lũ lượt bồng bế, dắt díu nhau lên xanh xám như những bóng ma, và nằm ngổn ngang khắp lều chợ
Người chết như ngả rạ Ba bốn cái thây nằm còng queo bên đường
Không khí vẩn lên mùi ẩm thối của rác rưởi và mùi gây của xác người
Bóng những người đói dật dờ đi lại lặng lẽ như những bóng
ma Tiếng quạ cứ gào lên từng hồi thê thiết
Trang 4Nhân
vật
Tràng Lai lịch,
ngoại hình,
phẩm chất
Đầu trọc, hai con mắt nhỏ tí gà gà đắm vào bóng chiều, hai bên quai hàm bạnh ra, bộ mặt thô kệch, thân hình to lớn, vập vạp, cái lưng to rộng như lưng gấu
Hắn vừa đi vừa nói Hắn lảm nhảm những điều hắn nghĩ
Được trẻ con trong làng yêu quý: Ðứa túm đằng trước, đứa túm đằng sau, đứa cù, đứa kéo, đứa lôi chân không cho đi Tràng chỉ ngửa mặt lên cười hềnh hệch
Chuyện
Tràng nhặt
vợ
Lần 1: Muốn ăn cơm trắng mấy giò này! /Lại đây mà đẩy xe
bò với anh, nì!
Lần 2: Này nói đùa chứ có về với tớ thì ra khuân hàng lên xe rồi cùng về
Trên
đường về
nhà
Lúc đầu: cũng chợn, nghĩ: thóc gạo này đến cái thân mình cũng chả biết có nuôi nổi không, lại còn đèo bòng => tặc lưỡi một cái: Chậc, kệ!
Trên đường về: phởn phở khác thường Hắn tủm tỉm cười nụ một mình và hai mắt thì sáng lên lấp lánh, cái mặt cứ vênh lên
tự đắc với mình
Hắn định nói với thị một vài câu rõ tình tứ mà chẳng biết nói thế nào Hắn cứ lúng ta lúng túng, tay nọ xoa xoa vào tay kia
Trong một lúc, Tràng hình như quên hết những cảnh sống ê chề, tăm tối hằng ngày, quên cả cái đói khát ghê gớm đang đe dọa, quên cả những tháng ngày trước mặt Trong lòng hắn bây giờ chỉ còn tình nghĩa giữa hắn với người đàn bà đi bên Một cái gì mới mẻ, lạ lắm, nó ôm ấp, mơn man khắp da thịt Tràng, tựa hồ như có bàn tay vuốt nhẹ trên sống lưng
Khi về đến
nhà
Về đến nhà: cái nhà vắng teo đứng rúm ró trên mảnh vườn mọc lổn nhổn những búi cỏ dại
Đứng tây ngây ra giữa nhà một lúc, chợt hắn thấy sờ sợ Chính hắn cũng không hiểu sao hắn sợ
Hắn nhổ vu vơ một bãi nước bọt, tủm tỉm cười một mình Đến bây giờ hắn vẫn còn ngờ ngợ như không phải thế Ra hắn
đã có vợ rồi đấy ư?
Buổi sáng
hôm sau
Buổi sáng đầu tiên có vợ: Trong người êm ái lửng lơ như người vừa ở trong giấc mơ đi ra
Hắn chớp chớp liên hồi mấy cái, và bỗng vừa chợt nhận ra, xung quanh mình có cái gì vừa thay đổi mới mẻ, khác lạ
Bỗng nhiên hắn thấy hắn thương yêu gắn bó với cái nhà của hắn lạ lùng Hắn đã có một gia đình Hắn sẽ cùng vợ sinh con
đẻ cái ở đấy Cái nhà như cái tổ ấm che mưa che nắng Một nguồn vui sướng, phấn chấn đột ngột tràn ngập trong lòng Bây giờ hắn mới thấy hắn nên người, hắn thấy hắn có bổn phận phải lo lắng cho vợ con sau này Hắn xăm xăm chạy ra
Trang 5giữa sân, hắn cũng muốn làm một việc gì để dự phần tu sửa lại căn nhà
Bữa cơm ngày đói: Tràng thần mặt ra nghĩ ngợi Cái mặt to lớn bặm lại, khó đăm đăm Miếng cám ngậm trong miệng hắn
đã bã ra chát xít
Trong ý nghĩ của hắn vụt hiện ra cảnh những người nghèo đói
ầm ầm kéo nhau đi trên đê Sộp Đằng trước có lá cờ đỏ to lắm
Trong óc Tràng vẫn thấy đám người đói và lá cờ đỏ bay phấp phới
Nhân
vật
người
vợ nhặt
Lai lịch,
ngoại hình Thị rách quá, áo quần tả tơi như tổ đỉa, thị gầy sọp hẳn đi, trên cái khuôn mặt lưỡi cày xám xịt chỉ còn thấy hai con mắt
Hành động
theo không
Lần 1 gặp Tràng: cong cớn => vùng đứng dậy, ton ton chạy lại đẩy xe cho Tràng, liếc mắt, cười tít
Lần 2 gặp Tràng: sầm sập chạy đến sưng sỉa =>Hai con mắt trũng hoáy của thị tức thì sáng lên, thị đon đả: “Ăn thật nhá! ừ
ăn thì ăn sợ gì.” Thế là thị ngồi sà xuống ăn thật Thị cắm đầu
ăn một chặp bốn bát bánh đúc liền chẳng chuyện trò gì, ăn xong thị cầm dọc đôi đũa quệt ngang miệng, thở: “Hà, ngon!
Trên
đường về
nhà
Trên đường về: cắp cái thúng con, đầu hơi cúi xuống, cái nón rách tàng nghiêng nghiêng che khuất đi nửa mặt Thị có vẻ rón rén, e thẹn
Bị đùa: có vẻ khó chịu lắm Thị nhíu đôi lông mày lại, đưa tay lên xóc xóc lại tà áo
Biết người ta đang nhìn dồn cả về phía mình, thị càng ngượng nghịu, chân nọ bước díu cả vào chân kia
Chia sẻ với Tràng: Hoang nó vừa vừa chứ
Về đến nhà
Về đến nhà: đảo mắt nhìn xung quanh, cái ngực gầy lép nhô hẳn lên, nén một tiếng thở dài
Ngồi mớm xuống mép giường, ngượng nghịu, hai tay ôm khư khư cái thúng, mặt bần thần
Gặp mẹ: cất tiếng chào: “U đã về ạ!”
Nói chuyện với mẹ: người đàn bà khẽ nhúc nhích, thị vẫn khép nép đứng nguyên chỗ cũ
Sáng hôm
sau
Sáng hôm sau: quét lại cái sân, tiếng chổi từng nhát kêu sàn sạt trên mặt đất
Tràng nom thị hôm nay khác lắm, rõ ràng là người đàn bà hiền hậu đúng mực không còn vẻ gì chao chát chỏng lỏn như mấy lần Tràng gặp ở ngoài tỉnh
Trong bữa cơm: đón lấy cái bát, đưa lên mắt nhìn, hai con mắt thị tối lại Thị điềm nhiên và vào miệng
Nhân Chân dung Tiếng ho húng hắng, miệng lẩm bẩm, đôi mắt nhấp nháy
Trang 6vật bà
cụ Tứ
Dáng người lọng khọng
Hôm trước
Khi mới về nhà:
phấp phỏng bước theo con vào trong nhà
Bà lão phấp phỏng bước theo con vào trong nhà Đứng sững lại giữa sân, hấp háy cặp mắt cho đỡ nhoèn vì tự dưng bà lão thấy mắt mình nhoèn ra thì phải
Khi hiểu ra cơ sự:
Bà lão cúi đầu nín lặng Lòng người mẹ nghèo khổ ấy còn hiểu ra biết bao nhiêu cơ sự, vừa ai oán vừa xót thương cho số kiếp đứa con mình Chao ôi, người ta dựng vợ gả chồng cho con là lúc trong nhà ăn nên làm nổi, những mong sinh con đẻ cái mở mặt sau này Còn mình thì
Trong kẽ mắt kèm nhèm của bà rủ xuống hai dòng nước mắt Biết rằng chúng nó có nuôi nổi nhau sống qua được cơn đói khát này không?
Chấp nhận nàng dâu mới:
Bà lão nhìn thị và bà nghĩ: Người ta có gặp bước khó khăn, đói khổ này, người ta mới lấy đến con mình
khẽ dặng hắng một tiếng, nhẹ nhàng nói với "nàng dâu mới":
“Ừ, thôi thì các con đã phải duyên phải kiếp với nhau, u cũng mừng lòng ”
Suy nghĩ của bà cụ:
Thở nhẹ ra một hơi dài, nghĩ đến ông lão, nghĩ đến đứa con gái út, nghĩ đến cuộc đời cực khổ dài dằng dặc của mình Vợ chồng chúng nó lấy nhau, cuộc đời chúng nó liệu có hơn bố
mẹ trước kia không?
Bà lão nhìn người đàn bà, lòng đầy thương xót Chúng mày lấy nhau lúc này, u thương quá
Bà cụ nghẹn lời không nói được nữa, nước mắt cứ chảy xuống ròng ròng
Sáng hôm
sau
người mẹ đang lúi húi giẫy những búi cỏ mọc nham nhở
Nhẹ nhõm, tươi tỉnh khác ngày thường, cái mặt bủng beo u ám của bà rạng rỡ hẳn lên Bà lão xăm xắn thu dọn, quét tước nhà cửa
Bà cụ vừa ăn vừa kể chuyện làm ăn, gia cảnh với con dâu Bà lão nói toàn chuyện vui, toàn chuyện sung sướng về sau này
Bà lật đật chạy xuống bếp, lễ mễ bưng ra một cái nồi khói bốc lên nghi ngút “Chè khoán đây, ngon đáo để cơ.”; “Cám đấy mày ạ, hì Ngon đáo để”
Nói về trống thúc thuế: Bà lão ngoảnh vội ra ngoài Bà lão không dám để con dâu nhìn thấy bà khóc
Người trong xóm
Thấy Tràng dắt theo thị: người trong xóm lạ lắm, nhìn ra bàn tán Hình như họ cũng hiểu được đôi phần
Trang 7 Những khuôn mặt hốc hác u tối của họ bỗng dưng rạng rỡ hẳn lên Có cái gì lạ lùng và tươi mát thổi vào cuộc sống đói khát, tăm tối ấy của họ
Ôi chao! Giời đất này còn rước cái của nợ đời về Biết có nuôi nổi nhau sống qua được cái thì này không? Họ cùng nín lặng
Khung cảnh buổi sáng
hôm sau
Nhà cửa, sân vườn hôm nay đều được quét tước, thu dọn sạch
sẽ gọn gàng
Mấy chiếc quần áo rách như tổ đỉa vẫn vắt khươm mươi niên
ở một góc nhà đã thấy đem ra sân hong
Hai cái ang nước vẫn để khô cong ở dưới gốc ổi đã kín nước đầy ăm ắp
Đống rác mùn tung hoành ngay lối đi đã hót sạch
Bữa cơm ngày đói
Bữa cơm ngày đói trông thật thảm hại
Giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo, nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành
Niêu cháo lõng bõng, mỗi người được có lưng lưng hai bát đã hết nhẵn
3 VỢ CHỒNG A PHỦ
Nhân
vật Mị Sự xuất hiện
Một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh tàu ngựa
Lúc nào cũng vậy, dù quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi hay đi cõng nước dưới khe suối lên,
cô ấy cũng cúi mặt, mặt buồn rười rượi
Cuộc đời Mị trước khi về
làm dâu gạt nợ
Tết năm ấy: Trai đứng nhẵn cả chân vách đầu buồng Mị
Mị thổi sáo giỏi Mùa xuân đến, Mị uống rượu bên bếp và thổi sáo Mị uốn chiếc lá trên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo Có biết bao nhiêu người mê, cứ ngày đêm thổi sáo đi theo Mị hết núi này sang núi khác
Cuộc đời
Mị khi về
làm dâu
nhà thống lí
Phản kháng ban đầu
Ban đầu: Có đến mấy tháng, đêm nào Mị cũng khóc
Trốn về nhà: Mị quỳ, úp mặt xuống đất, nức nở
=> bưng mặt khóc, ném nắm lá ngón xuống đất Nắm lá ngón Mị đã đi tìm hái trong rừng Mị vẫn giấu trong áo Thế là Mị không đành lòng chết
Trang 8Chai mòn trong cảm xúc
Lần lần, Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể
ăn lá ngón tự tử Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi Bây giờ Mị tưởng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa Con ngựa chỉ biết
ăn cỏ, biết đi làm mà thôi
Bị bóc lột sức lao động
Lúc nào cũng nhớ lại những việc giống nhau, mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại:
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương bẻ bắp
Và dù đi hái củi, bung ngô, lúc nào cũng gài một
bó đay trong cánh tay để tước sợi Bao giờ cũng thế, suốt năm, suốt đời thế
Con ngựa, con trâu làm có lúc, đêm còn được đứng gãi chân, nhai cỏ, đàn bà con gái nhà này vùi vào việc cả đêm cả ngày
Căn buồng
Mị nằm
Mỗi ngày Mị càng không nói, lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa
căn buồng Mị nằm, kín mít, có một chiếc cửa sổ một lỗ vuông bằng bàn tay Lúc nào trông ra cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng
Mị nghĩ rằng mình cứ chỉ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà trông ra, đến bao giờ chết thì thôi Đêm tình
mùa xuân
Ngoại cảnh
Gió thổi vào cỏ gianh vàng ửng, những chiếc váy hoa đã được phơi ra mỏm đá, xòe như con bướm sặc sỡ Đám trẻ đợi Tết, chơi quay, cười ầm trên sân chơi trước nhà
Tiếng ai thổi sáo rủ bạn đi chơi vọng lại, thiết tha bồi hồi."Mày có con trai con gái/Mày đi làm nương/Ta không có con trai con gái/Ta đi tìm người yêu"
Bữa cơm tết cúng ma Xung quanh chiêng đánh
ầm ỹ, người ốp đồng vẫn nhảy lên xuống, run bần bật Vừa hết bữa cơm tiếp ngay cuộc rượu bên bếp lửa
Diễn biến tâm trạng và hành động của Mị
Nghe tiếng sáo:
Nghe tiếng sáo: Nhẩm thầm theo lời bài hát
Ngày tết, Mị cũng uống rượu Mị lén lấy hũ rượu, uống ực từng bát Rồi say => lòng Mị đang sống về ngày trước, tai văng vẳng tiếng sáo gọi bạn đầu làng
Mị thấy phơi phới trở lại, Mị trẻ Mị vẫn còn trẻ
Trang 9Mị muốn đi chơi => Nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, Mị sẽ ăn cho chết ngay, chứ không buồn nhớ lại nữa Nhớ lại, chỉ thấy nước mắt ứa ra
Hành động thắp sáng căn phòng:
Bây giờ Mị cũng không nói Mị đến góc nhà, lấy ống mỡ, sắn một miếng, bỏ thêm vào đĩa đèn cho sáng
Trong đầu Mị đang rập rờn tiếng sáo Mị muốn
đi chơi Mị cũng sắp đi chơi Mị quấn lại tóc Mị với tay lấy cái váy hoa vắt phía trong vách Đêm Mị bị trói đứng:
Trong bóng tối, Mị đứng im, như không biết mình đang bị trói Hơi rượu còn nồng nàn Mị vẫn nghe thấy tiếng sáo đưa Mị đi theo những cuộc chơi
Mị vùng bước đi Nhưng chân đau không cựa được
Mị không nghe tiếng sáo nữa Chỉ còn nghe tiếng chân ngựa đạp vào vách Mị thổn thức nghĩ mình không bằng con ngựa
Những đau đớn của Mị:
Cả đêm Mị phải trói đứng như thế Lúc thì khắp người bị dây trói thít lại, đau nhức Lúc lại tràn trề tha thiết nhớ
Mị lúc mê, lúc tỉnh Cho tới khi trời tang tảng rồi không biết sáng từ bao giờ Mị bàng hoàng tỉnh Đêm mùa
đông cởi
trói cho A
Phủ
Lúc đầu
Lúc đầu: Mị vẫn thản nhiên thổi lửa, hơ tay
Đêm nay, khi thấy dòng nước mắt của A Phủ:
Mị chợt nhớ đêm năm trước, Mị cũng phải trói đứng thế kia
Chúng nó thật độc ác
Chỉ đêm mai là người kia chết, chết đau, chết đói, chết rét, phải chết Ta là thân đàn bà, nó đã bắt về trình ma rồi, chỉ còn biết đợi ngày rũ xương ở đây thôi Người kia việc gì mà phải chết A Phủ Mị phảng phất nghĩ như vậy Hành động
cắt dây trói
Mị tưởng tượng như có thể một lúc nào, biết đâu
A Phủ chẳng trốn được, Mị liền phải trói thay vào đấy Mị chết trên cái cọc ấy Nghĩ thế, nhưng làm sao Mị cũng không thấy sợ
Mị rút con dao nhỏ cắt lúa, cắt nút dây mây cho
A Phủ
Mị đứng lặng trong bóng tối => vụt chạy theo A
Trang 10Phủ: “A Phủ cho tôi đi” “Ở đây chết mất” Nhân
vật A
Phủ
Sự xuất hiện
Một người to lớn chạy vụt ra, vung tay ném con quay thẳng vào mặt A Sử A Phủ xộc tới, nắm vòng cổ, kéo dập đầu xuống, xé vai áo, đánh tới tấp
A Phủ khỏe, chạy nhanh như ngựa Con gái trong làng nhiều cô mê Nhiều người nói: "Đứa nào được A Phủ cũng bằng được con trâu tốt trong nhà Chẳng mấy lúc mà giàu"
Số phận bất hạnh
A Phủ không phải người bên ấy, cả làng chết trong một trận đậu mùa Có người làng đói bắt A Phủ đem xuống bán đổi lấy thóc của người Thái dưới cánh đồng
A Phủ không có bố mẹ, không có ruộng, không
có bạc, A Phủ không thể lấy nổi vợ
Trong ngày Tết đến, A Phủ chẳng có quần áo mới như nhiều trai khác, A Phủ chỉ có độc một chiếc vòng bằng sợi dây đồng vía lằn trên cổ
Tính cách đặc biệt
A Phủ mới mười một tuổi, nhưng A Phủ gan bướng, không chịu ở cánh đồng thấp, A Phủ trốn lên núi, lưu lạc đến Hồng Ngài
Biết đúc lưỡi cày, biết đục cuốc, lại cày giỏi và
đi săn bò tót rất bạo
Khi ở trừ nợ: Đốt rừng, cày nương, cuốc nương, săn bò tót, bẫy hổ, chăn bò chăn ngựa, quanh năm một thân một mình rong ruổi ngoài gò rừng Đi làm hay đi săn cái gì cũng phăng phăng
Trong bữa phạt vạ nhà
thống lí
A Phủ quỳ chịu đòn, chỉ im như cái tượng đá Mặt A Phủ sưng lên, môi và đuôi mắt dập chảy máu
Hai cái đầu gối sưng bạnh lên như mặt hổ phù
A Phủ đứng lên cầm con dao, chân đau bước tập tễnh, cùng với trai làng ra chọc tiết làm thịt lợn hầu làng Thế là từ đấy A Phủ phải ở trừ nợ cho nhà quan thống lý
Sức sống tiềm tàng
Ban đầu chấp nhận số kiếp đau thương: A Phủ lẳng lặng ra vác chiếc cọc gỗ rồi lấy cuộn dây mây trên gác bếp xuống Tự tay A Phủ đóng cọc xuống bên cột
Một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm
má đã xám đen lại của A Phủ