Cô không đẹp, nhưng lại mang một vẻ gì đó rất cần cù, chăm chỉ của người phụ nữ Việt Nam.. Đôi mắt cô cứ có một vẻ gì đó buồn buồn nhưng cùng ánh lên một vẻ dịu dàng đến lạ.[r]
Trang 1Tả người hàng xóm
Nguồn:
https://vndoc.com › Lớp 5
https://wikihoc.com › Lớp 5 › Văn mẫu lớp 5
taimienphi.vn/download-doan-van-ngan-ve-mot-nguoi-hang-xom-
https://lazi.vn/edu/ /em-hay-ta-mot-nguoi-hang-xom-ma-em-yeu-
1.
Bài 1:
Con người sống vốn không chỉ để tồn tại một cách riêng lẻ mà luôn luôn có sự chung sức của những người xung quanh Bởi vậy mà tình làng nghĩa xóm vốn là một truyền thống quý giá của ông cha ta tự bao giờ Em rất yêu quý những người hàng xóm của
em, nhưng trong tất cả, em vẫn dành một tình cảm đặc biệt cho cô Vi - người họ hàng
xa và cũng là người hàng xóm thân thiết của nhà em
Cô năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi Dáng người cô nhỏ bé, có khi còn thấp bé hơn cả chính em nữa Cô Vi có một làn da rám nắng, là minh chứng của những mệt nhoài sau những buổi làm đồng dưới ánh nắng gắt gao của mùa hè rực nắng Tóc cô mỏng nhưng rất dài được cô búi gọn ra đằng sau đầu Mỗi khi cô xõa tóc xuống lại thoang thoảng hương bưởi thơm ngan ngát Cô thích gội bồ kết với hoa bưởi, vì thế mà cái hương thơm dịu dàng truyền thống kia vẫn luôn vương trên mái tóc cô
Cô không đẹp, nhưng lại mang một vẻ gì đó rất cần cù, chăm chỉ của người phụ nữ Việt Nam Đôi mắt cô cứ có một vẻ gì đó buồn buồn nhưng cùng ánh lên một vẻ dịu dàng đến lạ Em ấn tượng nhất vẫn là đôi bàn tay của cô Đôi tay ấy, chẳng mịn màng hay trắng bóc Đôi tay ấy in hằn những vết chân chim, những dấu vết của một cuộc đời vất vả, lo toan Đôi bàn tay không đẹp nhưng cần cù, chăm chỉ, đã chăm sóc biết bao nhiêu loài cây sinh sôi, đã vun được bao nhiêu mảnh ruộng thành hạt thóc thơm cho đời Đôi tay ấy làm việc không biết mệt nghỉ: cô ra đồng vào sáng sớm tinh sương và
Trang 2về nhà lúc bóng tối đã bắt đầu lan đến Có thể nói cuộc đời cô có một cuộc đời đầy vất vả
Cô sống có một mình, bởi thế, em hay thấy cô trở đi rồi trở về một cách rất lặng lẽ Thế nhưng người phụ nữ ấy không có một vẻ gì yếu đuối mà luôn luôn mạnh mẽ để tự mình làm chủ cuộc sống của chính mình Biết cô như thế nên nhà em rất hay sang trò chuyện với cô, có khi là cho đi một bát canh, một đĩa thức ăn để cô khỏi phải nấu nướng khi trời đã tối Cô cũng rất quý gia đình em: khi thì cô biếu gia đình một mớ cua mới bắt, lúc lại cho một rổ tép cô mới xúc ở ngoài đồng Tỉnh cảm làng xóm cứ thế phát triển qua ngày ngày tháng tháng Lúc em còn bé, chính cô là người hay sang giúp đỡ
bế bồng, chăm sóc Nay em đã khôn lớn, cô vẫn hay giúp đỡ nhà em mỗi khi khó khăn
Em càng lớn lên thì tấm lưng cô lại càng còng xuống bởi những buổi làm đồng hết sức vất vả Chỉ có một mình mà cô cấy đến hai mẫu ruộng Em rất khâm phục sức mạnh của người phụ nữ ấy
Làm nghề nông, cô thấu hiểu những vất vả mà nó đem đến Ngày mùa hè, thời tiết thất thường, những trận mưa rào có thể đến bất cứ lúc nào và khiến sân thóc ướt trượt Cô lại bắt đầu chạy đi giúp đỡ những người xung quanh vun lại đống thóc để chúng khỏi ướt, khỏi trôi dưới dòng nước mưa Hay giúp đỡ người khác, lại cần cù chăm chỉ nên
cô giành được rất nhiều tình cảm của những người xung quanh
Cô vẫn luôn là người hàng xóm, người cô thân thiết nhất với gia đình em Cô ngày một già đi, em ngày một lớn lên nhưng tình cảm mà hai gai đình dành cho nhau vẫn y nguyên như ngày trước Dẫu có đi đâu xa em vẫn luôn nhớ tới cô, tới người hàng xóm tốt bụng đã đi qua hết tuổi thơ và một phần tuổi trẻ của em
Bài 2:
Bác Tư gần nhà em là một người bán cà rem dạo Bác là người hàng xóm mà em yêu quý nhất
Khuôn mặt bác nhăn nheo, như đọng lại biết bao chông gai của một cuộc đời lam lũ Mái tóc bác đã điểm hoa râm Đôi mắt bác hiền từ, hiện rõ sự khắc khổ và lắm lo toan Môi bác nứt nẻ, sầm sậm màu tím Thân hình bác lộ một vẻ gì đó dày dạn phong trần Những lúc đi bán hàng, bao giờ bác cũng chỉ mặc một chiếc áo cũ đã sờn bạc Đôi giày rách cũ kĩ của bác “đôi hia bảy dặm” đã giúp bác bước trên bao nhiêu quãng đường dài Rồi cứ thế, bác mang thùng cà rem đi ra đường Bước những bước chân vô định, thỉnh thoảng, bác dừng lại trước bao cặp mắt them thuồng của mọi người và dõng dạc
hô to câu nói muôn thuở: “Cà rem đây! Cà rem năm trăm một cây đây!” Tiếng rao của bác vang xa, vọng mãi trên bầu trời xanh thẳm không cùng “Cà rem” – những đứa trẻ thường nhại lại lời ra của bác Những lúc rảnh rỗi, bác thường trò chuyện với em và dặn: - Cháu cố gắng học lên, được đi học là một niềm hạnh phúc Không có học thức, cháu sẽ phải làm lao động chân tay nặng nhọc, sẽ khổ như bác đấy!
Mà bác khổ thật, bán cà rem về, bác còn phải làm biết bao nhiêu công việc không lúc nào nghỉ ngơi Bác thức khuya dậy sớm, không sợ khó, không sợ khổ Ấy vậy mà bác luôn hòa nhã, hiền từ, dễ mến đối với mọi người Sự khổ cực không thể đánh phá được những cái tốt, cái đẹp trong con người hiền hòa như bác
Bác Tư ơi! Bác mãi là người hàng xóm mà em yêu quý nhất
Trang 3Bài 3:
Ông bà em đã già, sức khỏe không được như trước nữa nên bố mẹ em quyết định chuyển sang ở hẳn cùng với ông bà để tiện chăm sóc Trong khoảng thời gian đó, em
đã được làm gặp và làm quen cô Liên – một giáo viên mầm non đồng thời cũng là người hàng xóm thân với gia đình em
Cô có dáng người mảnh mai và dong dỏng cao Khuôn mặt cô thon tròn, trắng với đôi
gò má ửng hồng Đôi mắt cô to và hiền dịu, đeo cặp kính cận đen và dày cộm Mái tóc của cô dài ngang lưng, đen óng ả Cô thường chải và sau đó búi gọn gàng Thường ngày cô hay mặc áo có cổ cùng quần Âu để đi dạy học Khi ở nhà, cô mặc áo phông cùng quần sooc Những hôm trời hè oi ả, cô mặc váy hoa xòe nhìn rất đáng yêu
Cô thường hay sang nhà em chơi Mỗi lần như thế, cô thường mang những món quà nho nhỏ cho em: lúc thì là một cái cặp tóc nơ hồng, lúc thì gói bim bim, có khi lại là một cuốn truyện tranh thiếu nhi Cô rất tốt bụng và chu đáo Ông bà em kể rằng, có những hôm trái gió trở trời, ông bà đau nhức mình mẩy không thể tự mình lo việc bếp núc nhà cửa, mà bố mẹ em đi công tác xa không thể tới thì cô hay qua phụ giúp Cô quét dọn nhà cửa và nấu cơm rồi ở lại ngồi ăn cùng ông bà Vào những ngày nghỉ hay sau giờ làm, cô hay qua xem tình hình sức khỏe của ông bà nữa Bố mẹ em biết vậy cũng yêu quý cô lắm Gia đình em ai ai cũng coi cô là một thành viên trong nhà
Sang tháng cô đi lấy chồng và sẽ không còn ở lại đây nữa Tuy rất buồn và sẽ rất nhớ
cô, nhưng em luôn mong cô sẽ hạnh phúc và thành công trong công việc
Bài 4:
Anh Nam là người hàng xóm cạnh nhà em Anh hơn em năm tuổi nhưng có nhiều đức tính tốt em cần học hỏi Mọi người trong làng ai cũng quý mến anh
Anh có dáng người cao dong dỏng, nước da rám nắng có lẽ vì những khó khăn cuộc sống còn vương lại, in đậm trên màu da của anh Đôi mắt anh đen láy, anh luôn nhìn mọi người với ánh mắt trìu mến, ánh nhìn thẳng đầy tin tưởng và sự quả quyết Gương mặt anh tròn cùng với vầng trán cao rộng tô đậm sự cương trực, nét thông minh Anh Nam là người dễ gần, phải chăng anh sở hữu nụ cười duyên với chiếc răng khểnh luôn tạo thiện cảm với người khác Giọng nói của anh trầm ấm như tính cách của anh vậy Vậy mà đôi lúc anh cũng giỏi pha trò cười bởi sự hóm hỉnh của mình, nét tươi duyên luôn để lại sự bâng khuâng, xao xuyến nơi người đối diện Mái tóc đen bóng được hớt gọn gàng tạo thêm vẻ lanh lợi cho khuôn mặt Sống với người ông nội, còn bố mẹ ở xa nhà nên mọi việc nhà anh đều phải tự lo liệu Điều đó làm đôi bàn tay rắn chắc của anh xuất hiện nhiều vết chai sần khác với đôi bàn tay trắng trẻo của bạn bè cùng trang lứa Anh Nam học rất giỏi, anh biết cách sắp xếp thời gian một cách hợp lý Ở trường, anh
là cậu học sinh chăm ngoan, trong top đầu những môn tự nhiên Những tấm giấy khen ghi nhận bao cố gắng của anh trong học tập Điều đáng quý là anh luôn hòa đồng với bạn bè, thầy cô thay vì kiêu ngạo Lúc ở nhà, anh phụ ông chăm sóc đàn gà, cơm nước
và giặt giũ…mọi việc đều được thực hiện chu đáo Thỉnh thoảng vào buổi chiều, em qua nhà, nhờ anh giảng cho một bài toán Dù dở tay anh cũng niềm nở giải đáp thắc mắc của em trong khi giọt mồ hôi còn lăn dài trên nét mặt Sống xa sự chăm sóc của bố
mẹ, anh lại tập cho mình lối sống tự lập Em thấy anh là người vui tính, cởi mở và lạc quan Em không thể tưởng tượng được nếu mình không trong vòng tay yêu thương của
bố mẹ thì điều gì sẽ xảy ra! Em còn học tập ở anh sự quyết đoán, ngay khi bước vào lớp mười anh tự xác định bước đi tiếp theo của cuộc đời mình mà không cần ai trỏ vẽ
Em nhớ anh từng nói sự siêng năng, bền bỉ và nỗ lực không ngừng nghỉ là chìa khóa
Trang 4của sự thành công Anh có vốn hiểu biết sâu rộng bởi anh lúc nào cũng chăm chỉ đọc sách, em coi anh như tấm gương sáng để noi theo, học hỏi
Em coi anh Nam người hàng xóm cạnh nhà em như người anh trai của mình Em hứa
sẽ cố gắng tốt như người anh ấy
Sưu tầm : Lê Minh Lộc