– Hắn có phản hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn từ Lục Hương Xuyên mà người của Thập Nhị Phi Bằng Bang chặn giết sạch người của Tôn Ngọc Bá được phái đến tìm Hàn Đường và bố trí
Trang 1Hồi thứ Chín
ĐIỀU TRA NỘI GIÁN
êm đã khuya
Ngọn đèn ảm đạm không đủ soi sáng hết căn phòng
Diệp Tường nghe xong câu chuyện của Mạnh Tinh Hồn về sự kiện vừa xảy
ra bên hồ, trầm ngâm hồi lâu mới nói:
– Ngươi vừa hành động rất nông nổi May mà sai lầm đó không đổi bằng tính
mạng
Mạnh Tinh Hồn nói:
– Dù sao thì ta cũng đã đạt được mục đích Tuy không chết nhưng từ nay Hàn
Đường không có gì đáng lo nữa
Diệp Tường hỏi:
– Ngươi cho rằng từ nay có thể yên tâm giết Tôn Ngọc Bá mà không cần lo
lắng nữa?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Không phải mất hoàn toàn mà chỉ là bớt đi trở ngại lớn nhất
– Ta cho rằng không phải thế
– Ngươi định nói về Lục Hương Xuyên đúng không?
– Hắn là một trong nhiều thủ hạ đáng sợ khác của Tôn Ngọc Bá
Mạnh Tinh Hồn cười nói:
– Ta vừa biết được một tin tức rất quan trọng Chính hắn là người đã tiết lộ
tin tức về Hàn Đường và kẻ phải chịu trách nhiệm về cái chết của Tôn Kiếm
Diệp Tường chợt đứng phắt lên hỏi:
– Thế nào? Lục Hương Xuyên mà lại phản lại Tôn Ngọc Bá?
– Hắn có phản hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn từ Lục Hương
Xuyên mà người của Thập Nhị Phi Bằng Bang chặn giết sạch người của Tôn Ngọc Bá được phái đến tìm Hàn Đường và bố trí kế hoạch giết hắn Đồng thời cũng chính hắn đã nhận hai tên giả mạo đạo sĩ đọc kinh đốt mê hương sát hại Tôn Kiếm
Diệp Tường ngồi trở xuống ghế hỏi:
– Chẳng lẽ chính Đồ Đại Bằng đã tiết lộ những tin này?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
Đ
Trang 2Cả hai lặng đi hồi lâu
Mạnh Tinh Hồn chợt hỏi:
– Ngươi nói rằng Lão Bá còn có nhiều thủ hạ đáng sợ khác
Diệp Tường gật đầu:
– Đúng thế Ta biết ít nhất là hai người
– Ai vậy?
– Một người là Lục Xung
Mạnh Tinh Hồn nhíu mày hỏi:
– Có phải là Lục Mãn Thiên không?
– Đúng thế!
– Hắn với Tôn Ngọc Bá có quan hệ thế nào?
– Lục Xung có quan hệ rất mật thiết với Tôn Ngọc Bá Ngoài ra hắn còn là
chú ruột của Lục Hương Xuyên
– Vậy sao?
– Không sai Trừ thuộc hạ của Tôn Ngọc Bá ở Ngũ Hoa Viên, ông ta còn có
hai lực lượng lớn mà Thất Tinh Bảo hùng mạnh của Lục Mãn Thiên là một trong hai lực lượng đó
Mạnh Tinh Hồn lại hỏi:
– Còn lực lượng kia?
Diệp Tường đáp:
– Dịch Tiềm Long Nhất định ngươi biết người này
Mạnh Tinh Hồn gật đầu
Trên giang hồ chẳng mấy người không biết Dịch Tiềm Long
Nhân vật này là thống lĩnh tất cả lực lượng đạo tặc suốt cả lưu vực Trường Giang, ngay cả quan quân cũng phải khiếp vía không làm gì được
Tuy là tướng cướp, nhưng bọn thuộc hạ của Dịch Tiềm Long rất có kỷ luật, chỉ tấn công bọn tham quan, không ai phạm đến lương dân, vì thế được coi vào hàng bạch đạo
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Nói như vậy, cả mười ba băng đảng của Dịch Tiềm Long ở lưu vực Trường
Giang đều do Tôn Ngọc Bá chỉ huy?
Diệp Tường đáp:
– Tôn Ngọc Bá không trực tiếp chỉ huy bọn này Mười ba băng đảng sau khi
sát nhập vào dưới quyền lãnh đạo của Dịch Tiềm Long đã dần dần từ bỏ mọi quan hệ với những kẻ hắc đạo Khi Tôn Ngọc Bá gặp nguy hiểm, chúng sẵn sàng vì ông
Trang 3ta mà không quản đến tính mạng mình
Mạnh Tinh Hồn trầm ngâm nói:
– Không ngờ Tôn Ngọc Bá có quan hệ sâu rộng đến như vậy!
– Vì thế ông ta mới không sợ phải đối địch với bang phái lớn vào bậc nhất võ
lâm Mặc dù hiện tại Thập Nhị Phi Bằng Bang có ưu thế nhưng kết quả ai thắng ai thì khó mà biết trước
Mạnh Tinh Hồn cúi đầu suy nghĩ
Diệp Tường nhìn đối phương một lúc rồi chợt hỏi:
– Ta nói vậy ngươi hiểu ý chứ?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Hiểu! Nhưng ta không thể vứt bỏ nhiệm vụ này
– Ta không ngăn cản hoặc ép ngươi đừng làm, chỉ khuyên một câu là nên
sống với chính mình
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Ta hiểu
Mạnh Tinh Hồn ngước nhìn Diệp Tường với vẻ cảm kích Cuộc đời của Diệp Tường coi như đã tàn, nay hắn đặt mọi hy vọng vào Mạnh Tinh Hồn, mong muốn hắn đừng đi theo vết xe đổ của mình
Diệp Tường chợt trầm giọng:
– Ta muốn cho ngươi biết chuyện này
Mạnh Tinh Hồn liền hỏi:
– Chuyện gì vậy?
– Chuyện về Tiểu Hà
– Hắn sao chứ?
– Chính Cao lão đại đã mượn tay Tôn Kiếm giết hắn để khỏi lộ
Mạnh Tinh Hồn chợt nhớ hành động ngu ngốc của Tiểu Hà và lần đó hắn đã suýt giết chết tên hiểm ác nhưng lại đần độn đó, chỉ do một chút tình huynh đệ mà hắn đã làm cách khác, giết ba tên thủ hạ của Lão Bá theo dõi để giải thoát cho Tiểu Hà đồng thời khỏi lộ tung tích về Cao lão đại
Không ngờ vẫn còn người theo dõi hắn
Mạnh Tinh Hồn chợt hỏi:
– Chuyện thế nào?
– Tiểu Hà bị theo dõi tới Hoàng Thạch Trấn Hôm đó Tôn Kiếm từ đâu cũng
vừa phi ngựa đến đó Ngựa hắn bị kiệt lực phải dắt vào trấn để đổi Lão đại ném cho hắn một mẩu giấy báo tin rằng người định ám toán Tôn Ngọc Bá Tên này vốn nóng tính, lập tức tra hỏi hai tên theo dõi Tiểu Hà
Trang 4– Tiểu Hà đã bị giết?
– Có lẽ thế Tuy chưa chết nhưng chỉ e không sống nổi, hơn nữa còn bị mang
về Cúc Hoa Viên
Mạnh Tinh Hồn nín lặng
Đương nhiên Cao lão đại buộc phải làm thế để bảo toàn bí mật của mình, nhưng xét cho cùng hành động đó không khỏi tàn nhẫn
Hắn biết cũng như mình, Diệp Tường rất biết ơn sự cứu mạng của Cao lão đại
Buộc lòng nói ra chuyện ấy, chẳng qua hắn muốn Mạnh Tinh Hồn sống vì bản thân mình hơn một chút mà thôi
Mạnh Tinh Hồn trầm ngâm một lúc rồi chợt hỏi sang chuyện khác:
– Ngươi hình như biết rất nhiều về Tôn Ngọc Bá?
Diệp Tường đáp:
– Một người muốn hiểu về người khác không phải là chuyện dễ dàng
Ẩn ý của câu đó là: Nếu muốn, ngươi cũng có thể tìm hiểu để biết thêm về người đó
Mạnh Tinh Hồn hiểu điều này, thở dài nói:
– Ta hiểu ý ngươi, và cũng nhận thấy rằng ngươi hoàn toàn không muốn ta
giết Tôn Ngọc Bá Nhưng hiện tại ta chưa định thôi
– Vì sao?
– Vì bây giờ ta đang có cơ hội
– Ngươi định nói rằng lợi dụng hai thế lực đối địch nhau, ngươi đứng giữa
làm ngư ông đắc lợi?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Đúng thế! Lực lượng của cả Tôn Ngọc Bá lẫn Vạn Bằng Vương đều rất
lớn Cuộc chiến là không tránh khỏi và cả hai bên đều sẽ tổn thất nặng nề Đó chính là cơ hội của ta, vì thế lúc này ta không muốn bỏ qua
Diệp Tường lặng đi hồi lâu rồi chợt hỏi:
– Dù ngươi có giết được Tôn Ngọc Bá thì sau đó sẽ thế nào chứ?
Mạnh Tinh Hồn chua chát trả lời:
– Ta cũng không biết nữa Ta nghĩ rằng chiếc ác đã được đặt lên cổ, cứ thế
mà kéo xe đi về phía trước, hoàn toàn không có mục đích
Đúng là nhiều khi hắn tự ví mình như con ngựa kéo xe bị bịt mắt, cứ thế bị người điều khiển đi mãi không ngừng, đôi lúc tưởng như đã đi xa lắm, nhưng biết đâu lại trở về vị trí ban đầu?
Đi đến bao giờ?
Trang 5Hắn không muốn nghĩ tới điều này và cũng không dám nghĩ Sợ rằng nghĩ nhiều đến nó mình sẽ phát điên
Chưa lần nào sắp giết người, Mạnh Tinh Hồn phải nghĩ ngợi nhiều đến thế
Vì đối phương là nhân vật đáng sợ, vì sự tác động của Diệp Tường hay cũng như Diệp Tường, tư tưởng hắn đã dao động, không đủ tự tin nữa?
Rất có thể vì cả ba lý do
Diệp Tường khẽ khàng nói:
– Người ta sống nhiều khi nên nghĩ đến bản thân mình Trước kia ta cũng như
ngươi, chỉ biết chấp hành vô điều kiện mọi yêu cầu của Cao lão đại mà không chút phiền não
Mạnh Tinh Hồn ngắt lời:
– Còn bây giờ thì sao?
– Bây giờ ư? Bây giờ ta có đáng gọi là đang sống không?
Mạnh Tinh Hồn chép miệng:
– Nhờ có Cao lão đại, chúng ta mới sống đến nay
– Điều đó thì ta không bao giờ quên Nhưng trước đây Cao lão đại cưu mang
chúng ta một cách vô tư, bất chấp hậu quả, không một tính toán riêng tư cho bản thân mình Ta tin rằng lúc đó chị ấy không muốn biến chúng ta thành con ngựa kéo
xe không mục đích như bây giờ Ngươi thấy đấy, Cao lão đại đối với Tiểu Hà Nghĩa là bây giờ chuyện ân tình, nhân nghĩa không còn lại bao nhiêu trong trái tim đã từng giàu nhân ái đó
Giọng hắn trở nên khẩn thiết:
– Mạnh Tinh Hồn, ngươi thấy mình cần thiết phải hy sinh thì cứ việc, nhưng
chỉ nên hy sinh cho Cao lão đại trước đây chứ không nên vì một người ham mê quyền lực và tiền bạc bao giờ
Mạnh Tinh Hồn xua tay:
– Cảm ơ vì những lời khuyên chân tình đó Nhưng đừng nói nữa Ngươi hãy
về nhắn lại với Cao lão đại rằng có thể ta sẽ thực hiện công việc này không đúng kỳ hạn Nhưng nếu không thể hoàn thành nó, ta sẽ không quay về nữa
Diệp Tường gật đầu:
– Được, ta hiểu ý ngươi Cho dù được sống vì bản thân một giờ một khắc thì
lúc chết cũng có cái mà tự hào
Dứt lời đứng dậy đi ra khỏi phòng
Mạnh Tinh Hồn nhìn đăm đăm ra cửa, nghĩ thầm:
– Nhất định giữa Diệp Tường và Tôn Ngọc Bá với Hàn Đường có mối quan
hệ nào đó không phải bình thường
Trang 6Nhưng hắn không muốn tra hỏi về điều đó, cũng không thể tra hỏi được
Mỗi người có một điều bí mật riêng không thể tiết lộ, cho dù với người thân thiết
Mạnh Tinh Hồn chợt muốn ngủ một giấc thật dài cho thỏa thích Thời gian qua quả thật hắn đã mỏi mệt
Có lẽ đến khi thức dậy, Lão Bá đã biết tai họa của Hàn Đường ở bên hồ, và nhất định có hành động để trả thù
Hắn chỉ hy vọng Lão Bá đừng quá sai lầm đến nỗi mất mạng, việc đó phải được tận tay hắn làm
Nhưng người ta ai chẳng có lúc phạm phải sai lầm? Kể cả Lão Bá cũng không ngoại lệ
Đêm tối như mực
Trăng cuối tháng còn chưa lên, còn bầu trời thì u ám chẳng có vì sao nào
Từ sau có tiếng vó ngựa, Diệp Tường vội tránh sang bên
Đã quá nửa đêm, còn ai đi đường vào giờ này nữa
Trời quá tối, không sao trông cả bóng người trên yên ngựa chứ đừng nói có thể nhận ra mặt mũi họ
Nhưng có âm thanh của một loại thiết khí phát ra làm cho Diệp Tường có thể xác định được người trên mình ngựa là ai
Hắn tự nhủ:
– Vậy là Lục Mãn Thiên đã tới Xem chừng tình thế đã hết sức căng thẳng
Có lẽ Mạnh Tinh Hồn đã nói không sai, cơ hội của hắn tới rồi
Lục Mãn Thiên tới đây, như vậy trước sau Dịch Tiềm Long cũng sẽ đến
Như vậy Lão Bá đã dốc toàn lực
Diệp Tường biết tính cách của Lão Bá, thường nhanh chóng dốc toàn lực đánh phủ đầu đối phương trong lúc bất ngờ
Nhưng lần này có thể thành công không?
o O o
Trong biệt phòng của Lão Bá ở Cúc Hoa Viên mặc dù đã tới canh tư nhưng vẫn còn sáng đèn
Trong phòng chỉ có hai người, một vị khách vóc dáng tráng kiện tuổi ngoại tứ tuần và chủ nhân mấy ngày qua trông tiều tụy và già hẳn đi
Khách là Lục Mãn Thiên, bảo chủ Thất Tinh Bảo có thế lực rất lớn nhưng ít người biết rằng Lục bảo chủ có quan hệ rất mật thiết với Lão Bá
Vẻ mặt của cả hai người đều lộ nét trầm tư
Trang 7Chỉ nghe Lục Mãn Thiên trầm ngâm nói:
– Không ngờ chỉ trong mấy ngày mà sự việc lại diễn tiến trở nên nghiêm
trọng đến thế
Lão Bá vẫn mải mê suy nghĩ, như không nghe thấy đối phương vừa nói gì
Lục Mãn Thiên chợt hỏi:
– Lão huynh có thể khẳng định chính Vạn Bằng Vương đã can dự vào việc
giết Tôn Kiếm và mưu hại Hàn Đường không?
Lão Bá lẳng lặng gật đầu:
– Cái đó thì huynh đệ có đủ chứng cứ
Lục Mãn Thiên lại hỏi:
– Lão huynh không cho người tìm Dịch Tiềm Long về đây sao?
Lão Bá đáp:
– Ngày mai Dịch lão đệ mới đến Ngu huynh mời lão đệ tới trước là có lý
do
Ông dừng một lúc rồi mới chậm rãi nói:
– Chúng ta có việc này cần thương lượng trước một chút
Lục Mãn Thiên nói:
– Những chuyện mới phát sinh trong thời gian gần đây, tuy tiểu đệ không có
mặt nhưng đã biết rõ tất cả Xin lão huynh để tiểu đệ giải quyết những việc liên quan đến Lục Hương Xuyên
Vẻ mặt Lão Bá hiện lên nỗi thống khổ Ông rầu giọng nói:
– Ngu huynh vẫn coi Lục Hương Xuyên như con ruột mình, thậm chí còn tin
tưởng hơn cả đối với Kiếm nhi Nhưng căn cứ vào hai sự kiện vừa phát sinh, không thể không nghi ngờ Bởi vì những việc đó chỉ có mình hắn chịu trách nhiệm
Khi người ta đã buộc phải nghi ngờ người thân tín nhất của mình thì trong lòng thống khổ đến thế nào
Lục Mãn Thiên mặt không chút biểu tình, nghiến răng nói:
– Tiểu đệ sẽ không để lão huynh phải hoài nghi hắn nữa
Muốn không hoài nghi người khác, cách hiệu nghiệm nhất là không để hắn mở miệng
Chỉ có người chết thì mới hoàn toàn dẹp bỏ hết mọi nỗi nghi ngờ
Đương nhiên Lão Bá hiểu ra ý nghĩ của Lục Mãn Thiên nên lắc đầu nói:
– Lão đệ dù sao cũng là chú ruột của hắn
Lục Mãn Thiên khẳng khái nói:
Trang 8con người không thể vương vào một hạt bụi
Lão Bá đứng lên chậm rãi đi lại trong phòng
Lục Mãn Thiên vốn là người đã cùng Lão Bá đồng cam cộng khổ nhiều năm, rất hiểu tính nết của nhau Trong trường hợp trọng đại phải quyết định số phận của một người thân, nên để đối phương cẩn thận cân nhắc và đi tới quyết định cần thiết
Hồi lâu, Lục Mãn Thiên mới lên tiếng nói:
– Trong ngày đại tế Thất Dũng Sĩ, mọi việc đều do Lục Hương Xuyên bố trí?
Lão Bá gật đầu:
– Chính thế!
Lục Mãn Thiên hỏi tiếp:
– Tất cả những người tham gia vào vụ đó đều do hắn trực tiếp chỉ huy?
– Phải, ngoại trừ một mình Tôn Kiếm
– Còn những người được phái đi tìm Hàn Đường?
– Cũng do hắn chỉ huy đầu tiên được cử đi đàm phán với Vạn Bằng Vương
cũng chính là hắn?
– Chính hắn
– Huynh có cho rằng cuộc chiến này chính do Lục Hương Xuyên khởi
xướng?
Lão Bá không trả lời
Lục Mãn Thiên hiểu rằng câu hỏi vừa rồi chưa được chính xác liền đổi sang câu khác:
– Nếu lúc đó hắn khôn khéo hơn thì có phải Vạn Bằng Vương đã không phát
động tấn công nhanh như thế?
Lão Bá gật đầu:
– Không sai, Sự thật, mặc dù cuộc chiến trước sau gì rồi cũng nổ ra nhưng
nếu chúng ta chủ động tấn công thì đã không phải chịu tổn thất nặng nề như thế
Lục Mãn Thiên lặng im suy nghĩ
Rất lâu, Lão Bá mới nói:
- Như vậy, lão đệ đã nắm được những vấn đề cơ bản Ngu huynh chờ nghe kết luận
Lục Mãn Thiên cắn môi nghĩ ngợi thêm một lúc rồi nói:
– Căn cứ vào những điều trên, ít nhất Lục Hương Xuyên đáng nghi tới năm
phần
Câu kết luận đó cũng tựa như phán quyết tử hình đối với người cháu ruột
Chỉ cần đáng nghi hai phần đã phải chết rồi, nói gì tới năm phần?
Trang 9Lão Bá đi đi lại lại một lúc rồi chợt đứng phắt lại nói:
– Không thể được!
Lục Mãn Thiên ngạc nhiên hỏi:
– Vì sao thế?
Lão Bá đáp:
– Ta không thể để lão đệ tự tay giết Lục Hương Xuyên
Lục Mãn Thiên hỏi:
– Lão huynh muốn tự mình xuất thủ?
Lão Bá lắc đầu:
– Cũng không được
Lục Mãn Thiên nói:
– Nhưng người đủ khả năng giết hắn không nhiều, chỉ còn Dịch Tiềm Long
Lão Bá ngắt lời, cười nói:
– Dịch Tiềm Long đã mười mấy năm không tự tay giết người
Lục Mãn Thiên hỏi:
– Bây giờ Lục Mãn Thiên có biết lão huynh đang nghi ngờ hắn không?
– Có lẽ không
– Nếu vậy việc giết hắn không đến nỗi khó
Lão Bá chợt lắc đầu, chậm rãi nói:
– Đương nhiên việc giết hắn không khó Nhưng ngu huynh thấy chưa nên
động thủ
– Vì sao?
– Nên thử hắn lần nữa xem
Lục Mãn Thiên trố mắt hỏi:
– Thử thế nào?
Lão Bá thấp giọng nói mấy câu, sau đó đến ngồi vào bàn tự rót cho mình một chén rượu
Ông uống một hơi cạn chén rồi chậm rãi nói:
– Hiện tại, Hàn Đường và Thiết Thành Cương đang ở một nơi rất bí mật và
yên ổn, có lẽ trong một thời gian dài cần để họ tĩnh dưỡng không giao tiếp với ai Việc Hàn Đường sống chết thế nào trong Ngũ Hoa Viên không một ai biết cả Nếu Lục Hương Xuyên không cấu kết với Vạn Bằng Vương tất cũng không biết Toàn bộ số người được hắn cử đi tìm Hàn Đường không còn một ai sống sót
Lục Mãn Thiên hỏi:
Trang 10– Hắn mang Thiết Thành Cương về bỏ ngoài rừng rồi tự đến gặp ngu huynh
ở ngoài Hoa Viên, nhưng lúc đó đã cuối giờ dậu
– À vì thế lão huynh định
Lão Bá gật đầu:
– Ngu huynh định bảo Lục Hương Xuyên đi tìm Hàn Đường!
Lục Mãn Thiên còn chưa hiểu, hỏi thêm:
– Chẳng lẽ đến tìm ở nơi ở của Hàn Đường?
Lão Bá thấp giọng:
– Lão đệ biết một người tên là Thiết Bằng ở Thập Nhị Phi Bằng Bang chứ?
Lục Mãn Thiên gật đầu:
– Biết Nghe nói trước đây mấy ngày hắn rời khỏi phân đàn, nhưng hành tích
rất bí mật
Lão Bá thầm thán phục sự thông thạo tin tức của Lục Mãn Thiên, gật đầu nói:
– Đúng thế Ba ngày trước hắn rời khỏi phân đàn để tới Hàng Châu có việc
Vạn Bằng Vương sẽ phái người đến Đại Phương khách điếm liên lạc với hắn Đây là tin tuyệt mật
Lục Mãn Thiên hỏi:
– Làm sao lão huynh biết được tin đó?
Lão Bá cười đáp:
– Bảy năm trước ngu huynh có phái người đến tiềm phục trong Thập Nhị Phi
Bằng Bang Một trong những người đó là Thiết Bằng
Lục Mãn Thiên nhìn Lão Bá đầy khâm phục Có nội gián làm tới chức Đàn chủ của đối phương là một thành công không nhỏ, đồng thời qua đó cũng thấy khả năng nhìn xa trông rộng của Lão Bá
Ông hỏi:
– Bây giờ lão đệ đã hiểu rõ ý ta rồi chứ?
– Có phải lão huynh định phái Lục Hương Xuyên đến Đại Phương khách
điếm ở Hàng Châu tìm Hàn Đường?
Lão Bá gật đầu:
– Không sai! Nếu Lục Hương Xuyên không cấu kết với Vạn Bằng Vương tất
chưa biết tin gì về Hàn Đường Như vậy hắn sẽ đi
Ông nhấp thêm một ngụm rượu, lại nói:
– Nhưng không chỉ tới gặp Hàn Đường mà còn phải giết hắn!
o O o