Bởi thế Mạnh Tinh Hồn không khó tìm được Hàn Đường, nhờ câu gợi ý xa xôi của Diệp Tường.. Mạnh Tinh Hồn đứng ở mé rừng, thấy một người đã giật cần câu khỏi mặt nước, một con cá bạc mắc ở
Trang 1Hồi thứ Tám
HỔ DỮ SA CƠ
àn Đường ngồi bên bờ đầm cần mẫn buông câu, trông chẳng khác gì một tay ngư phủ
Thú vui duy nhất của hắn là khoái trá thưởng thức cảnh con cá bị mắc vào lưỡi câu giãy giụa trước khi chết
Hàn Đường sống cô độc một mình, không thân thích, không bằng hữu, cả nô bộc cũng không
Hắn không dám gần gũi ai, lại càng không muốn để bất cứ ai gần gũi mình
Giá như trên đời hắn có thể tín nhiệm ai thì chỉ có một người duy nhất là Lão Bá
Bởi thế Hàn Đường hết sức trung thành với Lão Bá, dù Lão Bá không muốn thế
Kỳ thực hắn chẳng phải là thủ hạ của Lão Bá
Cách câu cá của Hàn Đường hoàn toàn giống như những người khác, chỉ có mục đích là không giống mà thôi
Mỗi lần giật lên được một con cá, đôi mắt hắn ánh lên sự khoái trá
Hàn Đường sống trên đời là để tàn sát, bất luận là người hay vật
Nhưng Lão Bá không muốn hắn giết người, bởi thế hắn tìm đến đây để giết cá
Cá hay người trước khi chết cũng có sự giãy giụa, tuy cá giãy giụa không được khoái trá như người, nhưng dù sao đó cũng là sự giãy chết của một sinh vật
Người ghiền câu cá không nhiều, và dù ít nhiều họ có vẻ gì khác thường
Bởi thế Mạnh Tinh Hồn không khó tìm được Hàn Đường, nhờ câu gợi ý xa xôi của Diệp Tường
Ánh nắng chiều chiếu lên mặt hồ trong vắt và tĩnh lặng
Mạnh Tinh Hồn đứng ở mé rừng, thấy một người đã giật cần câu khỏi mặt nước, một con cá bạc mắc ở lưỡi câu nhưng người đó không bắt cá bỏ vào giỏ, cứ ngồi chiêm ngưỡng con cá giãy giụa hồi lâu với ánh mắt khoái trá
Chỉ chừng đó, Mạnh Tinh Hồn đủ đoán chắc người đó là Hàn Đường
Hắn nghĩ ra rất nhiều cách để đối phó với Hàn Đường, nhưng chưa thấy cách nào thỏa đáng
Cuối cùng hắn chọn biện pháp đơn giản nhất là trực tiếp đối đầu, dựa vào ý
H
Trang 2chí và võ công mà quyết một trận sinh tử
Với nhân vật như Hàn Đường, muốn giết được thì chỉ có một cách là phó mặc tính mạng của mình cho sự may rủi mà thôi Cho dù có dùng mưu kế hoặc bố trí cạm bẫy thế nào chăng nữa cũng vô ích
Một người thợ săn sành sỏi nhất thì có bao giờ mắc vào cạm bẫy của mình?
Mạnh Tinh Hồn thoáng chút do dự rồi đi thẳng về phía đối phương
Hắn muốn giết Hàn Đường, không những vì Cao lão đại mà chủ yếu là vì bản thân hắn
Diệp Tường đã nói đúng Cho dù giết được Lão Bá, Hàn Đường sẽ dốc sức truy tìm thủ phạm và thế nào cũng tìm ra
Không biết kết quả thế nào, nhưng phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ thì làm sao chịu đựng nổi?
Và trước khi hạ thủ giết Lão Bá, hắn không được thanh thản mà phải suy tính đến điều này có đủ quyết tâm để hoàn thành công việc hay không?
Mạnh Tinh Hồn hy vọng rằng sau khi giết xong Hàn Đường, tâm hồn mình sẽ thanh thản để yên tâm đối phó với Lão Bá
Tuy đã xác định trước là lần này sẽ gặp phải đối thủ cao cường nên đã xác định tư tưởng từ trước, thế mà tiến về phía Hàn Đường, Mạnh Tinh Hồn vẫn hồi hộp như một tân binh khi lâm trận
Bước chân hắn nhẹ như chân mèo rừng, không phải hắn quyết ý như vậy mà chỉ vì thói quen
Con cá mắc trên lưỡi câu của Hàn Đường giẫy giụa yếu dần, chắc đã sắp chết
Hàn Đường đột nhiên lên tiếng hỏi:
– Ngươi tới để giết ta phải không?
Mạnh Tinh Hồn bất giác dừng lại
Hàn Đường vẫn ngồi như trước, không hề quay lại, thậm chí đầu không ngẩng lên
Dường như sau gáy hắn có mắt vậy
Chẳng lẽ người ta có thể ngửi thấy được mùi sát cơ tỏa ra không khí?
Mạnh Tinh Hồn chợt cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng
Hàn Đường vẫn ngồi nguyên, hỏi tiếp:
– Ngươi đã giết người nhiều hay ít?
Mạnh Tinh Hồn đành trả lời:
– Không ít
Hàn Đường gật đầu:
Trang 3– Đúng là ngươi giết người không ít Nếu không chẳng thể bước đi nhẹ nhàng
đến như vậy
Mạnh Tinh Hồn cảm thấy câu nói của đối phương mang nhiều hàm ý
Còn một điều nữa, chỉ có những người vô cùng trấn định thì bước chân mới nhẹ được
Người đã có ý định giết người thì rất khó trấn định Muốn giết Hàn Đường thì lại càng phải trấn định hơn
Tuy Hàn Đường không nói rõ ra nhưng Mạnh Tinh Hồn hiểu lời hắn bao hàm
ý đó, và không thể phủ nhận rằng đối phương là nhân vật hết sức đáng sợ
Hàn Đường lại hỏi:
– Ngươi biết ta là ai không?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Biết!
Hàn Đường gật nhẹ đầu:
– Tốt lắm! Hãy ngồi xuống đây cùng câu với ta!
Lời mời rất tự nhiên, đồng thời lại rất kỳ quái Có ai lại mời người đến với mục đích giết mình cùng câu cá bao giờ?
Nhưng Mạnh Tinh Hồn lại nhận lời
Hắn bước tới cách đối phương chừng ba bước, ngồi xuống bên bờ hồ
Bên cạnh Hàn Đường có tới ba bốn cần câu, hắn cầm lấy một cần ném sang cho Mạnh Tinh Hồn
Mạnh Tinh Hồn cầm lấy cần câu nói:
– Cảm ơn!
Hàn Đường hỏi:
– Ngươi thích dùng loại mồi gì?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Ta thích dùng hai loại
– Hai loại nào?
– Một loại cá thích ăn và một loại mồi mà chính ta thích
Hàn Đường gật đầu tỏ vẻ tán đồng:
– Quả thật cả hai loại mồi đó đều tốt!
Mạnh Tinh Hồn lại nói:
– Câu cá có thể không cần dùng mồi để cá đến nhử ta!
Hàn Đường không đáp
Mãi tới lúc đó, Hàn Đường vẫn chưa ngoảnh sang nhìn đối phương lấy một
Trang 4lần
Trái lại, Mạnh Tinh Hồn không nén nổi quay sang quan sát người mà hắn định giết
Hàn Đường có khuôn mặt bình thường không có vẻ gì đặc biệt Đôi mắt, sống mũi, chiếc miệng đều bình thường
Thế nhưng thoạt nhìn, Mạnh Tinh Hồn chợt cảm thấy có một ma lực nào đó khiến hắn gần như run lên
Hắn không nhìn nữa, ném lưỡi câu xuống nước để cố trấn tĩnh lại
Hàn Đường bỗng nói:
– Ngươi quên không mắc mồi
Mạnh Tinh Hồn chợt thấy toàn thân căng lên, hồi lâu mới trả lời:
– Ta đã nói có thể câu mà không cần mồi!
– Ngươi sai rồi Không có mồi thì không câu được cá
– Có cá hay không chẳng có gì quan hệ Dù sao ta cũng đang ngồi câu cá,
thế là đủ
Hàn Đường gật đầu tán thưởng:
– Nói hay lắm!
Chợt hắn ngoảnh sang nhìn như xoáy vào Mạnh Tinh Hồn với ánh mắt quắc lên như ánh điện, tưởng chừng có thể bóc trần cả gan ruột đối phương
Mạnh Tinh Hồn chỉ thấy da thịt trên mặt mình xơ cứng lại
Hàn Đường lại hỏi:
– Ai phái ngươi tới đây?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Không ai cả Đó chính là ý muốn của ta
– Vì sao ngươi muốn giết ta?
Mạnh Tinh Hồn không trả lời Hắn biết đối phương đủ rõ mà không cần mình phải trả lời
Qua hồi lâu, Hàn Đường chậm rãi gật đầu nói:
– Ta biết ngươi là ai
Mạnh Tinh Hồn thốt lên:
– Vậy ư?
Hàn Đường tiếp;
– Ngươi là tên sát thủ rất đáng sợ trong mấy năm gần đây, đã giết không ít
người
Mạnh Tinh Hồn không phủ nhận, có nghĩa là hắn công nhận
Trang 5Hàn Đường lại nói:
– Tuy vậy ngươi vẫn chưa giết nổi ta đâu!
Mạnh Tinh Hồn buột miệng:
– Chưa giết nổi?
– Một tên sát thủ lừng danh không nên thông minh Vì ngươi là kẻ thông
minh, vì thế không phải là kẻ giết người đáng sợ nhất
Mạnh Tinh Hồn nín lặng
Hàn Đường tiếp giọng:
– Ngoài ra ngươi còn suy nghĩ rất nhiều đến phương pháp giết người để
mong tìm ra cách tốt nhất, điều đó lại càng tối kỵ
Mạnh Tinh Hồn buột miệng:
– Vì sao?
– Vì một kẻ thông minh biết suy nghĩ nhiều đến phương pháp và hậu quả thì
cũng là người biết sợ
– Nếu sợ ta đã không tới đây
Hàn Đường ngắt lời:
– Đến là một chuyện, còn sợ lại là chuyện khác
Mạnh Tinh Hồn biện bác:
- Ta sợ gì chứ?
– Sợ ta!
– Sao thấy được?
Hàn Đường giải thích:
– Ngươi tìm giết ta chỉ vì sợ ta Cũng chứng tỏ rằng ta mạnh hơn ngươi
Đôi mắt sắc như mũi kiếm lại nhìn sâu vào mắt Mạnh Tinh Hồn, Hàn Đường nói tiếp:
– Do sợ mà ngươi đã phạm phải sai lầm
Mạnh Tinh Hồn phản vấn:
– Ta sai ở chỗ nào?
– Sai ở chỗ đã biểu lộ sự sợ hãi của mình
– Cái đó
Hàn Đường ngắt lời:
– Bằng chứng là ngươi quên mắc mồi Chẳng những thế, ngươi còn không
nhận ra vốn trên lưỡi câu đã có mồi sẵn
Mạnh Tinh Hồn chợt thấy mồ hôi thấm ướt hai bàn tay mình Sự thật hắn thấy đối phương là nhân vật hết sức đáng sợ
Trang 6Cần câu trong tay hắn rung động, chứng tỏ cá dã cắn mồi Như vậy Hàn Đường đã nói không sai, trên lưỡi câu đã có mồi sẵn Vì sợ mà hắn đã không nhận
ra lưỡi câu vốn đã có mồi
Hàn Đường lại nói:
– Một sát thủ không được mắc sai lầm lấy một lần Thế mà ngươi đã phạm
sai lầm tới hai lần
Mạnh Tinh Hồn cười đáp:
– Sai một lần hay hai lần chẳng có gì khác biệt, bởi vì cùng nhận kết cục như
nhau là cái chết
– Ngươi nói tới cái chết với thái độ điềm tĩnh như vậy thật đáng phục Nhưng
theo ta thấy thì vấn đề sống chết không phải là chuyện đáng cười
– Ta cười vì ngươi cũng phạm phải một sai lầm
Hàn Đường thốt hỏi:
– Ta ư?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Lẽ ra ngươi không nên nói những câu đó Vì nói ra nên ngươi đã mắc sai
lầm
– Vì sao?
– Ngươi nói thế chẳng qua không tin giết được ta, bởi thế tìm cách làm cho ta
phải khiếp sợ
Cần câu trong tay Hàn Đường cũng rung động nhưng hắn lại quên giật lên
Mạnh Tinh Hồn nói tiếp:
– Ta kinh nghiệm không nhiều bằng ngươi, tâm linh cũng không độc địa
bằng Ngoài ra ta xuất thủ không nhanh bằng ngươi
Hàn Đường ngắt lời hỏi:
– Ngươi đã biết thế sao còn tới đây?
– Ta chưa nói hết Có cái ta mạnh hơn ngươi
– Gì vậy?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Đó là ta trẻ tuổi hơn ngươi
– Ít tuổi không phải là ưu điểm, trái lại còn là nhược điểm
Mạnh Tinh Hồn lắc đầu:
– Ta không nghĩ như vậy Sức lực của tuổi trẻ dẻo dai hơn, vì thế chịu đựng
được lâu hơn
Trang 7Mạnh Tinh Hồn lắc đầu:
– Một sát thủ chân chính không làm điều gì mà mình không cầm chắc Ngươi
không hoàn toàn tin tưởng sẽ giết được ta, vì thế nên chưa xuất thủ
Hàn Đường chợt cất tiếng cười nhạt
Từ đầu nét mặt của hắn chưa hề lộ ra chút biểu tình nào Bây giờ đã có biểu tình, dù chỉ là nụ cười nhạt
Làm một người như Hàn Đường tiết lộ tình cảm của mình là chuyện không dễ
Như vậy Mạnh Tinh Hồn đã kích thích đúng yếu điểm của đối phương
Hắn thừa hiểu điều này nên nói tiếp:
– Ngươi muốn làm cho ta hoang mang rồi thừa cơ xuất thủ, nhưng ta không
cho ngươi cơ hội đó Bởi thế chúng ta đều phải đợi, và ai dẻo dai hơn, người đó sẽ thắng
Hàn Đường trầm ngâm hồi lâu rồi chợt nói:
– Ngươi là kẻ thú vị thật đấy!
Mạnh Tinh Hồn nhíu mày hỏi:
– Thú vị gì chứ?
Hàn Đường đáp:
– Ta chưa giết người nào kiểu như ngươi
– Đương nhiên! Vì những người như ta ngươi không thể giết được!
– Tuy ta chưa từng giết, nhưng đã có gặp
– Ai vậy?
Hàn Đường làm như không nghe câu hỏi của đối phương, vẫn đều giọng:
– Loại người như ngươi không nhiều Thế nhưng ta đã gặp một người, so với
ngươi hoàn toàn đồng nhất
Mạnh Tinh Hồn lặp lại câu hỏi:
– Ai vậy?
Hàn Đường bình thản trả lời:
– Diệp Tường!
Thì ra hắn có biết Diệp Tường thật
Mạnh Tinh Hồn vốn đã đoán trước điều này nhưng vẫn không khỏi bất ngờ
Rốt cuộc chúng có mối quan hệ thế nào?
Hàn Đường nói tiếp:
– Diệp Tường là một sát thủ lý tưởng: Lạnh lùng, phàm tốc, quả cả một khi
đã xuất thủ tất hạ gục đối phương Trong những tên sát thủ mà ta từng biết, không
Trang 8ai hiểu cách giết người bằng hắn
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Đúng thế
Hàn Đường chợt hỏi:
– Ngươi cũng biết hắn?
Mạnh Tinh Hồn do dự một lát rồi gật đầu:
– Phải!
Hắn không định giấu diếm Bởi vì đối phương cũng nói thật lòng
Mạnh Tinh Hồn hiểu rằng đối với người như Hàn Đường thì không thể giấu diếm, đồng thời không hiểu sao hắn bỗng thấy nên nói thật lòng với đối phương
Đó là điều rất ít khi xảy ra
Hàn Đường nói:
– Không những ngươi biết hắn mà các ngươi còn là đồng bọn Ta đã sớm
đoán biết việc này
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Ngươi biết chúng ta ở đâu không?
Hàn Đường lắc đầu:
– Ta không hỏi Bởi vì biết rằng có hỏi các ngươi cũng không bao giờ chịu
nói
– Ngươi quen Diệp Tường trong trường hợp nào?
Hàn Đường đáp:
– Hắn là người duy nhất thoát khỏi độc thủ của ta
– Ngươi đã hạ thủ?
– Đúng vậy Ngươi không tin?
– Ta tin
Hàn Đường nói thêm:
– Ta không giết hắn không phải vì không giết được hắn mà chỉ vì không
muốn giết
Mạnh Tinh Hồn nhíu mày hỏi:
– Ngươi không muốn?
Hàn Đường không trả lời thẳng vào câu hỏi:
– Mọi nghề nghiệp đều nên có bạn đồng hàng, chỉ riêng nghề sát thủ là
không Trên thế gian không nhiều người theo nghiệp đó Mà Diệp Tường là một trong những sát thủ cự phách
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
Trang 9– Ngươi không giết hắn chỉ vì muốn hắn giết thêm nhiều người khác, giống
như thay ngươi?
Hàn Đường thú nhận:
– Không sai
– Nếu vậy ngươi đã phạm phải sai lầm
Hàn Đường nhíu mày hỏi:
– Sao thế?
Mạnh Tinh Hồn thản nhiên đáp:
– Vì hắn đã không còn niềm tin và ý chí
Mãi đến lúc đó, Mạnh Tinh Hồn mới hiểu rõ nguyên nhân vì sao Diệp Tường sụp đổ tinh thần
Hồi lâu, Hàn Đường mới gật đầu, chậm rãi nói:
– Đúng là hắn không còn giết người được nữa Lúc đó lẽ ra ta nên giết hắn
Chợt hắn nhìn thẳng vào mặt Mạnh Tinh Hồn, buông rõ từng tiếng:
– Bởi thế hôm nay ta không thể phạm sai lầm lần thứ hai, không để ngươi
sống rời khỏi đây
Mạnh Tinh Hồn thản nhiên đáp:
– Ta không trách ngươi, vì ta cũng có ý định như thế
Chưa hết câu, hắn nhìn sang Hàn Đường và bỗng im bặt
Hàn Đường cũng im lặng, mắt nhìn sang phía chân núi bên mé tây hồ
Lúc này ánh dương đã xuống thấp gần đỉnh núi, chỉ thấy có hai nhân ảnh đang đi về phía hồ
Mạnh Tinh Hồn nhận ra cả hai người đều bê bết máu, đi được mấy bước lại loạng choạng như sắp ngã nhưng cố sức gượng dậy
Chắc rằng hai người đó đã gặp phải tai nạn gì và phát hiện thấy có người câu cá bên bờ hồ đã gắng hết sức chạy tới đó với hy vọng cầu sinh
Bản năng cầu sinh thường tạo ra cho con người khả năng phi thường tưởng chừng không sao làm nổi
Cứ trông hai người kia y phục nhuốm đầy máu gần như không còn chỗ nào không bị nhuốm đỏ, cho dù không bị vết thương trí mạng cũng vì mất máu mà ngã gục từ lâu, thế mà còn gắng sức đến được bờ hồ cách Hàn Đường bốn năm bước mới chịu gục xuống
Hàn Đường quan sát hai người bị nạn một lát rồi tiếp tục làm công việc của mình, chăm chú vào chiếc phao
Mạnh Tinh Hồn lại rất chú ý đến hai người này, thấy một tên hướng ánh mắt cầu khẩn nhìn mình, thều thào nói:
Trang 10– Cứu tôi với có người truy sát!
Người thứ hai tuy cũng đã quỵ xuống nhưng giọng nói có phần mạch lạc hơn:
– Chúng tôi là người của Lão Bá Vì sơ xuất nên bị người ám toán Cả đại
công tử Tôn Kiếm cũng đã bị người của Vạn Bằng Vương giết mất rồi!
Mạnh Tinh Hồn không nén nổi đưa mắt nhìn Hàn Đường, cho rằng nghe câu đó, thế nào hắn cũng quay sang hỏi rõ nguyên do
Không ngờ Hàn Đường vẫn không có phản ứng gì, như không nghe thấy tin tức kinh người mà tên hán tử bị thương vừa báo
Tên hán tử thứ hai nói tiếp:
– Không phải vì chúng tôi sợ chết Chẳng qua chỉ muốn đem được tin này
báo lại với Lão Bá
Hắn dừng một lúc để thở, rồi khó nhọc nói thêm:
– Nếu hai vị cứu được chúng tôi lần này Lão Bá nhất định không quên
ơn Lão nhân gia là người rất thích kết giao bằng hữu ai cũng biết
Mạnh Tinh Hồn không có phản ứng gì Hắn chờ xem thái độ của Hàn Đường
Lúc này hắn hoàn toàn quên mất ý định tới đây để giết Hàn Đường nên không một mảy may có ý niệm chờ đối phương sơ suất mà thừa cơ xuất thủ
Thậm chí hắn còn nảy ra ý muốn cứu sống hai tên hán tử, và thầm trách Hàn Đường quá tàn nhẫn
Hàn Đường vẫn không chút động tâm, tựa hồ như không nghe đến hai tiếng Lão Bá
Mạnh Tinh Hồn vừa khâm phục sự trầm tĩnh của đối phương, vừa thầm kinh sợ
Hiển nhiên hắn cảnh giác như vậy là đúng Hai người là kỳ phùng địch thủ và đã tỏ rõ ý muốn lấy mạng nhau, chỉ cần một chút sơ suất phân thần là rất dễ táng mạng
Tiếc rằng lúc này Mạnh Tinh Hồn không định lợi dụng yếu điểm của đối phương
Ánh mắt của hai tên hán tử lộ rõ nỗi hoảng sợ và lo lắng
Đồng thời từ mé rừng cũng đã hiện ra bốn năm nhân ảnh
Tên đi đầu nhìn về phía hồ quát to:
– Ta đã nói trước rồi! Cho dù các ngươi có chạy lên trời cũng không sao
thoát chết đâu!
Tên thứ ba cao giọng hỏi:
– Vị nào là chủ nhân ở đây?
Rồi đưa mắt nhìn Mạnh Tinh Hồn