Đến lúc nầy thì Phương Tuyết Nghi đ∙ biết trong thời gian gần đây Đồng Tử Kỳ chưa hề gặp Liễu My Nương cũng như hai thuộc hạ Ng∙i Đông Hải và Cao Vô Địch, nếu khôngthì l∙o ta hà tất phải
Trang 1Hồi thứ mười hai
Thần kiếm thị uy
hương Tuyết Nghi nhìn qua Tống Phù rồi chậm rải nói:
- Đồng Tử Kỳ, l∙o thật sự muốn biết lắm à?
Đồng Tử Kỳ nói:
- Không sai, hôm nay l∙o phu không thể làm rõ chuyện này
Tuyết Nghi nhìn qua hai vị tông chủ của hai đại môn phái là Nhập Vân đại sư vàHoắc Minh Phong rồi nói:
- Tại hạ có một điều kiện
Thần sắc của Đồng Tử Kỳ chợt trầm xuống, l∙o nói:
- Điều kiện gì? Ngươi định giở trò gì với l∙o phu đây?
Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:
- L∙o không đồng ý chăng?
Đồng Tử Kỳ cười nhạt nói:
- Ngươi tưởng l∙o phu là hạng người nào mà chịu sự hiếp chế của người khác chứ?
Phương Tuyết Nghi cười ha hả rồi nói:
- Tôn giá không đồng ý thì thôi vậy Xin lượng thứ là vản bối không thể nói rõ radanh hiệu của sư môn
Đồng Tử Kỳ nộ khí nói:
- Tiểu tử họ Phương kia, ngươi không sợ chết à?
Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:
- Từ lúc tại hạ bước vào giang hồ đến giờ chưa có nhân vật nào có đ∙ bản lĩnh bức tạihạ đến tử địa, tôn giá xuất ngôn nói như vậy là cho rằng võ công của tại hạ không thể tự vệchăng?
- Không sai! L∙o phu muốn lấy mạng ngươi thật dễ như trở bàn tay
- Tại hạ không tin
- Ngươi không tin thì h∙y thử xem
Đến lúc nầy thì Phương Tuyết Nghi đ∙ biết trong thời gian gần đây Đồng Tử Kỳ chưa
hề gặp Liễu My Nương cũng như hai thuộc hạ Ng∙i Đông Hải và Cao Vô Địch, nếu khôngthì l∙o ta hà tất phải tra hỏi sư môn của chàng Nhất thời chàng chợt nghĩ ra một kế nênmĩm cười nói:
- Đồng Tử Kỳ, chúng ta đánh cuộc với nhau nhé
Đồng Tử Kỳ ngạc nhiên hỏi lại:
- Đánh cuộc à? Đánh cuộc cái gì?
- Đánh cuộc là l∙o không thể thắng được tại hạ
P
Trang 2- L∙o phu không thể thắng được ngươi?
- Không sai! L∙o có dám đánh cuộc không?
- Hà hà Đương nhiên là dám rồi Nếu l∙o phu không dám thì đâu còn là một trongNgũ Đại Ma Chủ? Tiểu tử, l∙o phu sẽ cho ngươi một cơ hội là để ngươi tự đưa ra giới hạnchiêu số đấy
- Được! Một ngàn chiêu nhé!
Đồng Tử Kỳ trợn mắt há miệng nhìn Phương Tuyết Nghi mà không nói gì
Phương Tuyết Nghi mĩm cười nói tiếp:
- Thế nào? Chừng đó ít quá chăng?
Đồng Tử Kỳ thở dài một hồi rồi nói:
- ít à? Nhiều quá đấy Tiểu tử xem ra ngươi ngông cuồng thái quá rồi
Phương Tuyết Nghi có ý trầm ngâm một lát rồi nói:
- Năm trăm chiêu nhé
Đồng Tử Kỳ nói:
- Vẫn nhiều quá
L∙o không chờ đợi phương lên tiếng mà vội vàng nói tiếp:
- Thế nầy nhé, l∙o phu và tiểu tử ngươi động thủ trong vòng năm mươi chiêu thôi, nếutrong năm mươi chiêu mà l∙o phu không thắng được ngươi thì mọi chuyện sẽ tuỳ tiểu tửngươi xử lý
Phương Tuyết Nghi nghe vậy thì cười thầm trong bụng
Tống Phù, An Tiểu Bình và Hoắc Minh Phong cũng rất đắc ý, chỉ có Nhập Vân đại sưvì chưa tận mắt mục kích võ công của Phương Tuyết Nghi nên khi nghe chàng khiêu chiếnvới Đồng Tử Kỳ thì l∙o đ∙ ngầm thất kinh rồi, bây giờ nghe Đồng Tử Kỳ giới hạn trongnăm mươi chiêu mà Phương Tuyết Nghi chẳng có phản ứng gì thì l∙o càng lo lắng gấp bội.Nhập Vân đại sư chau đôi mày bạc định khai khẩu thì đ∙ nghe Tống Phù cười ha hảrồi nói:
- Chưởng môn đại sư không cần lo lắng, Phương l∙o đệ sẽ không thua đâu
Đồng Tử Kỳ hừ một tiếng rồi nói:
- Tống Phù, ngươi dám bảo đảm thế à?
Tống Phù mĩm cười nói:
- Sao lại không dám?
Phương Tuyết Nghi tiếp lời:
- Tống l∙o không cần phải bảo đảm, chỉ cần l∙o đếm giùm chiêu số cho vản bối là
được rồi
Tống Phù cười ha hả rồi nói:
- Tống Phù, có một chuyện ngươi cần phải nhớ kỹ đấy
Tống Phù liền hỏi:
Trang 3- Chuyện gì? Phải chăng các hạ sợ Tống mỗ đếm sai chiêu số?
Đồng Tử Kỳ nói:
- Tống Phù, nếu tiểu tử này bại trận thì e rằng l∙o phu cũng không thể bõ qua chongươi đấy
Tống Phù giả vờ kinh sợ, l∙o đưa tay sờ đầu mình và nói:
- Không lẻ Đồng Tử Kỳ ngươi cũng có hứng thú với thủ cấp của Tống mỗ sao?
Đồng Tử Kỳ cười hì hì nói:
- Không sai! L∙o phu có mười mấy con m∙nh cẩu, thủ cấp của ngươi đũ để chúng
đánh chén một bửa đấy
Tống Phù rùn vai lè lưỡi quay sang nói với Hoắc Minh Phong:
- Hoắc Bang chủ, xem ra phải mượn đả cẩu bỗng của Bang chủ rồi
Hoắc Minh Phong cười lớn rồi nói:
- L∙o phu sẳn sàng chờ lệnh
Tống Phù nói:
- Đa tạ Bang chủ hứa giúp Tống mỗ giết mấy con ác cẩu đó
Trong lúc hai người đối đáp thì Phương Tuyết Nghi đ∙ bạt kiếm ra khỏi võ
Đồng Tử Kỳ chú mục nhìn vào bảo kiếm của chàng, thần sắc lộ vẻ kinh ngạc, một lúcsau l∙o buột miệng hỏi:
- Tiểu tử, bảo kiếm của ngươi từ đâu mà có vậy?
Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:
- Xem ra trường kiếm này của sư phụ có ấn tượng rất sâu sắc trong đầu l∙o này
Nghĩ đến đây thì chàng buột miệng nói:
- Bảo kiếm của tại hạ là do một vị tiền bối ban tặng
Đồng Tử Kỳ vội hỏi:
- Có phải là Trần Hy Chính không?
Phương Tuyết Nghi mĩm cười, chàng nhìn thanh bảo kiếm và nói:
- Chuyện này à? Chờ sau khi động thủ xong năm mươi chiêu, nếu l∙o thắng được tạihạ thì lúc đó tự nhiên tại hạ sẽ nói
Đồng Tử Kỳ thầm nghĩ:
- Mình cần phải nhanh chóng đánh bại tiểu tử này, khi đó tất sẽ biết tất cả mọichuyện
Nghĩ như vậy nên l∙o không hỏi nữa mà lạnh lùng nói:
- Được, l∙o phu sẽ dựa vào đôi tay này để ứng phó với bảo kiếm của ngươi Tiểu tử,ngươi mau xuất thủ đi thôi
Phương Tuyết Nghi mĩm cười nói:
- Tôn giá tự đại như thế thì tại hạ đành cung kính bất như tuân mạng thôi
Trang 4Đồng Tử Kỳ liền xuất hữu thủ, ngũ chỉ xoè ra như nanh vuốt m∙nh thú chụp thẳngvào thanh kiếm của Phương Tuyết Nghi Thủ pháp tay không đoạt kiếm của l∙o cực kỳ ảodiệu.
Phương Tuyết Nghi tuy chưa thi triển kiếm pháp của sư môn và chiêu chàng vừa mớixuất rất bình thường nhưng thân thủ và phản ứng của chàng vô cùng mẫn nhuệ, thế mà suýtchút nữa thì bị trảo thủ của Đồng Tử Kỳ chụp trúng thân kiếm Bất giác chàng kinh hải,thầm nghĩ:
- Xem ra l∙o ma đầu họ Đồng này cao minh hơn Liễu My Nương không ít
Trong lúc đang nghĩ thì trường kiếm của chàng đ∙ triệt hồi
Đồng Tử Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói:
- Tiểu tử, nếu ngươi chỉ biết những chiêu kiếm pháp thế nầy thì l∙o phu khuyên ngươikhông nên tỹ thí nữa
Phương Tuyết Nghi giả vờ ngạc nhiên, chàng hỏi:
- Tại sao vậy?
Đồng Tử Kỳ nói:
- Đừng nói là năm mươi chiêu, sợ rằng chưa tới mười chiêu thì trường kiếm của ngươi
đ∙ rời khỏi tay rồi
Phương Tuyết Nghi nói:
- Tại hạ không tin
Lời dứt kiếm xuất, lần nầy chàng cũng đâm ra một thế bình thường như trước Nhưnglần nầy Đồng Tử Kỳ không vung trảo thủ chụp vào thân kiếm mà cong ngón tay nhằmbúng vào thân kiếm Thế kiếm của Tuyết Nghi vốn xuất ra rất chậm trông chẳng có gì đặcbiệt cả, thế búng kiếm của Đồng Tử Kỳ có thể nói là rất hơp thời hợp phương vị, nếutrường kiếm của Phương Tuyết Nghi không biến chiêu giữa chừng thì sẽ bị đối phươngbúng trúng thân kiếm
Trong tíc tắc, kiếm và chỉ sắp chạm nhau thì nghe Tuyết Nghi lạnh lùng hừ một tiếng,hữu thủ chợt trầm xuống, trường kiếm đột nhiên từ dưới biến thế đâm lên Đường kiếm vút
đi như chớp nhằm vào chiếc miệng rộng của Đồng Tử Kỳ mà tiến
Đồng Tử Kỳ hơi ngạc nhiên, chiêu thức bất biến nhưng hữu thủ của l∙o cũng tiến lêntrước cực nhanh L∙o nghĩ thế búng này sẽ làm cho trường kiếm của đối phương chấn động
mà văng khỏi tay
Nhưng thực tế lại không như vậy, trường kiếm của Tuyết Nghi không những khôngrời khỏi tay mà còn loé lên một đạo hàn quang như sấm chớp và thuận theo hướng vungtay của Đồng Tử Kỳ mà uy hiếp khuỷu tay của l∙o
Đồng Tử Kỳ vội dịch sang ba bước tránh né và lớn tiếng nói:
- Hảo kiếm pháp!
Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:
- Đồng Tử Kỳ, l∙o phải cẩn thận đấy! Bảo kiếm của tại hạ rất sắc bén
"Soạt, soạt " kiếm phong chợt vang lên như cuồng phong tảo diệp, trong chớp mắtPhương Tuyết Nghi đ∙ công liên tiếp ba kiếm
Trang 5Lần nầy thì Đồng Tử Kỳ không dám tỏ ra khinh suất nữa Bởi lẻ chiêu kiếm trước đócủa Phương Tuyết Nghi khiến l∙o ta cảm thấy có vẻ gì quen thuộc Nếu Tuyết Nghi khôngnhanh chóng công thêm ba chiêu thì nhất định Đồng Tử Kỳ sẽ có đũ thời gian để nghĩ rachiêu kiếm pháp do là lộ số của Kiếm Thần.
Song phương chiết giải qua mười bốn, mười lăm chiêu thì Đồng Tử Kỳ đ∙ bắt đầu rơivào thế bị động, nhưng với thân phận là một trong Ngũ Ma, đại ngôn đ∙ lộ xuất thì lúc nầy
dù l∙o có muốn lấy binh khí ra cũng không tiện lấy
Qua bảy tám chiêu nữa thì bỗng nhiên Đồng Tử Kỳ chộp lấy cơ hội xuất liền một lúcbốn năm chưởng rồi quát lớn:
- Ngừng tay!
Phương Tuyết Nghi rất ngạc nhiên, chàng thu kiếm bước lui rồi hỏi:
- Thế nào? L∙o chịu thua rồi à?
Đồng Tử Kỳ trợn tròn song mục nhìn Phương Tuyết Nghi với thái độ lạnh lùng, l∙onói:
- Ngươi là truyền nhân của Kiếm Thần Trần đại hiệp phải không?
Phương Tuyết Nghi cả kinh, chàng thầm nghĩ:
- Tại sao l∙o ta phải nhất định điều tra xem ta có phải là truyền nhân của Kiếm Thầnhay không nhĩ? Xem ra bên trong tất phải có duyên cớ rồi
Nghĩ đoạn chàng cao giọng nói:
- Phải thì sao? Không phải thì sao?
Đồng Tử Kỳ nói:
- Trông kiếm pháp của ngươi đúng là tuyệt học Long Hành Bát Kiếm của Kiếm ThầnTrần đại hiệp, nếu ngươi không phải là truyền nhân của Trần đại hiệp thì làm sao ngươihọc được bộ kiếm pháp này?
Phương Tuyết Nghi thản nhiên mĩm cười, chàng nói:
- Chưa hết năm mươi chiêu mà tôn giá cũng chưa thắng được tại hạ, nếu tại hạ khôngnói thì cũng chẳng trái với quy ước ban đầu
Phương Tuyết Nghĩ thầm nghĩ:
- Không sai, tuy l∙o ta dùng kế khích tướng để ta tiết lộ thân phận nhưng quả thật là
uy danh của sư phụ không thể vì ta mà tỗn hại
Nghĩ đến đây thì bất giác chàng trầm giọng nói:
- Đúng vậy! Phương mỗ chính là truyền nhân của Kiếm Thần
Trang 6Cuối cùng thì chàng cũng thừa nhận.
Đồng Tử Kỳ hơi bất ngờ nhưng l∙o trầm ngâm một lát rồi nói:
- Quả nhiên tiểu tử ngươi là truyền nhân của Kiếm Thần rồi
Phương Tuyết Nghi nói:
- Không sai! Tôn giá đ∙ vừa ý rồi chứ?
Bỗng nhiên Đồng Tử Kỳ ngẫn người ra nhìn Phương Tuyết Nghi một hồi lâu rồi thởdài nói:
- Trần đại hiệp thật là không có chuyện gì không thông rõ, cuối cùng thì l∙o ta cũng
có được một truyền nhân như ngươi
Phương Tuyết Nghi cảm thấy lời nói này có vẻ kỳ hoặc, chàng thầm nghĩ:
- Nghe ngữ khí của l∙o thì hình như Ngũ Đại Ma Chủ không tin là sư phụ sẽ tìm đượcmột truyền nhân như ta
Nghĩ đoạn chàng nói:
- Gia sư dược võ lâm tôn xưng là Kiếm Thần nhưng đáng tiếc là tại hạ tài năng có hạnnên khó đạt được một phân mười sở học của gia sư
Đồng Tử Kỳ lắc chiếc đầu to của mình lớn tiếng nói:
- Chuyện này sao có thể như vậy được? Tại sao Thiên Ma Nữ lại xuẩn ngốc như vậychứ?
Phương Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi:
- Chuyện này có liên quan gì đến Thiên Ma Nữ?
- Sao lại không liên quan? Nhớ lần trước, sau khi gặp lệnh sư thì năm người bọn l∙ophu có tập hội một lần, theo Độc Đại Phu và Thiên Ma Nữ nói thì Kiếm Thần Trần đại hiệp
đ∙ lâm trọng bệnh không còn tại thế được bao lâu
- L∙o đang nguyền rủa sư phụ của tại hạ đấy à?
- ác Khỗng Minh rất tinh thông y đạo, ngày đó hắn từng chẩn mạch cho lệnh sư trênNga My - Kim Đỉnh, sau đó ác Khỗng Minh nói đúng như lời của Thiên Ma Nữ dự đoán làbệnh của Trần đại hiệp đ∙ nhập vào căn cốt rồi, quyết không thể sống hơn một năm nữa
- Toàn là những lời xằng bậy, nếu gia sư không thể sống quá một năm nữa thì làm sao
có thể truyền võ công cho tại hạ?
- Không sai đó chính là điều l∙o phu không hiểu nỗi Theo lý mà nói thì ác KhỗngMinh tuyệt không thể chẩn lầm mạch, huống hồ khi đó lệnh sư vẫn chưa vẫn chưa có đượcgan của con cá chép vàng, nếu muốn phục hồi tinh lực thì đó là chuyện không thể nào xảy
ra được
- Toàn là những lời láo khoét bịa đặt
Đồng Tử Kỳ lạnh lùng nhìn Tuyết Nghi và nói tiếp:
- Tiểu tử, l∙o phu hỏi ngươi câu này hy vọng là ngươi theo sự thật mà trả lời
Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:
- Tôn giá cứ hỏi, chuyện gì có thể trả lời được thì tự nhiên tại hạ sẽ theo sự thực màtrả lời
Trang 7Đồng Tử Kỳ hỏi:
- Hiện giờ lệnh sư đang ở đâu?
- Cùng Lai Sơn
- Lệnh sư vẫn còn tại thế à? Sức khoẽ của l∙o ta như thế nào?
Phương Tuyết Nghi trầm ngâm một hồi lâu mà không nói gì
Đồng Tử Kỳ liền nói:
- Phương l∙o đệ, ngươi trầm ngâm không nói như thế, phải chăng là Kiếm Thần Trần
đại hiệp đ∙ quy tiên?
L∙o thay đổi cách xưng hô, gọi Phương Tuyết Nghi là Phương l∙o đệ, điều nầy rõràng là l∙o đ∙ thừa nhận thân phận của chàng và tin chàng là truyền nhân của Kiếm ThầnTrần đại hiệp
Phương Tuyết Nghi thở dài một hồi rồi nói:
- Đồng Tử Kỳ, chỉ có chuyện này là xin l∙o lượng thứ vì tại hạ không thể nói ra được
Đồng Tử Kỳ ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi không muốn nói chăng?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Không phải là không muốn nói mà là không thể nói
Đồng Tử Kỳ ngữa mặt cười ha hả một tràng rồi nói:
- L∙o phu hiểu rồi
- L∙o hiểu cái gì chứ?
- Trần đại hiệp đ∙ xuôi tay nhắm mắt rồi
- Chuyện này Tại hạ vẫn không thể nói
- Phương l∙o đệ, trước sau gì ngươi vẫn cứ một câu "không thể nói ", điều nầy khiếnl∙o phu càng tin rằng lệnh sư Trần đại hiệp đ∙ thật sự quy tiên rồi
Đồng Tử Kỳ ngưng một lát rồi nói tiếp:
- Đúng rồi, l∙o phu còn có một chuyện quên nói với l∙o đệ ngươi
Phương Tuyết Nghi liền hỏi:
- Chuyện gì thế?
Đồng Tử Kỳ nói:
- Tuy bọn l∙o phu và l∙o đệ ngươi không quen biết nhưng đối với truyền nhân củaTrần đại hiệp thì bọn l∙o phu không thể không biết Bởi lẻ mười năm trước bọn l∙o phu cómột thoả thuận là trong võ lâm chỉ có thể có một Trần đại hiệp chớ quyết không thể có mộtTrần đại hiệp thứ hai xuất hiện
Phương Tuyết Nghi nghe vậy thì bất giác rùng mình, chàng thầm nghĩ:
- Không lẻ bọn họ đ∙ có ý đối phó với ta từ lâu rồi?
Trang 8Nghĩ như vậy, bỗng nhiên chàng cảm thấy không đúng, vì từ lúc Kiếm Thần thuchàng làm đệ tử đến giờ chưa qua bốn năm thì làm sao Ngũ Đại Ma Chủ có thoả thuận để
đối phó với chàng từ mười năm về trước?
Chính vì điều nầy mà nhất thời chàng không biết phải nói thế nào cho phải
Đồng Tử Kỳ cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Thế nào? L∙o đệ ngươi không tin chăng?
Phương Tuyết Nghi chậm rải nói:
- Đúng vậy! Tại hạ không tin!
Đồng Tử Kỳ cười ha hả một tràng rồi nói:
- Không sai, năm xưa khi bọn l∙o phu đưa ra thoả thuận thì địch thực là Phương l∙o đệchưa nhập môn làm môn đồ của Kiếm Thần nhưng bọn l∙o phu cũng chẳng cần biết đồ đệcủa Trần đại hiệp là ai, chỉ cần kẻ đó là truyền nhân y bát của l∙o ta thì bọn l∙o phu sẽkhông chừa một thủ đoạn nào để đối phó với hắn
Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:
- L∙o tự tin là có thể thực hiện được chuyện đó à?
Đồng Tử Kỳ nói:
- Khi bọn l∙o phu đưa ra thoả thuận thì Trần đại hiệp vẫn còn tại thế, bây giờ nếu Trần
đại hiệp đ∙ quy tiên thì bây giờ năm người bọn l∙o phu liên thủ tất sẽ thừa sức đối phó vớil∙o đệ ngươi rồi
Phương Tuyết Nghi cười nhạt nói:
- Không sai! Cách suy nghĩ của l∙o cũng là lẻ thường tình
Chàng hơi ngừng lại, bảo kiếm trong tay chợt trầm xuống rồi lắc đầu cười ha hả mộttràng rồi nói tiếp:
- Nhưng tại hạ muốn nói cho tôn giá biết, trường kiếm trong tay tại hạ là thần kiếm
mà ân sư dương uy trong võ lâm năm xưa, nếu Ngũ Ma nghĩ rằng thừa sức đối phó với tạihạ thì khi một ngày nào đó khi các vị làm con quỷ không đầu dưới thanh kiếm này thì chớtrách tại hạ tuổi trẻ khí thịnh không nhân từ bằng gia sư
Đồng Tử Kỳ hơi biến sắc, l∙o ngoác miệng cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Xem ra đức khiêm tốn của l∙o đệ ngươi kém xa lệnh sư
Phương Tuyết Nghi nói:
- Vốn là như vậy mà!
Bỗng nhiên sắc diện của chàng trầm xuống, chàng quát hỏi:
- Đồng Tử Kỳ, hiện tại Độc Đại Phu và Thiên Ma Nữ đang ở đâu?
Trang 9Đồng Tử Kỳ lắc đầu nói:
- L∙o phu không biết
Dường như Phương Tuyết Nghi không ngờ l∙o trả lời một cách dứt khoát như vậy nênchàng hơi ngẩn người một lát rồi mới nói tiếp:
- Tại sao l∙o lại không biết? Chẳng phải năm người bọn l∙o thường xuyên tụ hội vớinhau đó sao?
Dổng Tử Kỳ phá lên cười một tràng quái dị rồi nói:
- Ai nói thế? Xem ra Trần đại hiệp chưa nói cho ngươi biết rõ về bọn l∙o phu rồi
Phương Tuyết Nghi lạnh lùng nói:
- Hạng người như bọn l∙o thì gia sư chẳng cần phải phí lời nói nhiều
Dổng Tử Kỳ biến sắc, l∙o tức khí nói:
- Há có lý này sao Năm xưa tuy Trần đại hiệp có khả năng diệt trừ bọn l∙o phu nhưngcũng chưa từng xuất ngôn khinh miệt bọn l∙o phu như thế Ngày nay tiểu tử ngươi chẳngqua là một kẻ vừa ráo máu đầu, thế mà đ∙ to gan tự đại, xuất khẫu cuồng ngôn, thật khiếncho l∙o phu khó có thể nhẫn nại
Phương Tuyết Nghi tiếp lời:
- Nếu tôn giá cảm thấy không thuận tai thì đừng nghe nữa vậy
Chàng hoành ngang trường kiếm trước ngực và nói tiếp:
- Nhưng nếu tôn giá không muốn nghe thì cũng không dễ, ít ra cũng phải thắng đượcbảo kiếm trong tay tại hạ mới được
Đồng Tử Kỳ quát hỏi:
- Thế nào? Ngươi muốn động thủ nữa chăng?
Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:
- Nếu l∙o đ∙ khiếp sợ thì thôi vậy
Làm sao Đồng Tử Kỳ có thể chiu được những lời mỉa mai châm chọc như thế? Nhấtthời đại nộ chợt phát, l∙o lớn tiếng nói:
- Vì tiểu tử ngươi là truyền nhân của Trần đại hiệp nên l∙o phu mới khách khí vớingươi như thế, không ngờ càng lúc ngươi càng được trớn làm tới Nếu tiểu tử ngươi khôngbiết tự lượng thì có lẻ l∙o phu phải cho ngươi nếm mùi vị của cái chết thôi
Nói đoạn l∙o ngữa mặt cười ha hả một tràng Thanh âm tràng cười vang vang khắp LaHán Đường khiến cho mái ngói hơn mấy trăm năm bị chấn động vỡ rơi nhiều m∙nh xuống
đất
Phương Tuyệt Nghi kinh ngạc thầm nghĩ:
- Công lực của l∙o ma đầu này quả nhiên là bất phàm
Nghĩ thế nhưng chàng tỏ ra thản nhiên mĩm cười rồi nói:
- Nếu tôn giá muốn dùng phương pháp xuẩn ngốc này để ra oai trấn áp mọi người ở
đây thì đó là một đại sai lầm đấy!
Đồng Tử Kỳ không nói gì nhưng l∙o thò tay lấy từ trong người ra một món binh khí
Trang 10Tuyết Nghi chú mục nhìn kỹ thì thấy loại binh khí này rất kỳ quái, nó chỉ dài hơnthước, nữa giống bút nữa giống thước, màu sắc đen sì khiến bất kỳ ai vừa trông thấy cũngbiết ngay nó được chế từ tinh đồng.
Đồng Tử Kỳ đưa binh khí lên trước mặt và hỏi Tuyết Nghi:
- Ngươi có biết binh khí trong tay l∙o phu không?
Phương Tuyết Nghi chưa được nghe sư phụ nói nên đương nhiên là không biết tên gọicủa loại binh khí này, do vậy chàng lắc đầu, nói:
- Kiến văn của tại hạ nông cạn nên chưa từng nghe thấy loại binh khí quái dị này!
Đồng Tử Kỳ cười nhạt, nói:
- Đoạt Mệnh Bỗng của Đại Đầu Quỷ Vương mà ngươi cũng chưa từng nghe à, thật làkém cỏi quá!
Tống Phù buột miệng kêu lên:
- Phương l∙o đệ, Đoạt Mênh Bỗng của Đồng l∙o mà không những co duỗi tuỳ ý màcòn tàng chứa ám khí vạn độc trong thân bỗng, khi động thủ ngươi phải cẩn thận mới
được!
Đồng Tử Kỳ chớp chớp song mục và nói:
- Tống Phù, có lẻ ngươi chán sống rồi đấy!
Rõ ràng l∙o ta rất phẫn nộ khi bị Tống Phù nói ra bí mật của Đoạt Mệnh Bỗng NhưngPhương Tuyết Nghi lại vô cùng cảm kích, chàng nói:
- Đa tạ Tống l∙o
Rồi trầm sắc diện nói với Đồng Tử Kỳ:
- Tôn giá không cần phát đại nộ, chỉ cần thắng được trường kiếm trong tay tại hạ thìtôn giá muốn làm gì cũng được, nếu không thì tại hạ e rằng ngay cả bản thân mình, tôn giácũng khó tự bảo toàn được!
Đồng Tử Kỳ cười nhạt, nói:
- Năm xưa, tuy l∙o phu không phải là địch thủ của sư phụ ngươi nhưng nếu bây giờcũng không địch lại truyền nhân của l∙o ta thì l∙o phu sống trên thế gian này há chẳnguỗng phí lắm ru?
Phương Tuyết Nghi cười ha hả, nói:
- Nếu tôn giá không tin thì lát nữa đây, sau khi chúng ta động thủ xong thì tôn giá ắt
sẽ rõ ngay thôi!
Lúc nầy song mục của Đồng Tử Kỳ bỗng nhiên giương lên tròn xoe, l∙o nhìn thẳngTuyết Nghi mà nói rằng:
- Có một chuyện này, không biết lệnh sư đ∙ nói cho tiểu tử ngươi nghe chưa?