1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Cay leo hanh phuc duyen anh

211 2 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Cây Leo Hạnh Phúc
Năm xuất bản 2025
Định dạng
Số trang 211
Dung lượng 2,03 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Không một ông bố nào có thể thoả mãn tất cả những câu hỏi chưa nên hỏi của nhô con.. Con Ki thì phải thương nhất, vì mai sau, nó đâu có ở với bố và làm sao biết được hạnh phúc của một ng

Trang 2

Cây Leo Hạnh Phúc

Duyên Anh

Chia sẻ ebook: https://downloadsach.com Follow us on Facebook: https://facebook.com/caphebuoitoi

Trang 3

Table of Contents

Thông tin Ebook

THAY LỜI TỰA

Trang 4

Cơm nước xong, trời vừa tối

Ngọn đèn treo, thắp ở giữa nhà

Cha ngồi đọc nhật báo

Anh đang ngồi cúi xem sách hay làm bài

(Quốc văn giáo khoa thư lớp dự bị của Trần Trọng Kim Chép theo trí nhớ)

THAY LỜI TỰA

Trang 5

Cây Leo Hạnh Phúc

Bố ơi, bố!

– Gì đó, con?

– Bố có thể giết được con ruồi này không?

– Dễ ợt Nó là ruồi mà Lại ruồi nhi đồng nữa chứ Cánh nó còn ướt Bố sẽ giết nó như giết

…ruồi

Con Ki gấp quyển vở Giáo lý, quyển vở sạch nhất lớp, tô mầu hình Đức Mẹ và Chúa đẹp

nhất lớp, viết những lời Chúa dạy gọn gàng nhất lớp và được Soeur Christianne phê hai chữ

rất giỏi và thưởng tấm hình Đức Mẹ bồng Chúa Hài Đồng có hai Thiên Thần ngự trên đôi

vai Con Ki theo dõi chú ruồi nhi đồng đang phiêu lưu giữa chùm hoa vải đặt trên bàn xa- lông Nó nhìn bố bĩu môi âu yếm:

– Bố xạo

Bố quăng tờ nhật báo mỉm cười:

– Cá gì nào?

Con Ki nghĩ ngợi chút xíu rồi nói:

– Bố giết nó chết thì con sẽ nhổ cho bố mười lăm cái tóc bạc

Bố lắc đầu:

– Nhưng bố chưa bị bạc đầu

– Tại sao bố chưa bị bạc đầu?

– À, bố chưa già

– Thế, tại sao mẹ đầy tóc bạc

– Mẹ ăn trầu Mẹ nuốt vôi Vôi nó lên thẳng óc, nó nhuộm tóc đen thành tóc bạc

– Mẹ đâu có ăn trầu?

– Mẹ ăn trầu khiếp lắm

– Sao con không thấy?

Chương 1

Trang 6

– Vì mẹ ăn trầu ban đêm

Bố quay đi, che dấu nụ cười mỉm Con Ki bắt gặp Nó dậm chân nhăn mặt nũng nịu:

– Không chịu đâu Bố nói dỡn Bố nói xấu mẹ ăn trầu Bố bảo mẹ là “bà già trầu” Con mách

mẹ à…

Bố vờ nghiêm:

– Ừa bố nói dỡn Mẹ nhiều tóc bạc vì mẹ thích lo lắng Mẹ thích lo lắng nên mẹ ưa cằn nhằn Mầu trắng là nó trả thù mẹ, nó biến tóc đen của mẹ hoá ra trắng

Con Ki dơ tay:

– Con sẽ trả thù nó Đả đảo tóc bạc! Trưa nay con không ngủ, con tiêu diệt tóc bạc trên đầu

Con Ki nghe bố đưa chuyện con ruồi tới chuyện con kiến, quên luôn vụ thách bố giết con ruồi Cu Tý nhặt tờ báo từ nãy, chăm chú đọc rồi bỗng hét to:

– Bắt được ổ nhện

Nó chuyển tờ báo sang tay bố, hớn hở:

– Ở chỗ này, bố ạ! Cảnh sát bắt được ổ nhện Bắt ổ nhện làm gì hở, bố?

Bố ầm ừ giây lát Rồi trả lời:

– À, à….Nhện nó giăng tơ dơ bẩn quá, cảnh sát bắt nó chứ sao

Cu cậu chép miệng:

– Tội nghiệp nhện, nó giăng bẫy bắt ruồi

Con Ki nhớ lại chuyện ruồi Nó đập tay bố:

Trang 7

– Bố, con cá bóp chân nghe, bố? Bố giết nó chết, con bóp chân cho bố, bóp chân có xoa dầu cù-là lận

Bố lắc đầu:

– Chân bố cứng, bố dẫm đá nát bấy

– Con cởi giầy cho bố?

– Bí tất của bố hôi hám, cởi giầy xong con rửa tay tốn xà-phòng, mẹ la bố

– Con làm khăn nóng cho bố lau mặt khi bố đi làm về

Thằng Đốm đang loay hoay với bộ cờ thú vật, đứng phắt dậy, gân cổ:

– Em xí làm khăn nóng cho bố rồi mà

Con Ki mắng em;

– Mày xí xọn ấy! Nhờ người ta xả khăn còn làm tàng

Thằng Đốm đưa nắm tay ra:

– Cái búa! Chị dụ em ăn cắp xí muội của mẹ cho chị, chị mới xả giùm khăn

Con Ki dọa:

– Tối nay mày đi đái một mình nghe Tao nghỉ mày luôn

Thằng Đốm sợ ma, bị doạ đi đái một mình, muốn khóc Bố vươn tay kéo Đốm tới, xoa đầu Đốm:

– Bố trói nổi con gà thì bố giết con ruồi như giết con muỗi

– Nó chui vào giữa chùm hoa rồi

Trang 8

– Bố sẽ đốt nó Bố nướng nó

– Bố nướng nó đi, bố!

– Nướng nó, nó chết, nó giận dữ, nó kiện bố Bố thua kiện sẽ xuống Địa Ngục

– Con kiến mới thích kiện, bố ạ!

– Kiến nó xúi ruồi

– Lêu lêu, bố dóc, bố không giết nổi con ruồi!

Bố giả vờ cáu kỉnh, nghiến răng ken két và chộp lấy hộp diêm, quẹt một cây Bố hát bội: – Ải ải…Ta là tráng sĩ giết ruồi! Con ta đâu a! Cho ta mượn cái kính hiển vi

Thằng Đốm níu tay bố:

– Đừng giết nó, tội nghiệp nó Bố giết nó khỏi được lên Thiên Đàng đi

Con Ki mím môi;

– Xí xọn, để bố giết nó

Thằng Đốm chìa hai ngón tay:

– Cái kéo! Chị muốn bố xuống Địa Ngục à?

– Mày …mù chữ biết cái khỉ mốc gì

Trang 9

Cu Tý muốn tham dự chiến trận Nó nhắc khéo thằng Đốm: “Cái ấy, nhớ không, Đốm” Bố

có vẻ khoái nghe “súng miệng” của các con Bố thản nhiên hút thuốc Con Ki khôn lắm Nó biết cu Tý sắp bênh thằng Đốm Nó nguýt cu Tý một cái thật dài Cu Tý tỉnh bơ Thằng Đốm nhe răng cười:

Nó chưa khóc Nó “phản đòn” thằng Đốm:

– Mày mới miệng hôi

– Em miệng hôi bao giờ? Bố ngửi miệng em, khen thơm

– Xí xọn Hồi mày nằm nôi, mày ể rồi mày buồn tình mày bốc mày ăn Bố nói tốn một hộp bông gòn mới lau sạch miệng mày

Thằng Đốm cắn môi giây lát Nó nhẩy cỡn:

– Chị đủn ìa!

Trang 10

Con Ki ngó anh, khiêu khich:

– Tao đủn ìa bao giờ? Anh Tý mới đủn ìa Xí, anh mang cả ký lô vàng từ trường Lasan Taberd về nhà Bố trải mười tờ báo lên đệm xe

Cu Tý đỏ mặt:

– Còn mày chỉ són ra quần thôi Mày gói quần dính vàng về, mẹ giặt tốn tám thau nước mà

Soeur của mày vẫn chê thối

Bố cười tủm tỉm:

– Ngày xưa đi học, bố cũng đủn ìa vậy A, còn bé ai chẳng có thói hư Bố cũng mù chữ, cũng ngọng, cũng chẩy ke, cũng đái dầm, cũng hôi miệng Bố chỉ ngoan mỗi điều thôi Là bố to xác không tu bình sữa Nhưng các con phải nhớ là ông bà nội nghèo lắm, lấy tiền đâu mua sữa cho bố uống Nếu ông bà nội giàu, bố cũng tu bình sữa

Thằng Đốm cảm khái:

– Tội nghiệp bố ghê hé!

Con Ki chìa khuỷu tay:

– Xí xọn Mày mà thương bố

Thằng Đốm hết chịu nổi, bèn quên “luân lý”, nó hét:

– Tao thương bố

Con Ki chọc thêm:

– Mày chỉ thương kẹo của bố

Thằng Đốm xuất chiêu Con Ki lẹ hơn, nhào tới bợp tai thằng Đốm Bố không can thiệp kịp Đốm ta bèn dùng “khấp chưởng” tức là đòn khóc Cu Tý ngại tình hình bất ổn, chuồn lẹ sang nhà bác Năm Châu

Bố bênh thằng Đốm:

– Ki hư quá Sao con lại đánh em?

Bố an ủi Đốm:

– Thôi, nín đi út ít Chiều này bố chỉ cho mình con đi xi- nê thôi

Bố nháy mắt “xi- nhan” Con Ki chưa kịp nhìn Nó xịu mặt Bố “xi- nhan” lần thứ hai Con Ki vẫn chưa nhận ra Nó dở giọng…Điêu Thuyền:

– Con ở nhà Bố đưa con út của bố đi xem xi- nê Bố thương nó nhất mà Biết lắm mà

Trang 11

Bố gãi râu:

– Con gái của bố chậm chạp ghê!

Con Ki “nghẹn ngào” hơn:

– Con ngu mà, con học dốt mà Chính tả con được có …mười điểm! Dictée con những zéro faute thôi!

Bố xoè bàn tay che một bên thái dương:

– Ê, Ki

Bố “xi- nhan” lia lịa Đang buồn bã , con Ki gạt phắt:

– Bố nháy mắt với con út của bố đi

Thằng Đốm dậm chân, la lối:

– Bố nháy chị Nháy là thương Bố ghét con

Bố thọc tay vô túi quần, lôi một gói kẹo cao su, khéo léo dúi cho thằng Đốm đến nỗi con Ki không hề biết Thằng Đốm bằng lòng quá Bố dấu chị, bố cho kẹo riêng nó là bố thương nó hơn chị rồi Bố dùng đòn “điệu hổ ly sơn”:

– Đốm biểu diễn làm khăn coi nào

Đốm ta chaỵ lẹ Bố chìa gói kẹo nữa

– Chiều nay con cũng được đi xi-nê Con còn được thêm kẹo Em đâu có kẹo Thôi, cất kỹ kẹo mau kẻo em biết

Con Ki cười liền Bố vờ nạt nộ:

– Ai bảo đánh em!

Ki cười, bước vào phòng ngủ Chắc chắn nó thưởng thức kẹo một cách khoan khoái vì tưởng rằng thằng Đốm hốc xịt Thằng Đốm đã mang khăn ra Bố khen nó giỏi Bố nói bố đánh con Ki và con Ki đang giận bố Thằng Đốm hân hoan

Tôi ngồi yên xem bố và các em chơi trò toà án Khi thằng Đốm ra sân chơi, bố nhún vai: – Mỗi ngày bố xử trăm vụ

Bố thở phào:

– Ta sẽ sạt nghiệp vì phải mua kẹo hối lộ nguyên đơn và bị đơn

Bố đứng dậy:

Trang 12

– Mệt nhất, Nhi ạ, vẫn là những câu hỏi bất chợt và khó trả lời của cu Tý Không một ông

bố nào có thể thoả mãn tất cả những câu hỏi chưa nên hỏi của nhô con Thành thử, mình đành bịa đặt và, đôi khi, lấy quyền làm bố, cấm nhô con hỏi hoặc lảng chuyện

Bố vuốt tóc:

– Về sau Nhi có con, Nhi mới thấm thía nỗi vui làm bố mẹ

Bố vô phòng viết bài Tôi xoay người thả mắt ra sân ngó thằng Đốm đang hí hoáy vẽ phấn

đủ hình cao bồi bắn súng Lát nữa, Ki sẽ ra Và nếu, hai đứa cùng nhai kẹo, bố sẽ xử lại vụ kiện vừa rồi

Bố có ba đứa con: hai trai, một gái Bố bảo thương nhất cả ba đứa Và bố giải thích: Cu Tý

là con đầu lòng, bố thương nhất Con Ki là con gái duy nhất, bố thương nhất Thằng Đốm là con út, bố thương nhất Nếu tôi thắc mắc, bố giải thích thêm: Khi cu Tý ra đời, bố còn lận đận nên cu Tý chịu khổ Con Ki thì phải thương nhất, vì mai sau, nó đâu có ở với bố và làm sao biết được hạnh phúc của một người đàn bà Thằng Đốm đẻ thiếu tháng Nó co quắp in hệt con tôm luộc trong nôi Trán nó mềm nhũn Mất sáu tháng bồng nó phơi nắng, trán nó mới rắn Đốm nhiều bệnh tật Nó lại xấu hơn cu Tý và con Ki Đứa con hẩm hiu là đứa con cần được thương nhiều, săn sóc kỹ

Đôi khi, tình thương chữa khỏi bệnh hoạn Bổn phận làm cha mẹ là không để cho con cái

tự cảm thấy nó bị hất hủi hơn anh, chị em của nó Thương đồng đều Mắng nó đồng đều Chiều chuộng đồng đều Rồi Nhi coi, thằng Đốm sẽ xuất sắc Tôi không thể đoán nổi tương lai xuất sắc của Đốm, song tôi hiểu Đốm thương bố khác hẳn Ki và Tý Đốm có lối tỏ tình khiến người nghe kể laị chuyện cũng cảm động

À, tôi vụng về quá, chưa nói một chút gì về tôi và mối liên hệ của tôi với gia đình ông Nguyễn Văn Lương, nhà văn, bút hiệu Lương Khoán, ông bố nuôi của tôi

o O o

Tôi là Ái Nhi, hai mươi tuổi, vừa “chớp” xong cái chứng chỉ Dự Bị Văn Khoa Cậu tôi làm thầy thuốc, mở phòng mạch ở đường Phan Thanh Giản Phòng mạch đóng cửa từ dạo cậu tôi chuyển qua ngành ngoại giao Mợ tôi qua đời đã được sáu năm

Như phần đông các gia đình thành thị miền Bắc, tôi gọi cha mẹ ruột của mình là cậu mợ Tôi có nhiều anh chị em Ông anh thứ nhất và ông anh thứ hai sang Pháp học, lấy vợ bên Pháp, sinh hoạt theo lối Pháp và không muốn hồi hương Đó là nỗi buồn của cậu tôi Bởi vậy, đến lượt thằng em tôi khôn lớn, cậu tôi đuổi về nước học hành sợ nó mất gốc giống hai ông anh Tôi cũng đã theo cậu tôi sống một năm tại nước người Bỗng tôi nổi hứng đòi về thi tú tài Việt Và tôi nhất định “xin nhận nơi này làm quê hương” thây kệ lũ bạn chê bai là dại dột, nhà quê Mà tôi nhà quê thật Con gái, hai mươi tuổi, con ông bác sĩ, anh chị văn minh một

Trang 13

cây xanh rờn, em gái nữ sinh Marie Curie rất “mốt” mà tôi chưa biết đánh phấn, thoa son, ăn diện và…đi xe Honda Bạn của tôi thì chả nhà quê chút nào Chúng nó đầy kép Kép rất ngoan ngoãn, trung thành và cúc cung phục vụ Kép dậy từ năm giờ, rửa mặt đánh răng xong là mở cửa tới trường xí chỗ dùm đào rồi mới dám tính chuyện ăn sáng Còn tôi, tôi phải lóp ngóp đi dành chỗ Tôi cũng đẹp chứ bộ Bố tôi, ông Lương Khoán, thường đùa: – Bố mà như Nhi, bố sai vặt con trai bằng thích

Tôi nói:

– Bố dạy con sai vặt đi

Bố bảo:

– Nhi gà tồ, bố sợ khó sai vặt Và vì Nhi gà tồ quá xá, bố sợ Nhi sẽ lấy một ông thượng sĩ

Bố chưa đầy bốn mưoi tuổi Dạo quen gia đình bố, tôi mới mười bẩy Tôi gọi bố là “bác”,

bố đã chê nhặng xì ngầu Bố bắt tôi gọi là bố Tôi xua tay:

– Bố gì trẻ măng!

– Bố lấy vợ năm mười tám tuổi thì giờ đã có đứa con bằng Nhi Nếu nó là con trai, bố sẽ xúi nó cưới Nhi Đằng nào mi vẫn là con ta Làm con dâu, Nhi sẽ bị bố chồng hành hạ Nhi không biết nấu bếp là Nhi chết rồi, Nhi ơi!

– Con biết nấu riêu cua

– Làm con gái của bố thì khỏi cần nấu bếp

– À, vậy con làm con gái Bố cho biết bổn phận của con với gia đình đi

– Dễ ợt

– Con đóng vai trò gì?

– Nhi làm gián điệp cho mẹ

– Con theo dõi bố? Có vẻ thám tử tư quá

Trang 14

– Nghe đây: Giữa bố và mẹ luôn luôn có chiến tranh nóng lẫn lạnh

– Con tưởng bố mẹ hạnh phúc

– Thì hạnh phúc chứ sao Hạnh phúc nặng là đằng khác Hiềm vì bố mẹ kỵ tuổi nhau Bố cầm tinh con lợn nhưng thuộc thứ lợn rừng Mẹ cầm tinh con cọp Do vậy cọp và lợn rừng thường tranh chức chúa tể sơn lâm

– Bố nói tiếp đi

– Nhi cần xuất hiện đúng lúc chiến tranh xẩy ra

– Chiến tranh xẩy ra những lúc nào?

– Những lúc đang vui Hề hề, đang vui thì đứt giây đàn!

– Con không thể xuất hiện đúng lúc

– Ờ, ờ nan giải ở chỗ đó Bố đề nghị, mỗi tuần, Nhi ghé chơi với các em hai lần Chiến tranh nóng chắc là Nhi biết ngay Nhi sẽ giúp bố thu dọn chiến trường và an ủi mẹ Nhi ngồi bên

mẹ, say sưa nghe mẹ hài tội bố trong khi bố lẻn ra khỏi nhà, lên phố mua một bó hoa hồng

– Và bố?

– Nhi ngu quá! Khi có một người thân yêu tới thăm viếng thì chiến tranh lớn, nhỏ hay nóng, lạnh trong gia đình đều chấm dứt Chẳng lẽ bố mẹ ăn thua từng lời nói trước mặt Nhi? – Con quan trọng ghê hả, bố?

– Ừ, Nhi rất quan trọng Ước chi có dịp Nhi sống với bố mẹ một thời gian

– Tại sao bố không cho con sống với bố suốt đời?

– Nhi sẽ đi lấy chồng hoặc sẽ đi tu Con gái không được ở nhà Ở nhà làm bà cô, đáng khiếp đảm hơn giặc bên Ngô, hơn Vikings

– Một thời gian ích gì?

– Bố mong các em chóng lớn Con cái lớn bố mẹ hết dám…hiếu chiến

Trang 15

Ông Lương Khoán, bố tôi, đã tâm sự với tôi như thế Tự nhiên, tôi thương cái gia đình này

và sung sướng được đóng một vai trò quan trọng trong đời sống của những người, trước

đó, không một chút liên hệt cùng tôi Tự nhiên, tôi cảm thấy bố tôi gần gũi tôi hơn cậu tôi

Tự nhiên, tôi yêu Tý, Ki, Đốm hơn anh chị và em tôi Mợ tôi, thuở sinh tiền, là người chưa hề làm mất lòng ai Mợ tôi thích những điều thiện và thường tỏ ra hoan hỉ khi nhìn rõ hạnh phúc của thiên hạ Có lẽ, tôi là đứa con gái duy nhất thừa hưởng cải triết lý sống của mợ tôi Gia đình tôi có nhiều biên giới Những ông anh đã trở thành những kẻ xa lạ Những đứa em,

em gái và bà chị đã trở thành những kẻ xa lạ Họ ở mãi chân mây cuối trời chăng? Không, ngay cả những đứa em, hàng ngày chung sống dưới mái nhà xưa ở Phan Thanh Giản và có bổn phận phải nâng đỡ nhau,cũng đã trở thành xa lạ Chúng không muốn hiểu tôi, không cần tôi hiểu chúng Tôi bỗng khao khát hạnh phúc, thứ hạnh phúc gia đình, ở đó, người ta được vuốt ve, an ủi, giọt nước mắt là viên thuốc ngủ ngon giấc đưa ta vào cõi thần tiên Hạnh phúc ấy, hình như, tôi không có hoặc tôi không thấy ở ngay gia đình tôi Đã mấy ai nhìn thấy hạnh phúc của mình? Đã mấy ai cho rằng mình là một người hạnh phúc Ta đã ôm gọn hạnh phúc trong tay và ta tưởng nó chỉ là cái bóng của hạnh phúc Ta đã đứng giữa miền hạnh phúc và ta ngỡ nó chỉ là miền giá lạnh, buồn thiu Thứ hạnh phúc bủa vây quanh

ta, luôn luôn ta chép miệng tội nghiệp nó, thương xót nó Để nhìn hạnh phúc bằng đôi mắt mỏi mòn Để quan sát hạnh phúc ngoài quỹ đạo ta Và biết thèm hạnh phúc Và, bỗng dưng,

ta biến thành cây leo trên hạnh phúc mơ ước Tôi không phải là người vọng tưởng hạnh phúc, cũng không phải là người khắt khe với hạnh phúc mình Nhưng gia đình tôi, cái gia đình ruột thịt của tôi, đã không còn thứ hạnh phúc bình dị kể từ ngày mợ tôi qua đời Con cái lớn khôn là chúng nó cởi lỏng ràng buộc Đứa có bạn thân Đứa có người yêu Đứa có vợ Đứa có chồng Bổn phận làm chồng làm vợ, làm bố mẹ khiến chúng quên tổ cũ Y hệt loài chim khi đã đủ lông cánh bay xa Bạn thân và người yêu nồng ấm hơn huynh đệ Những ông anh, bà chị và những đứa em bỏ tôi rét mướt Cơ hồ con bé mồ côi, nửa đêm đông, bị ai lột mất chiếc chiếu đắp trùm thân thể Mãi mãi, tôi coi tôi bé bỏng Và tôi thức giấc đi kiếm chiếc chiếu ở nhà ông Lương Khoán

Tôi đã đọc một tập truyện viết về tình nghĩa mẹ con, anh em của ông Lương Khoán Tôi đã cảm động, đã khóc,đã ví mình giống những nhân vật trẻ thơ bất hạnh Làm cách nào gặp mặt ông Lương Khoán? Như phần đông độc giả của ông, tôi đã mang một cuốn sách của ông tới nhà riêng, xin ông một chữ ký Tôi tới nhằm ngày kỷ niệm sinh nhật của thằng con trai đầu lòng của ông Của cu Tý thân mến Ông Lương Khoán niềm nở đón tôi Ông nói, miệng cười thật đẹp:

– A, đang thiếu một người giúp đỡ trong lúc cần kíp Trời đem cho ta con nhỏ này Cháu đi

xe gắn máy, hả?

Giọng ông thân mật quá Tôi thả vội con thỏ trong lồng tim:

Trang 16

– Thưa bác, cháu không biết đi xe gắn máy

Ông nhún vai:

– Cháu…mán thế cơ à? Thì giúp ta dọn bàn tiệc để ta đãi quý khách nhi đồng được chứ? Toàn nhi đồng thượng hạng cả: Hưng mập , Phong lùn, Dũng Phú Nhuận, Báu tồ…

Vợ ông bước ra, nhăn mặt:

– Trời ơi, sao anh bất lịch sự vậy? Cô bé này là thượng khách của em

Bà nắm tay tôi:

– Vô đây với tôi và đừng thèm xin chữ ký Đã có gì bảo đảm ông “nhà văn” Lương Khoán xứng đáng ký tên ông ta trên sách? Đừng cô nhé, đừng giống những người khác Cô tên chi? Tôi lí nhí đáo:

– Thưa bà, cháu tên là Nhi

Bà tròn xoe đôi mắt Mắt bà to, tròn,đen và chứa đầy phiền muộn Chắc bà dễ khóc lắm: – Lần đầu tiên một cô bé kêu tôi bằng bà Tôi đã ba mặt con, ra đường, thiên hạ cứ quả quyết tôi chưa lấy chồng Họ gọi tôi là “cô” không à!

– Thưa bà, tại bà trẻ măng

– Cô sai rồi, tại vợ chồng tôi để dành nhẫn cưới

Ông Lương Khoán đùa:

– Vì sợ nhẫn cưới nó mòn, lúc cần bán đi, cân nó nhẹ và…mất giá!

Bà phân trần:

– Đó, cô nghe rõ chưa, cô Nhi? “Nhà văn” Lương Khoán tập làm hề

Tôi thấy ông bà bỡn cợt nhau một cách hết sức…hạnh phúc Tôi đã ở lại với họ tới khi tiệc tàn Tôi giúp bà thu dọn ly tách và dọn dẹp đồ đạc Ba đứa con của ông bà quấn quýt bên tôi Đứa này bắt tôi ăn bánh,đứa kia bắt tôi uống xá xị Cu Tý, chừng thấy tôi giúp mẹ đắc lực, bèn thắc mắc công khai:

– Chị Nhi là gì hở, bố?

Ông Lương Khoán trả lời tỉnh bơ:

– Là con của bố đấy

Ông tiếp:

– Chả tin hỏi mẹ đi

Trang 17

Ôi chao, cu Tý đặt ra cơ man là câu hỏi Khiến tôi tưởng tôi là đứa con thất lạc gia đình lâu năm Và tôi chớp mắt Và tôi ứa lệ Cu Tý ngây thơ ngắm khuôn mặt tôi Nó rút khăn thấm nước mắt dùm tôi và hỏi:

– Bộ, chị khổ hở, chị Nhi?

Tôi ôm nó vào lòng:

– Không, chị sung sướng

– Sung sướng mà khóc?

– Sung sướng mới khóc Mai chị về với em

Thế là,tình cờ, tôi thành người thân thích trong gia đình ông Lương Khoán Tôi tới nhà ông thăm ông hoài hoài Tôi cứ gọi ông bằng “bác”, ông chê loạn xà ngầu và cu Tý “khuyên” tôi đừng gọi bố bằng “bác” tôi mới gọi ông là bố

Từ đó, tôi có ông bố,bà mẹ trẻ trung, có một gia đình thứ hai, có ba đứa em quyến luyến hơn cả em ruột thịt Mẹ tôi cho phép gọi bằng “chị” Tôi thấy kỳ Bèn làm một sự tính tuổi Thấy rằng, ngày xưa, con gái mười ba tuổi đã đi lấy chồng Mười bốn có con thì ba mươi nhăm tuổi con cũng lớn gộc Coi như mẹ lấy bố từ thuở mười ba cho tiện sổ sách

Mẹ ưa tâm sự với tôi Bao nhiêu nỗi vui buồn, mẹ đều kể hết Bố thì thăm hỏi chuyện học hành và bạn trai

– Có đứa nào yêu mi chưa,Nhi?

– Chưa, bố ạ!

Trang 18

– Làm sao mi biết? Nó theo mi chứ nó đâu dám đuổi mi Tình yêu thường trùm lên cái bóng của đời mình

– Con đi xe lam nên không có bóng

– Khi nào biết mình yêu một người hãy nhờ bố làm cố vấn

– Thí dụ con đang yêu?

– Dẫn thằng đó tới nhà cho bố xem mặt mũi nó Nếu nó là tài tử xi nê thì mời nó đi mua thuốc lá lẻ mà hút! Chớ ham cái bộ mã đẹp trai Con trai cần có chí và cần …tự kiêu

Cậu tôi đã không bao giờ hỏi tôi về chuyện ấy Con gái vừa lớn rất cần một cố vấn Thường thường, người mẹ làm cố vấn, làm cố vấn đủ vấn đề Từ vấn đề trứng cá xâm lăng đôi má mịn đến vấn đề “có tội” mỗi cuối tháng Con gái vừa lớn sao mà nhiều bệnh! Và nó bối rối,

sợ hãi Một danh y cũng khó lòng trấn an nó Trừ bà mẹ Ông Mường Mán, trong truyện dài

Một chút mưa thơm đã viết: Bà mẹ là cuốn tự điển bách khoa của các cô con gái mình Nhận

xét này đúng phóc Tôi đã đọc cuốn Mama’s bank của nữ sĩ Kathryn Forbes thấy rằng bà mẹ

không những chỉ là cố vấn con gái mình thuở vừa lớn mà còn là cố vấn của con gái mình suốt đời Bất hạnh cho cô con gái nào mẹ mất sớm Bất hạnh cho tôi Nhưng tôi may mắn tìm được một cuốn tự điển mới Cuốn tự điển thơm nồng Cuốn tự điển tái bản Đó là mẹ tôi Không phải là mợ tôi đâu Mợ tôi đã về bên kia thế giới Mợ tôi gửi lại sự dịu dàng trong đôi mắt của mẹ tôi Bố tôi, có thể, không nhìn thấy sự dịu dàng đó Nhưng tôi, tôi nhìn rõ nó long lanh khi đôi mắt mẹ tôi vướng chút khói ưu phiền Nói thật đúng, giữa tôi và mẹ, tình chị em lấn át tình mẹ con đỡ đầu Mẹ có nhiều em gái Đối với mẹ, tôi mới là đứa em được chăm sóc kỹ lưỡng, dù chúng tôi chưa cho nhau một kỷ niệm nhỏ bé nào Có một thứ tình thiêng liêng hơn, khó giải thích hơn hết Là tình người Tôi và gia đình thứ hai của tôi đã được buộc chặt bởi sợi giây tình người kỳ diệu đó Và chúng tôi cười vì nhau, khóc vì nhau… Tôi là nhánh giây leo trên cây hạnh phúc Đúng thế chứ? Hạnh phúc của tôi phụ thuộc vào hạnh phúc của cây tình nguyện cho tôi leo Tôi ví thêm chút xíu nhé! Tôi là khán giả đặc biết, khán giả duy nhất của cuốn phim gồm gồm năm tài tử Bạn muốn xem cuốn phim dài lê thê này? Đâu có được Thôi, để tôi kể…

Trang 19

Bố vừa bị mẹ “át giọng” vì khiêng về nhà một cái hộp to tướng Bộ

ngựa đua chạy bằng pin đó Mẹ hỏi bao nhiêu tiền Bố cười cợt: “Chả

mất đồng nào , gặp thằng Quang ở Lê Lợi, nó kéo vô Isana mua tặng cu Tý” Mẹ bĩu môi:

“Anh lại bịa chuyện” Và mẹ cằn nhằn: “Chiều con vừa vừa chứ Chiều riết nó hư thân.” Bố nói: “Anh sợ rằng không chiều nó, lớn lên, nó sẽ hận tuổi thơ ảm đạm của nó” Mẹ la lối Bố nhún vai đầu hàng

Bố nháy cu Tý, bỏ ra xa-lông Bố nháy mắt, khẽ tiếng:

– Nếu Nhi vắng mặt, chiến tranh sẽ bùng nổ lớn

Tôi hỏi:

– Rồi bộ ngựa đua?

Bố đáp:

– Mai mốt, lúc nào mẹ vui, cu Tý mới được chơi

Bố châm điếu thuốc Bố nhả một vòng khói tròn Hồn bố gửi theo vòng khói bay lên và tan loãng vào dĩ vãng mù khơi Bố có cái tật thích kể ngày xưa còn bé của mình, cái ngày xua còn

bé ủ ê và buồn tủi Bố bảo ngày xưa còn bé, gia đình bố nghèo khổ nên bố thèm thuồng đủ thứ Nếu ta ao ước một điều gì ta được thoả mãn ngay, ta sẽ sung sướng cùng độ Cuộc đời

bố từ bé đến lớn không hề có nỗi sung sướng ấy nên bố phải trao tặng những đứa con Bố hay thí dụ miếng giò lụa Thuở nhỏ bố thèm cầm cả khoanh giò dầy nhưng chỉ được thưởng thức một khoanh mỏng dính Bây giờ, thừa tiền gặm cả ký lô giò thì giò trở thành vô vị và vô nghĩa Bố kết luận:

– Ta có thể thoả mãn bất cứ cái gì con cái ta muốn, đừng nại lý do từ chối

Chương 2

Trang 20

– Thế có phải là thương yêu?

– Không đâu Là bổn phận Ta chớ bắt con ta đi vào khuôn phép sớm sủa Chỉ đòi hỏi chúng đừng độc ác, gian dối và ích kỷ

Bố vừa “luận về” bổn phận làm cha mẹ tới đó thì mẹ bảo đưa mẹ xuống phố

Cu Tý mừng rơn Nó chạy theo, bi bô:

– Con chơi được chưa, bố?

đủ khả năng diễn tả nỗi vui mừng cộng với nỗi hồi hộp, lo âu của một đức anh chồng lần đầu tiên rập rình trước cửa phòng sinh đợi đóng vai trò ông bố Nó lạ lắm cơ Bố nói thế Bố đốt thuốc lá từ lúc người ta khiêng mẹ vào phòng sinh Tự đó, bố mơ hồ thấy một chia ly Trước hết, bố hối hận đã cãi nhau với mẹ, đã bỏ nhà đi suốt đêm để mẹ khóc cạn nước mắt,

đã quên mất lời khích lệ mẹ vượt cạn và hứa không …tục huyền, suốt đời sống lẻ loi thờ vợ Khói thuốc làm nhức đầu bố Khói thuốc đưa ý nghĩ của bố phiêu lưu Bố giật mình hình tưởng những quái thai bị nhiễm phóng xạ nguyên tử Nếu mình có đứa con hai đầu sáu tay hay ba chân bốn mũi, mình sẽ cư xử với nó như thế nào? Câu hỏi đặt ra khiến trái tim đập liên hồi Và trấn an là cách lạy Tổ tiên, Trời, Phật, Chúa, Đức Mẹ, Mô Ha Mét và cả Khổng Tử nữa, những vĩ nhân hiển thánh mà thường nhật bố khoái nhạo báng Niềm tin tưởng thần thánh chỉ thực sự đến với ta khi ý chí của ta mềm nhũn Bố nói: Lúc ấy bố thành khẩn cầu nguyện, khấn vái Và bố cảm thấy như được an ủi nhiều Bố thức quá nửa khuya Gần sáng,

có tiếng khóc oe oe Bố quên mệt mỏi Bố tỉnh táo Bố run rẩy Bố ôn kỷ niệm bằng giọng nói thần tình

– Nhi biết không?

– Biết gì ạ!

Trang 21

– Bố phóng tới cửa, gõ loạn xà ngầu Cô y tá hé cửa xẳng giọng:”Hỏi chi” Bố bèn anh dũng đáp: “Phải con tôi đã ra đời không?” Cô ta đóng cửa nhẹ nhàng

Bố mẹ đi khỏi, cu Tý gạ tôi:

– Chơi ngựa đua với em nhé, chị Nhi

Chúng tôi cùng chơi Nửa tiếng sau, mẹ về bằng tắc xi, dáng điệu hốt hoảng Cu Tý vội dẹp

bộ ngựa đua Mẹ đi thẳng vào phòng ngủ Mẹ cuống quýt:

– Tý, Tý, Tý

Cu Tý cầu cứu tôi:

– Có gì chị Nhi nhận tội giùm em nhé!

Cu Tý nuốt nước miếng ực một cái:

– Vô đây tìm giúp mẹ

Tôi theo cu Tý vô Mẹ đang lục tung gối, mùng, mền Cu Tý cúi xuống lượm cái ví da dầy cộm của bố Cái ví rơi dưới nền nhà và ai đã vô tình đá nó khiến nó nằm nhích gầm giường – Đây nè, mẹ ơi!

Trang 22

Mẹ vươn tay chộp lấy cái ví, lôi từng thứ giấy tờ, kiểm soát;

– Thẻ căn cước Giấy hoãn dịch Thẻ nhà báo Bằng lái xe Thẻ chủ quyền Giấy lược giải cá nhân….Hú vía

– Con “liều mình cứu” bố?

Mẹ nhìn cái gì đẩy một bên quần xà lỏn của cu Tý phồng lên Mẹ đưa tay sờ Mẹ lè lưỡi: – Con dắt dao “trủy thủ” sang Tần ư?

Cu Tý khóc:

– Nó bắt bố

Mẹ lặng người giây lát Rồi mẹ dịu dàng:

– Tý ạ, không ai bắt bố con cả Tại bố lơ đễnh bỏ quên giấy tờ ở nhà nên cảnh sát tạm giữ thôi Mẹ mang giấy tờ cho bố, cảnh sát coi xong sẽ cám ơn mẹ, sẽ nói tử tế với bố và mời bố

về Đó là lỗi của bố Con cất dao đi Ở nhà chơi đua ngựa, lát bố về Con ăn mặc lôi thôi, ra đường người ta chê cười đó

Cu Tý gặng hỏi:

Trang 23

– Chắc bố về chứ, mẹ?

Mẹ lấy khăn thấm nước mắt giùm cu Tý:

– Con nín đi Bố phải về Bố về với cái xe tăng chạy pin

Cu Tý thương bố thế hèn chi bố chẳng thương cu Tý Dịp tết Mậu Thân, mẹ và các em về quê ngoại Bố ở lại giữ nhà Mẹ bị kẹt Mãi mới liên lạc được với bố bằng điện thoại Mẹ báo tin cu Tý sưng chân Cu Tý ngã hay đạn lạc? Bố lo lắng Bố dở số tử vi của cu Tý, đọc những

lời giải đóan Câu sẽ bị tật ở chân làm bố buồn khổ Tôi phải an ủi bố Nửa tháng sau, cu Tý

lên Sàigòn nhờ chuyến máy bay quân sự cùng với cậu Cu Tý bị đậu mùa Bệnh chưa phát Lưng nhiều mụn nhưng mặt chỉ lác đác Cu Tý lên buổi chiều Bố bận việc gần giờ giới nghiêm mới về Cu Tý nóng lòng đợi bố Lúc gặp bố, cu Tý ôm chầm lấy bố Và khóc Bố chở vội cu Tý đến nhà người bạn chích thuốc trụ sinh Khuôn mặt bố sầu thảm trông rõ Dù biết hỏi tôi vô ích, bố vẫn hỏi:

– Liệu cu Tý có bị rỗ mặt không hả, Nhi?

– Con muốn ở lại săn sóc em đêm nay

Bố nín thinh Đêm đó tôi không ngủ Tôi ngồi chiêm ngưỡng yêu thương Cu Tý ngứa ngáy khó chịu Bố cấm gãi Ngứa thì ngủ sao nổi? Cu Tý nằm sấp Bố dùng đầu cây tăm xoay tròn chung quanh từng cái mụn trên lưng cu Tý Đó là những tiếng ru Những tiếng ru thầm lặng Những tiếng ru chẳng ai nghe rõ Những tiếng ru xua đuổi ma quỷ và dìu thơ ấu ta vào mơ mộng Cu Tý đã hết cựa quậy Nó đê mê Nó ngủ ngoan Một thời nào xa xôi, hẳn tôi đã ngủ ngoan như cu Tý Bằng những tiếng ru thầm lặng của mợ tôi Tôi không biết tôi ngủ ngoan như cu Tý Đêm nay thì tôi biết Và tôi còn ngửi được hương vị thơm nồng của giấc ngủ của những tiếng ru thầm lặng Bố không muốn ngủ

Bố nhẫn nại cơ hồ chú kiến thợ già nua Chú kiến tha ân tình kiến tạo đời sống ngọt bùi cho con cái Chú kiến đương đầu mọi gian khổ, mở đường thênh thang cho con cái Lúc này, chú kiến tưởng mình có cái vòi Và, cái vòi đó, đang tìm cách hút cạn mủ trong những cái

Trang 24

mụn trên lưng cu Tý Con kiến không muốn lưng đời con cái nó lởm chởm những đồi núi khô cằn Phải bằng phẳng Như đồng bằng mầu mỡ phù sa Tôi ứa nước mắt Tôi chợt thấy cây đại thụ mợ tôi, cậu tôi đang sừng sững trước mặt tôi Cu Tý thiêm thiếp ngủ Nó chẳng nhìn rõ bố Nó chỉ hiểu bố là bố sinh ra nó, nuôi nấng nó, dạy dỗ nó nên người Không thể nào cu Tý nhìn rõ bố vĩ đại, với cây tăm nhỏ đang ban phép nhiệm mầu xuống đời nó – Bố!

– Nhi chưa ngủ à?

– Bố nên ngủ chút xíu Em ngon giấc rồi mà

– Bố còn thiếu bài báo ngày mai

– Vậy bố đừng công kích thiên hạ nữa Hãy ghi trên giấy bằng thứ bút giống cây tăm của

bố lượn quanh mụn đậu của cu Tý

Bố im lặng và nhẹ nhàng bước ra khỏi giường

– Nhi!

Tôi khẽ thưa:

– Dạ

– Bố cần một tách cà-phê

Rồi ta nói chuyện lâu

Tôi xuống bếp Lát sau, nhắp ngụm cà-phê nóng, bố chậm rãi:

– Bố rất thích viết văn bằng cây tăm Bố rất muốn văn chương mình làm bớt đau hay bớt ngứa những cái mụn Nhưng hồn bố đầy đặc khói u ẩn

Tôi nói:

Trang 25

– Người ta bảo bố hoang đàng, bê tha, rượu chè, cờ bạc…

– Bao lâu cái màng lưới mới chịu đứt tung?

– Nhi sống với ai?

Bố bắt đầu viết Cu Tý nằm yên như con cóc Tôi vào giường, không phải để nhắm mắt mà

để nghĩ về việc làm bất đắc dĩ của bố Xuống đời, bố là cậu trai nhút nhát và khờ khạo Bố thường kể chuyện đời bố Bố ví bố y là thằng nhóc và cuộc đời y là chiếu cò cua tôm cá Thằng nhóc có mấy đồng vốn Nó bị dụ dỗ Nó nướng sạch bách sau một lần mở bát Đó là lần nó bỏ học đi làm “cách mạng” vào thời đại mà tính chất lãng mạn của cách mạng đã phôi pha Đã phôi pha luôn cái vẻ hào hoa của nó Thằng nhóc không hiểu thế Khi nó hiểu thì nó

đã lỡ trớn Nó về với xã hội bình thường Xã hội chê bỏ nó như nó đã chê bỏ xã hội lên

Trang 26

“chiến khu” Thằng nhóc nghiến răng chịu nhục kiếm cách mưu sinh Nó đã trầy bả vai, nhỏ máu mắt để vươn mình Nó gắng sức vẫy vùng thoát khỏi đống rác cao ngất chụp lấy đời nó

Và rồi ánh sáng mà nó thấy không bao giờ là chân lý cuộc sống Chỉ soi rõ những đổ vỡ ngổn ngang

– Cũng được Điệu ru nước mắt!

– Như vậy con sẽ khóc chăng?

– Chắc là không khóc đâu Nhi sẽ cười dài Nhi đã biết có dạo bố làm nghề gõ đầu trẻ chứ? – Chưa

– À, dạo ấy dạy học thật vui Nếu ta đã có mảnh bằng tú tài nhỉ? Ta sẽ định cư đời ta ở cái nghề tuyệt diệu đó

– Sao bố không thi?

– Bạn bè của ta, phần đông, đều trở thành bác sĩ, luật sư, kỹ sư, đốc sự từ những trại học sinh di cư Gia Long Phú Thọ Họ làm Châu Trí ở đó Ở đó quả là lò luyện ý chí Những kẻ chịu đựng nổi đều nên thân cả Còn ta, ta đi đường tắt là con đường khốn kiếp cách mạng

âm mưu cướp chính quyền! Khi ta biết ta là con ễnh ương ngu dại, ta trở về trại học sinh Phú Thọ thì nơi đây đã giải tán Ta đành lê chân đi giang hồ kiếm cơm

– Rồi sau đó, bố?

– Sau đó ta làm công chức Vì ta nông nổi trót ba hoa về cái chí của ta nên đồng nghiệp có

ý diễu cợt Ta bị diễu cợt, buồn tình ta nhẩy ra làm báo Tự đó, đời ta hư đốn

– Ồ, sao lại hư đốn, bố?

– Ta làm báo ta gặp đủ hạng người ta đã suy tôn Ta tưởng họ là thần tượng, họ là những

kẻ có quyền nắm vận mạng bao người trong tay A, ông X đối lập phản kháng tứ tung ngũ hành anh dũng quá Ông lái ô-tô chaỵ phơi phới khắp đường phố Sàigòn tung truyền đơn

Trang 27

chống nhà nước mà nhà nước không dám bắt Ta phục ghê nơi Khi ta làm báo, ta có dịp gặp ông X qua vài câu phỏng vấn, ta thấy ông X tầm thường hơn bất cứ ai Ta bị lừa Ta cần trả thù sự lừa bịp Ta khơi khơi nhận mình được nắm thiên chức trả thù giúp tất cả những ai bị lừa bịp Ta đi quá đà Hôm nao ta nhìn ông X khúm núm mưu cầu công danh, ta bắt thương hại

– Nhi

– Dạ

– Nhi nói đúng Bố nên viết văn bằng cây tăm đêm nay

Bố xé nát vụn bài báo viết dở dang:

– Hình như chữ nghĩa càng ngày càng quý, đối với ta Ta đã già rồi

Tôi cười:

– Bố còn trẻ măng

Bố cảm khái và bố đi một khúc tao đàn không cần tiếng sáo:

Có lẽ hồn ta không đẹp nữa Bút thần thôi vẽ nét thiên duyên

Bố im lặng Ngoài xa là những tiếng súng nổ Bố rời xa bàn viết, tới nằm cạnh cu Tý Cu Tý cựa quậy Bố lại lấy cây tăm nhẹ nhàng lượn vòng quanh những cái mụn của cu Tý Và chẳng hiểu tại sao bố khóc Tôi giả vờ đã ngủ thiếp, để mặc bố với những giọt nước mắt của bố

Kể ra bố cũng lạ lùng Bố cười ban ngày, khóc ban đêm Một người mà mọi người đều thấy bên ngoài hồn nhiên, vui vẻ lại gói kín bên trong những phiền muộn, cay đắng Bố đó Thật khó hiểu Có cái gì xót xa lởn vởn quanh đời bố mà bố bảo là nhiều u ẩn Nỗi xót xa ấy như vũng nước biển mặn chát và bố như một vết thương phải nhúng xuống đó Hay bị nhận chìm Tôi có thể giúp bố điều gì? Ai có thể giúp bố điều gì? Chẳng hạn thay đổi nước mặn bằng nước ngọt Đôi lúc, tôi đã đoán mò rằng vì mất mát tuổi thơ, vì trải dài tuổi trẻ trên những nẻo đường khổ cực, vì trái cây với tới không giống trái cây mộng tưởng, vì biết quá nhiều những gì không thèm biết nên bố lặng lẽ sầu đời? Chắc là tôi đoán sai Trong chúng

ta, giữa hai tâm hồn thắm thiết nhất, gần gũi nhất, người này khó đi vào tâm hồn người nọ

Ta thường quả quyết ta hiểu rõ người ta thương yêu Thực ra, ta chả hiểu gì Bởi tâm hồn đâu giống vườn hoa hay một viện bảo tàng ngăn nắp Tự nhiên, tôi muốn làm một kẻ phiêu lưu, một kẻ phiêu lưu trên ốc đảo tâm hồn ông bố nuôi, tuổi trời chưa gấp đôi tuổi tôi nhưng tuổi đời tôi phải sống trăm năm mói kịp theo gót Tôi đã ngủ Với điệu ru của những giọt nước mắt…

o O o

Trang 28

Nửa tháng sau, mẹ và thằng Đốm, con Ki lên Sàigòn Cu Tý khỏi bệnh Nó không bị rỗ huê

Bố sửa lại câu nói an ủi mình đêm nào:”Con trai chỉ cần tài không cần sắc Nhưng nếu bị rỗ thì gặp nhiều trục trặc trong kỹ thuật tán gái”

Cu Tý mở miệng cóc ứng khẩu:

– Con không thèm tán gái

– Không tán gái, sao lấy vợ được?

– Con không thèm lấy vợ

– Tý đi tu à?

– Con không thèm đi tu Đi tu phải cạo trọc đầu và đi ăn mày khổ thí mồ

– Lấy vợ thì sao?

– Lấy vợ cứ cãi nhau!

Bố cười khoái chí Và hỏi:

– Vậy con muốn gì?

Cu Tý đáp ngon ơ:

– Con chỉ muốn đi lính!

A, cu Tý anh hùng Mười tám tuổi, cu Tý sẽ “đi quân dịch là thương nòi giống”, cu Tý sẽ không làm văn nghệ để “phản chiến” bằng cách trốn lính Cu Tý sẽ chê ông Đặng Trần Côn, thánh tổ trốn lính của các nhà văn nghệ hôm nay Trong khi mọi người phải lên đường chinh chiến, ông Đặng Trần Côn lại đào cái hầm bí mật chui xưống trốn “cảnh sát” bố ráp rồi

thắp ngọn đèn, sáng tác Chinh phụ ngâm khúc phản chiến tưng bừng Còn phịa chuyện sa

trường mới tài chứ Bố có ý kiến thật hay Là, bao giờ hoà bình thật sự, chính phủ ân xá cho những kẻ bất phục tùng thi hành bổn phận công dân, sẽ quyên tiền dựng cái bia đá cao và dài ở đường Đặng Trần Côn để khắc tên các nhà văn nghệ trốn lính Bởi vì, những tác phẩm

bất hủ của thời đại đều do quý vị văn nghệ trốn lính trứ tác! Thí dụ Chinh phụ ngâm khúc

của thánh tổ trốn lính Đặng Trần Côn Cu Tý không làm văn chương phú lục nên chả cần trốn lính

Trang 29

Bố biết mẹ không vui vì câu nói của cu Tý.”Lấy vợ cứ cãi nhau” Nó ám chỉ bố mẹ đây mà

Bố dẫn dắt chuyện thật khéo Và con Ki giúp bố bắn cái mẩu buồn của mẹ văng xa tít:

– Anh Tý đi lính bắt nạt em

Thằng Đốm trổ tài ngọng:

– Em làm “Ghích ghê xơn”!

Đốm chưa nói rõ chữ R Đốm đã khởi sắc đợt nhất Nó mập mạp và đôi mắt đã thoáng nét tinh anh Thằng Đốm không giống cu Tý, con Ki chút nào Mẹ sinh nó ở bệnh viện Saint Paul Lúc nó ra chào đời, bố mắc về tắm gội vì, cả buổi sáng bố vừa canh nó lọt lòng mẹ vừa hí hoáy viết bài diễn thuyết nhân vụ một ông chủ báo bị mưu sát Ông chủ báo này, khi lành mạnh thì quên những làn phấn sáp bố tô điểm lên đời ông ta Cũng như ông thi sĩ nọ, bố viết bài tựa nồng nàn cho tập thơ đen của ông trong bảo sanh viện hồi mẹ sinh con Ki Mấy năm sau, ông thi sĩ quên bài tựa nồng nàn, quên những lời cầu khẩn bố đề tựa, viết nhiều bài nhục mạ, xuyên tạc bố Nhưng bố không chết Bố đứng vững hơn cả bao giờ Những kẻ vô

ơn, trước sau đều hoá thân tàn ma dại

Trang 30

Và Đốm khóc, bố mất công dỗ dành Lâu lâu, muốn chọc thằng Đốm khóc, chỉ cần nói Đốm không giống bố là y rằng Đốm khóc Đốm dám chửi láo và Đốm tuyên bố: Tao thương bố nhất Thằng Đốm vừa khó nhọc đọc tên tài tử Rick Jason trong phim dài Combat

Nó bắn súng miệng:

– Pàng, pàng, pàng…Ghích Ghê xơn bắn tụi Đức văng a te…

Đốm hơi nhiều biệt hiệu Đầu bự, Đốm, Ghẻ Công-gô, Người Một Răng Cửa, Bang Bạnh Nổi danh bang bạnh, thằng Đốm”đấu lý” chí chạt:

– Bố biểu đầu bự học giỏi Bố biểu em bị bệnh gan em gãi chứ em đâu ở dơ bị ghẻ Răng

em sẽ mọc, nó mọc chậm tại em lười uống thuốc Ai chọc em phải la hét, chứ bộ

Vậy là Đốm chỉ nhận biệt hiệu thằng Đốm như cái tên ở nhà Gia đình đông đủ con cái là đầy đủ tiếng khóc, tiếng cười, tiếng quát tháo Vắng cả ba thứ tiếng là có đứa ốm nặng Chỉ

có tiếng khóc là vừa xong màn bố mẹ cãi nhau Chỉ có tiếng quát tháo là bố mẹ đang lâm chiến Con cái nô đùa, cười như nắc nẻ Đùa quá trớn sẽ xô xát nhẹ hoặc đứa nọ xúi đứa kia

“nghỉ” nhau Bèn khóc Bố mẹ can thiệp bằng cách quát tháo Bề nổi của hạnh phúc gia đình thế đó Nó làm ấm căn nhà Nó khơi thêm chiều sâu thăm thẳm khiến ta phải hình tưởng

Tôi không hiểu tại sao có nhiều người thù ghét gia đình Và họ thường dùng câu Ôi, gia đình

ta ghét mi của một danh sĩ Tây phương làm khuôn vàng thước ngọc Tôi chưa đọc tác giả Of human bondage mà chỉ đọc vài bài báo sau cái chết của ông ta Ông văn hào này thù ghét bà

vợ đến nỗi chúc thư ông để lại không chia cho vợ ông chút xíu gia tài nào Ông yêu người thư ký hơn vợ ông Ông phát cho ông thư ký khoản lớn khiến bà vợ cũ ức hộc xì dầu Chúng

ta cũng có một vài danh sĩ “nhìn lại đời mình” để phê bình vợ mình, phê bình người đàn bà từng sống với mình một chuỗi tháng năm nào đó thật thiết tha, thật ngọt bùi, bằng những trang sách tàn nhẫn, phũ phàng

Văn chương không làm nên bởi thù hận, càng không làm nên bởi thù hận một người đàn

bà đã trót lỡ hủy hoại cuộc đời ta Rượu đã thừa Say là đủ Quên là hết Khỏi cần bắt tội chữ nghĩa Chữ nghĩa sẽ tai hại đối với những đứa con Tưởng tượng cu Tý, con Ki, thằng Đốm đọc một cuốn sách dài của bố kết tội mẹ, hẳn chúng sẽ khinh thường bố Mẹ đâu biết viết văn mà giải thích, mà kết tội bố? Mẹ sẽ im lặng chịu đựng oan nghiệt Sự chịu đựng là một chỗ trũng Và nước cảm tình đổ vào chỗ trũng ấy Mẹ sẽ có tất cả Trước hết, tất cả tình thương của con cái Những đứa trẻ khác chắc là yêu mẹ chúng gấp bội nếu bố chúng đã viết sách nhục mạ mẹ chúng vì bất cứ lý do nào, kể luôn lý do ngoại tình

– Chị Nhi…

Thằng Đốm nắm tay tôi

– Em là Đốm hở, chị?

Trang 31

– Còn chị là Ki, con chó ki ki Ki Ki “măng dzê” ca cao!

Con Ki vỗ tay nhẩy cỡn:

– Ờ, tao khoái ăn ca cao Ca cao pha sữa uống khoái quá ta Mày là chó đốm mày “măng

dzê ca ca” Hề hề, ca ca mới là “xê”

Tôi xoa đầu thằng Đốm:

–Xê là vitamine C, Đốm ạ! Thuốc bổ đó!

Con Ki thích thú Thằng Đốm thộn mặt giây lát rồi nhận bừa:

– Em uống vi ta min xê cho mập

Con Ki la lớn:

– Ha ha, thằng Đốm đòi “măng dzê” xê A lê, vô phạc ma xi Cầu Tiêu!

Đốm bị hố Đốm cáu sườn Đốm xài ngón võ Tây Tạng:

– Chị không được bố mẹ thương Ê, hồi nhỏ chị bị đem gửi ở Hoà Hưng Bố ghét chị không thèm nhìn mặt

Ngón võ Tây Tạng coi bộ hiểm ác khiến con Ki phải hỏi bố:

– Đúng hở, bố?

Bố đốt điếu thuốc là Và bố kể chuyện Rằng, Ki từ bảo sanh viện của bác sĩ Giỏi về nhà được hai tuần thì mẹ sốt liên miên Bố mắc bận đua đòi làm báo gây “sự nghiệp” công kích thiên hạ và mắc bận dan díu với một cô đầm lai không còn thì giờ ở nhà thay tã và pha sữa

cho Ki.(Bố can đảm thật, dám thú tội dan díu với gái Tây lai Ảnh hưởng bài Thú thật ở trong

Quốc văn giáo khoa thư đây, chuyện cậu Tô ăn vụng quýt Cu Tý ngắt lời bố hỏi đầm lai Việt

hay lại Tầu, bố đáp khơi khơi đầm lai Lèo! Có lẽ, bố lèo chuyện dan díu với gái để tội mình nặng thêm) Bố mẹ bàn nhau gửi con Ki xuống Hoà Hưng nhờ ông bà Nghị nuôi dùm Ki ta bèn được gửi đi với tã lót, nôi và bình sữa Nó ở dưới ông bà Nghị ít lâu thì bố bắt về Mẹ lại

có bầu thằng Đốm Cu Tý cầm tinh con cọp Con Ki cầm tinh rắn thằn lằn tháng năm Ki cách

xa Tý những ba trăm sáu mươi nhăm ngày nhân ba Đốm sẽ cầm tinh con ngựa xích thố Lần

Trang 32

này rắn gần gũi ngựa Bố gửi Ki xuống Hoà Hưng lần thứ hai Lâu lâu, Ki về nhà và cứ khóc khi bố mẹ bế Bố thấy xót xa Một hôm, bà Nghị báo tin Ki bị lở đầu Bố vội vàng đi thăm Ki

Và bố to tiếng với bà Nghị Hừ, cái bà già lông vịt, tóc con gái người ta đang đẹp thế, mấy mụn lở chích hai mủi thuốc là khỏi, việc gì phải lấy kéo cắt kiểu “đờ mi” nhà quê “đờ mi” tỉnh lỵ trông chả giống con giáp nào trong mười hai con giáp Bố chán không muốn thăm Ki,

sợ gây gổ với bà Nghị Mãi khi tóc Ki mọc như cũ, đẹp như gái Sàigòn, bố mới nhìn mặt Ki Thằng Đốm đắc thắng:

– Thấy chưa!

Con Ki buồn thiu:

– Hồi con nhỏ bố ghét con nhá! Bố không thèm nhìn mặt con Mặt con xấu ỉn Mà mắt con tròn, má con có hai đồng tiền thôi Bố thương thằng Đốm nhiều đi

Con Ki có điệu nói dấm trộn đường Bố bèn nịnh Ki;

– Nhưng Ki đã “lăng xê mốt” quần áo Hà hà, một buổi sáng bà Nghị dẫn nó lên toà báo của

bố Bà cho nó diện cái quần ba ba trắng và trùm lên chiếc áo đầm ngắn “Mốt” đấy Bây giờ, các cô Sàigòn diện y hết con Ki thưở lên hai

Mẹ xía vô:

– Bố không mắc cở sao?

À, mẹ dùng điển cố Chẳng là bố mẹ cãi nhau, bố đi làm rồi cương quyết không về nhà Con

Ki đi tìm bố Bố ngán ngẩm cái “mốt” do bà Nghị “lăng xê” Bố thấy con bố tựa con ăn mày

nên bố ca bài Trở về mái nhà xưa

Bố ôm vội con Ki:

– Con đã chiêu hồi bố, con biết không? Nhờ con mới bố mới được sống cuộc đời tự do, chính nghĩa…

Cu Tý lắc đầu:

-Bố lãng xẹt

Trang 33

Bố đâu có lãng xẹt Cu Tý, con Ki, thằng Đốm chưa hiểu đấy thôi Bố cười Vậy là cuộc đấu

võ miệng tưởng sẽ nẩy lửa giữa Đốm và Ki xẹp lép

Sinh hoạt cứ đều đều trôi Mỗi ngày bố làm chánh án độc diễn xử vài vụ kiện Cu Tý, con

Ki, thằng Đốm đã đi học lại Có hôm cả ba đứa cùng ốm Cu Tý bị sốt Con Ki bị ho Thằng Đốm nhức răng Cu Tý vừa dứt cơn nóng, bố bắt nó đứng dậy biểu diễn màn đi quanh giường Cu Tý ngạc nhiên Tôi cũng ngạc nhiên Bố giải thích:

– Sợ Tý bị tê liệt Cái bệnh này quái ác vô cùng Cu Tý khỏi sốt, phải đi chích thuốc ngừa tê liệt

Con Ki ho rũ rượi Uống xi-rô chẳng ăn nhằm gì Chích mấy mũi thuốc trụ sinh mới bớt Những lúc Ki ho, bố nhăn nhó, đau khổ cơ hồ phổi của bố muốn tung ra khỏi ngực Tôi được chứng kiến cảnh làm bố mẹ, tự nhiên, muốn đi tu Đi tu là sướng Nhưng đi tu không cao cả

bằng làm bố mẹ Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Hai

câu thơ này vĩnh cửu như tình nghĩa cha mẹ, con cái Ngày kia, cu Tý sẽ khôn lớn Nếu gặp may mắn, cu Tý sẽ xuất ngoại du học Rồi, có thể, nó lấy vợ (vợ Tây, vợ Mỹ, biết đâu đoán nổi) và không bao giờ về với bố mẹ nữa Con Ki sẽ đi lấy chồng Thằng Đốm lãng tử giang

hồ Bố mẹ hắt hiu ở căn nhà cũ Bố mẹ sẽ buồn lắm Cần gì, miễn là cu Tý, con Ki, thằng Đốm

sẽ thương con cái chúng như bố mẹ đã thương chúng Bố mẹ thương cu Tý, con Ki, thằng Đốm vì đã được ông bà nội, ông bà ngoại thương

Tình thương của chúng ta như giòng nước luân chuyển không ngừng và không cạn Nước

trôi ra biển, biển mưa về nguồn Mãi mãi Muôn đời chỉ khi nào không còn hai tiếng gia

đình, bấy giờ, giòng nước đầy ắp phù sa thương yêu mới khô cạn Và, bấy giờ, không còn

cảnh tượng một người bố ngồi khom lưng, dùng đầu cây tăm lượn quanh những chiếc mụn

ru con ngủ Để tôi xúc động dạt dào…

Sao tôi yêu cái bài tập đọc Tối ở nhà trong cuốn Quốc văn giáo khoa thư thế! Cơm nước

xong xuôi, trời vừa tối Ngọn đèn treo ở giữa nhà Cha ngồi đọc báo Mẹ và chị kim chỉ vá may Tôi học bài, bà đang kể cổ tích cho hai đứa em nghe… Ánh sáng của ngọn đèn toả xuống ngập kín căn phòng nhỏ Thứ hạnh phúc kỳ diệu chỉ thấy dưới mái nhà vào những buổi tối sum họp Bất hạnh cho những ai không có mái nhà sum họp Càng bất hạnh cho

những ai có mái nhà mà không biết hưởng tối ở nhà Tôi chợt hiểu vì đâu người ta lưu lạc

bốn phương, sung sướng hay đau khổ, đều tìm cách trở về sum họp đôi ba ngày tết nhất, giỗ chạp Gia đình là nơi ta tìm về để ta chia xẻ ngọt bùi và để ta được an ủi nếu ta bị ngậm trái

bồ hòn

Tôi cũng là đứa bất hạnh Anh chị thì định cư ở xứ người Các em thì xa cách bằng những

biên giới khó giải thích Cậu tôi ở nước ngoài nhiều hơn ở nước nhà Bởi vậy, những tối ở

nhà thật ảm đạm, thê lương Tôi đã tơ tưởng một cách lãng mạn là có một người yêu chinh

chiến xa xôi Thì tối ở nhà sẽ mang một chút ý nghĩa từ cây kim đan nối dài tình yêu ở chiếc

Trang 34

áo ngự hàn Tiếc là tôi chưa yêu ai Bố thường nói tình yêu tơ tưởng là tình yêu tuyệt diệu Hãy tưởng như mình đang yêu sẽ không bao giờ có đoạn kết buồn nản về tình yêu

Để hôm nào phải nhờ bố dạy bài văn phạm yêu mới được Nhưng bài văn phạm vừa có ý định học, nó đã bỏ rơi tôi Cuối mùa xuân, tôi phải rời Sàigòn sang Phi Châu ở với cậu tôi Mấy đứa em cũng dông luôn Ngôi nhà đường Phan Thanh Giản giao cho người bà con trông coi

Hôm bố mẹ tiễn tôi ra phi trường, tôi đã khóc Bố pha trò:

– Nhi nên khóc lớn hơn Sang Phi Châu kết duyên với vị hoàng tử dầu lửa đóng khố lái xe Mustang rất nên khóc

Tôi hứa:

– Con sẽ về

Bố hỏi:

– Về làm chi?

Tôi gượng vui:

– Về dẫn thằng kép của con tới để bố coi mặt nó

– Kép nhọ?

– Không, kép Giao Chỉ, bố ạ!

Mẹ nắm chặt tay tôi, nhắc đi nhắc lại”nhớ viết thư nhé” Và mẹ rơm rớm nước mắt Ngày nào đó, con Ki khôn lớn, tiễn chân con Ki đi xa, chắc mẹ cũng buồn thế này là cùng Tôi lo ngại quá Cu Tý, con Ki, thằng Đốm còn nhỏ Nghĩa là”sứ mạng” của tôi chưa xong Vắng tôi,

ai sẽ đóng vai lính mũ xanh Liên Hiệp Quốc trong những cuộc chiến tranh nóng và lạnh? Ai

sẽ thu dọn chiến trường? Ai sẽ về phe mẹ để được nghe mẹ hài tội bố rồi chấp nhận tái lập hòa bình? Kẻ hoà giải đã ra đi Tôi nhìn thẳng đôi mắt bố:

– Bố

– Gì?

– Con muốn nói…

– Nhi nhóc con, đừng bầy đặt khuyên bố

– Không, con chỉ muốn bố nhớ cái thế giới nhỏ bé bố nói đêm nào

– Lộn xộn, nhóc con!

Trang 35

Bố giả vờ vô tình Tôi biết bố có tài dấu kín xúc động Bố không thích bất cứ ai, kể cả mẹ, thấy những giọt nước mắt của bố Cuối cùng, bố hỏi:

– Nhi về thật chứ?

Tôi đáp:

– Con sẽ về…

Trang 36

Hai năm sau tôi mới về Chẳng hiểu tôi có nên nói tôi về vì tôi thèm

những tối ở nhà với bố mẹ, cu Tý, con Ki, thằng Đốm? Tôi về bất chợt,

không báo tin cho bố mẹ Ở máy bay bước xuống, chờ lấy hành lý xong, tôi thuê bao một chiếc taxi về thẳng căn nhà mới của bố Mẹ viết thư bảo là đã tậu được căn nhà để gây kỷ niệm Căn nhà ở đường Tú Xương Ngồi trên xe, tôi hồi hộp chi lạ Lạy Trời, về đừng thấy khuôn mặt bố cô hồn kiểu Jack Palance Lạy Trời, về đừng thấy một chiến trường tan nát

Xe đậu trước cửa nhà Nhà bố hách quá Cây to bóng mát Cổng sắt đồ sộ Có chuông điện nữa chứ Chỉ thiếu cái đầu con chó doạ trẻ thơ Nhờ người tài xế khuân hành lý xếp gần cổng, tôi đứng ngó vô nhà qua kẽ hở Cái sân trước rộng ghê! Thằng Đốm đang tập chạy xe đạp Tiếng dương cầm đúng là tiếng dương cầm bài tập của con Ki Trời đã phù hộ tôi Căn nhà đang có hoà bình công chính Hú vía!

Tôi đưa tay nhận chuông Cu Tý từ trong nhà chạy vọt ra Nó mở cổng Gặp tôi, nó sững sờ giây lát rồi đóng cổng cái rầm, vừa chạy vào vừa hò hét:

– Chị Nhi bố ơi, mẹ ơi! Chị Nhi đã về Chị Nhi đã về Ki ơi, Đốm ơi!

Tiếng dương cầm im bặt Thằng Đốm dẫn xe đạp về phía gốc cây mận Năm tài tử quen thuộc của tôi xuất hiện đầy đủ

Qua kẽ hở, tôi đọc rõ niềm vui của họ Bố đứng trên thềm nhà hỏi cu Tý:

– Đâu, Nhi đâu?

Tôi la lớn:

– Con ở ngoài này, bố ơi!

Bố than vãn:

– Trời đất, cu Tý đón tiếp chị nồng nhiệt ghê

Cu Tý mừng hoá quên Nó đã ra mở cổng, cu Tý mở rộng cả hai cánh Bố mẹ giúp tôi xách hành lý vô Bố mở đầu lời thăm hỏi:

Trang 37

– Nhi về chơi à?

Tôi nắm tay mẹ:

-Con về ở với bố mẹ Cho con một chỗ ngồi bên cạnh các em, được không mẹ?

Bố xoa tay , hoan hỉ:

– Được là cái chắc rồi Cá mẹ gặp nước Nhi còn gì phấn khởi hơn

Từ hôm đó, tôi thực sự có những tối ở nhà Công việc trước tiên của tôi là ghi tên học Văn

Khoa

Bây giờ con Ki đã học lớp hai trường Regina Mundi Ki học khá vì nó may mắn gặp đúng trường, đúng cô Ngay từ hồi lớp một, Ki đã tỏ ra xuất sắc Điểm trung bình cuối tháng của

nó là 9, tệ nhất là 8,20 Cô khen ngợi Ki Các soeurs khen ngợi Ki Bố hãnh diện vì Ki Mẹ bảo

cái gì con Ki cũng “ẹ” To xác mà ăn cơm chưa biết cầm đũa Con gái chẳng giúp mẹ chi cả Buông đũa buông bát là ôm sách đọc Bố bênh Ki:

– Học giỏi là đủ rồi

Mẹ nói:

– Học giỏi mà không biết làm bếp kể như vất đi

Bố nói:

– Đi ăn cơm tiệm đỡ phải rửa bát Chả nhẽ cô Kiki, tiến sĩ chính trị kinh doanh, mất công

lo mua chai nước mắm! Cuộc đời đã sản xuất ra thợ may Dung, Thiết Lập, Tuyết…con gái đẹp không nên may cắt áo lấy mà mặc

Mẹ nói:

– Nó cần chú ý việc bếp núc chứ Nhỡ mai mốt gặp mẹ chồng Bắc kỳ kiểu mẹ chồng cô

Loan trong Đoạn tuyệt thì sao?

Bố nói:

– Kiếm một thằng con rể mồ côi cha mẹ

Mẹ nói:

– Bố chuyên môn phá bĩnh

Con Ki giống bố từ cách đi đứng và khảnh ăn Ki chê thịt mỡ, chê rau cỏ, hành hẹ Đặc biệt,

nó gớm các thứ mắm Mẹ là nữ hoàng mắm Dân Long Xuyên mờ lỵ Đứa nào bịt mũi trong bữa cơm có mắm, sẽ bị mẹ ghét Cu Tý đớp mắm bằng thích Chừng bị đau bụng một trận tơi bời cu Tý mới thỏ thẻ “Em đầu hàng mắm!”

Trang 38

Bố coi mắm là kẻ thù số 1, thịt chuột kẻ thù số 2, đồ chay là kẻ thù số 3 Bố ái mộ đậu phụ Đậu phụ trần kho thịt, đậu phụ rán tẩm nước mắm hành lá thái nhỏ, đậu phụ om cà chua Bố hoan nghênh đậu phụ nhiệt liệt Mẹ lại coi đậu phụ là kẻ thù và sùng bái canh chua, cá lóc kho tộ Con Ki ăn uống khó khăn, chậm chạp “Nữ thực như miu miu” Nó ngồi đầu bữa tới cuối bữa chỉ thanh toán nổi hai bát cơm Ki ăn mặn kịch liệt

Tất cả mọi thứ, Ki bị mẹ cho dưới điểm trung bình Bố cười xoà và quả quyết: Đòi hỏi con

Ki học giỏi là quá sức nó rồi Nó đã học giỏi, muốn gì nữa Học giỏi chính, việc nhà phụ Ki được bố bênh vực nên tiếp tục….ẹ! Nó ham đọc sách Bao nhiêu chuyện cổ tích Tây phương dịch sang tiếng Việt bố mua về tặng Ki, nó ngốn hết Ngốn hết luôn sách hồng, sách xanh Nó

khoái Tô Hoài hơn Khái Hưng Ki mêVõ sĩ bọ ngựa, ghét Cái ấm đất Tô Hoài quả là nhà văn

chinh phục mấy thế hệ con nít Nó mon men tới tủ sách của bố Bố thấy những cuốn truyện nhi đồng do bố viết cho con Ki, Ki ta nghiền ngẫm say sưa Và đòi giải nghĩa từ ngữ…của Lương Khoán:

– Bố ơi, thìu biu là gì?

– Truyện bố viết tuyệt cú mèo không?

Con Ki đóng vai ngự sử văn nghệ, phán một câu phê bình nẩy đom đóm mắt bố:

– Trong những truyện của bố cho con đọc, con thấy mỗi cuốn Thằng Sún là hay

Trang 39

– Mẹ ghen tài bố đó Mẹ là nhà “sa đích”, phê bình văn nghệ rẻ tiền Tối nay bố cho con đọc cuốn mới nhất của bố Cuốn này hay khủng khiếp

Mẹ nói:

– Hay khiếp sợ Con đừng đọc buổi tối, Ki ạ! Dám khiếp sợ lắm à…Rồi khiếp sợ không dám

đi tiểu Có thể đấm dài và phải ăn nhện nướng

Con Ki nhăn nhó:

– Bố viết truyện hay thế sao mẹ cứ chê hoài vậy?

Bố nhún vai:

– Đã bảo mẹ là “sa đích” phê bình văn nghệ rẻ tiền mà

Con Ki không hiểu bố nói đùa và cũng không hiểu luôn phê bình “sa đích” là cái quái gì Nó

– Đeo kính trắng đã sao? Khi người ta mơ mộng, người ta thường gỡ kính trắng khỏi mắt

Mẹ chào thua Buổi tối, bố lén đưa cuốn Chàng du ca ve sầu cho con Ki Mẹ kiểm soát chặt

chẽ Chín giờ tắt đèn đi ngủ Bỗng có tiếng cười khúc khích Mẹ hỏi đứa nào cười đấy Im lặng Lại cười Mẹ lén sang phòng các con Thấy con Ki trùm chăn kín đang rọi đèn pin đọc truyện của bố Mẹ nín thở, rón rén qua phòng tôi, kéo tôi đi bắt con mọt sách Ki ta đang thưởng ngoạn văn tài của bố, chả hay sự tình Trời nóng bức mà nó đắp chăn trùm cả đầu

Ki lại cười khúc khích Tay rọi đèn, tay cầm sách Mắt theo dõi chữ nghĩa Mẹ lên tiếng: – Ki, con cười chi đó?

Ki tắt vội đèn pin Mẹ la:

– Con đọc sách kiểu này mắt con sẽ nổ tung

Trang 40

Mẹ tịch thu cuốn truyện của Ki:

– Mẹ có tự tử đừng tới cầu Kiệu nhé! Nước ở đó dơ thấy mồ đi Tự tử xong về tốn xà

phòng Sweet Heart và nước hoa Chanel số 5 Ê, có tự tử xin báo trước để bố mang phao cấp

cứu

Sợ bố “văn nghệ tạp lục” quá đà, tôi bèn “cảnh cáo” bố:

– Khuya rồi, bố ngủ đi

Bố nín thinh Mẹ cáu sườn và xé cuốn sách cho tan cơn giận Mẹ qua phòng tôi, phàn nàn

bố đầu têu con Ki mê truyện Nhãi ranh đã mê truyện, lớn sẽ hỏng Tôi hứa sẽ khuyên bảo

Ki Dễ ợt Con Ki đâu có hư Nó ngoan ra phết Chỉ mắc cái tội tỉnh bơ Ai làm gì, Ki chẳng thèm biết Bố thường bảo con Ki thuộc giống dân Bắc cực, lớn lên, thằng nào tán nổi nó chắc

là trầy vẩy Ki ta nói câu nào ra câu ấy Chững chạc chứ không ba toác như cu Tý Nhờ nó mê truyện của bố, nên nó viết chính tả cừ lắm Trái lại, anh cu Tý lớp nhất mà lỗi hỏi, ngã đầm đìa, luận văn hạch một cây khô úa! Một lần bố thử tài văn chương hai đứa Bố bắt làm một

câu có tiếng chứ Cu Tý biểu diễn ngay văn tài vai u thịt bắp: Tôi đã ăn cơm chứ không ăn

cháo Con Ki lắc đầu và nhả ngọc phun châu: Hôm nay trời đẹp chứ không u ám như hôm qua

Cu Tý không mê đọc truyện Nó mê đủ thứ Nó được liệt vào hàng ngũ những đứa trẻ mùa nào mê thứ đó, loại “say mê nhưng chóng chán” Cu Tý mê ăn quà vặt nhất Bố phong cu Tý

là công tử Lasan Taberd vì dám anh dũng ăn một đĩa bánh đúc hai cái hột gà và đãi hàng chục thằng bạn uống xá xị Mùa dế, cu Tý mê dế Nó bỏ tiền mua con dế đá vô địch một trăm đồng Con dế của cu Tý lừng danh trên các đấu trường dế Mùa cá, cu Tý mê cá Cá bẩy mầu,

cá lia thia và luôn cả cá lóc hài nhi! Cu Tý bận rộn với những cái lọ thủy tinh lăng quăng, thực phẩm của cá lỏi tì Mùa bi, cu Tý đầy nhóc túi bi Bi ve Mỹ mới đẹp Mùa lính nhựa, cu

Tý đánh đáo ăn cả thùng Cu Tý “nghề” nên không còn địch thủ Mùa con quay, mùa cầu, cu

Tý đều sắm sửa đủ lễ bộ Đặc biệt là mùa Xì Trum, Phan Tân Sĩ Phú, Lữ Hân Phi Lục, Bé Hùng , cu Tý khuân về cả đống Tàn mùa Xì Trum, bố tổng kết, cu Tý đã làm giầu cho ông lái sách trên mười ngàn đồng Cu Tý chỉ thiếu mùa học! Nghĩa là chàng rất lười học Vỡ lòng, cu

Tý ghi danh tại Đại Học Mẫu Giáo Saint Vincent, diễn nôm là ông thánh Vinh Sơn Nơi đây, gắng công dùi mài nửa năm, cu Tý chưa thuộc mặt hai mưoi bốn chữ cái Cu Tý bèn nghỉ

Ngày đăng: 20/12/2021, 10:15

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w