Xin chia sẻ với các anh chị tổng hợp 50 lời bài hát về tân cổ, trích đoạn cải lương hay nhất hiện nay. Các anh chị có thể sử dụng để tạo tập hát hay để làm karaoke... PHỤ LỤC LỜI 50 BÀI TÂN CỔ TRÍCH ĐOẠN CẢI LƯƠNG 1. LỜI BÀI HÁT ĐÊM LẠNH CHÙA HOANG TRÍCH ĐOẠN 2. MÁU NHUỘM SÂN CHÙA TRÍCH ĐOẠN 3. ĐÊM LẠNH CHÙA HOANG (CẢNH TẦN LĨNH SƠN VÀ HỒ BẢO XUYÊN) 4. XIN MỘT LẦN YÊU NHAU 5. KỶ NIỆM THỜI CON GÁI TRÍCH ĐOẠN 6. TÌNH BẠN CHUNG KIẾP CẦM 7. CHUYỆN TÌNH LAN VÀ ĐIỆP 8. TÌNH SỬ TRƯƠNG CHI MỴ NƯƠNG 9. TIỀN THẮNG TÌNH THUA 10. VÌ LỠ THƯƠNG NHAU 11. THƯA MÁ CON ĐI 12. CON ĐÒ LỠ HẸN 13. VỤ ÁN MÃ NGƯU TRÍCH ĐOẠN 14. LỆNH TRUY NÃ TRÍCH ĐOẠN 15. CHIẾN CÔNG THẦM LẶNG TRÍCH ĐOẠN 16. TÌM EM NƠI ĐÂU TÂN CỔ 17. YÊU THẦM VỌNG CỔ 18. LÁ TRẦU XANH VỌNG CỔ 19. SÂN GA CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI VỌNG CỔ 20. MÙA HOA ĐÀO VỌNG CỔ 21. HÀN MẶC TỬ TÂN CỔ 22. THƯƠNG EM NHIỀU QUA LÁ THƯ XUÂN VỌNG CỔ 23. ĐỜI Ở TRỌ VỌNG CỔ 24. 17 NĂM TRƯỜNG HẬN TRÍCH ĐOẠN 25. NGƯỜI HÀNG XÓM TÂN CỔ 26. NGUYỆT HỔ VƯƠNG TRÍCH ĐOẠN 27. TRẦN GIÃ CẨM GIANG TRÍCH ĐOẠN 28. TÀU ĐÊM NĂM CŨ TÂN CỔ 29. PHẬN MỒ CÔI VỌNG CỔ 30. DÒNG SÔNG QUÊ EM TÂN CỔ 31. NHỚ BIỂN NHA TRANG VỌNG CỔ 32. PHẠM LÃI BIỆT TÂY THI TÂN CỔ 33. VÕ ĐÔNG SƠ BẠCH THU HÀ VỌNG CỔ 34. TÌNH KHÔNG MUỘN VỌNG CỔ 35. QUÁN NỬA KHUYA TÂN CỔ 36. TÌNH ANH BÁN CHIẾU VỌNG CỔ 37. CUNG ĐÀN MỚI VỌNG CỔ 38. KHI RỪNG THU THAY LÁ TRÍCH ĐOẠN 39. MÁ ƠI VỌNG CỔ 40. CHỢ MỚI VỌNG CỔ 41. GÁNH NƯỚC ĐÊM TRĂNG VỌNG CỔ 42. TÔI ĐI TÌM ANH VỌNG CỔ 43. NGƯỜI YÊU NAY ĐÃ CÓ CHỒNG VỌNG CỔ 44. ĐƯA EM VỀ QUÊ MẸ TRÍCH ĐOẠN 45. CHIẾC BÓNG VÀ NỖI OAN TÌNH TRÍCH ĐOẠN 46. CHIÊU QUÂN CỐNG HỒ TRÍCH ĐOẠN 47. TÂM SỰ MAI ĐÌNH VỌNG CỔ 48. CUỒNG ĐAO KIẾM KHÁCH TÂN CỔ 49. CON GHẺ TÂN CỔ 50 BIẾT GỌI TÊN AI VỌNG CỔ
Trang 1Lời Bài Ca Vọng Cổ - Trích Đoạn Cải Lương
Tổng Hợp Lời Của 50 Bài Tân Cổ - Trích Đoạn Cải Lương
Hay Nhất Hiện Nay (Phần 1)
Năm 2022
Trang 2PHỤ LỤC
1 LỜI BÀI HÁT ĐÊM LẠNH CHÙA HOANG TRÍCH ĐOẠN
2 MÁU NHUỘM SÂN CHÙA TRÍCH ĐOẠN
3 ĐÊM LẠNH CHÙA HOANG (CẢNH TẦN LĨNH SƠN VÀ HỒ BẢO XUYÊN)
4 XIN MỘT LẦN YÊU NHAU
5 KỶ NIỆM THỜI CON GÁI TRÍCH ĐOẠN
6 TÌNH BẠN CHUNG KIẾP CẦM
7 CHUYỆN TÌNH LAN VÀ ĐIỆP
8 TÌNH SỬ TRƯƠNG CHI MỴ NƯƠNG
15 CHIẾN CÔNG THẦM LẶNG TRÍCH ĐOẠN
16 TÌM EM NƠI ĐÂU TÂN CỔ
26 NGUYỆT HỔ VƯƠNG TRÍCH ĐOẠN
27 TRẦN GIÃ CẨM GIANG TRÍCH ĐOẠN
28 TÀU ĐÊM NĂM CŨ TÂN CỔ
Trang 329 PHẬN MỒ CÔI VỌNG CỔ
30 DÒNG SÔNG QUÊ EM TÂN CỔ
31 NHỚ BIỂN NHA TRANG VỌNG CỔ
32 PHẠM LÃI BIỆT TÂY THI TÂN CỔ
33 VÕ ĐÔNG SƠ BẠCH THU HÀ VỌNG CỔ
42 TÔI ĐI TÌM ANH VỌNG CỔ
43 NGƯỜI YÊU NAY ĐÃ CÓ CHỒNG VỌNG CỔ
44 ĐƯA EM VỀ QUÊ MẸ TRÍCH ĐOẠN
45 CHIẾC BÓNG VÀ NỖI OAN TÌNH TRÍCH ĐOẠN
46 CHIÊU QUÂN CỐNG HỒ TRÍCH ĐOẠN
Trang 41- ĐÊM LẠNH CHÙA HOANG TRÍCH ĐOẠN
SOẠN GIẢ: YÊN LANG
Nói Lối
Đêm nay trời bổng nỗi lên cơn bão nhỏ
Ta biết sẽ về đâu, khi tình yêu đã mất
Ta biết sẽ về đâu
Tân Nhạc
Mây trắng bay lá rụng đầy sân vàng
Thương nhớ gì đâu nghe lòng vương sầu thương thiết tha
Trăng đã lặn chốn xa, hương thương nhớ nhớ một người
Bao thu đã quên nhau, sao vẫn mịt mờ xa vắng nhau
Mưa lá bay ngấn lệ nào rơi đầy
Thương nhớ còn đâu nghe lòng vương sầu thương thiết tha Trăng đã lặn chốn xa, thương thương nhớ nhớ một người
Bao thu đã bên nhau, sao vẫn mịt mờ xa vắng nhau
Vọng Cổ (Câu 4)
Vâng đó là nỗi thầm lặng xót xa mà tôi không bao giờ hờn trách, vậy thì xin Lý Hồng Miên đừng vội trách tôi là một kẻ vô tình Tôi đã yêu và đang khổ lụy riêng mình
Khi đã đánh mất một ảnh hình tuyệt diệu,
mà tôi hằng gìn giữ bấy lâu nay
Chợt hiểu ra thì mộng mị đã tan rồi,
tôi lủi thủi đi vào trong mưa bão
Như một tên hành khất lạc loài cô độc,
chẳng biết nơi đâu là quán trọ của linh hồn
Vọng Cổ (Câu 5)
Nghĩa là tôi với cô nương cùng chung niềm tâm sự,
của hai kẻ vừa yêu vừa khổ lụy giấc mơ đầu
Mộng mị yêu đương xin trả lại cho đời
Tôi sẽ là cánh chim trời đơn lẻ,
cỏ lại sau lưng từng kỷ niệm thân thương
Xin Lý Hồng Miên hãy quên bỏ tôi đi,
và gìn giữ một ước mơ dịu mộng đẹp
Đừng mơ đừng tưởng một mùa thu đã chết,
với bao nhiêu xác lá rụng bên đường
Trang 5Vọng Cổ (Câu 6)
Phải rồi mình là hai kẻ giống như nhau,
hai tâm sự cùng chung mang niềm đau khổ
Hai cánh chim bay ngược trời gió lạ,
rồi bâng khuâng rồi cảm lụy giữa đêm nay
Ngoài kia bóng vẫn heo may sầu trở lạnh
chợt nhớ mùa thu đã chết rồi
Kẻ diễn hành trong cô độc,
chẳng có người yêu may áo lữ hàng
Nhưng thôi Lý Hồng Miên ơi!
Dẫu sao thì người cũng đã
dành tặng cho tôi một cảm tình sâu nặng
Nếu như chúng ta không trọn duyên kim cài
Thì mình mãi mãi là đôi bạn tri âm./
2- MÁU NHUỘM SÂN CHÙA TRÍCH ĐOẠN
Soạn Giả: Yên Lang
Lưu ý: Chia câu song ca trong lời bài hát chỉ mang tính tham khảo
Tân Nhạc
Kép:
Ngăn cách này ngàn thu vương sầu
Mai này vắng xa thương nhớ không nhòa
Thương kẻ đi xa lòng nặng mang bao niềm đau
Có nghe trong tâm tư xót xa duyên lỡ làng
Em chốn này nhìn mây cuối trời
Thương người chốn xa, sương ướt vai mềm
Em ở nơi đây rượu hồng mặn môi ngày vui
Pháo vang đêm vu quy riêng lòng mình buồn đau
Nếm men đắng cay trào dâng, theo người chân mây
Diễn / Nói
Đào:
Kìa, ông là ai?
Kép:
Thưa bà, tôi là kẻ từ một miền xa xôi lắm,
đạp sương đội hàn gió tuyết trở về đây
Đào:
Trang 6Tôi muốn kể cho bà nghen một câu chuyện,
chuyện ban đầu của một người con gái,
chuyện thương đau của một kẻ đăng trình
Đêm qua tôi có về ngang nơi hò hẹn cũ,
thì mới hay cô gái ấy giờ đã sang sông
Đào:
Thôi, ông đừng làm cho tôi thêm bàng hoàng xúc động,
ông hãy đi đi, ông hãy đi đi
Vọng Cổ (Câu 4)
Kép:
Bà ơi tôi sẽ ra đi để đưa tiễn mùa thu vào trong một giấc mơ buồn bã
Rồi có chiều nào dừng chân nơi quán lạ thì xin bà hãy giành lại phút giây hoài niệm
kẻ đăng trình
Tôi đã ra đi là chấp nhận cho mình
một cuộc sống bên trời cô độc,
như một loài chim buồn lạc lõng giữa đêm sương
Bà ơi, nếu một phút giây nào bà còn chạnh nhớ thương
đến một kẻ đã cùng bà hẹn ước
Thì xin bà hãy quay về nơi kỉ niệm
và nhỏ cho nhau vài giọt lệ ban đầu
Đào:
Ông là ai mà nói ra những lời nghẹn ngào nức nở,
nhắc chuyện ban đầu của hai đứa xa nhau
phải chăng ông là kẻ đã ra đi
và bỏ lại sau lưng niềm trống lạnh
Vọng Cổ (Câu 5)
Trang 7Kép:
Bà ơi ví như tôi đã cùng bà thề hẹn buổi chia ly
thì giấc mơ xưa cũng không còn gì nữa khi rượu tân hôn đang nồng nực phía loan phòng
Bà đã bình yên khoác áo theo chồng
Bà đã tận hưởng một cuộc đời vàng son hoa mộng,
bỏ lại bên đường một vài kỉ niệm đơn sơ
Tôi đến đây là để chúc tụng cho bà
đêm hôn lễ được vô vàn hạnh phúc
Và hãy quên đi những gì đệm gặp gỡ
cho dặm trời xa không bỡ ngỡ mộng sông hồ
Kép:
Để cho bà bình yên lên kiệu cưới
Đào:
Đó là quyết định của sư mẫu em,
làm sao em cải lời người cho được
Vọng Cổ (Câu 6)
Kép:
Thưa bà, dù muốn dù không thì bà cũng trở thành là vợ của người ta,
và tôi, tôi cũng chỉ là kẻ đứng bên lề hạnh phúc
Có tiếc thương cũng thành xa biệt,
mộng mị nào cũng tàn cuộc giữa canh sương
Thì thôi, đường bà bà đi, đường tôi tôi bước
chạnh gót quan hà một sáng mùa thu
Tôi sẽ dừng chân bên triền đồi cỏ lạ
để lắng nghe tiếng chim quyên rộn rã kêu sầu
Đó là lúc bà đã bình yên trong cuộc sống
bên cạnh chồng và bên những đứa con xinh
Còn tôi với cuộc đời không định hướng,
bụi sông hồ sẽ vùi lấp bước chân hoang
Trang 8Dù phải xa, câu trách hờn đắng cay nát lòng
Đào::
Mai đôi trời xa vắng,
tan tác như bèo mây,
nhìn nhau phút này thôi
Tâm ơi, từng bước chân xa như chia đôi trời vĩnh biệt
Tâm ra đi gội sầu mưa tuyết Nga trở lại phòng khuya nghe chết lạnh tâm hồn
Đôi ngã từ đây thôi hết mộng tương phùng
Xin nắm lấy tay Nga lần sau cuối
rồi ân cần lau lệ tiễn đưa nhau
Bàn tay tình yêu không lưu giữ được,
thì chỉ còn nước mắt đọng quanh mi
Rồi từng chiều buồn giận tiếng thu không
như âm vang theo khúc nhạc lòng dang dở
Kép:
Tôi trở lại đây để gặp Nga lần sau cuối
rồi sẽ dấn thân vào cõi gian nguy
Trang 9Nếu nàng biết được thù hận của hai mươi năm về trước,
thì nàng mới hiểu lòng ta đau xót tận cang trường
Họ đã nhẫn tâm giết mẹ cha ta không một chút xót xa lòng
Họ làm cho ta trọn đời đau khổ,
sống nương nhờ bên cửa từ bi
Nếu không nhờ sư phụ chở che,
và sự hy sinh tận cùng của Dương Thúc phụ
thì thân bé bỏng của ta đã ra thành cát bụi
không còn gì để lưu lại đến ngày nay
Đào:
Trời ơi tôi đang đứng giữa một mối thù sâu thăm thẳm
Một bên là ơn nghĩa dưỡng nuôi,
Tâm ơi, bây giờ đã sắp hết mùa thu,
những cội ngô đồng khẳng khiu trơ trọi
Những bầy chim xao xác trở về Nam
làm cho nỗi ly tan càng trở nên buồn thảm
Nga đã khóc cạn rồi dòng dư lệ,
phút giây này ko biết nói gì hơn
Thì đây Nga xin quỳ dưới chân người yêu cũ
để ân cần thăm hỏi một lần thôi
Rồi nửa đêm nay Nga sẽ làm cô dâu mới,
không bao giờ còn gặp lại Tâm đâu
Hãy nắm lấy bàn tay lần sau cuối
và gửi gắm cho nhau trong giây phút tạ từ./
3- ĐÊM LẠNH CHÙA HOANG (CẢNH TẦN LĨNH SƠN VÀ HỒ BẢO XUYÊN)
Soạn Giả: Yên Lang
Lưu ý: Chia câu song ca trong lời bài hát chỉ mang tính tham khảo
Trang 10Nói Lối
Tần Lĩnh Sơn:
Sáng mai này ta trở lại Giang Nam
Đường bụi cuốn mịt mờ chân viễn xứ
Gói hành trang với chút niềm tâm sự
Xa em rồi, kỷ niệm cũng mù xa
Lý Con Sáo
Bảo Xuyên ơi! Đêm nay giữa canh trường cô liêu
Ta gối đầu trên đá thèm giấc mơ yêu, đắm hồn vào mộng liêu trai,
để yêu em được trọn lòng, không ngăn cách bởi biên thùy
Hồ Bảo Xuyên:
Sầu đêm này và ngàn đêm nữa đi
Em vẫn yêu vẫn yêu một mình anh
Dù chia lìa tình đôi phương cách xa
Ngủ đi anh một giấc mơ thần tiên
Diễn / Nói
Tần Lĩnh Sơn:
Bảo Xuyên ơi, tại sao em lại là người Mông Cổ?
Hãy theo anh đi xa vùng trời đất này để được trọn vẹn yêu nhau
Hồ Bảo Xuyên:
Sơn ca ơi! Chúng mình đã đến giờ vĩnh biệt
Hãy cho em nắm lấy bàn tay và âu yếm nhìn anh một lần sau cuối
Sơn ca hãy quên đi mối thù chủng tộc
Ngày xưa ta biết nhau cũng bằng một tuần rượu nơi quán nhỏ ven đường
Nay cũng xin rót rượu mời Sơn ca chung tống biệt
Trang 11Tần Lĩnh Sơn:
Rồi sau đó hai chúng ta đành vĩnh viễn chia xa
Hồ Bảo Xuyên:
Nói Lối
Thôi! Hãy cố mà quên tất cả,
vui cùng em giây phút để chia tay
Nếu kiếp này mình không duyên không nợ
Văn Thiên Tường
Thì xin hẹn lại kiếp lai sinh
Tình nghĩa đậm đà mình đã mất mát hôm nay
Em không hề oán than cho hoàn cảnh trái ngang Làm dang dở ly tan,
chia cách nhau mỗi đứa một con đường
Rồi đây bao nhiêu thương nhớ,
em xin trao trả lại cho anh
Đường về biên ải xa xăm,
quê hương em bụi cuốn mù trời
Thôi anh một chút tình này,
với bao nhiêu mộng ước,
mình đành vĩnh biệt một hôm nay
Diễn / Nói
Tần Lĩnh Sơn:
Trang 12Bảo Xuyên
Hồ Bảo Xuyên:
Sơn ca ơi, hãy uống đi chung tống biệt,
chung sau cùng ngọt ngào tình nghĩa,
rồi hận thù ngăn lối tình yêu
Vọng Cổ (Câu 4)
Tần Lĩnh Sơn:
Nếu biết ngày nay phải nát ruột chia xa thì xưa kia đừng bao giờ mình gặp gỡ Chén rượu ngày xưa không ngọt ngào tình nghĩa thì chung rượu ngày nay đâu cay đắng nỗi thương sầu
Không bước vào đường yêu thì đâu tan vỡ giấc mơ đầu
Bảo Xuyên ơi, định mạng sao phủ phàng ngang trái,
xui chúng ta phải đôi ngã chia lìa
Hồ Bảo Xuyên:
Lát nữa đây chúng mình ngăn cách,
rượu thâm tình tống biệt một lần thôi
Tần Lĩnh Sơn:
Men sầu tê buốt đôi môi,
núi sông vời vợi ngăn đôi duyên mình
Tiễn với đưa một mối tình ngang trái,
sẽ đi vào cõi chết hôm nay
Hồ Bảo Xuyên:
Sơn ca ơi sao chúng mình phải chém giết lẫn nhau,
khi anh và em vẫn một lòng thương tưởng
Khi hai chúng ta không thù không oán,
hoàn cảnh chi đâu mà cay nghiệt bạo tàn
Trang 13Nói Lối
Tần Lĩnh Sơn:
Quyến luyến mấy rồi cũng đành ngăn cách, cạn chung rượu này là vĩnh biệt nhau thôi Hãy uống đi Hồ Muội người con gái tôi yêu,
và tuốt kiếm đi hỡi Bảo Xuyên quận chúa
Diễn / Nói
Hồ Bảo Xuyên:
Đã cạn chung rượu cuối,
đã đến giờ mình quyết đấu
Các Thiên Sứ Đại Mông!
lời tâm sự ngày nào như mới đó Sơn Ca !
Rượu mềm môi cay đắng,
nước mắt nào dâng sầu
Hồ Bảo Xuyên:
Ôi! tủi buồn lệ tràn
Rượu cạn chung gĩa từ
Nâng chén lòng vương sầu
Chén chia tay giã từ
Trang 14Mai đôi đường chia ly
Tần Lĩnh Sơn:
Men giã từ nặng sầu
Rượu mềm môi cay đắng
Rót chén nồng giã từ,
thôi oán thù ngăn đường
Vọng Cổ (Câu 4)
Hồ Bảo Xuyên:
Sơn ca ơi, chốc nữa đây một trong hai ta sẽ có người gục ngã
Kẻ còn lại sẽ cúi đầu buồn bã tiễn người đi vạn kỷ không về
Chiến thắng vinh quang sao mắt lệ đầm đìa
Sao trời sinh hai ta không cùng chung giới tuyến,
cho oán thù ngăn lối tình yêu
Bảo Xuyên ơi, trong tận cùng sâu thẳm
của tâm hồn ta vẫn tha thiết yêu nhau
Nhưng thôi hãy gượng sầu khuây lấp niềm đau
khi phải cúi đầu tuân theo mạng số
Hồ Bảo Xuyên:
Em không thể chống lại uy quyền của Phụ Hãn,
em sẽ trở về thọ tội trước Triều ca
Anh có trở lại Giang Nam cuối mùa thu lạnh,
xin hãy mang theo hình ảnh của đêm này
Tần Lĩnh Sơn:
Một bếp lửa hồng bập bùng cháy dở,
một ngôi chùa hoang phế cô liêu
Kỷ niệm cuối cùng của chúng mình còn sót lại
từ hôm nay và mãi mãi đến sau này./
Trang 154- XIN MỘT LẦN YÊU NHAU
Soạn Giả: Yên Lang
Lưu ý: Chia câu song ca trong lời bài hát chỉ mang tính tham khảo
Trời! hôm nay là ngày rước dâu
Hôm nay Hồ Như Thủy sẽ cất bước theo chồng
Thôi! Đừng đánh người ta nữa! Ông, ông cần tiền phải không?
Đây, ông hãy cất giữ!
**XX**
Âu Thiên Vũ:
Trời ơi đau đớn cho ta
Nàng đã xem ta như một kẽ ăn mày
Cầm nén bạc trong tay mà giòng lệ tuôn rơi
Còn buồn nào hơn, thà đừng gặp gỡ!
Mà chia lìa đôi ngã trong thương nhớ nghẹn ngào
Trang 16Bà ơi tôi đứng đây để làm một kẻ bàng quan tiễn đưa cô dâu theo chồng về xứ lạ, suốt đời tôi chưa có một lần hạnh phúc nên ao ước được nhìn xem một đám cưới qua đường
Rồi kiệu cưới đi qua tôi cuối mặt ngẩn ngơ buồn
Tôi thầm trách cho đời mình sao khốn khổ,
cho đến giờ này mà vẫn mãi chịu cô đơn
Ngày lại qua ngày tôi sống kiếp lang thang
như chờ đợi ở tương lai một cái gì vô vọng
Chờ đợi xuân mà xuân không bao giờ đến
thế nên trời mãi rét đông cho sầu chất nặng sầu
Diễn / Nói
Hồ Như Thủy:
Lời ông nói thật tình làm tôi khó hiểu, tôi muốn biết ông là ai?
Âu Thiên Vũ:
Dạ thưa bà tôi chỉ là kẻ ăn mày khốn khổ,
đang cần bạc vàng cơm áo để đổi sống với người ta
Câu 5
Hồ Như Thủy:
Ông ơi những điều ông vừa nói ra tôi nghe như có một chút gì mỉa mai chua xót Tôi muốn biết rằng ông quen hay lạ sao làm kẻ tiễn đưa tôi cất bước theo chồng
Điều đó khiến cho tôi thêm ray rứt trong lòng
Tôi có nhiều nỗi khổ tâm không nói được
tôi lấy chồng nhưng không có hạnh phúc đâu ông
Vậy thì ông cũng đừng nên tiễn đưa tôi
vì như thế chỉ làm cho tôi thêm nhớ đến người yêu cũ
Thà rằng cứ để cho tôi dẫm bừa lên kỷ niệm
cho người được quên tôi cho tôi cố quên người
Diễn / Nói
Âu Thiên Vũ:
Ngày xưa, tôi cũng có một người yêu,
nàng đẹp lắm và nàng yêu tôi nhiều, nhiều lắm!
Nhưng định mệnh trái ngang,
trò đời dâu bể đã làm cho tôi và nàng mãi mãi xa nhau
Nam Ai (Lớp Mái)
Trang 17Hồ Như Thủy:
Ông ơi, chuyện của ông nghe buồn thảm quá!
Tôi biết phải làm gì?
Để xoa dịu nỗi đau buồn đang trĩu nặng tâm hồn,
một kẻ nhiều khổ đau
Âu Thiên Vũ:
Tiểu thơ ơi tôi muốn nhờ tiểu thơ,
đóng vai trò một người yêu
nói lên những lời nói sau cùng
để tống biệt người yêu
Tiểu thơ hãy nói đi như lời nói của lòng mình,
đang nức nở ngậm ngùi, giã biệt cố nhân
Hồ Như Thủy:
Vâng, tôi xin nói đây những lời nói sau cùng,
dù góc biển chân trời, tình vẫn chẳng nhạt phai
Vọng Cổ (Câu 5)
Bấy nhiêu đó cũng quá đủ cho một người bạc phước
Nếu mai đây, xác thân tôi có vùi sâu dưới ba tấc đất xin được mang theo lời nói yêu thương vào thế giới muôn đời
Ôi lời nói như ru như rót mật vào lòng
Ôi lời nói ngọt ngào thân ái
mà suốt một đời tôi ao ước được nghe
Giọng nói êm đềm thân thiết biết bao nhiêu,
trời đất còn xót thương người bạc hạnh
Nên giây phút này còn cho tương hội
Cho tôi được nghe lời tống biệt sau cùng
Vọng Cổ (Câu 6)
Hồ Như Thủy:
Ông nói những lời nghe chua xót
Nghe như tôi với ông có quen biết tự bao giờ
Âu Thiên Vũ:
Không! Không! Trong phút giây rạt rào xúc cảm
Tôi cứ ngỡ tiểu thơ là người bạn tình thân ái ngày xưa
Tôi cảm thấy như chìm đắm giữa giấc mơ
Trang 18Giấc mơ đẹp nhất của một đời bạc phước
Nỗi mừng vui làm cho tôi rơi nước mắt
Trong phút chốc chợt quên đi thực tại đau buồn
Trong giây phút, tôi thấy mình đầy hạnh phúc
Gặp lại người mình thương nhớ từ lâu
Niềm vui pha lẫn nỗi sầu,
Trời mưa hai giọt lệ nào vừa rơi
Tiểu thơ hãy gọi tên nào tiểu thơ yêu dấu nhất,
để tôi được nghe những âm thanh xuất phát tự đáy lòng
Trong những ngày hành khất mọi nơi,
tôi có gặp một gã ăn mày tên Âu Thiêu Vũ
Hắn có dạy cho tôi bài ca tống biệt để tiễn đưa một người yêu
Hồ Như Thủy:
Bài ca tống biệt?
Âu Thiên Vũ:
Xin tiểu thơ hãy nán lại phút giây để đóng trọn vai trò,
để nghe tôi hát trọn bài ca tống biệt
Tân Nhạc
Trang 19Âu Thiên Vũ:
Ta đưa tiễn ai, bước lên xe hoa về đâu
Hồ Như Thủy:
Trông theo bước ai, bao dòng lệ máu tuôn rơi
Tình đôi nơi! Mình đôi nơi
Âu Thiên Vũ:
Người ơi tình ta giờ đôi nơi
Tiễn đưa người nghe sầu dâng mi
Vọng Cổ (Câu 4)
Hồ Như Thủy:
Trời ơi những âm thanh quen thuộc như đưa tôi ngược dòng thời gian trở về vùng kỷ niệm,
bài hát ngày xưa còn vang vọng đến bây giờ
Gặp gỡ ông đây trong giây phút không ngờ
Ông đã làm cho tôi ngỡ ngàng chua xót
Khi vô tình hát lại bài hát ngày xưa
Từ bây giờ cho đến vạn ngày sau,
nếu ông có gặp lại người ăn mày tên Âu Thiên Vũ
Xin ông hãy bảo rằng người con gái thời xưa
đã nghe trọn bài tống biệt ngày xuất giá theo chồng
Vọng Cổ (Câu 6)
Âu Thiên Vũ:
Không biết, Âu Thiên Vũ có còn sống sót sau những ngày dài đau khổ
Nhưng nếu hắn chết đi rồi có nghe được những lời này chắc cũng ngậm cười nơi chín suối
Hồ Như Thủy:
Ông ơi nếu người ấy chết đi chắc đã chết trong nghẹn ngào tức tưởi
Vì không nghe được những lời tôi mới nói với ông
Khi một người con gái sang sông thì bổn phận là phải quên tình cũ
Nhưng đối với con người bạc phước đó có quên chăng là ngày tôi vĩnh biệt cuộc đời
Âu Thiên Vũ:
Xin cám ơn tiểu thơ đã giúp cho tôi tròn ước nguyện
Giờ xin tiễn đưa nàng vui bước vu quy
Trang 20Hồ Như Thủy:
Tôi giúp ông đóng vai trò ông mơ ước
Ông đã giúp tôi trút cạn lòng mình
Bây giờ! Xin vĩnh biệt!
Âu Thiên Vũ:
- Hồ Như Thủy!
- Hồ Như Thủy!
Nàng đã đi rồi về xứ lạ
Tháng ngày qua ngày cũ cũng xa
Giang hồ lê bước chân phiêu lãng
Chợ đời thất thểu một mình ta./
5- KỶ NIỆM THỜI CON GÁI TRÍCH ĐOẠN
Soạn Giả: Yên Lang
Nói Lối
Tất cả đã đi hết rồi sao?
Tất cả đã đi hết rồi sao?
Chỉ còn lại mình tôi giữa võ trường vắng lạnh
Bên dòng suối năm xưa tiếng hát nỉ non buồn
Trăng Thu Dạ Khúc
Mà khói hay sương vẫn còn in trên núi cao
Hoa cỏ u buồn, dòng suối pha màu
Đường về quê cũ mấy sơn khê
Có ai thương được gửi tình ta theo gió đưa
Ngày cô ra đi tôi lo lắng bồi hồi
Không phải tôi sợ mất đi người yêu cũ,
mà tôi sợ cô sa vào cạm bẫy xa hoa
Người ta nói khi mối tình đầu tan vỡ,
thì người đàn bà chịu đau khổ nhìu hơn
Trang 21Nhưng đối với tôi khi yêu thì đã là đau khổ,
ai nỡ đành tâm trong dang dở chia lìa
Vọng Cổ (Câu 5)
Bà ơi ví như bà là người không có lỗi,
mà chính tôi đây là người gây nên tội,
thì tội của tội của tôi gây khổ lụy cho bà
Nếu bà giữa thủy chung thì tôi đâu tan nát tim mình Nhưng thôi tất cả đã tàn phai theo dĩ vãng,
tôi và bà kỷ niệm đã vời xa
Lời nào người nói chi rồi xa rời,
lời nào người nói chi tình ta chia hai nơi
Mộng tình đôi ta nay đành vẫy tay nhau,
Nói gì thêm nữa cho lòng tôi thêm buồn
Lý Tương Phùng
Anh đi, em ơi xin chớ u buồn
Anh sẽ về dệt tình ta, trọn đời bền duyên tươi thắm Khó như muôn trùng dù cho bão tố phong ba
Cách xa muôn trùng em ơi hỏi ai không nhớ
Ước mơ anh về quê hương không còn đau thương
Vọng Cổ (Câu 6)
Cô ơi giữa tôi với cô không cùng chung chí hướng, thì làm sao mình chung lối chung đường
Thôi thôi kể như mình không bận bịu với nhau,
thà chia chia mỗi người đi một ngã
Chắc có lẽ giờ đây tôi không trở về quan phương ấy nữa Khi kỷ niệm ban đầu người ta đã cố tình quên./
6- TÌNH BẠN CHUNG KIẾP CẦM
Soạn Giả: Phạm Văn Đằng
Nói Lối
Tôi với anh trở thành bạn thâm giao
Sau bao lần cùng nhau lưu diễn
Phải không anh dòng đời vạn biến
Xang Xừ Líu
Trang 22Nhưng tình bạn thiêng liêng ta gìn giữ trong lòng
Để không cạn không vơi,
như là dòng nước biển khơi
Mấy lượt nắng mưa không vơi cạn bao giờ
Nhớ khi tình cờ mình gặp mặt
Trong một đêm xuân cung đàn dìu dặt
Anh tươi cười cất tiếng hát lời ca
Tình cảm thiết tha hòa lẫn cung đàn
Đêm xuân hương khói mơ màng
Ở Nam Xuân dân tràn cảm xúc
Không rõ từ lúc nào
Mình trở nên thân thiết
Từ ấy đến nay
Biết bao lần dâu biến
Mặc ai đổi dời ta vẫn riêng giữ cho ta
Tình bạn đơn thuần trong sáng thiết tha
Vọng Cổ (Câu 1)
Tiếng nhạc lời ca đã xuôi khiến chúng ta từ hai kẻ lạ xa trở thành đôi bạn Nhung gấm giàu sang như con nước ngoài sông khi đầy khi cạn nhưng tình bạn thiêng liêng luôn tha thiết chan hòa
Như một bài ca nhân nghĩa đậm đà
Dù trải qua bao năm dài tháng rộng,
vẫn gieo vào lòng người niềm rung động sâu xa
Hơn nửa đoạn đường trần mình đã đi qua,
cay đắng xót xa hơn một lần nếm trải
Vẫn nguyện giữ gìn cho tiếng hát mãi vang xa,
cho tình bạn chúng ta không bao giờ thay đổi
Lý Tương Phùng
Ta dâng đời bao lời ca vui,
để nhân gian thắm tươi nụ cười
Người yêu thương người ân tình tha thiết
Cùng siết tay nhau sống trong an lạc
Câu hát mùa yêu thương muôn đời vấn vương
Vọng Cổ (Câu 2)
Đâu phải ngẫu nhiên mà kết thành đôi bạn
Trang 23Nếu không vượt qua những giới hạn đời thường
Bao lần ta động viên nhau bước qua gian khổ đoạn trường
Thường khuyên bảo nhau giữ gìn tâm đạo,
Bao với bao người nên bác ai vị tha
Phải trọn lòng hiếu kính với mẹ cha,
người đã cho ta tương lai và lẽ sống
Đừng vì vật chất xa hoa đam mê dục vọng,
Để tự đánh rơi đời mình vào vòng xoáy thương đau
Đoạn Khúc Lam Giang
Này người bạn thân ơi,
ta đã đi chung quãng đời chông gai
Thời gian đã bao năm dài,
Thiên nhiên mấy lần thay mùa đổi tiết
Tình bạn bè thiết tha
Như khúc ca chan hòa nghĩa nhân,
Bao lần khó khăn oằn vai
Đắng cay u hoài ta vẫn luôn kề vai
Cùng nhìn về tương lai
Ca góp tiếng ca nồng say
Mang chút men cay dâng người
Buồn phiền nguôi vơi
Ta gắng công bạn ơi
Cùng với bước thời gian
Ai phũ phàng khi sang giàu
Tôi với bạn đâu đổi dời
Gởi gắm cho nhau, bao lời này
Cùng chung tay góp những ai
đong đầy yêu thương
Tâm luôn hướng đạo, giữ lòng thanh cao
Sống sao cho trọn chữ tình bạn ơi
Xin khắc ghi
Vọng Cổ (Câu 5)
Từ ấy đến nay đã mấy năm dài trôi qua thầm lặng
Trời đất ngoài kia đổi thay bao lần mưa nắng nhưng mối thâm giao vẫn sâu nặng trong lòng
Trang 24Vẫn đầy vơi như con nước trên dòng
Đời lắm chông gai giăng đầy dông bão,
tiếng hát ngọt ngào ta hãy cất cao
Khúc dân ca da diết xuyến xao,
câu vọng cổ hòa vào thanh âm cuộc sống
Để nhân gian càng xanh thêm ước mộng,
mở rộng con tim chia sẻ ân tình
Vọng Kim Lang
Khi kết giao tình thân, tôi hiểu anh chân tình
Không sống cho riêng mình vì gia đình khó khăn quặn vai
Vững tin bước qua đường dài không màng đắng cay sầu đau
Sang giàu, cơ hàn như làn sương mai
Chỉ qua đêm dài là tan biến phôi phai
Sẻ chi đắng cay cho người đem nụ cười xóa tan niềm đau
Khi trao thế gian ân tình lòng mình thảnh thơi bình yên
Bạn ơi biết mấy thiêng liêng
Chữ Tuyên câu Thệ đã trao
Cho dù đời nhiều gian lao
Vẫn khuyên nhau giữ lòng thanh cao
Vọng Cổ (Câu 6)
(Về xề câu 6)
Và đối với nghề sống sao cho tròn đạo
tiếng hát ta sẽ bay cao ngày sau sống an bình
Hỡi Tổ Nghiệp luôn hiện hữu bên mình,
hãy gìn giữ ngọc nghề luôn ngời sáng
Như thân tằm dầm mưa dãi nắng,
vẫn nhả sợi tơ vàng tô điểm nhân gian./
7- CHUYỆN TÌNH LAN VÀ ĐIỆP
Soạn Giả: Quế Chi
Lưu ý: Chia câu song ca trong lời bài hát chỉ mang tính tham khảo
Yêu thích Chia sẻ620 Lượt Xem
Đoạn Khúc Lam Giang
Nam:
Chờ đợi chờ nghe Lan,
Trang 25anh sẽ lên đô thành lo khoa thi
Rồi xong anh sẽ quay về,
mong công danh đạt vui lòng em chớ
Đừng lo buồn làm chi,
cho héo dung nhan thêm gầy xác thân
Nơi quê nhà có mẹ già anh,
em dưỡng nuôi giùm,
ơn này sẽ không bao giờ quên
Nữ:
Đây tiền này em trao,
anh hãy cất vô đi,
lộ phí trao anh lên đường,
nghe những lời em phân bày
[Duyên chúng mình ngày mai pháo hồng,
sẽ kết tình ngàn năm chăng nhòa]
Nữ:
Tiếng nói ai kia, nghe ngọt ngào
Tình Lan xin giữ trong tim, xin đừng quên nhé
Khắc ghi bao lời kỹ niệm ngày xưa
Tiễn anh đi rồi, nghe lòng buồn sao
nhưng chẳng nói ra
Vọng Cổ (Câu 1)
Nam:
Lan ơi kẻ ở người đi làm sao lòng không vương vấn
Chốn đô thành đầy xa hoa cám dỗ nhưng đâu dễ làm mờ mắt chàng trai quê mùa chất phác đã có người yêu đang mỏi mắt trông chờ
Hẹn kỳ thi xong anh sẽ trở về
Điệp vẫn còn nhớ con đò bến cũ,
nhớ người mẹ già có Lan săn sóc ngày đêm
Khi mai này danh phận cao sang,
Trang 26anh sẽ đón Lan về trong vòng tay thân ái
Lan hãy nguyện cầu cho tình ta đẹp mãi,
để trên cánh thiệp hồng tên Điệp và Lan sánh bước
Vọng Cổ (Câu 2)
Nữ:
Pháo cưới rền vang từng bừng rộn rã,
nhà gái nhà trai hối hả lên đèn
Lan đứng chắp tay cúi lạy cha mẹ già
Nam:
Cô bác ngợi khen hai đứa thât là đẹp nết,
cái tánh hiền hòa đôn hậu dễ thương
Nhưng đó chỉ là ước mơ mai kia,
còn hiện tại mình phải chia tay vội vả
Anh Điệp lên đường lo bề học vấn,
Lan ở lại quê nhà sẽ đợi chờ anh
Văn Thiên Tường
Nữ:
Thôi Điệp ơi, anh hãy về đi,
để nơi này Lan được bình tâm
Cố gượng cười chua xót,
mà chẳng dám thở than
Cuộc tình buồn sao lắm đau thương,
nước mắt đã rơi nghe tê buốt trong lòng
Nam:
Khóc đi Lan để vơi đi nỗi buồn tủi hận,
Rồi mai này chia biệt,
tình đôi ta trong mộng mị đêm dài
Nữ:
Xa Nhau rồi anh Điệp hỡi,
anh có thấy thương Lan
Nỗi cô đơn dằn xé tâm can,
bao ước mơ vỡ tan rồi
Nam:
Xin hiểu cho anh,
Trang 27đã cả tin con người độc ác
Để rồi ngồi câm lặng,
biết tính sao sự thật chán chường
Người tôi yêu mà không được cưới,
phải cách biệt đôi đàng
Tình đầu cam dang dở,
thôi hết rồi Lan hỡi Lan ơi
Vọng Cổ (Câu 5)
Nữ:
Điệp ơi ước hẹn ngày xưa sao anh vội vàng quên lãng,
bến sông xưa Lan chờ Lan đợi mà người ra đi chẳng có phương về Chờ đợi mà chi khi người ta đã vong phụ câu thề
Nam:
Kẻ trong cuộc mới hiểu người trong cuộc,
Lan có trách hờn thì cũng chỉ mình anh
Chỉ xin Lan đừng quá nhớ Điệp mà ưu phiền,
sầu gánh chịu Lan đừng cam thử thách
Nữ:
Thôi đã hết từ đây xin đừng gặp mặt,
Lan sẽ vùi chôn kỷ niệm đời mình
Lý Sâm Thương
Nữ:
Nghe tiếng chuông xa xa,
từ đâu vọng vang trong gió
Ôi thảm thương thân ta,
tình yêu sao phải chia ly
Nam:
Đời còn nhiều ước mơ,
đừng Lan ơi chớ nên bi sầu
Rồi mai này Lan yêu,
người ta thương sẽ thương Lan nhiều
Vọng Cổ (Câu 6)
Về xề câu 6
Trang 28Nam:
Cất bước sang ngang để lòng ai chua xót,
Lan hãy nghe anh bình tĩnh tinh thần
Nữ:
Thôi đã hết rồi câu thề năm đó,
Lan bây giờ không phải là lan của Điệp ngày xưa
Nam:
Một mai xa cách đôi nơi
Thiền môn rộng mở đang chờ bóng Lan./
8- TÌNH SỬ TRƯƠNG CHI MỴ NƯƠNG
Soạn Giả: Huỳnh Thanh Tuấn
Đoạn Khúc Lam Giang
Tiêu sầu vọng cung son
ai khiến xuôi cho lòng ta vấn vương
Mình ta giữa đêm cô tịch,
nơi cung vàng Mỵ Nương có biết
Trời sao đày chi thân,
khối tương tư ôm hoài trong tim
Bây giờ cho đến ngàn sau
biết ai là người hiểu cho lòng ta
Lòng của người cung son
có thấu cho chăng?
Sông vắng tiếng tiêu buồn
lững lờ trôi xuôi
Người hỡi! Người ơi
Sao nỡ đành quên ước thề
câu đá vàng cùng ai ước nguyền
Trăng hỡi trăng khuya sao đoạn trường
Lòng ta xin gửi cho trăng mong tìm quên lãng
Cớ sau phụ tình trăng nặng mang
bóng ai chập chờn như thuyền trôi đau xé tim tôi
Vọng Cổ (Câu 4)
Mỵ Nương ơi gặp gỡ mà chi rồi chia ly vĩnh viễn,
Trang 29ta không mơ cung son chẳng yêu người ngọc nhưng tại trời se duyên lộn mối để ngàn năm ta ôm mối si tình
Ta muốn quên đi nhưng bóng hình ai trong giấc ngủ cứ hiện về
Khối ưu tình ấy sẽ hòa vào dòng sông vắng,
để trọn đời này ta vĩnh biệt tình ai
Đến bây giờ ta mới hiểu chữ tương tư
cũng là lúc sức tàn lực kiệt
Tay rung rung nâng cây sáo trúc
mượn gió chở đi cả tấm chân tình
Vọng Kim Lang
Đây khúc tương tư
xin gửi nơi cung vàng
Đêm trắng đêm mơ màng
ta kêu thầm hai tiếng Mỵ Nương
Như giữa con sông lạnh
còn bềnh bồng một chiếc thuyền trôi
Giờ này cung vàng Mỵ Nương có biết
có thương thân nghèo
Vì đâu lỡ dỡ tơ duyên
Gió trăng cũng mang thương sầu
và tiêu điều một khúc chiều buông
Mong xóa đi tên nàng
sao mãi còn ở trong tim ta
Vọng Cổ (Câu 6)
Về xề câu 6
Ngọn gió từ đâu thổi về lạnh buốt
sông mãi ôm ta như ôm khối si tình
Nước hãy cuốn đi tiếng tiêu buồn bã
để trên đời này vắng bóng một Trương Chi
Khúc cuối tương tư biến thành trang tình sử
đêm si tình hóa thành ngọc lưu ly./
9- TIỀN THẮNG TÌNH THUA
Soạn Giả: Lý Bông Dừa / Tân Nhạc: Phương Tử Long
Trang 30Tân Nhạc
Tiền thắng tình thua
Tiền thắng tình thua
Tiền thắng tình thua
Ngày đầu yêu nhau anh hỏi em câu rằng
Chuyện tình sao em thì em nói em chung tình
Tiền là hư vô xin lỗi em không cần
Chỉ cần yêu nhau em chấp nhận thương đau
Rồi ngày hôm nao anh hỏi em câu rằng
Chuyện tình sao em thì em nói em yêu tiền
Tiền là thiên nhiên chung thủy thôi đâu bằng
Đừng giận em nhe em chọn tiền nhe anh
Vọng Cổ (Câu 1)
Em ơi thực tế chua cay tôi biết phải làm sao để đối diện với thương đau, đành nghẹn ngào ôm hận tuổi ngày tháng bên nhau trao niềm vui ngắn ngủi em vội vã quay lưng quên hẹn ước buổi ban đầu
Người đổi trắng thay đen bởi cuộc sống muôn màu
Thân gái gái nhà quê em bước chân vào thế sự
Đời nghệ sỹ nghèo tủi không giữ được tình yêu
Người ở bên người tôi đếm bước cô liêu
Ngậm đắng nỗi đau đời quá nhiều giả dối
Em chọn chữ tiền nên bán vội thủy chung
Đạo lý mông lung tìm mới cùng thực tế
Đoạn Khúc Lam Giang
Khi lần đầu gặp nhau
Tim ngẫn ngơ tâm hồn luôn kháy khao
Nhìn em mắt môi ngọt ngào
Hương hoa đồng má hồng duyên dáng
Tình yêu thầm vương mang
Ta đắp xây mộng lành không trái ngang
Nay đâu ngờ dở dang người ơi
Trách em thay lòng, quên lời hứa luôn thủy chung
Tiền là phù du thôi
Nhưng chát chu đắng môi
Em đã xa tôi rồi
Trang 31Thì đành chia phôi, như nước theo dòng trôi
Bạc trắng tựa vôi
Em nói rằng tiền trao đổi tình
Em bỏ tình chọn ai với tiền
Tiếc nuối thân em bước lạc lầm
Để cho héo úa thân hoa, héo tàn hương sắc
Bởi ong hút mật vội vàng bay xa
Lỗi do anh nghèo, nên người ta xem như thoáng qua
Vọng Cổ (Câu 2)
Một mái nhà tranh đôi tim vàng là ảo mộng,
Vì chữ hèn sang người dong phụ tình người
Tiền mua được vàng son không mua được nụ cười
Em nỡ bán đi tuổi đôi mươi đời con gái
Tôi bất lực vì nghèo nên biết phải làm sao?
Nhìn em nghẹn ngào tôi tan nát lòng đau
Bởi ham gấm lụa phồn hoa em lao vào bóng tối
Vì chút hương thừa đem đời em đánh đổi
Vì hai chữ kim tiền em bán vội tình yêu
Tân Nhạc
Tiền thắng tình thua đời có mấy ai chê tiền
Tiền giết đời tôi, tiền đốt cháy tim tôi rồi
Tiền làm anh đau em ơi em đành lòng sao?
Tình nghèo như anh chung thủy yêu em nhiều
Tình giàu như ai thì chưa chắc yêu chung tình
Nghèo tiền như anh xin lỗi em không cần
Giàu tiền như ai em chấp nhận yêu sai
Vọng Cổ (Câu 6)
Cái giá đời em đổi tiền mua vàng bạc
Hạnh phúc niềm tin đâu ai bán cho mình
Tôi nghèo tiền, em toan tính rẻ khinh
Tôi không giận bởi nhân tình thế thái
Sống sao cho phải với lòng
Đừng đem vật chất đánh đồng nghĩa nhân./
Trang 3210- VÌ LỠ THƯƠNG NHAU
Soạn Giả: Lý Bông Dừa / Tân Nhạc: Hoàng Mộng Ngân, Trần Kim Phú
Lưu ý: Chia câu song ca trong lời bài hát chỉ mang tính tham khảo
Tân Nhạc
Nữ:
Vì lỡ thương nhau nên đôi mình đành đau khổ
Vì lỡ thương nhau nên duyên tình mình giông tố
Ngày đó gặp nhau khi hai người còn tay trắng
Chúng mình thường ước rằng trăm năm bạc đầu đôi lứa
Nam:
Giờ đã xa nhau duyên không tròn đành lỡ hẹn
Lòng có vui đâu khi xa người mình yêu dấu
Đừng trách gì nhau khi duyên tình mình dang dở
Thương giùm người em nhỏ ngày theo chồng lên xe hoa
[Đừng trách gì nhau khi duyên tình mình dang dở
Thương giùm người em nhỏ ngày theo chồng lên xe hoa ]
Vọng Cổ (Câu 1)
Nữ:
Người ơi ước hẹn ngày xưa em ấp ủ trong tim những lời thề non hẹn biển, rồi nhớ rồi thương rồi năm chờ tháng đợi ngày kết mối tơ loan mà dịu dợi đến muôn trùng
Dệt mối tình quê lòng mơ ước mối cau trầu
Ngày ấy vô tư mình đâu ngờ vương lụy
Em để dạ yêu thầm rồi mộng mị vu vơ
Nam:
Hồi đó anh chỉ đùa bởi lứa tuổi ngây thơ
Em ấp ủ niềm tin để bây giờ em vẫn nhớ
Người ta chỉ đùa mà em đợi em mong,
Kỷ niệm lớn lên bên dòng sông ruộng lúa
Trang 33Nữ:
Đoạn trường phút chia ly
Ngày em tiễn anh đi
là cách biệt muôn đời,
anh cưới vợ giàu sang
Nam:
Đằng đặng với thời gian
Anh rời bỏ nơi này
Nhưng nỗi nhớ vẫn đong đầy
Vì cuộc sống tương lai
Nữ:
Anh quay về, khơi kỷ niệm
Trong tim em sống dậy ba đào
Nhưng nay hết rồi
Anh êm ấm bên người ta
Vọng Cổ (Câu 2)
Nam:
Em hãy quên đi những gì trong quá khứ,
tình của đôi ta như trăng nước tương phùng
Nữ:
Ôm khối tương tư mà cô độc lạnh lùng
Bão tố cuồng phong khi em nhận tin hồng anh gởi
Em ngã quỵ bên đường tim vụn vỡ anh ơi!
Nam:
Ngày anh quay về em cũng đã yên nơi
Anh chỉ mong sao cuộc đời em hạnh phúc
Phận gái theo chồng dù bến trong hay đục
May rủi ai ngờ anh cầu chúc em vui
Lý Son Sắc
Nữ:
Anh chúc em theo chồng
Sao mắt cay lưng tròng
Người tình trong mơ
Từ nay mình đôi nơi
Trang 34Nam:
Xưa chính anh vô tình
Làm tim em héo hon u hoài
Trời ơi nát con tim này
Làm sao nguôi nỗi đau người ơi
Em ơi nhắc lại mà chi kỷ niệm ngày xưa khi thuyền sang bến lạ
Em hãy vui lên gạt lệ sầu đêm xuất giá để anh được an tâm từ giã chốn quê nhà
Người ta cũng yêu em tha thiết đậm đà
Vợ chồng mà rồi hơi quen tiếng
Em sẽ đủ đầy đời xuống ngựa lên xe
Nữ:
Anh ơi! Em theo chồng là để ba mẹ em vui
Em cất bước vu quy mà lòng ngậm ngùi bao trắc ẩn
Nam:
Trả hiếu mẹ cha ơn biển trời sâu nặng,
Hạnh phúc nghe em nơi ấy đặng duyên lành
Vọng Kim Lang
Vì lỡ thương nhau, nên chút bao ưu phiền
Em đớn đau nghẹn ngào dòng lệ trào bởi anh người ơi
Cam tâm nén con tim sầu buồn một mình để em được vui
Nam:
Thân nghèo vương tình lụy đời em khổ
Đắng cay ưu phiền, mình anh gánh riêng anh
Trang 35Nam:
Ngày mai em bước vu quy,
ván kia đóng thuyền còn đâu
Yêu dù không gần bên nhau
Em ấm êm anh nghe lòng vui hơn
Vọng Cổ (Câu 6)
Nữ:
Vâng! Em sẽ quên anh mà tìm vui duyên mới
Anh hãy về đi, mình dang dở thật rồi
Từ đây ván đã đóng thuyền
Em về bên ấy ưu phiền riêng em
Nam:
Lỡ thương lỡ nhớ bao ngày
Muốn quên sao dạ nhớ hoài người xưa
Tân Nhạc
Nữ:
Thôi anh xin anh đừng có buồn
Xin anh đừng có buồn tình nào không cay đắng
Nam:
Tơ duyên se hoài mà không tròn
Con đường tình đâu còn một lòng son tim héo mòn
Thôi em xin em đừng dối lòng
Xin em đừng dối lòng ngày vui sao em khóc?
Em lên xe hoa đưa lối về
Nữ:
Khóc cho duyên lỗi thề
Em về đi thôi biệt ly
Mình quá thương nhau duyên không trọn càng đau khổ Mình nhớ thương nhau duyên không trọn lòng giông tố Tình lúc vừa quen như cánh đồng đầy hoa nở
Đố người nào bước khỏi mà không lệ hoen đôi mi./
Trang 3611- THƯA MÁ CON ĐI
Soạn Giả: Lý Bông Dừa
Rồi vội vàng, từ biệt má con đi
Chân ngập ngừng giây phút chia ly
Má giữ gìn sức khỏe, chờ tin trẻ phương xa
Con lên đường vì cuộc sống bôn ba
Má trong tim má là chốn quay về
Má chớ buồn lo, con đâu còn nhỏ dại
Con đi rồi trở lại
Má thương con, má phải sống an lành
Con không đành xa má
Thời gian cứ trôi qua
Má ở nhà trông đợi vào ra
Sớm nắng chiều mưa quạnh quẹ thân già
Nặng gối hành trang là tình thâm nghĩa trọng
Ơn biển trời sâu rộng
Đến thiên thu con không thể chu toàn
Chữ hiếu ân con luôn nặng trên đời
Chưa một lời người than thở
Tuổi xế chiều còn trăn trở lo toan
Vọng Cổ (Câu 1)
Chỉ có mấy câu thôi, má dặn tới nhắc lui, năm hồi bảy lượt
Con nhớ má má ơi, má đừng làm con khóc má hãy vui lên cho con được an lòng!
Tình mẹ thương con như nước mắt xuôi dòng
Tay yếu chân run lưng còng tóc bạc
Hơi thở héo mòn má vẫn hát ru con
Cánh chim chiều chở nặng hoàng hôn
Tiễn bước con đi má bồn chồn trong dạ
Ở xứ người dù cuộc sống xa hoa
Con hãy như sen gần bùn mà thơm ngát
Thơ
Trang 37Chiều xuống rồi, sương lạnh lắm má ơi
Thôi má hãy vào đi, con lớn rồi mà má
Nhưng má muốn tiễn con khi nào xe khuất dạng
Tay xách đủ thứ quà buộc con phải mang đi
Vọng Cổ (Câu 2)
Một ít gạo quê mớ rau đồng ngoài liếp
Con chịu khó đem theo vì sẵn dịp con về
Chắc công việc lu bu con vất vả bộn bề
Tại má nhớ con mong con về từng bữa
Nhưng con đừng bận lòng đừng khóc nữa nghe con!
Má ơi! Làm sao con không buồn khi bỏ má cô đơn
Má dặn tới dặn lui hể quởn thì về quê thăm má
Hứa sợ má mong vì đường xa xôi quá
Chớ con nhớ mà con nhớ má từng giây
Lý Chiều Chiều
Giờ này chắc má đang chờ tin
Con bình an, má ơi xin đừng lo lắng!
Bóng con khuất xa, xa dần
Nước mắt rơi bao lần,
dáng hình má nhìn theo con
Khắc sâu vết son thâm tình
Vọng Cổ (Câu 5)
Mỗi bước con đi má tựa vì sao sáng
Dẫn lối yêu thương suốt chặng đường khôn lớn để con nhớ quê hương mà biết chốn quay về
Thuở còn thơ luôn bên má cận kề
Khuya sớm nắng mưa tấm thân cò lặn lội
Con no dạ đến trường má trăm nỗi lo toan
Con nên người má gầy guộc, héo hon
Má vẫn xem con là đứa con khờ dại
Con xa nhà má ngày đêm khắc khoải
Cứ sợ con đau không ai giúp ân cần
Phi Vân Điệp Khúc
Hỡi! Những ai xa nhà, xa mẹ cha
Mới nghe u buồn, khi thời gian
Cứ luôn vô tình, trôi ngàn năm, như dòng sông tuổi thơ
Trang 38Má! Chỉ cho không đòi, trọn tình thương
Má trao con rồi, nay hằn in
Vết nhăn da mồi, đôi bàn tay, nắng sạm chân nứt khô
Má tặng con, nụ cười đôi gót son
Ơn từ thân bao giờ con trả xong
Vọng Cổ (Câu 6)
Biển cả mênh mông như tấm lòng của má
Mưa ở trên cao, mưa sa xuống ao đầm
Cứ mỗi lần về rồi vội vã ra đi
Má chưa hết mừng lại vì con má khóc
Bao nhiêu khó nhọc trên đời
Má oằn vai gánh, cả trời yêu thương./
12- CON ĐÕ LỠ HẸN
Soạn Giả: Lý Bông Dừa / Tân Nhạc: Phạm Hòa Khánh
Lưu ý: Chia câu song ca trong lời bài hát chỉ mang tính tham khảo
Yêu thích Chia sẻ1,503 Lượt Xem
Tân Nhạc
Nam:
Bóng đò cập ngang bến sông
biết anh sang lòng em vui thầm
Viết bài thơ trên giấy hoa
mang tiếng yêu gởi trao tình em
Nữ:
Thầm mong ông tơ se mối
để cho hai đứa mình gần nhau
Hẹn mai đông qua xuân tới
đón em về cho trọn tình anh
Nam:
Có ngờ một hôm nước lên
đưa con đò rời xa bến chờ
Áo hồng người vui kết hoa
có nhớ xưa ấm êm tình ta
Nữ:
Mình em trên con bến vắng
Trang 39ngóng con đò anh dần mờ trôi
Lòng đau nghe môi mặn đắng
trách con đò sau đành rời xa
Nam:
[Lòng đau nghe môi mặn đắng
trách con đò sau đành rời xa.]
Vọng Cổ (Câu 1)
Nữ:
Đọc lại trang thơ em viết cho anh mà ngày xưa cứ ngập ngừng chưa dám gởi
Mỗi bận hoàng hôn em ra vào ngóng đợi khi gặp mặt người yêu thì lòng dạ rối tơi bời
Em mượn vần thơ muốn gởi ý trao lời
Nhưng em lại lo trên đường đời vạn ngã,
biết người ta có yêu mình giữ lòng dạ thủy chung
Nam:
Anh nào phải vô tình như gió thoảng mây đưa,
thương nhớ từ lâu nhưng lời yêu chưa bày tỏ
Nữ:
Tình yêu đầu còn bỡ ngỡ nơi đây
Sao anh nỡ đành quên bao tháng ngày chung lối
Thơ
Nam:
Đêm đêm mơ bóng tưởng hình
Yêu anh em nguyện trao tình trăm năm
Nữ:
Người như tăm cá bặt tăm,
Bỏ quên bến đợi âm thầm riêng em
Vọng Cổ (Câu 2)
Nam
Biết phải làm sao khi người đi kẻ ở,
duyên nợ đôi ta đành dang dở muôn đời
Thuyền đã sang ngang là bỏ bến xa bờ
Trang 40Nữ:
Đám cưới người ta em thẫn thờ trong dạ,
đứng nép bên đường, lã chã giọt sầu rơi
Nam:
Anh đi rồi thương ngọn gió mồ côi,
nhớ ánh mắt tiễn đưa lòng bồi hồi xúc động
Nước ngược dòng trôi thuyền ra biển rộng
thời gian sẽ làm giấc mộng sớm tàn phai
Phụng Hoàng
Anh ơi! Đã bao lần em tự nhủ lòng quên
Nhưng càng thương càng nhớ anh nhiều
Mối tình đầu ly tan
Dòng lệ tàn khô muộn
Ôm nỗi buồn bạc xứ vô duyên
Cánh hoa tàn nhạt sắc phai hương
Anh đã có gia đình
Vết thương lòng vẫn còn đau
Nam:
Lá thư tay anh đọc muộn màng
Dòng mực nhòa lệ của ai rơi
Có ngờ đâu em vẫn đợi chờ
Vẫn âm thầm lẻ bóng đơn côi
Nữ:
Số kiếp long đong đành thôi số phận
Chớ em đâu, trách giận than phiền
Kể từ khi ván đã đóng thuyền
Trái tim thành giá băng
Vọng Cổ (Câu 5)
Nam:
Em dối lòng thôi bởi nỗi đau kia vẫn còn nguyên tận cùng trong sâu thẳm
Tâm ý em trao anh lạnh lùng ngoảnh mặt, bỏ bến sông quê đành dẫm nát mối chân tình
Nữ:
Anh hạnh phúc bên ai em đếm bước riêng mình
Lỡ hẹn lỡ duyên nên tâm tình nặng trĩu,