- Chi tiết tưởng chừng vô lí (người đã chết không thể cười), như một ảo ảnh lãng mạn => tình người dưới ngòi bút lãng mạn của Huy-gô. Cuộc sống cần phải có tình yêu thương giữa con[r]
Trang 1Thành phố Colmar
Trang 2Honoré de Balzac (1799 – 1850) Victor Hugo (1802 -1885)
Trang 3NGƯỜI CẦM QUYỀN
KHÔI PHỤC UY QUYỀN
Trích “Những người khốn khổ”
V HUY - GÔ
Trang 4I Tiểu dẫn
1 Tác giả
V Huy – Gô (1802 – 1885)
Trang 5•Ông là một nhà cách mạng có tư tưởng tiến bộ và lỗi lạc
•Ông khát khao tự do và trái tim tràn đầy yêu thương
Trang 6• Phong cách sáng tác hướng ngòi bút vào những người khốn khổ, phát hiện những mâu thuẫn của
xã hội và giải quyết trên nguyên tắc tình thương
• TP chính: thơ: lá thu, trừng phạt, mặc tưởng ;
tiểu thuyết: nhà thờ đức bà Pa ri, những người
khốn khổ ; kịch: hec-na-ki
Trang 7Một số tác phẩm cuả V Huy - Gô
Trang 82 Tác phẩm: Những người khốn khổ
Trang 9- Xuất bản năm 1862
- Cấu trúc: Gồm 5 phần, hơn 2000 trang, hàng trăm
nhân vật.
- Nội dung: Tái hiện khung cảnh Pari và nước Pháp ba
thập kỉ đầu thế kỉ 19, xoay quanh nhân vật Giăng giăng từ khi được ra tù đến lúc qua đời, với một thông điệp: trên đời, chỉ có một điều ấy thôi, đó là thương yêu nhau.
Van Tóm tắt tác phẩm: SGK.
Trang 11Phần 3:
Mari- uýt
Phần 4: tình
ca phố
Phần 4: Giăng Văn Giăng
Trang 123 Đoạn trích: Người cầm quyền khôi phục uy quyền
- Xuất xứ: Chương IV, quyển 8 phần thứ nhất của tiểu thuyết Những người khốn khổ.
- ND đoạn trích: tình huống thanh tra cảnh sát Gia-ve - một hung thần ác sát đối với thế giới tội phạm dẫn lính đến bắt Giăng Van-giăng khi ông đang chứng kiến cảnh cô thợ khâu Phăng-tin hấp hối.
Trang 13Bố cục:
Ba phần:
- Phần một: từ đầu đến chị rùng mình
(Giăng Van-giăng chưa mất hết uy quyền)
- Phần hai: Tiếp đó đến Phăng-tin đã tắt thở
(Giăng Van-giăng đã mất hết uy quyền)
-Phần ba: còn lại
(Giăng Van-Giăng khôi phục uy quyền)
Trang 14II Đọc – hiểu văn bản
1 Nhân vật Gia – Ve
Trang 151 Nhân vật Gia - Ve
- Chánh thanh tra cảnh sát, người cầm quyền khôi phục uy quyền, con ác thú giữ nhà cho chính quyền tư sản
- Miêu tả Gia-ve, Huy-gô sử dụng lối so sánh ngầm:
+ Giọng nói: không phải tiếng người nói, mà là tiếng thú
gầm.
+ Cặp mắt “như cái móc sắt, với cái nhìn ấy hắn đã quen
kéo giật vào hắn bao kẻ khốn khổ”
+ Cái cười “Phô ra tất cả hai hàm răng, xung quanh cái mũi
là vết nhăn nhúm man rợ, trông như mõm ác thú, Gia-ve mà
nghiêm nét mặt lại thì là một con chó dữ, khi cười lại là một con cọp”
Trang 16- Gia-ve chỉ còn mỗi cử chỉ gần giống nhân loại ở chỗ: “khi nào
đắc ý, hắn tự thưởng cho mình một mồi thuốc lá
- Huy-gô miêu tả hành động của hắn hệt như một con ác thú:
+ “Cứ đứng lì một chỗ” (nói như gầm, như thôi miên con
mồi)
+ “Tiến vào giữa phòng” “ nắm lấy cổ áo” (tựa như con ác
thú lúc đầu im lặng rình mò, sau đó lao tới ngoạm vào cổ con
mồi)
+ Không để ý và quan tâm đến Phăng-tin (ác thú rình mồi
chỉ tập trung vào con mồi chính)
+ Hắn quát tháo trong nhà bệnh
Trang 17+ Hắn không giấu điều mà Giăng Van-giăng cần phải bí mật với Phăng-tin “mày xin tao ba ngày để đi tìm đứa con cho con đĩ kia! á à! Tốt thật! tốt thật đấy!”
+ Hắn vùi dập tia hi vọng cuối cùng Phăng-tin vào ông thị trưởng bằng cách tuyên bố “Chỉ có một tên kẻ cắp, một tên kẻ cướp, một tên tù khổ sai là Giăng Van-giăng, tao bắt được nó đây này! chỉ có thế thôi”
+ Trước nỗi đau của người mẹ cận kề cái chết mà chưa được gặp con “con tôi! thế ra nó chưa đến đây” ai cũng phải mủi lòng mà Gia-ve tàn bạo
- Tuyên bố “Giờ lại đến lượt con này! Đồ khỉ, có câm họng không?”
Trang 18 bằng so sánh, phóng đại, tác giả đã ẩn dụ Gia-ve như một ác thú.
Trang 192 Hình tượng Giăng Van-giăng:
Trang 20- Giăng là con người lao động nghèo khổ Xuất phát từ lòng thương
cháu trong cảnh đói mà nhận 19 năm tù khổ sai.
- Ngôn ngữ và hành động của Giăng đối với Phăng-tin và Giave:
Đối với Phăng-tin Đối với Gia-ve
- Lời nói nhẹ nhàng và điềm tĩnh
“Cứ yên tâm Không phải nó đến
bắt chị đâu”.
- GVG thì thầm (nói nhỏ) với PT
Cầu chúc cho linh hồn của PT
được siêu thoát Ông như hứa với
PT là nhất định sẽ tìm cô-dét.
-Hành động: nâng đầu, sửa sang,
thắt dây cổ áo, vén tóc, hôn tay
→ Nhân từ, dịu dàng, cao thượng.
- Cử chỉ điềm tĩnh, ngôn ngữ nhẹ nhàng, nhã nhặn, không hề khiếp sợ trước Gia-ve.
- Hạ giọng, nhún mình cầu xin cho tin ( Muốn cứu Ph).
Phăng Muốn nói nhỏ, nói riêng với GiaPhăng ve ( Giăng xử nhũn với Gia-ve để xin hắn cho
3 ngày tìm Cô-dét Vì tình thương người mà anh hạ mình như thế.
- Khi Phăng-tin chết: thái độ và hành động của ông trở nên mạnh mẽ, quyết liệt.
Trang 21- Sẵn sàng chịu bắt sau khi đã
hoàn tất mọi thủ tục cần thiết để tiễn đưa Phăng-tin vào cõi vĩnh hằng.
Giăng Van-giăng là hiện thân
của tình yêu thương những
người nghèo khổ Đây cũng là lòng yêu thương của Huy-gô.
Trang 223 Ngòi bút lãng mạn của tác giả :
- Hình tượng nhân vật phi thường, lãng mạng (Tấm lòng thánh thiện có quyền lực vô biên, khiến người người chết cũng nở nụ cười mãn nguyện khi đi vào cõi vĩnh hằng).
- Chi tiết tưởng chừng vô lí (người đã chết không thể cười), như một ảo ảnh lãng mạn => tình người dưới ngòi bút lãng mạn của Huy-gô Cuộc sống cần phải
có tình yêu thương giữa con người với con người
Trang 234 Đặc sắc nghệ thuật:
- Kết hợp bút pháp hiện thực và lãng mạn
- Xây dựng 2 tính cách đối lập hoàn toàn: thiện ><
ác (nạn nhân và đao phủ, nạn nhân và vị cứu tinh), cao thượng >< thấp hèn (Giăngvăngiăng và Giave)
- Kết hợp nhiều bút pháp: so sánh, phóng đại, ẩn dụ, miêu tả trực tiếp, gián tiếp, trữ tình ngoại đề
→ Tô đậm, ca ngợi con người phi thường với trái
tim tràn ngập yêu thương.