30 năm điện ảnh Trung Hoa 1978-1982: Kỉ nguyên của đạo diễn thế hệ thứ 4 Tình trạng thiếu nơi tiêu thụ cho ngành giải trí trong thời kì này khiến cho các rạp chiếu phim trở thành địa
Trang 130 năm điện ảnh Trung Hoa
1978-1982: Kỉ nguyên của đạo diễn thế hệ thứ 4
Tình trạng thiếu nơi tiêu thụ cho ngành giải trí trong thời kì này khiến cho các rạp chiếu phim trở thành địa điểm tập trung đông người nhất Trung Quốc! Người người đi xem phim, nhà nhà đi xem phim, đây là khoảng thời gian thịnh vượng của ngành công nghiệp điện ảnh Trung Quốc - ít nhất 10 tỉ tấm vé bán ra mỗi năm, trong khi năm 2007 chỉ là 0.1 tỉ
Giải thưởng Kim Kê ra đời năm 1981 và nay đã trở thành giải thưởng điện ảnh có uy tín nhất Trung Quốc Giải "Phim xuất sắc nhất" đầu tiên được trao cho hai phim, "Dạ vũ" của Ngô Vĩnh Cương và Ngô Di Cung, "Thiên Vân sơn truyền kì" của Tạ Tấn Ngô Di Cung thuộc thế hệ thứ 4
Lớp đạo diễn tốt nghiệp tại các học viện điện ảnh những năm 1960 tạo nên thế hệ thứ 4 Họ có những đóng góp rất lớn cho sự phát triển đa dạng của phong cách đạo diễn và thể loại phim, chuyển hướng vào tập trung khai thác các khía cạnh khác nhau của cuộc sống thường nhật
Nhân vật đáng chú ý:
Trang 2Nữ diễn viên Lưu Hiểu Khánh
Năm 1980, bộ phim "Bông hoa nhỏ" mở ra sự nghiệp vô cùng phong phú của Lưu Hiểu Khánh, khi đó cô 29 tuổi
Phim đáng chú ý:
Thiếu Lâm tự
Trang 3Công chiếu năm 1982, "Thiếu Lâm tự" giới thiệu với toàn thế giới võ sư Lý Liên Kiệt
1983-1989: Thế hệ thứ 5 phát triển
Năm 1982 chứng kiến lễ tốt nghiệp của các nhà làm phim thế hệ thứ 5, những người sau này đưa điện ảnh Trung Hoa lên vũ đài quốc tế Hai tên tuổi đạo diễn xuất chúng nhất của thế hệ này là Trương Nghệ Mưu và Trần Khải Ca
Thời gian này, những thử thách mới xuất hiện TV trở nên đại chúng hơn,
sự phân hoá trong sở thích của khán giả khiến số lượng người đến rạp xem phim giảm đáng kể
Phim đáng chú ý:
Hoàng thổ địa (Đất vàng - Yellow Earth)
"Đất vàng" năm 1984 đưa Trần Khải Ca trở thành đạo diễn đại lục đầu tiên được đón nhận bởi khán giả phương Tây
Trang 4Cao lương đỏ (Red Sorghum)
Lần đầu xuất hiện, "Cao lương đỏ" của Trương Nghệ Mưu đã giành giải cao nhất tại liên hoan phim Berlin 1988
1990-1999: Kết thúc "những ngày tháng đẹp"
Trong kỉ nguyên này, niềm hứng thú với điện ảnh vẫn còn, đồng thời điện ảnh Trung Hoa dần khẳng định ảnh hưởng của mình trên vũ đài quốc tế Tuy nhiên thị trường nội địa đột ngột chùn bước
Thế hệ thứ 6 gồm Trương Viễn, Vương Tiểu Soái, Giả Chương Kha, Lâu Diệp, nổi lên với những bộ phim "bí mật", "sắc cạnh", và "nổi loạn", thu về nhiều giải thưởng từ các liên hoan phim quốc tế
Các đạo diễn thế hệ thứ 5 tiếp tục toả sáng và thâu tóm giải thưởng như Gấu vàng, Sư tử vàng, Cành cọ vàng và các đề cử Oscar Rất nhiều phim của họ vào thời kì này như "Đèn lồng đỏ treo cao" của Trương Nghệ Mưu, "Bá vương biệt cơ" của Trần Khải Ca, là các sản phẩm hợp tác với Hồng Kông, Đài Loan hoặc các công ty quốc tế
Trang 5Tuy nhiên, những tác phẩm nổi tiếng này còn lâu mới đủ sức kìm hãm, đẩy lui tình trạng xuống dốc của ngành công nghiệp điện ảnh
Sản lượng phim giảm dần mỗi năm Tác động tiêu cực còn kéo dài đến tận năm 2001, khi chỉ có 88 bộ phim được quay, trong đó có 20 phim sản xuất cho đài truyền hình theo đặt hàng từ CCTV
Cùng kì, số lượng khán giả đến rạp giảm đi một tỉ mỗi năm, vì kể cả gia đình nghèo khổ nhất cũng đủ khả năng mua một chiếc TV Khán giả bị thu hút bởi ngày càng nhiều những phim truyền hình - bởi họ có thể xem tại nhà Đám đông vây quanh các rạp chiếu phim dần biến mất
"Người đàn ông của thập niên" Phùng Tiểu Cương
Năm 1997, Phùng Tiểu Cương giới thiệu với người Trung Quốc khái niệm
"phim Tết" với tác phẩm "Giáp phương ất phương" (Nhà máy ước mơ - The Dream Factory) Bộ phim hài này là một thành công lớn, leo lên đỉnh cao doanh thu phòng vé với con số khoảng 30 triệu tệ Đây là "bom tấn" đích thực đầu tiên của điện ảnh Trung Hoa
2000-2008: Kỉ nguyên bom tấn
Các nhà làm phim Trung Quốc bắt đầu bị ảnh hưởng bởi Hollywood và tìm kiếm sự công nhận từ đó Ngay cả những nhà làm phim nghệ thuật tiền bối cũng chuyển sang thực hiện các "bom tấn" mang tính thương mại
Trang 6Những bộ phim cùng thể loại được đầu tư với ngân sách rất cao đã nối tiếp nhau nổi bật trên màn ảnh rộng, như "Nặc ngôn" (Lời hứa), "Thập diện mai phục",
"Hoàng kim giáp", "Dạ yến", "Đầu danh trạng", "Xích bích" Đầu năm nay "Xích bích" của Ngô Vũ Sâm đã phá kỉ lục doanh thu phòng vé với con số 312 triệu tệ
Ngành công nghiệp điện ảnh đang thu về cả hoa lợi và danh hiệu Các công
ty điện ảnh nhà nước và tư nhân đều phát triển nhanh Có lẽ một nền điện ảnh Trung Hoa trưởng thành và vững vàng không còn xa vời
Tuy nhiên, phiên bản điện ảnh của các thiên anh hùng ca nhận được cả những chỉ trích bên cạnh vinh quang Theo một số nhà phê bình, hầu hết chúng đều mờ nhạt và rỗng tuếch, phản ánh không đúng thực tế Một bộ phận khán giả cũng chia sẻ cảm nhận này Tuy nhiên, các bom tấn vẫn tiếp tục kéo được khán giả đến rạp
Màn ảnh rộng xuất hiện ngày càng nhiều qua mỗi năm trên khắp đất nước, nhưng vẫn có những tác phẩm nghèo phương tiện thiết bị và thiếu thốn đầu tư được trình chiếu Giá vé tăng lên song song với lượng người đến rạp
Phim đáng chú ý:
Trang 7Hoàng kim giáp
Bom tấn năm 2006 "Hoàng kim giáp" của Trương Nghệ Mưu được đề cử giải Oscar cho "Phim có thiết kế trang phục thành công"
Xích bích
"Xích bích" là phim điện ảnh đắt giá nhất và sinh lợi cao nhất của Trung Quốc, là tác phẩm duy nhất có doanh thu vượt ngưỡng 300 triệu tệ