Bài làm do chính học viên Cao học trường ĐẠi học Sư phạm Hà Nội, chuyên ngành Văn học Việt Nam hoàn thành, bộ môn PHƯƠNG PHÁP LUẬN NGHIÊN CỨU VĂN HỌC. Mình đăng lên cộng đồng 123 để các học viên Cao học khóa sau có thể tham khảo. Hy vọng sẽ giúp đỡ các anhchị phần nào trong việc định hướng bài làm để đạt được kết quả cao khi học bộ môn.
Trang 1Bài làm: Vận dụng kỹ năng nghiên cứu tiểu sử vào trường hợp của Nam Cao.
1
Gia đình
Quan hệ Bệnh tật
Tôn giáo
Trang 2- Sự vận dụng nghi thức xưng tội của Nam Cao trong các sáng tác của mình: + Nhân vật sẽ phạm sai lầm/ lỗi nào đó (có thể rất nghiêm trọng như Chí Phèo
trong truyện cùng tên hoặc Hộ trong “Đời thừa” hoặc Điền trong “Trăng
sáng”…) và đã từng nhớ lại tội lỗi của mình, từng suy nghĩ trăn trở về nó.
+ Các nhân vật này đều có sự ăn năn, hối hận và thoáng xấu hổ; họ có quyết tâm hối cải, thay đổi cách sống
VD: Chí tin “Thị Nở sẽ mở đường cho hắn” (Chí Phèo); Điền cúi mặt,
bẽn lẽn như bị bắt làm việc xấu…Điền thấy Điền không thể nào đi được Điền không thể sung sướng khi con Điền còn khổ (“Trăng sáng”)…
+ Nhân vật có xưng tội, thú nhận tội lỗi của mình một cách chân thành
VD Chí Phèo đến gặp Bá Kiến và dõng dạc nói: “Tao muốn làm người
lương thiện”, “Làm thế nào cho mất được những mảnh chai trên mặt này?”,
“Tao không thể là người lương thiện nữa”…; Hộ khóc nức nở tự nhận mình là
một thằng khốn nạn (Đời thừa).
+ Nhân vật đền tội bằng cái chết hoặc bằng sự quyết tâm thay đổi
VD Chí Phèo sau khi giết Bá Kiến thì cũng tự sát, Điền không còn trốn tránh hiện thực mà mạnh mẽ đối diện với nó (“Trăng sáng”)…
Tâm lý nhân vật trong các truyện của Nam Cao hầu như đều diễn biến phức tạp, đó là cuộc đấu tranh quyết liệt giữa tham vọng – ham muốn cá nhân với danh dự - nhân phẩm Sự thức tỉnh của nhân vật có thể muộn màng nhưng đều để lại ấn tượng sâu sắc, tạo niềm tin vào sự phục hồi nhân phẩm cho chúng ta
2