吝吝吝吝吝吝 Khen thì nên ngỏ chê nên dại, 吝吝 吝吝吝 吝 Mất ắt chẳng âu được chẳng mừng, 吝吝吝吝吝吝吝 Có ai biết được lòng tri kỷ, 吝吝吝吝吝吝 Vòi vọi non cao nguyệt một vừng.. 吝吝吝吝吝吝吝 Nhưng nhưng mọi
Trang 1ba BẠCH VÂN AM QUỐC NGỮ
NGUYỄN BỈNH KHIÊM
大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大 大大大大大大大大大大大大大大大?大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大大
[1]
吝吝吝吝吝吝 Lẩn thẩn ngày qua tháng qua,
吝吝吝吝吝吝 Một phen xuân tới, một phen già
吝吝吝吝吝吝吝 Ái ưu vặc vặc trăng in nước,
吝吝吝吝吝吝吝 Danh lợi lâng lâng gió thổi hoa
吝 吝吝吝吝 吝 Án sách hãy còn án sách cũ,
吝吝吝吝吝吝吝 Nước non bạn với nước non nhà
[2]
吝吝吝吝吝吝 Giàu chễnh chện khó lai thai,
吝吝吝吝����吝 Vận chuyển lưu thông há của ai
吝吝 吝吝吝吝 Vũng nọ ghe khi làm bãi cát,
吝吝吝吝吝吝吝 Doi kia có thuở lút hòn dai
吝吝吝吝吝吝吝 Khôn ngoan mới biết thăng thời giáng
吝吝吝吝吝吝 Dại dột nào hay tiểu có đài
吝吝吝吝吝吝吝 Đã khuất bao nhiêu thì lại duỗi,
吝吝吝吝吝吝吝 Đạo trời lồng lộng chẳng hề sai
[3]
吝吝吝吝吝吝 Giàu ba bữa, khó hai niêu,
吝吝吝吝吝吝吝 An phận thì hơn hết mọi điều,
吝吝吝吝吝吝吝 Khát uống trà mai hơi ngút ngút,
吝吝吝吝吝吝吝 Sốt kề hiên nguyệt gió hiu hiu
吝吝吝吝吝吝 吝 Giang san tám bức là tranh vẻ,
吝吝吝吝吝吝吝 Hoa cỏ tư mùa ấy gấm thêu,
吝吝吝吝吝吝吝 Thong thả hôm khuya nằm sớm thức,
吝吝吝吝吝吝 Muôn vàn đã đội đức trời Nghiêu
[4]
吝吝吝吝吝吝 Giàu cơm thịt, khó cơm rau,
吝吝吝吝吝吝吝 An phận là tiên, lọ phải cầu
��吝吝吝吝���� Sớm uống trà thông hơi ngút ngút,
吝吝吝吝吝吝吝 Hôm kề hiên nguyệt tỏ làu làu
吝吝吝吝吝吝吝 Vun thông tưới cúc ba thằng mọn,
吝吝吝吝吝吝吝 Chử lửa hâm trà một mụ hầu
[5]
吝吝吝吝吝吝吝 Giàu sang người trọng khó ai nhìn,
吝吝吝吝吝吝吝 Mấy dạ yêu vì kẻ lỡ nhèn?
Trang 2吝吝吝吝吝吝吝 Thuở khó, dẫu chào, chào cũng lảng,
吝��吝����吝吝 Khi giàu, chẳng hỏi, hỏi thì quen
吝吝吝吝吝吝吝 Quen, hiềm dan díu điều làm bạn,
吝吝吝吝吝吝吝 Lảng, kẻo lân la nỗi bạ men
吝吝吝吝��吝 Đạo nọ nghĩa này trăm tiếng,
��吝吝吝吝吝吝 Nghe thôi thinh thỉnh lại đồng tiền
[6]
吝吝吝吝吝吝吝 Vinh nhục ba phen hẳn đã từng,
吝吝吝吝吝吝 Lòng người sự thế lâng lâng
吝吝吝吝吝吝 Khen thì nên ngỏ chê nên dại,
吝吝 吝吝吝 吝 Mất ắt chẳng âu được chẳng mừng,
吝吝吝吝吝吝吝 Có ai biết được lòng tri kỷ,
吝吝吝吝吝吝 Vòi vọi non cao nguyệt một vừng
[7]
吝吝吝吝吝吝 Vòi vọi xuân xanh nửa tiên,
吝吝吝吝吝吝 Già càng khỏe, khó càng bền
吝吝吝吝吝吝吝 Đòi phen lẩn quất vì thưa dại,
吝吝吝吝吝 吝 Mọi sự la đà bởi rượu quen
吝吝吝吝吝吝吝 Ngày diễn giải phiền cờ một cuộc,
吝吝吝吝吝吝 Đêm thanh làm bạn sách hai bên
吝吝吝吝吝吝 Thửa nơi xuất xứ đâu là phải,
吝吝吝吝吝吝吝 Ở ắt nên, về cũng ắt nên
[8]
吝吝吝吝吝吝 Thấy dặm thanh vân bước ngại chen,
吝吝吝吝吝吝吝 Được nhàn ta xá dưỡng thân nhàn
吝吝吝吝吝吝吝 Ba gian am quán, lòng hằng mến,
吝吝吝吝吝吝吝 Đòi chốn sơn hà, mặt đã quen
吝吝吝吝吝吝吝 Thanh vắng thú quê, dầu bao nả,
吝吝吝吝吝 Dữ lành miệng thế, mặc chê khen
吝吝吝吝吝吝吝 Mai kia chưa dễ, thu nên mọn,
吝吝吝吝吝吝吝 Xuân nọ tin hoa, cũng mấy phen
[9]
吝吝吝吝吝吝 Mệnh ở trời, há phải cầu,
吝吝吝吝吝吝吝 Đòi thời đi, đỗ, mặc ta dầu
吝吝吝吝吝吝吝 Kìa ai ải bắc, lưng đeo ấn,
吝吝吝吝吝吝吝 Nọ khách ngòi đông, tay rủ câu
吝吝吝吝吝吝吝 Thủa áng công danh, đi phải lụy,
吝吝吝吝吝吝吝 Trong nơi ẩn dật, mới nên mầu
吝吝吝吝吝吝吝 Thửa nơi doanh mãn là nơi tổn,
Trang 3吝吝吝吝吝吝吝 Hãy niệm cho hay, mới kẻo âu.
[10]
吝吝吝吝吝吝吝 Biết đạo thì công, trời có tư,
吝吝吝吝吝吝吝 Thửa nơi xuất xử niệm cho hay
吝吝吝 吝吝 Bầu Cơ sơn nhẹ nào ai phụ,
吝吝吝吝吝吝吝 Bút Ngọc đường thanh họa kẻ hay
吝吝吝吝吝吝 Ở thế nhiều người dại lỡ,
吝吝吝吝吝吝 Làm trai mấy kẻ khôn ngay
吝吝吝吝吝吝吝 Nhưng nhưng mọi sự đà ngoài hết,
吝吝吝 吝 吝吝 Nhàn một ngày là tiên một ngày
[11]
吝吝吝吝吝吝吝 Tháng mảng đà qua ngày đã rồi,
吝吝吝吝吝吝吝 Hay yên thửa phận mới nên vui
吝吝吝吝吝吝吝 Bóng hoa lệ động am chư Phật,
吝吝 吝吝吝吝 Măng trúc còn tươi bếp mới sôi
吝吝吝吝吝吝吝 Hội áng công danh, nhiều thỏa chí,
吝吝吝吝吝吝吝 Thú nhàn sơn dã, mấy hay mùi
吝吝吝吝吝吝吝 Làm người chớ thấy tài mà cậy,
吝吝吝吝吝吝吝 Có nhuệ bao nhiêu lại có đồi
[12]
吝 吝 吝吝吝 Trải gian nguy đã mấy phen,
吝吝吝吝吝吝吝 Thân nhàn phước lại được về nhàn
吝吝吝吝吝 吝 Niềm xưa trung ái, thề chẳng phụ,
吝 吝吝吝 吝吝 Cảnh cũ điền viên, thú đã quen
吝吝吝吝吝吝 Ba quyển đồ thư, thu nặng túi,
吝吝吝吝吝吝吝 Một thuyền phong nguyệt, chứa đầy then
吝吝吝吝吝 Trời cũng biết nơi lành dữ,
吝吝吝吝吝吝 Họa phước chăng dung cái tóc chen
[13]
吝吝吝吝吝吝吝 Được thua thấy đã ít nhiều phen,
吝吝吝吝吝吝吝 Để rẻ công danh đổi lấy nhàn
吝吝吝吝吝吝 Am Bạch Vân rồi nhàn hứng,
吝吝吝吝 Dặm hồng trần vắng ngại chen
吝吝吝吝吝 吝 Ngày chầy họp mặt hoa là khách,
吝吝吝吝吝吝吝 Đêm vắng hay lòng nguyệt ấy đèn
吝吝吝吝吝吝吝 Chớ chớ thờ ơ nhìn mới biết,
吝吝吝吝吝吝 Đỏ thì son đỏ mực thì đen
[14]
Trang 4吝吝吝吝吝吝吝 Học ít thì thêm lại bất tài,
吝吝吝吝吝 Già mà luống phụ chí con trai
吝吝吝吝吝吝吝 Quân thân thề hết lòng thờ một,
吝吝吝吝吝吝吝 Xuất xử cầu chư đạo được hai
吝吝吝吝吝吝吝 Mộng phước vun trồng đừng ngại nảy,
吝吝吝吝吝吝 Cửa Nho ngõ kẻo phải then cài
吝吝吝吝吝吝 An đòi phận, dầu tự tại,
吝 吝吝吝吝 Lành dữ khen chê cũng mặc ai
[15]
吝吝吝吝吝吝吝 Buồn làm biếng thấy áng đao binh,
吝吝吝 吝吝吝 Yên phận thì lành ở một mình
吝吝吝吝吝吝 Nghĩa cả luống quên tôi chúa cũ,
吝吝吝吝吝吝吝 Thề xưa nỡ phụ nước non xanh
吝吝吝吝吝吝吝 Rỗi nhàn thì nhẫn tiên vô sự,
吝吝吝吝吝吝吝 Ngậm ngợi cho nên cảnh hữu tình
吝 吝吝吝吝吝 Hai chữ mãn doanh này khá cấm,
吝吝吝吝吝吝吝 Mấy người lọn được chữ thân danh
[16]
吝吝吝吝吝吝 Tuổi đà ngoài tám mươi già,
吝吝吝吝 Thoắt thoắt xem bằng bóng ngựa qua
吝吝吝吝吝吝吝 Mai bạc lạnh, quen nhiều tháng tuyết,
吝吝吝吝吝吝吝 Cúc vàng thêm, đổi mấy phen hoa
吝吝吝 吝吝 Giàu có phận, là ơn chúa,
吝吝吝 吝 Được làm người, bởi đức cha
吝吝吝吝吝吝吝 Am quán ngày nhàn rồi mọi việc,
吝吝吝吝吝吝吝 Dầu ta tự tại mặc dầu ta
[17]
吝吝吝吝 Già đã khỏi áng công danh,
吝吝 吝吝吝吝 Tự tại nào âu lụy đến mình
吝吝吝吝吝吝吝 Nhàn được thú quê dầu bao nả,
吝 吝吝吝吝吝 Nghĩ xem thế sự biếng đua tranh
吝吝吝吝吝吝吝 Lâm hồ thuyền nổi hoa mai bạc,
吝吝吝吝 吝吝 Ải bắc cầm xang vừng nguyệt thanh
吝吝吝吝吝吝 Ai hỏi làm chi vui nữa,
吝吝吝吝吝吝 Thưa rằng việc sự làm lành
[18]
吝 吝 吝吝吝吝 Một bầu một bát bẵng sơn tăng,
吝吝吝吝吝吝吝 Thế sự ngoài tai biếng nói năng
吝吝吝吝吝吝 Hoa nở luống hay tin gió,
Trang 5吝吝吝 吝吝 Đầm thanh còn thấy láng trăng
吝吝吝吝吝吝 Già ai ủ thông làm củi,
吝吝吝吝吝吝 Trẻ người yêu trúc mọc măng
吝吝吝吝吝吝吝 Nếu có công danh thì có lụy,
吝吝吝吝吝吝吝 Cho hay dầu có chẳng bằng chăng
[19]
吝吝吝吝吝吝吝 Cày mây cuốc nguyệt gánh yên hà,
吝 吝 吝吝 Nào của nào chăng phải của ta
吝吝吝吝吝 Đêm áng trăng xem bóng trúc,
吝吝吝吝吝吝 Ngày chờ gió thổi tin hoa
吝吝吝吝吝吝吝 Thấy cơ doanh mãn cho hay chớ,
吝吝吝吝吝吝吝 Phải đạo trung thường mựa có qua
吝吝吝吝吝吝 Dẫu lấy thánh kinh nơi thửa học,
吝吝吝吝吝吝吝 Thề chưng xuất xử đạo thờ cha
[20]
吝吝吝吝吝吝吝 Nẻo nhuệ bao nhiêu lại có đồi,
吝吝吝吝吝吝吝 Dòm cơ tạo hóa đã càng soi
吝吝吝吝吝吝吝 Vì danh, cho phải danh làm lụy,
吝吝吝吝吝吝吝 Được đạo, thì hay đạo có mùi
吝吝吝吝吝 Áng công danh, xem trễ nải,
吝吝吝吝吝吝 Nơi danh giáo, thấy khen vui
吝吝吝吝吝吝吝 Năm hồ có khách thênh thuyền mọn,
吝吝吝吝吝吝吝 Chờ nguyệt đêm thanh hé bóng mai
[21]
吝吝吝吝吝吝 Tuổi già mới tám mươi hai,
吝吝吝吝吝吝吝 Mọi của nhưng nhưng thấy đã ngoài
吝吝吝吝吝吝 An phận ta nhàn được thú,
吝吝吝吝吝吝 Có dùng người trọng làm tài
吝吝吝吝吝吝吝 Chim kêu hoa động thời xuân muộn,
吝吝吝吝吝吝吝 Nguyệt bạc đêm thanh hứng khách dài
吝吝吝吝吝吝吝 Ơn chúa đã nhiều chưa báo đáp,
吝 吝吝 吝吝吝 Lòng còn canh cánh ắt khôn nài
[22]
吝吝吝吝吝吝 Cội lọ vàng, mai lọ đen,
吝吝吝吝吝吝吝 Dài dòng đà mặc của tự nhiên
吝吝吝吝吝吝吝 Soi măng trúc đắng thèm thay thịt,
吝吝吝吝吝吝 Ráp áo sô to lạnh kẻo chiên,
吝吝吝吝吝吝吝 Bạn có cá tôm dầu được thú,
吝吝吝 Cửa chăng xe ngựa bởi không quyền
Trang 6吝吝吝吝吝吝吝 Ngày ngày tiêu sái nhàn vô sự,
吝吝吝吝吝吝吝 Tuy chửa là tiên ấy ắt tiên
[23]
吝吝吝吝吝吝吝 Hễ lộc triều quan đã có ngần,
吝吝吝吝吝吝吝 Làm chi tham được nhọc băn khoăn
吝吝吝吝吝吝吝 Ải Tần non Thục đường nghèo hiểm,
吝吝吝吝吝吝 Cửa Khổng làng Nhan đạo khó khăn
吝吝吝吝吝吝 Sách cũ ba pho, rỗi lại đọc,
吝吝吝吝吝吝吝 Cơm vàng hai bữa, đói thì ăn
吝吝吝吝吝吝 Công danh trời đất ơn còn rộng,
吝吝吝吝吝吝吝 Che chở điều hòa kẻo chiếu chăn.[24]
吝吝吝吝吝吝 Già thưa dại, tính lôi thôi,
吝吝吝吝吝吝 Lạ phải còn nên thốt sự đời
吝吝吝吝吝吝 Nghèo hiểm, là khi vì nước,
吝吝吝吝吝吝 Khó khăn, dầu mệnh ở trời
吝吝吝吝吝吝吝 Vắng thối đường lợi khôn đi đỗ,
吝吝吝吝吝吝 Rộng hẹp lòng nhân mặc nghỉ ngơi
吝吝吝吝吝吝吝 Dĩ hạ Lưu hầu từ Hán lộc,
吝吝吝吝吝吝吝 Góc thành náu ẩn Xích Tùng chơi.[25]
吝吝吝吝吝吝吝 Vì danh cho phải lụy đòi phen,
吝吝吝吝吝吝吝 Phận khó khăn ắt đã quen xưa
吝吝吝吝吝吝 Cửa mận người yêu nhiều khách trọng,
吝吝吝吝吝吝吝 Am hoa ai ủ đến ông nhèn
吝吝吝吝吝吝吝 Xuân xanh khôn lại lòng càng cảm,
吝吝吝吝吝 Đường tía đã qua bước ngại chen
吝吝吝吝 吝吝 Ngu dại trần trần là tính cũ,
吝吝吝吝吝 吝 Mặc dầu ai cũng ắt chăng điên
[26]
吝 吝吝 吝吝吝 Ắt chăng từng phụ lộc triều quan,
吝吝吝吝吝吝吝 Lại được về nhàn dưỡng tuổi tàn
吝吝吝吝吝吝 Nước tuyết hâm trà dưới bếp,
吝吝吝吝吝 Bút hoa điểm sách trên yên
吝吝吝吝吝吝吝 Nương song ngày tiếc mùi hương lọt,
吝吝吝吝吝吝吝 Nổi chén đêm âu bóng quế tan
吝吝吝吝吝 Đến chốn nào vui chốn ấy,
吝吝吝吝吝吝吝 Dầu ta tự tại có ai han
[27]
吝吝吝吝吝吝吝 Ba đời chúa được phước tình cờ,
Trang 7吝吝吝吝吝吝吝 Ơn nặng chưa từng báo tóc tơ
吝吝吝吝吝吝吝 Lục lão kìa ai nhàn được thú,
吝吝吝吝吝吝吝 Tứ bằng nọ khách dấy làm thơ
吝吝吝吝吝吝 Vui thanh vắng, đà rồi việc,
吝吝吝吝吝 Trải gian nan, mới biết cơ
吝吝吝吝吝吝 Lành dữ lòng người khôn biết được,
吝吝吝吝吝吝 Ruồng đen bạc, chớ thờ lơ
[28]
吝吝吝吝吝吝吝 Một cơ yêu nhọc đổi lần đều,
吝吝吝吝吝吝吝 Yêu bao nhiêu thì nhọc bấy nhiêu
吝吝吝吝吝吝 Tham phải áng công danh lụy,
吝吝吝吝吝吝 Muốn cho con tạo hóa trêu
吝吝吝吝吝吝吝 Vui vầy Lạc xã năm ba khách,
吝吝吝吝吝吝吝 Lánh chốn Nam Dương ở một lều.[29]
吝 吝吝吝吝吝 Người dữ thì ta miễn có lành,
吝吝吝吝吝吝吝 Làm chi đo đắn nhọc đua tranh
吝吝吝吝吝 Cửa vương nhện nhăn vì vắng,
吝吝吝吝吝 Thớt quyến ruồi ấy bởi tanh
吝吝吝吝吝吝吝 Nhiều khách xuân xanh trường phú quý,
吝吝吝吝吝吝吝 Mấy người đầu bạc hội kỳ anh
吝吝吝吝 吝吝 Đã ngoài mọi việc chăng còn ước,
吝吝吝吝吝吝吝 Ước một tôi hiền chúa thánh minh.[30]
吝吝吝吝吝吝吝 Khó khăn mới biết người quân tử,
吝吝吝吝吝吝吝 Nghèo hiểm thì hay tiết trượng phu,
吝吝 吝吝 吝 Mọi sự chăng còn mắc mưới,
吝吝吝吝吝吝 Mới hay liệu bụng phải lo
[31]
吝吝 吝 吝吝吝 Nước non nào phải của ai đâu,
吝吝吝吝吝吝吝 Nhiều ít công tư cũng mặc dầu
吝吝 吝 Khó chẳng dở dang, không chẳng lụy,
吝 吝吝吝吝吝 Được chăng bạo bức, mất chăng âu 吝吝吝吝吝吝吝 Anh hùng người lấy tài làm trọng, 吝吝吝吝吝吝吝 Ẩn dật ta hay thú có mầu
Trang 8吝吝吝吝吝吝吝 Bàn cờ, cuộc rượu, vầy hoa trúc,
吝吝吝吝吝吝吝 Bó củi, cần câu, chốn nước non
吝吝吝吝吝吝吝 Nhàn được thú vui hay bao nả,
吝吝吝吝吝吝吝 Bữa nhiều muối bể chứa tươi ngon
吝吝吝吝吝吝 Chín mươi thì kể xuân đà muộn,
吝吝吝吝吝吝吝 Xuân ấy qua, thì xuân khác còn.[33]
吝 吝吝吝吝吝 Lấy chăng ai cấm mặc ai dùng,
吝吝吝吝吝吝吝 Hễ của tự nhiên ấy của chung
吝吝吝吝吝吝吝 Non nước có mùi lòng khách chứa,
吝吝吝吝吝吝吝 Trúc mai làm bạn hứng thơ nồng
吝吝吝 吝 吝吝 Chốn điền viên cũ dầu thong thả,
吝吝吝吝吝吝吝 Đạo thánh hiền xưa luống chốc mòng
吝吝吝吝吝吝 Suông nhạt chớ rằng đã hổ,
吝吝吝吝吝吝吝 Đến đâu thì cũng có xuân phong.[34]
吝吝吝 吝吝 Chửa dễ ai là bụt Thích Ca,
吝吝吝吝吝吝吝 Mọi niềm nhơn ngã nhẫn thì qua
吝吝吝吝吝吝 Lòng vô sự, trăng in nước,
吝吝吝吝吝吝 Của thảng lai, gió thổi hoa
吝吝吝吝吝吝 Kỳ khách xuân xanh khi trẻ,
吝吝吝吝吝 Mấy người đầu bạc tuổi già
吝吝吝吝 吝吝 Thanh nhàn ấy ắt là tiên khách,
吝吝吝吝吝吝吝 Được thú ta đà có thú ta
[35]
吝吝吝吝吝吝吝 Thấy nơi doanh mãn lệ cho thay,
吝吝吝吝吝吝 Xem được cơ mầu mới biết hay
吝吝吝吝吝吝吝 Cảnh có nước non, nhàn được thú,
吝吝吝吝吝吝吝 Hứng vì thơ rượu chứa qua ngày
吝吝吝吝吝吝吝 Cùng bầy âu lộ từng quen mặt,
吝吝吝吝吝 Khỏi áng công danh lại cắp tay
吝吝吝吝吝 Ba bảy mươi nào lòng lẫn được,
吝吝吝吝吝吝吝 Làm người chớ có sự chau mày.[36]
吝吝吝吝吝吝吝 Cỏ hoa xuân đến cũng đầm hâm,
吝吝吝吝吝吝吝 Thu muộn ai hay trúc có thơm
吝吝吝吝吝吝 Thèm nỡ phụ canh cua ruốc,
吝吝吝 吝 吝 Lạnh đã quen đắp ổ rơm
吝吝 吝 吝吝 Của ta còn để hai pho sách,
吝吝吝吝吝吝吝 Ơn chúa chăng quên một bữa cơm
Trang 9吝吝吝吝吝吝吝 Có thủa lên lầu ngồi đợi nguyệt,
吝吝吝吝吝吝吝 Một mình uống, lại một mình khem.[37]
吝吝吝吝吝吝 Chẳng nên để, ắt chẳng nên dùng,
吝吝吝吝吝吝吝 Lẩn thẩn ngày qua luống nhọc công
吝吝吝吝吝吝吝 Quân tử mới hay nơi xuất xử,
吝吝吝吝吝吝吝 Trượng phu cũng có chí anh hùng
吝吝吝吝吝 Nhơn tài làm trọng đời nào khỏi,
吝吝 吝吝 吝吝 Thiên hạ chăng riêng ấy của chung
吝吝 吝 吝吝 Cảnh cũ vẹn còn non nước cũ,
吝 吝吝吝吝吝 Chốn nào là chẳng chốn xuân phong.[38]
吝吝吝 吝吝吝 Tính thưa dại cũ hãy còn đeo,
吝吝吝吝吝吝吝 Nếu được nhàn thì kẻo có nghèo
吝吝吝吝吝吝 Bến nguyệt thuyền kề hai bãi mía,
吝吝吝吝吝吝 Am mây cửa khép một cần nêu
吝吝吝吝吝吝吝 Cá tôm hôm chác nên kia bến,
吝吝吝吝吝吝 Củi đuốc ngày mua mé nọ đèo
吝吝吝吝吝吝 Khách đến hỏi nào suông nhạt nữa,
吝吝吝吝吝吝 Rằng có một túi thơ treo
[39]
吝
吝吝吝吝 Dữ lành miệng thế mặc chê khen,
吝吝吝吝吝吝吝 Tuổi đã già thì mọi sự hèn
吝吝吝吝吝吝吝 Lộc nặng há quên ơn chúa nặng,
吝吝吝吝吝吝吝 Máy nên những lệ thủa công nên
吝吝吝 吝 吝吝 Tác triều quan cũ hay lòng ít,
吝吝吝吝吝吝吝 Bạn sĩ quê xưa họp mặt quen
吝吝吝吝吝吝吝 Vinh nhục một cơ hằng đắp đổi,
吝吝吝吝吝吝吝 Ắt là từng thấy một hai phen
[40]
吝吝吝吝吝吝吝 Hễ của tự nhiên có ít nhiều,
吝吝吝吝吝吝吝 Một kho tạo hóa cũng chia đều
吝吝吝吝吝吝吝 Hương đầy tiệc khách, hoa khi rụng,
吝吝吝吝吝吝吝 Hứng dẫy vườn xuân, chim thuở kêu
吝 吝吝 吝吝 Án cũ, cũng chêm ba quyển sách,
吝吝吝吝吝吝 Song thưa, ngơi nghỉ một con lều
吝吝吝吝吝吝吝 Non xanh nước biếc xưa là hẹn,
吝吝吝吝吝吝吝 Gẫm nghĩ đòi khi chửa bấy nhiêu.[41]
吝吝吝吝 吝 吝 Thức dậy tay còn sách chửa buông,
Trang 10吝吝吝吝吝吝 Khách nào thăm hỏi sự phao tuông
吝吝吝吝吝吝 Bếp già hâm đã sôi măng trúc,
吝吝吝吝吝吝 Nương cỏ cày thôi vãi hạt bông
吝吝吝吝吝吝 Cửa vắng ngựa xe không quít díu,
吝吝吝吝吝吝吝 Cơm no cá tôm kẻo thèm thuồng
吝吝吝吝吝吝吝 Sơn tăng giễu khách xui người bấy,
吝吝吝吝吝吝吝 Sơ nguyệt kình kình đã gióng chuông.[42]
吝吝吝吝吝吝吝 Mựa chê người vắn cậy ta dài,
吝吝吝吝吝吝吝 Dầu kém dầu hơn ai mặc ai
吝吝吝吝吝吝吝 Mùi nọ có bùi không có ngọt,
吝吝吝吝吝吝吝 Thức kia chầy thắm lại chầy phai
吝吝吝吝吝吝吝 Dù hay phận mảy an đòi phận,
吝吝吝吝吝吝 Dẫu có tài hơn chớ cậy tài
吝吝吝吝吝吝吝 Quân tử ngẫm hay nơi xuất xử,
吝吝吝吝吝吝吝 Ắt là khôn hết cả hòa hai
[43]
吝吝吝吝吝吝吝 Nhưng nhưng mọi sự gác bên ngoài,
吝吝吝吝吝吝吝 Dầu được dầu thua ai mặc ai
吝吝吝吝吝吝 Mùi thế gian, nhiều mặn lạt,
吝吝吝吝吝吝 Đường danh lợi, có chông gai
吝吝吝吝吝吝吝 Mấy người phú quý hay an phận,
吝吝吝吝吝吝吝 Hễ kẻ anh hùng những cậy tài
吝吝吝吝吝吝吝 Dầu thấy hậu sinh thì dễ sợ,
吝吝吝吝吝吝吝 Sừng kia chẳng mọc, mọc hơn tai.[44]
吝吝吝 吝吝 吝 Thị phi chẳng quản mặc chê khen,
吝吝吝吝吝吝吝 Ngu dại trần trần tính đã quen
吝 吝吝吝吝吝 Cánh cũ điền viên tìm chốn cũ,
吝吝吝吝吝吝吝 Khách nhàn sơn dã dưỡng thân nhàn
吝吝吝吝吝吝吝 Nhà thông đường trúc lòng hằng mến,
吝吝吝吝吝 Cửa mận tường đào bước ngại chen
吝吝吝吝吝吝吝 Thế sự tuần hoàn hay đắp đổi,
吝 吝吝吝 吝吝 Từng xem thua được một hai phen.[45]
吝吝吝吝吝 Cửa xuân rợp gió đưa cầm,
吝吝吝吝吝吝 Mùi tới hay thủa bóng im
吝吝吝吝吝吝吝 Mặt trời vàng, còn in bóng thở,
吝吝吝吝吝吝吝 Đầu non bạc, đã tắt cây chim
吝吝吝吝吝吝吝 Hữu tình là cảnh đà cùng hẹn,
Trang 11吝吝吝吝吝吝吝 Vô sự là tiên lọ phải tìm
吝 吝吝吝吝 吝 Bạn cũ kỳ anh xuân họp mặt,
吝吝吝吝吝吝吝 Lòng mừng phơi phới nhẹ bằng lăm.[46]
吝 吝吝 吝吝吝 Có quyền thì có của người cho,
吝吝吝吝吝吝吝 Mất vốn chi ru hòa đắn đo
吝吝吝吝吝吝吝 Gang thịt mặn bùi ruồi đến đỗ,
吝吝吝吝吝吝吝 Bát bồ hòn đắng kiến đâu bò
吝吝吝吝吝吝吝 Người nhiều hầu hạ nên quân tử,
吝吝吝吝吝吝吝 Ta ít thon chon cũng trượng phu
吝吝吝吝吝吝吝 Ghét thế gian tình rằng đạm bạc,
吝吝吝 吝 吝吝 Ai từng nước lã quấy nên hồ
[47]
吝吝吝吝吝吝吝 Khó thì mặc khó, có nài bao,
吝吝吝吝吝吝吝 Càng khó bao, càng chí anh hào
吝吝 吝吝吝 Đại địa đắp, Nam nhạc khỏe,
吝吝吝吝吝吝 Cửu tiêu thẳm, Bắc thần cao
吝吝吝吝吝吝吝 Lấy khi đầm ấm bù khi lạnh,
吝吝吝吝吝吝吝 Chớ thủa khô khan có thủa dào
吝吝吝吝吝吝 Kìa nếu Tô Tần xoan thủa trước,
吝吝吝吝吝吝吝 Chưa đeo tướng ấn có ai chào
[48]
吝吝吝吝吝吝吝 Lọ là thành thị, lọ lâm tuyền,
吝吝吝吝吝吝吝 Được thú thì hơn, miễn phận nhàn
吝吝吝吝吝吝 Vụng, bất tài nên kém bạn,
吝吝吝 吝 Già, vô sự ấy là tiên
吝吝吝吝吝吝吝 Đồ thư một quyển nhà làm của,
吝吝吝吝吝吝吝 Phong nguyệt năm hồ khách nối thuyền
吝吝 吝 吝吝吝 Nhẫn chê khen dầu miệng thế,
吝吝吝吝吝吝 Cơ mầu tạo hóa mặc tự nhiên
[49]
吝吝吝吝吝吝 Giàu người họp, khó người tan,
吝吝吝吝吝吝吝 Thói ấy hằng lề sự thế gian
吝吝吝吝吝吝 Vốn tính chẳng quen bề đạm bạc,
吝吝吝吝吝吝 Có thân thì chớ thiên vàn
吝吝吝吝吝吝 Chăng có của nhà tiêu cơn nước,
吝吝吝吝吝吝吝 Người hãy rằng ta khó thấy quan
吝吝 吝 吝 Mảng tiếng dữ lành bao đắp,
吝吝吝吝吝吝吝 Mặc ai chê miễn mặc ai đàn
[50]