Cô bé bán diêm, đầu trần, chân đất, không mặc áo ấm đang cầm 1 bao đựng các hộp diêm chào mời mọi người trên đường nhưng họ lắc đầu, xua tay bước đi?. Em ngồi trên mặt đất xoa tay vì lạn[r]
Trang 1KỊCH BẢN KẾT THÚC TRUYỆN CÔ BÉ BÁN DIÊM
Các nhân vật:
1 Cô bé bán diêm: Lê Thị Cẩm Tú
2 Bố cô bé bán diêm: Nguyễn Trần Long
3 Em bé nam: Nguyễn Hữu Thiện
4 Em bé nữ: Nguyễn Thị Minh Hiếu
5 Mẹ của 2 em bé: Cao Thị Anh Thư
Người đi đường: Anh Vương, Anh Kiệt, Yến Linh, Diễm Kiều
Nội dung:
(Nhạc: Đứa bé – Minh Khang)
Cô bé bán diêm, đầu trần, chân đất, không mặc áo ấm đang cầm 1 bao đựng các hộp diêm chào mời mọi người trên đường nhưng họ lắc đầu, xua tay bước đi Em ngồi trên mặt đất xoa tay vì lạnh, vì đói, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra xa
3 mẹ con đang nắm tay đi tới (em nữ mặc 2 áo ấm)
Mẹ: Các con có lạnh không ?
Nữ: Dạ ấm lắm ạ, chúng con đã mặc áo dày thế này cơ mà
Mẹ: Chúng ta mau về nhà cùng bố ăn ngỗng quay, ngắm cây thông Nô-en để đón năm mới thôi nào
Nam: Dạ mẹ
Nữ: Mẹ ơi, có bạn nào ngồi ở đằng kia kìa mẹ, mà sao bạn ấy ăn mặc phong phanh quá
3 mẹ con cùng đi đến
Trang 2Mẹ: Sao giờ này mà con còn ngồi một mình ở đây ? À, con đi bán diêm phải không?
Cô bé bán diêm: Dạ, con chưa bán được que diêm nào nên con không dám về nhà…(khóc)
Nữ: (Nắm tay bạn) Mẹ ơi, tay bạn lạnh cóng rồi nè Con mặc đến 2 áo ấm, con tặng bạn một cái mẹ nhé
Mẹ: ừ con
Nữ cởi áo mặc cho cô bé bán diêm
Mẹ: Nhà con ở đâu ? Con sống với ai ?
Cô bé bán diêm: Con sống với bố ạ, mẹ con mất rồi, bà cũng bỏ con mà đi…(khóc, cúi đầu)
Mẹ: Thôi được rồi, con đừng khóc, thương quá (ôm vào lòng) Cô sẽ mua hết các hộp diêm cho con nha (Cầm bao diêm, dúi tiền vào túi cô bé) Trễ rồi, trời lạnh lắm, con chỉ đường cô sẽ đưa con về nhé
Cô bé bán diêm: Con cảm ơn cô, cô và bạn tốt với con quá
4 người cùng đi
Ở bên kia, bố đang ngồi uống rượu
Cô bé bán diêm chạy đến bên bố: Bố ơi, hôm nay con bán hết diêm rồi, tiền đây ạ (Đưa tiền cho bố)
Bố cầm tiên, quay ra: Đây là…
Cô bé bán diêm: Dạ cô này mua giúp và đưa con về đó ạ, con cô còn tặng áo cho con
Mẹ: Sao anh lại để con bé vất vả thế, cháu đã chịu thiếu tình thương của bà và mẹ rồi, chỉ có anh là người thân thôi
Bố: Tôi tôi…(lúng túng)
Nữ: Chú ơi, chú cho bạn đi học với con đi ạ
Trang 3Mẹ: Tôi là người ngoài nhìn còn đau lòng, vậy mà anh, sao nỡ…
Bố: Không phải, không phải, tôi cũng thương con lắm nhưng tôi khổ quá, không còn già cả, tôi buồn hay uống rượu thành ra…
Mẹ: Tôi hiểu, tôi tính thế này, tôi sẽ giúp anh có việc làm, anh cho con bé đi học nhé
Bố: Vâng, cảm ơn chị, tôi xấu hổ quá, chị không máu mủ ruột thịt gì mà lo nghĩ cho con bé vậy, thế mà tôi
Bố (quay qua con): Bố xin lỗi con, bố sai rồi, từ nay con không phải đi bán diêm nữa, bố sẽ đi làm nuôi con ăn học
Cô bé bán diêm: Bố…(Chạy tới ôm bố, 3 mẹ con nhìn cười)