1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

CÔNG ƯỚC QUỐC TẾ VỀ TRẤN ÁP HÀNH VI TÀI TRỢ CHO KHỦNG BỐ NĂM 1999

15 6 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 15
Dung lượng 174,64 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

1 CÔNG ƯỚC QUỐC TẾ VỀ TRẤN ÁP HÀNH VI TÀI TRỢ CHO KHỦNG BỐ NĂM 1999 Các quốc gia thành viên Công ước này, Tuân thủ các mục đích và nguyên tắc của Hiến chương Liên hợp quốc về gìn giữ

Trang 1

1

CÔNG ƯỚC QUỐC TẾ

VỀ TRẤN ÁP HÀNH VI TÀI TRỢ CHO KHỦNG BỐ

NĂM 1999

Các quốc gia thành viên Công ước này,

Tuân thủ các mục đích và nguyên tắc của Hiến chương Liên hợp quốc về gìn giữ hoà bình, an ninh quốc tế, thúc đẩy mối quan hệ láng giềng hữu nghị, thân thiện và sự hợp tác giữa các quốc gia;

Lo ngại sâu sắc về sự leo thang của hành vi khủng bố trên phạn vi toàn cầu dưới mọi hình thức và biểu hiện;

Nhắc lại Tuyên bố nhân dịp kỷ niệm 50 năm thành lập Liên hợp quốc, được nêu trong Nghị quyết ngày 24 thang 10 năm 1995 của Đại hội đông Liên hợp quốc;

Cũng nhắc lại các nghị quyết của Đại hội đồng liên quan đến vấn đề này, kể

cả Nghị quyết số 49/60 ngày 09 thang 12 năm 1994 và Phụ lục Tuyên bố về các biện pháp loại trừ khủng bố quốc tế, trong đó các quốc gia thành viên Liên hợp quốc đã trịnh trọng khẳng định lại sự cực lực lên án của mình đối với hành vi, hình thức và thủ đoạn của khủng bố, coi đó là hành vi tội ác và khổng thể biện minh được, dù xảy ra ở bất kỳ nơi nào và do bất cứ ai thực hiện, kể cả những hành vi gây nguy hại cho mối quan hệ hữu nghị giữa các quốc gia và nhân dân các nước cũng như đe dọa toàn vẹn lãnh thổ và an ninh của các quốc gia;

Lưu ý rằng Tuyên bố về các biện pháp loại trừ chủ nghĩa khủng bố quốc tế cũng khuyến khích các quốc gia khẩn trương xem xét lại phạm vi áp dụng của các quy định pháp luật quốc tế hiện hành về phòng ngừa, trừng trị và loại trừ chủ nghĩa khủng bố dưới mọi hình thức và biểu hiện nhằm bảo đảm có một khung pháp luật toàn diện điều chỉnh mọi vấn đề về khủng bố;

Nhắc lại điểm f khoản 3 Nghị quyết số 51.210 ngày 17 tháng 12 năm 1996 của Đại hội đồng kêu gọi tất cả các quốc gia, bằng biện pháp thích hợp trong nước, tiến hành các bước đề phòng, chống hành vi tài trợ cho những kẻ khủng bố

và các tổ chức khủng bố, bất kể là tài trợ trực tiếp hay gián tiếp thông qua các tổ chức có hoặc tự cho là có các mục đích từ thiện, xã hội, văn hoá hoặc các tổ chức tham gia vào các hoạt động bất hợp pháp như buôn bán vũ khí bất hợp pháp, buôn bán ma tuý và các hoạt động kiếm tiền phi pháp, kể cả việc bóc lột người vì mục đích tài trợ cho các hoạt động khủng bố, và đặc biệt là xem xét áp dụng, khi thích hợp, các biện pháp điều chỉnh để phòng, chống viẹc lưu chuyển các khoản tiền bị nghị là nhằm phục vụ cho các mục đích khủng bố mà không làm phương hại dưới bất kỳ hình thức nào đến tự do lưu chuyển vốn hợp pháp, đồng thời tăng cường trao đổi các thông tin liên quan đến việc lưu chuyển quốc tế các khoản tiền đó;

Trang 2

2

Cũng nhắc lại Nghị quyết số 52/165 ngày 15 tháng 12 năm 1997 của Đại hội đồng, trong đó Đại hội đồng kêu gọi các quốc gia xem xét, đặc biệt là việc thực hiện các biện pháp được nếu tại các khoản 3 (a) đến 3 (f) trong Nghị quyết số 51/210 ngày 17 tháng 12 năm 1996 của Đại hội đồng;

Nhắc lại thêm Nghị quyết số 53/108 ngày 08 tháng 12 năm 1998 của Đại hội đồng, trong đó Đại hội đồng quyết định rằng Uỷ ban chuyên trách được thành lập theo Nghị quyết 51/210 ngày 17 tháng 12 năm 1996 của Đại hội đồng cần chuẩn bị

dự thảo Công ước quốc tế về trấn áp hành vi tài trợ cho khủng bố để bổ sung cho các văn kiện quốc tế hiện hành có liên quan;

Xét thấy việc tài trợ cho hoạt động khủng bố là một vấn đề gây lo ngại sâu sắc cho toàn thể cộng đồng quốc tế;

Lưu ý rằng số lượng và tính chất nghiêm trọng của các hành vi khủng bố quốc tế phụ thuộc vào nguồn tài trợ mà những kẻ khủng bố có thể có được;

Nhận thức được nhu cầu cấp thiết phải tăng cường hợp tác quốc tế giữa các quốc gia nhằm tìm ra và áp dụng các biện pháp hữu hiệu để phòng ngừa hành vi tài trợ cho khủng bố cũng như trấn áp các hành vi đó bằng việc truy tố và trừng trị những kẻ thủ phạm,

Đã thoả thuận như sau:

Điều 1

Trong công ước này, các từ ngữ dưới đây được hiểu như sau:

1 “Tiền bạc” là các tài sản thuộc tất cả các loại, vô hình hoặc hữu hình, động

sản hoặc bất động sản có được bằng mọi cách, giấy tờ, tài liệu pháp lý dưới mọi hình thức, kể cả dưới dạng điện tử và kỹ thuật số chứng nhận quyền sở hữu hoặc lợi ích trên các tài sản đó, kể cả nhưng không hạn chế, tín dụng ngân hàng, séc du lịch, séc ngân hàng, thẻ tín dụng, thư chuyển tiến, cổ phần, chứng khoán, trái phiếu, hối phiếu, thư tín dụng

2 “Trang thiết bị nhà nước hoặc Chính phủ” là bất kỳ trang thiết bị nào

mang tính lâu dài hoặc tạm thời hoặc phương tiện vận chuyển do các đại diện của quốc gia, các thành viên của Chính phủ, cơ quan lập pháp hoặc tư pháp, công chức hoặc nhân viên của quốc gia hoặc của bất kỳ tổ chức hay cơ quan công quyền khác hoặc do các viên chức hay viên của tổ chức liên chính phủ sử dụng hoặc quản lý gắn với công vụ của mình

3 “Tài sản do phạm tội mà có” là tiền bạc có nguồn gốc từ hoặc có được

một cách trực tiếp hoặc gián tiếp từ việc thực hiện tội phạm nói tại Điều 2

Trang 3

3

Điều 2

1 Người bị coi là phạm tội theo Công ước này nếu cung cấp hoặc huy động tiền bạc dưới bất kỳ hình thức nào, trực tiếp hoặc gián tiếp, bất hợp pháp và cố ý với mục đích hoặc biết là một phần hoặc toàn bộ tiền bạc đó sẽ được sử dụng nhằm thực hiện:

a) Hành vi cấu thành một tội trong phạm vi và được định nghĩa trong một trong các điều ước liệt kê trong Phụ lục; hoặc

b) Hành vi khác với ý định giết hại hoặc làm bị thương nặng thường dân, hoặc người khác không tham gia tích cực vào hoạt động thù địch trong hoàn cảnh

có xung đột vũ trang khi xét về bản chất hoặc hoàn cảnh xảy ra thì hành vi đó có mục đích khủng bố dân cư hoặc ép buộc một Chính phủ hoặc một tổ chức quốc tế làm hoặc không làm một việc gì

2 a) Khi nộp văn kiện phê chuẩn, chấp nhận, phê duyệt hoặc gia nhập, quốc gia thành viên chưa là thành viên của một điều ước liệt kê trong Phụ lục có thể tuyên bố rằng, trong việc áp dụng Công ước này đối với quốc gia đó, điều ước nói trên được coi là không nằm trong Phụ lục nói tại điểm a khoản 1 Tuyên bố sẽ chấm dứt hiệu lực ngay khi điều ước đó có hiệu lực đối với quốc gia thành viên và quốc gia thành viên phải thông báo cho cơ quan lưu chiểu về việc này;

b) Khi một quốc gia không còn là thành viên của một điều ước nêu trong Phụ lục, thì có thể đưa tuyên bố đối với điều ước đó theo quy định tại Điều này

3 Một hành vi được coi là đã cấu thành một tội nói tại khoản 1 kể cả trong trường hợp số tiền bạc liên quan thực tế chưa được sử dụng để thực hiện một tội nói tại điểm a hoặc điểm b khoản 1

4 Một người cũng bị coi là phạm tội nếu người đó thực hiện chưa đạt một tội phạm nói tại khoản 1 Điều này

5 Một người cũng bị coi là phạm tội nếu:

a) Tham gia với tư cách là người đồng phạm vào việc thực hiện một tội phạm nói tại khoản 1 hoặc khoản 4 Điều này;

b) Tổ chức hoặc chỉ đạo người khác thực hiện một tội phạm nói tại khoản 1 hoặc khoản 4 Điều này;

c) Góp phần vào việc thực hiện một hoặc nhiều tội phạm nói tại khoản 1 hoặc khoản 4 Điều này bởi một nhóm người hoặc những người hoạt động nhằm mục đích chung Sự đóng góp này được coi là cố ý và được:

c1 Thực hiện nhằm thúc đẩy hoạt động phạm tội hoặc mục đích phạm tội của nhóm khi hành động hoặc mục đích đó liên quan đến việc thực hiện một tội phạm nói tại khoản 1 Điều này; hoặc

Trang 4

4

c2 Thực hiện mà biết mục đích của nhóm là thực hiện một tội phạm nói tại khoản 1 Điều này

Điều 3

Công ước này không áp dụng khi tội phạm chỉ được thực hiện trong phạm vi một quốc gia, người bị coi là phạm tội là công dân của quốc gia đó và hiện đáng có mặt trên lãnh thổ của quốc gia đó và không quốc gia nào khác có cơ sở để thực hiện quyền tài phán theo quy định tại khoản 1 hoặc khoản 2 Điều 7, trừ khi các quy định của các điều từ Điều 12 đến Điều 16 được áp dụng đối với những trường hợp đó, khi thích hợp

Điều 4

Mỗi quốc gia thành viên phải thực hiện các biện pháp cần thiết để:

a) Quy định các tội phạm nói tại Điều 2 là các tội phạm hình sự trong pháp luật trong nước của mình;

b) Quy định các hình phạt thích đáng đối với các tội phạm đó có tính đến tính chất nghiêm trọng của tội phạm

Điều 5

1 Mỗi quốc gia thành viên phải thực hiện các biện pháp cần thiết phù hợp với các nguyên tắc pháp luật trong nước của mình để bảo đảm một pháp nhân có trụ sở đặc trong lãnh thổ của mình, hoặc được thành lập theo pháp luật trong nước của mình phải chịu trách nhiệm khi người có trách nhiệm quản lý hoặc kiểm soát pháp nhân đó thực hiện với tư cách đó một tội phạm nói tại Điều 2 Trách nhiệm này có thể là trách nhiệm hình sự, trách nhiệm dân sự hoặc trách nhiệm hành chính

2 Trách nhiệm này không loại trừ trách nhiệm hình sự của những cá nhân

đã thực hiện tội phạm

3 Cụ thể là mỗi quốc gia thành viên phải bảo đảm rằng các pháp nhân chịu trách nhiệm theo khoản 1 nói trên phải chịu các chế tài hình sự, dân sự hoặc hành chính nghiêm khắc, thích đáng và có tính răn đe Các chế tài này có thể bao gồm cả hình phạt tiền

Điều 6

Mỗi quốc gia thành viên phải thực hiện các biện pháp cần thiết, kể cả banhành pháp luật trong nước nếu thích hợp, nhằm bảo đảm rằng: trong mọi trường hợp các hành vi phạm tội thuộc phạm vi Công ước này đều không thể biện minh

Trang 5

5

được vì lý do chính trị, triết học, hệ tư tưởng, chủng tộc, sắc tộc, tôn giáo hay những lý do khác

Điều 7

1 Mỗi quốc gia thành viên phải áp dụng các biện pháp cần thiết để xác lập quyền tài phán của mình đối với các tội phạm nói tại Điều 2 nếu:

a) Tội phạm được thực hiện trên lãnh thổ của quốc gia đó;

b) Tộj phạm được thực hiện trên tàu thuỷ treo cờ của quốc gia đó hoặc trên tàu bay được đăng ký theo pháp luật của quốc gia đó vào thời điểm phạm tội;

c) Tội phạm do công dân của quốc gia đó thực hiện

2 Mỗi quốc gia thành viên cũng có thể xác lập quyền tài phán của mình đối với bất kỳ tội phạm nào nói trên nếu:

a) Tội phạm đó được thực hiện nhằm hoặc dẫn đến việc thực hiện một tội nói tại điểm a hoặc điểm b khoản 1 Điều 2 trong lãnh thổ của quốc gia đó hoặc để chống lại công dân của quốc gia đó;

b) Tội phạm đó được thực hiện nhằm hoặc dẫn đến việc thực hiện một tội phạm nói tại điểm a hoặc điểm b khoản 1 Điều 2, để phá hoại trang thiết bị nhà nước hoặc Chính phủ của quốc gia đó ở nước ngoài, bao gồm cả trụ sở ngoại giao hoặc lãnh sự của quốc gia đó;

c) Tội phạm đó được thực hiện nhằm hoặc dẫn đến việc thực hiện một tội nói tại điểm a hoặc điểm b khoản 1 Điều 2 nhằm mục đích ép buộc quốc gia đó phải làm hoặc không làm một việc gi;

d) Tội phạm do người không có quốc tịch thường trú trên lãnh thổ của quốc gia đó thực hiện;

e) Tội phạm được thực hiện trên tàu bay do Chính phủ của quốc gia đó vận hành

3 Khi phê chuẩn, chấp nhận, phê duyệt hoặc gia nhập Công ước này, mỗi quốc gia thành viên phải thông báo cho Tổng Thư ký Liên hợp quốc về quyền tài phán mà quốc gia thành viên đó đã xác lập theo khoản 2 Nếu có thay đổi gì về quyền tài phán này, thì quốc gia thành viên liên quan phải thông báo ngày cho Tổng Thư ký Liên hợp quốc

4 Mỗi quốc gia thành viên cũng phải áp dụng các biện pháp cần thiết để xác lập quyền tài phán của mình đối với các tội phạm nói tại Điều 2 trong trường hợp người bị coi là phạm tội có mặt trong lãnh thổ của mình và quốc gia đó không dẫn

độ người này cho các quốc gia thành viên khác đã xác lập quyền tài phán theo khoản 1 và khoản 2 Điều này

Trang 6

6

5 Khi có hai hay nhiều quốc gia thành viên cho rằng mình có quyền tài phán đối với các tội phạm nói tại Điều 2, thì quốc gia thành viên hữu quan phải cố gằng phối hợp hành động của mình một cách thích hợp, đặc biệt là liên quan đến điều kiện truy tố và các thủ tục tương trợ tư pháp

6 Trên tinh thần tuân thủ các quy phạm chung của pháp luật quốc tế, Công ước này không loại trừ việc thực hiện quyền tài phán về hình sự do quốc gia thành viên xác lập theo pháp luật trong nước của mình

Điều 8

1 Mỗi quốc gia thành viên, phù hợp với các nguyên tắc pháp luật trong nước của mình, phải thực hiện các biện pháp để xác minh, phát hiện và phong toả hoặc thu giữ tiền bạc được sử dụng hoặc được cung cấp nhằm thực hiện các tội phạm nói tại Điều 2 cũng như tài sản có nguồn gốc từ các tội phạm này để có thể tiến hành tịch thu

2 Mỗi quốc gia thành viên, phù hợp với các nguyên tắc pháp luật trong nước của mình, phải thực hiện các biện pháp cần thiết để tịch thu tiền bạc được sử dụng hoặc phân phát để thực hiện các tội phạm nói tại Điều 2 và tài sản có nguồn gốc từ các tội phạm này

3 Mỗi quốc gia thành viên hữu quan có thể xem xét việc ký kết thoả thuận về chia sẻ với quốc gia thành viên khác số tiền thu được từ tài sản bị tịch thu nói tại Điều này trên cơ sở thường xuyên hoăc theo từng vụ việc

4 Mỗi quốc gia thành viên phải xem xét thiết lập cơ chế sử dụng tiền thu được từ tài sản bị tịch thu nói tại Điều này để bồi thường cho các nạn nhân của tội phạm nói tại điểm a hoặc điểm b khoản 1 Điều 2 hoặc cho gia đình họ

5 Các quy định của Điều này phải được thực hiện mà không gây phương hại đến quyền của các bên thứ ba ngay tình

Điều 9

1 Khi nhận được thông tin là người đã thực hiện hoặc bị coi là đã thực hiện tội phạm nói tại Điều 2 có thể đang có mặt trên lãnh thổ quốc gia mình, quốc gia thành viên hữu quan phải thực hiện các biện pháp cần thiết theo pháp luật trong nước để điều tra sự việc nêu trong thông tin này

2 Khi hoàn cảnh yêu cầu, quốc gia thành viên nơi người phạm tội hoặc người bị coi là phạm tội đang có mặt phải thực hiện các biện pháp thích hợp theo pháp luật trong nước của mình để bảo đảm sự có mặt của người đó cho mục đích truy tố hoặc dẫn độ

3.Người nào bị áp dụng biện pháp nói tại khoản 2 phải được quyền:

Trang 7

7

a) Liên lạc ngay với đại diện thích hợp gần nhất của quốc gia mà người đó là công dân hoặc quốc gia mà theo các căn cứ khác có quyền bảo vệ các quyền của người đó hoặc quốc gia nơi người đó thường trú, nếu người đó là người không có quốc tịch;

b) Được đại diện của quốc gia nói trên đến thăm;

c) Được thông báo về các quyền theo điểm a và b

4 Các quyền quy định tại khoản 3 phải được thực hiện phù hợp với pháp luật

và các quy định khác của quốc gia thành viên mà trên lãnh thổ của quốc gia đó người phạm tội hoặc người bị coi là phạm tội đang có mặt, với điều kiện là pháp luật và các quy định nói trên phải tạo điều kiện cho việc thực hiện đầy đủ mục đích của các quyền dánh cho người đó theo khoản 3

5 Các quy định tại khoản 3 và khoản 4 không được làm phương hại đến quyền của bất kỳ quốc gia thành viên nào đòi xác lập quyền tài phán theo điểm b khoản 1 hoặc điểm b khoản 2 Điều 7 được mời Uỷ ban Chữ thập đỏ quốc tế liên lạc

và thăm người bị coi là phạm tội

6 Khi giam giữ một người theo Điều này, quốc gia thành viên phải thông báo ngay, trực tiếp hoặc thông qua Tổng Thư ký Liên hợp quốc, cho các quốc gia thành viên đã xác lập quyền tài phán của mình theo khoản 1 và khoản 2 Điều 7 và cho bất

kỳ quốc gia nào có quan tâm, nếu quốc gia đó thấy cần thiết, về việc người đó bọ giam giữ và về những hoàn cảnh yêu cầu phải giam giữ Quốc gia tiến hành điều tra nói tại khoản 1 phải thông báo ngay kết luận điều tra cho các quốc gia nêu trên và phải nói rõ là quốc gia đó có ý định thực hiện quyền tài phán hay không

Điều 10

1 Nếu không dẫn độ người bị coi là phạm tội đang có mặt trên lãnh thổ của mình trong trường hợp Điều 7 được áp dụng, thì quốc gia thành viên có nghĩa vụ chuyển ngay vụ việc cho cơ quan có thẩm quyền của quốc gia đó để truy tố theo thủ tục tố tụng phù hợp với pháp luật của mình mà không có ngoại lệ nào, bất kể tội phạm đã được thực hiện trên lãnh thổ của quốc gia đó hay không Các cơ quan có thẩm quyền nói trên phải ra quyết định theo đúng thủ tục như đối với một tội phạm nghiêm trọng theo pháp luật trong nước của quốc gia đó

2 Nếu theo pháp luật trong nước, quốc gia thành viên chỉ được phép dẫn độ hoặc giao nộp công dân của mình với điều kiện người đó phải được trả về quốc gia

đó để thi hành bản án là kết quả của việc xét xử hay thủ tục tố tụng mà theo đó đã

có yêu cầu dẫn độ hoặc giao nộp người này và quốc gia đó và quốc gia yêu cầu dẫn

độ đồng ý về điều kiện này và các điều khoản khác mà họ cho là thích hợp, việc

Trang 8

8

dẫn độ hay giao nộp có điều kiện như vậy sẽ là đủ để không phải thực hiện tiếp nghĩa vụ nêu trong khoản 1 nữa

Điều 11

1 Các tội phạm nói tại Điều 2 phải được coi là tội phạm có thể bị dẫn độ trong tất cả các điều ước về dẫn độ đang có hiệu lực giữa các quốc gia thành viên trước khi Công ước này có hiệu lực Các quốc gia thành viên cam kết coi những tội phạm nói trên là tội phạm có thể bị dẫn độ trong tất cả các điều ước về dẫn độ sẽ được ký kết giữa các quốc gia đó

2 Nếu một quốc gia thành viên đòi hỏi việc dẫn độ phải trên cơ sở một điều ước hiện hành nhận được yêu cầu dẫn độ của một quốc gia thành viên khác trong khi giữa hai quốc gia chưa có điều ước nào về dẫn độ, thì quốc gia được yêu cầu, theo sự lựa chọn của mình, có thể coi Công ước này là cơ sở pháp lý cho việc dẫn

độ đối với các tội phạm nói tại Điều 2 Việc dẫn độ phải được thực hiện theo các điều kiện khác được quy định trong pháp luật của quốc gia được yêu cầu

3 Các quốc gia thành viên không đòi hỏi việc dẫn độ phải trên cơ sở một điều ước hiện hành công nhận các tội pham nói tại Điều 2 là tội phạm có thể bị dẫn

độ giữa các quốc gia đó, trong đó việc dẫn độ phải được tiến hành theo các điều kiện được quy định trong pháp luật của quốc gia được yêu cầu

4 Trong trường hợp cần thiết và để thực hiện việc dẫn độ giữa các quốc gia thành viên, các tội phạm nói tại Điều 2 phải được coi là được thực hiện không những ở địa điểm xảy ra tội phạm mà còn trên lãnh thổ của các quốc gia đã xác lập quyền tài phán theo quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều 7

5 Các quy định trong tất cả các điều ước và các dàn xếp về dẫn độ giữa các quốc gia thành viên đối với các tội phạm nói tại Điều 2 sẽ được coi là đã được sửa đổi giữa các quốc gia thành viên cho phù hợp với Công ước này

Điều 12

1 Các quốc gia thành viên phải dành cho nhau sự hỗ trợ rộng rãi nhất có thể được liên quan đến điều tra hình sự, các thủ tục tố tụng hình sự hoặc dẫn độ đối với các tội phạm nói tại Điều 2, kể cả việc giúp đỡ để có được những chứng cứ mà quốc gia đó đang cần thiết cho việc tiến hành các thủ tục tố tụng

2 Các quốc gia thành viên không được từ chối yêu cầu tương trợ tư pháp vì

lý do bí mật ngân hàng

3 Nếu không có sự đồng ý trước của bên được yêu cầu, bên yêu cầu không được chuyển giao hay sử dụng những thông tin hoặc chứng cứ do bên được yêu cầu

Trang 9

9

cung cấp cho việc truy tố, điều tra hoặc các thủ tục tố tụng nhưng không nêu trong yêu cầu

4 Mỗi quốc gia thành viên có thể xem xét thiết lập cơ chế để chia sẻ với các quốc gia thành viên khác thông tin hoặc chứng cứ cần thiết cho việc xác định trách nhiệm hình sự, dân sự hoặc hành chính theo Điều 5

5 Các quốc gia thành viên phải thực hiện nghĩa vụ nói tại khoản 1 và khoản

2 phù hợp với các điều ước hoặc dàn xếp khác có thể có giữa các quốc gia đó về tương trợ tư pháp hoặc về trao đổi thông tin Trong trường hợp không có các điều ước hoặc các dàn xếp nói trên, thì các quốc gia thành viên phải hỗ trợ nhau phù hợp với pháp luật của các quốc gia đó

Điều 13

Để thực hiện việc dẫn độ hoặc tương trợ tư pháp, không một tội phạm nào nói tại Điều 2 được coi là tội phạm tài chính Vì vậy, các quốc gia thành viên không được từ chối yêu cầu dẫn độ hoặc tương trợ tư pháp chỉ vì lý do có liên quan đến tội phạm tài chính

Điều 14

Để thực hiện việc dẫn độ hoặc tương trợ tư pháp, không một tội phạm nào nói tại Điều 2 được coi là một tội phạm chính trị hoặc tội phạm liên quan đến chính trị hoặc tội phạm xuất phát từ động cơ chính trị Vì vậy, một yêu cầu dẫn độ hoặc tương trợ tư pháp được đưa ra trên cơ sở các tội phạm đó không thể bị từ chối với

cơ sở duy nhất là tội phạm có liên quan đến tội phạm chính trị hoặc tội phạm dính líu đến tội phạm chính trị hoặc tội phạm xuất phát từ động cơ chính trị

Điều 15

Không quy định nào của Công ước này được giải thích là áp đặt nghĩa vụ dẫn

độ hoặc tương trợ tư pháp nếu quốc gia thành viên được yêu cầu có lý do chắc chắn

để cho rằng yêu cầu dẫn độ đối với tội phạm nói tại Điều 2 hoặc yêu cầu tương trợ

tư pháp đối với tội phạm đó là nhằm mục đích truy tố hay trừng phạt một người vì

lý do chủng tộc, tôn giáo, quốc tịch, nguồn gốc sắc tộc hoặc chính kiến của người

đó hoặc có lý do chắc chắn để cho rằng việc chấp nhận yêu cầu đó sẽ làm phương hại đến tình trạng của người đó vì bất kỳ lý do nào nêu trên

Điều 16

1 Người đang bị giam giữ hoặc đang chấp hành hình phạt trên lãnh thổ của một quốc gia thành viên, được yêu cầu có mặt ở một quốc gia thành viên khác để

Trang 10

10

nhận dạng, làm chứng hoặc hỗ trợ bằng cách khác cho việc thu thập bằng chứng để điều tra hoặc truy tố những tội phạm nói tại Điều 2 có thể được chuyển giao nếu có

đủ các điều kiện sau đây:

a) Người đó tự nguyện bày tỏ sự đồng ý của mình;

b) Các cơ quan có thẩm quyền của cả hai quốc gia đồng ý, trên cơ sở các điều kiện mà các quốc gia cho là thích hợp

2 Vì các mục đích của Điều này:

a) Quốc gia nơi người đó được chuyển giao đến có thẩm quyền và nghĩa vụ giam giữ người đó, trừ khi quốc gia chuyển giao người đó có yêu cầu hay cho phép khác;

b) Quốc gia nơi người đó được chuyển giao đến phải thực hiện ngay nghĩa vụ trao trả người đó cho quốc gia đã chuyển giao để tiếp tục tạm giữ theo thoả thuận trước đó hoặc theo thoả thuận khác của các cơ quan có thẩm quyền của hai quốc gia;

c) Quốc gia nơi người đó được chuyển giao đến không được yêu cầu quốc gia đã chuyển giao người đó tiến hành thủ tục dẫn độ để trao trả người đó;

d) Người được chuyển giao sẽ được chứng nhận là vẫn thi hành án tại quốc gia chuyển giao trong thời gian bị giam giữ tại quốc gia mà người đó được chuyển đến

3 Trừ khi có sự đồng ý của quốc gia thành viên mà từ đó một người sẽ được chuyển giao theo Điều này, người bị chuyển giao, bất kể có quốc tịch nước nào, sẽ không bị truy tố hoặc bắt giữ hoặc phải chịu bất kỳ hạn chế nào về tự do cá nhân của mình trên lãnh thổ của quốc gia nơi người đó được chuyển đến vì bất kỳ hành

vi hay sự kết án nào có trước khi người đó rời khỏi lãnh thổ của quốc gia mà từ đó người nói trên được chuyển giao

Điều 17

Bất kỳ người nào bị giam giữ hoặc phải chịu biện pháp khác hoặc phải chịu các thủ tục tố tụng được thực hiện theo Công ước này phải được bảo đảm sự đối xử công bằng, kể cả việc được hưởng mọi quyền theo pháp luật của quốc gia nơi người đó đang có mặt và theo quy định của pháp luật quốc tế, kể cả luật nhân quyền quốc tế

Điều 18

1 Các quốc gia thành viên phải hợp tác trong việc phòng ngừa các tội phạm nói tại Điều 2 thông qua việc áp dụng mọi biện pháp thực tế, trong đó, ngoài những biện pháp khác, có việc sửa đổi, bổ sung, ban hành mới pháp luật trong nước, nếu

Ngày đăng: 29/10/2021, 23:21

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w