Hoà thượng này hơi ngừng lại một lát rồi nói tiếp: - Nhưng chuyện vị tiểu thí chủ kia miệt thị bản tự thì chúng ta không thể bỏ qua!. L∙o hỏi ngưng một lát rồi nói với hòa thượng to lớn:
Trang 1Hồi thứ bẩyThiếu Lâm kinh biến
ang chủ Cái Bang - Hoắc Minh Phong kêu thất thanh:
- Sao lại có chuyện như thế?
Thôi Đại Công cũng tiếp lời:
- Đại hoà thượng, ngươi nói thật không?
Hòa thượng chấp tay, nói:
-Đệ tử phật môn đương nhiên là không dám nói dối lừa người!
Cát Uy dịch mục quang nhìn qua Hoắc Minh Phong và nói:
- Bang chủ, xem ra quả thực là có người làm khó bản bang rồi!
Hoắc Minh Phong nói:
- Khá lắm! Bản toà cũng muốn xem kẻ đó là nhân vật nào?
L∙o quét đôi tinh quang nhìn qua bốn hòa thượng rồi nói tiếp:
- Đương kim thế gian chỉ có một Bang chủ Cái Bang là Hoắc mỗ, phiền các vị đại sưmau thông báo với Nhập Vân Chưởng môn, nói rằng có Hoắc mỗ theo hẹn mà đến!
Hòa thượng cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Chuyện này mới thật là kỳ quái
Hòa thượng có thân hình lực sĩ đứng bên cạnh tiếp lời:
- Không sai, chuyện này quả thất rất kỳ quái, trông mấy vị này khí thế bất phàm,không giống hạng người bại hoại
Hòa thượng ốm gật đầu, nói:
- Sư đệ, chúng ta phải thương lượng một chút
Hòa thượng to lớn nói:
- Sư huynh, chúng ta có cần đi thông báo không? Có thể Có hiểu lầm trong chuyệnnày rồi!
Hòa thượng ốm trầm ngâm một lát rồi nói:
- Hiểu lầm thì chưa chắc nhưng tất nhiên là có thật có giả rồi!
Hòa thượng to lớn phá lên cười rồi nói:
- Ai là thật?
Hòa thượng ốm lắc đầu, nói:
- Ai mà biết được?
An Tiểu Bình không nhịn được nên lớn tiếng nói:
- Đương nhiên vị này là thật rồi! Lẽ nào các vị không có mắt?
Hòa thượng to lớn nói:
B
Trang 2H ậu Thiên Hạc Phổ N guyên tác: Ngoạ Long Sinh D ịch giả:Khuyết danh
-95 Tiểu thí chủ là đồng bọn với bọn họ thì làm sao nói bần tăng tin được?
An Tiểu Bình nói:
- Vậy làm thế nào đại sư mới tin?
Hòa thượng ốm mỉm cười, nói:
- Rất đơn giản, các vị lui xuống núi chờ Chưởng môn của bổn tự điều tra rõ mọichuyện rồi h∙y trở lên
Hoắc Minh Phong nộ khí quát lớn:
- Nói bậy! Làm sao có kẻ giả mạo l∙o phu được? Chỉ sợ rằng các ngươi rắp tâm làmkhó người khác đấy thôi!
Hòa thượng to lớn nói:
- Thí chủ xem tăng nhân của Thiếu Lâm tự như hạng bại hoại trên giang hồ chăng?
An Tiểu Bình lạnh lùng tiếp lời:
- Ta thấy cũng chẳng khác là bao!
Hòa thượng ốm nghiêm túc nói:
- Tiểu thí chủ to gan khinh thị tăng lữ của Thiếu Lâm tự mà không sợ thanh quy giớiluật của bổn tự trừng trị chăng?
An Tiểu Bình thản nhiên nói:
- Thanh quy giới luật của các vị thì có can hệ gì đến ta?
Hòa thượng ốm nói:
- Buộc thí chủ vào bổn tự l∙nh tội, sao lại nói vô can?
An Tiểu Bình nhìn qua Phương Tuyết Nghi rồi nói:
- Phương huynh, chuyện này thật không?
Phương Tuyết Nghi gật đầu, nói:
- Vị đại sư này nói không sai, Thiếu Lâm tự l∙nh đạo võ lâm nên đích thực là khôngcho phép người ngoài vu tội cho mình!
An Tiểu Bình nói:
- Phương huynh, nếu tại hạ không nhận tội thì sao?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Tăng lữ Thiếu Lâm sẽ truy bắt hiền đệ!
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Bọn họ muốn truy bắt à? Dựa vào bốn hòa thượng chẳng ra gì này chăng?
Phương Tuyết Nghi biết là nàng thuận miệng nói ra một cách vô tâm nhưng như thế là
đắc tội với tăng lữ Thiếu Lâm tự rồi Do vậy, chàng đành gượng cười, nói:
- Hiền đệ, chúng ta là khách từ xa tới, tốt nhất là chớ làm cho chủ nhân tức giận mớiphải!
An Tiểu Bình trầm ngâm một lát rồi bỗng nhiên phá lên cười khanh khách một tràngrồi nói:
Trang 3- Phương huynh, nếu không muốn tiểu đệ gây sự thì cứ để mặc bọn họ vậy!
Tuyết Nghi chỉ mỉm cười mà không nói gì thêm
Lúc này Thôi Đại Công hắng giọng rồi nói với bốn vị hòa thượng:
- Trong thiên hạ chỉ có một Bang chủ Cái Bang, sao bốn vị đại sư không vào thôngbáo cho Nhập Vân đại sư một tiếng và bảo kẻ giả mạo cũng ra gặp một thể?
Hòa thượng ốm nhìn qua hòa thượng to lớn rồi nói:
- Sư huynh, l∙o thí chủ này nói cũng có lý đấy!
Hòa thượng to lớn, gật đầu nói:
- Không sai, tốt nhất là chúng ta mời Tri Khách sư thúc rồi
Hoà thượng này hơi ngừng lại một lát rồi nói tiếp:
- Nhưng chuyện vị tiểu thí chủ kia miệt thị bản tự thì chúng ta không thể bỏ qua!
Hai hòa thượng từ đầu đến giờ chưa nói một lời, lúc này bỗng nhiên cất bước tiến vềphía An Tiểu Bình Một hòa thượng có thân hình cao to, tướng mạo hùng mạnh, còn hòathượng kia có thần thái nhợt nhạt tựa như người mang đại bệnh lâu ngày
Hòa thượng cao to bước đến trước mặt An Tiểu Bình rồi lớn tiếng quát:
- Tiểu thí chủ, người tự đi nhận tội hay muốn bần tăng dùng chân tay để mời?
An Tiểu Bình thản nhiên mỉm cười, nói:
- Cái gì? Hòa thượng ngươi muốn động thủ với ta à?
Hòa thượng cao to lạnh lùng nói:
- Bần tăng không muốn tranh c∙i với ngươi! Nếu ngươi muốn ít nếm mùi đau khổ thìtốt nhất là h∙y ngoan ngo∙n đi nhận tội!
An Tiểu Bình phá lên cười khanh khách rồi nói:
- Hòa thượng ngươi đang nằm mộng chăng?
Hòa thượng cao to nháy mắt với hòa thượng xanh xao rồi bỗng nhiên cả hai tungngười bước tới trước An Tiểu Bình
Phương Tuyết nghi cũng đứng cạnh bên An Tiểu Bình nhưng chàng không có ý xuấtthủ, thì ra chàng cũng muốn xem thử võ công của An Tiêu Bình như thế nào?
Hai hòa thượng bất ngờ tập kích nhưng Tiêu Bình xem như chẳng có chuyện gì, nàngmỉm cười và chờ hai hòa thượng xuất thủ chụp vào vai mình thì mới lạnh lùng nói:
- Hai hòa thượng các ngươi thật là không biết xấu hổ, h∙y cút đi cho ta
Chỉ thấy song thủ của nàng khẽ động thì hai hoà thượng kia đ∙ tựa như hai quả cầulăn tròn ra ngoài xa Hữu thủ của hai hòa thượng đều buông xuôi, tỏ rằng là đ∙ thọ thương!Hoắc Minh Phong kinh ngạc kêu lên
- Kình khí của vị l∙o đệ này quả nhiên là lợi hại
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Bang chủ quá khen!
Lúc này hòa thượng to lớn chợt biến sắc, hắn nói:
Trang 4H ậu Thiên Hạc Phổ N guyên tác: Ngoạ Long Sinh D ịch giả:Khuyết danh
-97 Tiểu thí chủ, ngươi gây ra đại họa rồi đấy!
An Tiểu Bình nói:
- Cái gì là đại hoạ, bọn chúng muốn đả thương ta mà võ công lại quá kém cỏi như thế,trong khi ta chẳng hề vung tay múa chân gì cả, lẽ nào còn phải trách ta?
Thôi Đại Công tiếp lời:
- Không sai, Thiếu Lâm tự là thái sơn bắc đẩu trong võ lâm, xưa nay khí độ quảng
đại, nhưng hôm nay l∙o phu tận mắt trông thấy chỉ toàn là hạng chẳng ra gì như thế này
L∙o hỏi ngưng một lát rồi nói với hòa thượng to lớn:
- Hòa thượng, hai đồng bọn của ngươi đ∙ bị vị An l∙o đệ này dùng cương khí chấnthương, nếu không mau hồi tự chữa trị thì hai cánh tay tất sẽ tàn phế đấy!
Hai hòa thượng to lớn và ốm đều tỏ vẻ không tin nên trì nghi mà không trả lời ngay
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Thôi l∙o tiền bối, không phải bọn họ bị cương khí phản chấn mà thọ thương đâu, bởi
lẽ v∙n bối căn bản không luyện cương khí hộ thể mà!
Thoạt tiên Phương Tuyết Nghi cũng ngỡ là nàng luyện cương khí hộ thể, bây giờ nghevậy thì buột miệng nói:
- Vậy thì hiền đệ làm thế nào đả thương bọn họ?
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Đây là bí mật của tiểu đệ, nếu là người khác hỏi thì nhất định tiểu đệ sẽ không trảlời!
Phương Tuyết Nghi liền nói:
- Nếu không tiện nói ra Thì hiền đệ không trả lời cũng chẳng sao
Tiểu Bình nói:
- Phương huynh đ∙ hỏi thì đương nhiên là tiểu đệ theo sự thật mà nói ra rồi
Nàng hỏi ngưng một lát rồi nói tiếp:
- Thực ra tiểu đệ chỉ dùng thủ pháp "đàn chỉ điểm huyệt" để điểm huyệt đạo bọn họ
mà thôi!
Tuyết Nghi ngẩn người, chàng chưa kip nói thì Hoắc Minh Phong đ∙ lên tiếng:
- An l∙o đệ, sao l∙o phu chẳng thấy ngươi xuất thủ gì cả?
Tiểu Bình nói:
- V∙n bối dấu song thủ trong tay áo rồi co ngón tay lại búng ra nên đương nhiên làmấy vị nhìn không thấy!
Hoắc Minh Phong có vẻ không tin lắm nhưng cũng không tiện truy vấn
Phương Tuyết Nghi thì bán tín bán nghi nhưng chàng cảm thấy nơi này đông người vàviệc Tiểu Bình không muốn nói ra môn võ công đó cũng là lẽ thường tình nên chàng mỉmcười, nói:
- Hiền đệ, thương thế của hai vị hòa thượng kia có nghiêm trọng lắm không?
An Tiểu Bình nói:
Trang 5- Không nặng, sau hai canh giờ thì huyệt đạo tự giải, nhưng
Bỗng nhiên nàng mỉm cười một cách thần bí rồi nói tiếp:
- Nếu không có ai biết cách phá giải được thủ pháp điểm huyệt này thì tốt nhất là
đừng vọng tưởng giải huyệt cho hai hòa thượng kia!
Thì ra lúc này hòa thượng ốm đ∙ tiến đến định giải huyệt cho hai hòa thượng đồngbọn Nhưng hắn chưa kịp đưa tay lên thì đ∙ nghe mấy câu của An Tiểu Bình vừa nói, vì vậybất giác hắn thối lui ra sau mấy bước
Hòa thượng to lớn chau mày nói:
- Tiểu thí chủ, ngươi nói sau hai canh giờ thì huyệt đạo sẽ tự giải, chuyện này thậtkhông?
Phương Tuyết Nghi thấy vậy thì không nén được tức khí, chàng trầm giọng nói:
- Các vị không nói năng gì mà chận đường như vậy thế cũng gọi là đệ tử Thiếu Lâm
- Khá lắm, bọn họ định giở trò vô lại đây
Nghĩ thế nhưng ngoài miệng chàng nói:
- Nhị vị đại sư có công hàm dưỡng thật cao thâm! Chỉ có điều tại hạ chẳng có đượckhả năng nhẫn nại như các vị
Lời chưa dứt thì đột nhiên chàng tung người tới trước, hữu thủ chụp về phía hòathượng to lớn, đồng thời miệng quát:
- Đ∙ nói tốt không được thì tại hạ đành đắc tội vậy!
Hòa thượng này thấy đối phương nhắm vào mạch môn của mình mà chụp thì hừ mộttiếng rồi trở tay chụp lại vào cổ tay đối phương Hắn xuất thủ cũng có mấy thành hoả hầunhưng đáng tiếc là đ∙ chọn sai đối thủ, trảo thủ của Tuyết Nghi đi được nữa đường thì bỗngnhiên biến thế và điểm ngay vào Kiên Tĩnh huyệt của đối phương
Hòa thượng to lớn chợt biến sắc, hắn định lách người thối lui nhưng đ∙ quá muộn, chỉlực của Phương Tuyết Nghi vừa phát thì toàn thân hòa thượng này đứng yên bất động nhưpho tượng
Trang 6H ậu Thiên Hạc Phổ N guyên tác: Ngoạ Long Sinh D ịch giả:Khuyết danh Hòa thượng ốm không ngờ trình độ võ công của Tuyết Nghi cao cường như thế nênhắn ngẩn người một lúc rồi mới nói:
-99 Quả nhiên là tiểu thí chủ có năng lực hơn người nhưng bần tăng không tin là thí chủ
có thể tiến lên được Thiếu Lâm tự
Lời chưa dứt thì hắn vung quyền đánh tới ngay
Tuyết Nghi thấy vậy thì mỉm cười, chàng nhẹ nhàng vung hữu thủ lên rồi bình thản
đẩy ra một chưởng Một chưởng rất ư là nhẹ nhàng nhưng lực đạo uy m∙nh đến độ bìnhsinh hòa thượng ốm này chưa từng được thấy bao giờ Chỉ nghe hắn kêu một tiếng thê thảmrồi thổ huyết tươi và cuối cùng là ng∙ lăn ra đất
Phương Tuyết Nghi quay sang nói với Hoắc Minh Phong:
- Hoắc bang chủ, chúng ta không cần bọn họ thông báo nữa rồi!
Tống Phù không chờ Hoắc Minh Phong trả lời, l∙o đ∙ sải bước tiến lên Thiếu Lâm tự.Hoắc Minh Phong không ngờ Tuyết Nghi xuất thủ có uy lực như thế nên bất giácsững người một lúc rồi mới nói:
- Tiểu huynh đệ, chưởng lực của ngươi khiến l∙o phu vô cùng thán phục
L∙o hỏi ngưng lại rồi nói tiếp:
- Chúng ta xông lên Thiên Phúc Địa Môn thế này sợ rằng sẽ kích động chúng tăngcủa Thiếu Lâm tự thôi! Lát nữa nếu tăng nhân Thiếu Lâm tự trách hỏi chuyên này thìPhương l∙o đệ không cần lên tiếng, cứ để l∙o phu đảm nhận, được chứ?
Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:
- Bang chủ, v∙n bối đến đây tuy là tương trợ cho Thiếu Lâm nhưng v∙n bối khôngphải là người sợ chuyện, nên đành tâm l∙nh hảo ý của bang chủ thôi!
Hoắc Minh Phong thấy chàng cự tuyệt thì đành gượng cười, nói:
- Phương l∙o đệ không quen biết nhiều tăng lữ Thiếu Lâm tự nên l∙o phu có ý muốnlàm sạch chút tiểu tiết vừa rồi cho đôi bên mà thôi! Bây giờ l∙o đệ ngươi đ∙ nói vậy thì l∙ophu còn biết nói gì nữa?
Nói đoạn l∙o phá lên cười một tràng rồi phóng bước lên Thiếu Lâm tự
Quần hùng lần lượt cất bước theo sau, khi bước qua chỗ hòa thượng ốm nằm dưới đấtthì Cát Uy lấy ra một viên hoàn đan chuyên trị nội thương bỏ vào miệng hòa thượng này
Tuyết Nghi thấy vậy thì rất cảm động, chàng thầm nghĩ:
- Không ngờ người thâm trầm như Cát Uy mà tâm địa lại nhân từ như vậy!
Chàng đang suy nghĩ thì chợt nghe An Tiểu Bình nói:
- Phương huynh, chúng ta cũng đi thôi!
Phương Tuyết Nghi nhìn lên thì thấy bọn Tống Phù và bang chủ Cái Bang đ∙ đi rất xanên gượng cười, nói:
- Hiền đệ, chúng ta mau đuổi theo bọn họ để cùng nhập tự
Hai người lập tức phóng bước truy theo
An Tiểu Bình vừa lướt đi vừa khẽ nói:
Trang 7- Tiểu đệ sợ bọn họ phát hiện ra thôi!
Tuyết Nghi nói:
Thôi Đại Công đứng trước Tống Phù nên vừa thấy l∙o hòa thượng xuất hiện thì l∙o vớicung thủ hành lễ và nói:
- Xin chào đại sư!
L∙o hòa thượng chấp tay giữa ngực, nói:
- A di đà phật, có phải các vị vừa gọi cửa không?
Thôi Đại Công nói:
- Không sai!
Phương Tuyết Nghĩ thầm nghĩ:
- Tại sao bọn họ lại không biết l∙o hòa thượng này?
L∙o hòa thượng nhìn Thôi Đại Công một lúc rồi lạnh lùng tiếp lời:
- L∙o thí chủ có biết đây là nơi nào không?
Thôi Đại Công ngạc nhiên, l∙o nói:
- Thiếu Lâm tự!
L∙o hoà thương lại niệm phật hiệu rồi nói:
- L∙o thí chủ đ∙ biết là Thiếu Lâm tự mà tại sao lại có hành động ngang ngược nhưvậy?
Thôi Đại Công nói:
- L∙o phu có gì là ngang ngược đâu?
L∙o hòa thượng nói:
- Tự tiện xông lên sơn môn mà không phải là ngang ngược à?
Thôi Đại Công phá lên cười một tràng rồi hỏi:
- Đại sư có phải là tăng lữ của Thiếu Lâm tự không vậy?
Trang 8H ậu Thiên Hạc Phổ N guyên tác: Ngoạ Long Sinh D ịch giả:Khuyết danh
-101 -Quả nhiên là Thôi Đại Công không biết người này, trông tình thế thì hình như HoắcMinh Phong và Tống Phù cũng không biết
L∙o tăng trầm ngâm một lát rồi nói:
- Đương nhiên l∙o nạp là môn hạ của Thiếu Lâm tự rồi! Nếu không thì làm sao có thể
ở đây nói chuyện với các vị
Thôi Đại Công tiếp lời:
- Trông đại sư rất lạ, l∙o phu quen biết không ít tăng lữ Thiếu Lâm tự nhưng xưa naychưa gặp đại sư bao giờ?
L∙o tăng thản nhiên mỉm cười, nói:
- Lâu nay l∙o nạp ở chốn điền viên, rất ít lên Tung Sơn nên các vị không biết cũngchẳng có gì kỳ lạ!
Thôi Đại Công à một tiếng rồi nói:
- Thì ra là như vậy
Bỗng nhiên Tống Phù bước lên trước cung thủ hỏi:
- Xin hỏi đại sư xưng hô thế nào?
L∙o tăng nhìn Tống Phù hồi lâu rồi nói:
- Nhập Thánh đại sư
Tống Phù hỏi tiếp:
- Nhập Vân chưởng môn là người thế nào của đại sư?
Nhập Thánh đại sư nói:
- Chưởng môn nhân là tam sư đệ của l∙o nạp!
Tống Phù lại cung thủ hành lễ và nói:
- Nói vậy, đại sư là vị cao tăng đ∙ nhường ngôi vị chưởng môn để sống an cư nămxưa?
Nhập Thánh đại sư chớp chớp song mục, l∙o khẽ nói:
- Chuyện xưa đ∙ qua rồi, l∙o thí chủ còn nhắc đến làm gì?
Bỗng nhiên l∙o nhớ đến điều gì nên hỏi trầm ngâm một lát rồi nói:
- Tôn tánh đại danh của l∙o thí chủ xưng hô thế nào, làm sao biết được chuyện nămxưa của l∙o nạp?
Tống Phù nói:
- Tại hạ là Tống Phù!
Nhập Thánh đại sư suy nghĩ rồi nói:
- L∙o nạp xuất gia từ nhỏ, tuy gửi thân chốn sư môn nhưng xưa nay không qua lại vớinhân vật võ lâm, đó cũng chính là lý do mà năm xưa không dám tiếp nhận chức vị chưởngmôn Tống thí chủ đ∙ biết chuyện xưa của l∙o nạp thì nhất định phải là nhân vật có danhvọng trong võ lâm?
Tống Phù nói:
Trang 9Không dám, đại sư quá lời rồi!
Lúc này Phương Tuyết Nghi mới hiểu rõ vì sao mấy vị tiền bối này không biết l∙otăng Nhập Thánh kia, thì ra vị đại sư kia xưa nay không hề lại v∙ng với nhân vật võ lâm
Tống Phù chỉ qua Thôi Đại Công bên cạnh và nói:
- Đại sư, vị này là trưởng l∙o của Cái Bang, danh hiệu là Ô Y Thần Tẫu Thôi ĐạiCông!
Thôi Đại Công với cung thủ, nói:
- Thôi mỗ cũng đ∙ nghe thịnh đức của đại sư từ lâu!
Nhập Thánh đại sư chấp tay niệm phật hiệu rồi nói:
- L∙o nạp bất tài nên giả chết nhượng hiền, đây vốn là chuyện nội bộ, thí chủ nhắc lạikhiến l∙o nạp hổ thẹn vô cùng!
L∙o ngưng lại rồi quét mục quang nhìn qua quần hùng một lượt
Phương Tuyết Nghi cảm thấy hai đạo thần quang của l∙o tăng như nhiếp hồn khiến
đối phương không dám nhìn lại Bất giác chàng thầm nghĩ:
- Huyền công nội lực của vị đại sư này thật là tinh ảo
Vừa nghĩ đến đây thì chợt nghe Nhập Thánh đại sư nói:
- L∙o thí chủ, mấy vị thí chủ này là người thế nào?
Thôi Đại Công mỉm cười, nói:
- Vị này là bang chủ Cái Bang!
Nhập Thánh đại sư ngạc nhiên hỏi lại:
- Bang chủ Cái Bang?
Hoắc Minh Phong liền cung thủ nói:
- Tại hạ Hoắc Minh Phong, xin tham kiến đại sư!
Nhập Thánh đại sư chau mày nói:
- Chuyện này kỳ quái rồi!
Hoắc Minh Phong cung thủ, nói:
- Thiên hạ chỉ có một vị bang chủ Cái Bang chính là Hoắc mỗ bất tài này!
Nhập Thánh đại sư nói:
- Như vậy thì l∙o nạp cảm thấy mơ hồ rồi!
Hoắc Minh Phong lạnh lùng tiếp lời:
- Trong tịnh thất của quý phương trượng là kẻ giả mạo, đại sư đừng để bọn chúng quamặt!
Trang 10H ậu Thiên Hạc Phổ N guyên tác: Ngoạ Long Sinh D ịch giả:Khuyết danh
-103 -Nhập Thánh đại sư nói:
- Làm sao biết người đó giả mạo? L∙o thí chủ, chuyện này l∙o nạp không phân biệt
được!
Hoắc Minh Phong ngẩn người, l∙o nói:
- Nói vậy có nghĩa đại sư cho rằng tại hạ là kẻ giả mạo chăng?
Nhập Thánh đại sư nói:
- Điều đó rất khó nói!
Cát Uy nghe vậy thì cười nhạt, xen vào:
- Đại sư là cao tăng đắc đạo, lời như vậy mà cũng nói ra được, thật khiến cho người taquá thất vọng!
Nhập Thánh chau mày hỏi:
- Thí chủ xưng hô thế nào?
Cát Uy nói:
- Tại hạ Cát Uy, là đệ tử Cái Bang!
Nhập Thánh đại sư mỉm cười, nói:
- Cát thí chủ giữ chức vị gì trong Cái Bang?
- Sợ rằng còn kém địa vị của đại sư trong Thiếu Lâm tự nhiều!
Nhập Thánh đại sư chấp tay, nói:
- Không dám, l∙o thí chủ quá khen rồi!
L∙o hơi ngưng lại rồi quay sang nói với Hoắc Minh Phong:
- Hoắc bang chủ, chuyện thí chủ có phải là bang chủ Cái Bang hay không rất dễ giảiquyết, chỉ có điều không biết người đả thương đệ tử bổn tự là vị trưởng l∙o nào trong quýbang vậy?
Hoắc Minh Phong cười ha hả rồi nói:
- Ngươi đả thương đệ tử quý tự chính là
L∙o vốn muốn nói chính là Hoắc mỗ nhưng lời vừa đến của miệng thì chợt nhớ lờidặn dò của Phương Tuyết Nghi trước đó nên bất giác ngừng lại
Phương Tuyết Nghi thấy vậy thì lập tức lên tiếng:
- Đại sư, chính v∙n bối là người đả thương đệ tử quý tự!
Nhập Thánh đại sư ngạc nhiên, l∙o nhìn Tuyết Nghi từ chân lên đầu và mỉm cười, nói:
- Là tiểu thí chủ à?
Trang 11Phương Tuyết Nghi nói:
Không sai, chính là v∙n bối!
Nhập Thánh đại sư hỏi:
- Tiểu thí chủ là đệ tử của phái nào?
Phương Tuyết Nghi lắc đầu, nói:
- V∙n bối không thuộc võ lâm cửu đại môn phái!
Nhập Thánh đại sư có vẻ không tin, l∙o nhìn qua Hoắc Minh Phong và hỏi:
- Vị tiểu thí chủ này có thật là không phải đệ tử của cửu đại môn phái không?
Hoắc Minh Phong cười ha hả một tràng rồi nói:
- Đương nhiên là không phải rồi! Nhưng nếu Hoắc mỗ nói ra lai lịch sư môn của vịthiếu hiệp này thì nhất định đại sư sẽ biết!
Nhập Thánh đại sư nói:
- Chuyện này Xưa nay l∙o nạp không lai v∙ng với nhân vật võ lâm nên lời l∙o thíchủ vừa nói có lẽ hơi thái quá rồi
Hoắc Minh Phong nói:
- Đại sư từng nghe nói về Trần Hy Chính - Trần đại hiệp bao giờ chưa?
Nhập Thánh đại sư chợt biến sắc, l∙o chấp tay niệm phật hiệu rồi nói:
- Phải chăng là Kiếm Thần Trần đại hiệp?
Hoắc Minh Phong nói:
- Khắp thế gian chỉ có một vị Kiếm Thần Trần Hy Chính nên đương nhiên là khôngthể có người khác giả mạo!
Nhập Thánh đại sư chấp tay bái Phương Tuyết Nghi rồi nói:
- Tiểu thí chủ là truyền nhân của Kiếm Thần thật à?
Phương Tuyết Nghi cung thủ nói:
- Kiếm Thần chính là tiên sư, đại sư có quen biết không?
Nhập Thánh đại sư nói:
- L∙o nạp đ∙ nghe danh Trần đại hiệp từ lâu nhưng không có duyên tương ngộ, quảthật là chuyện di hận cả đời
L∙o hơi ngưng lại rồi hỏi Phương Tuyết Nghi với vẻ ngạc nhiên:
- Tiểu thí chủ, Trần đại hiệp đ∙ quy tiên rồi chăng?
Phương Tuyết Nghi gật đầu, nói:
- Đúng vậy, tiên sư đ∙ tạ thế hồi hai tháng trước!
Nhập Thánh đại sư thở dài một hơi rồi nói:
- L∙o nạp vô duyên, kiếp này không được gặp Kiếm Thần thật là
L∙o hơi ngưng lại rồi nói tiếp:
Trang 12H ậu Thiên Hạc Phổ N guyên tác: Ngoạ Long Sinh D ịch giả:Khuyết danh
-105 -
- Tiểu thí chủ đ∙ là truyền nhân của Kiếm Thần thì chuyện đả thương nhằm đệ tử củabản tự cũng nên bỏ qua thôi!
Phương Tuyết Nghi ngạc nhiên thầm nghĩ:
- Uy dũng và nhân đức của sư phụ quả nhiên rất được võ lâm đồng đạo kính ngưỡng,ngay cả Thiếu Lâm cũng xem trọng sư phụ như thế thì ngày sau ta không thể làm bất cứchuyện gì sai trái!
Nghĩ đoạn chàng cung kính nói:
- Đại sư, v∙n bối nhất thời lỡ tay, nếu có chỗ nào đắc tội với quý tự thì v∙n bối xinnguyện chịu trừng phạt vậy!
Nhập Thánh đại sư thấy chàng khiêm tốn và lễ phép thì rất cảm động, l∙o nói:
- Tiểu thí chủ, môn quy Thiếu Lâm tự tuy nghiêm, xưa nay đệ tử Thiếu Lâm tự cũngkhông để người ngoài ức hiếp nhưng bổn tự vạn phần kính phục ân đức duy trì võ lâmchánh đạo của Kiếm Thần Trần đại hiệp, do vậy dù tiểu thí chủ có lỡ mạo phạm đến giớiluật của bổn tự thì cũng không nên để tâm!
L∙o tăng nhìn qua Hoắc Minh Phong rồi nói tiếp:
- Thí chủ đ∙ cùng đến với truyền nhân của Trần đại hiệp thì có lẽ là bang chủ CáiBang thật rồi!
Hoắc Minh Phong thầm nghĩ:
- Khá lắm, vị hòa thượng nay tin phục Trần đại hiệp như thế thì sợ rằng bên trong tất
có nguyên nhân
Nghĩ đoạn l∙o mỉm cười, nói:
- Đại sư quả nhiên là người sáng suốt! Chỉ có điều đại sư định xử trí thế nào về nhânvật giả mạo đang ở trong tịnh thất của quý tự?
Nhập Thánh đại sư không ngờ Hoắc Minh Phong hỏi câu này nên ấp úng nói:
- Chuyện này l∙o nạp nghĩ chưởng môn phương trượng tự có cách an bày, thí chủkhông cần phải lo lắng!
Hoắc Minh Phong mỉm cười, nói:
- Đại sư, Hoắc mỗ có một câu này, nói ra xin đại sư chớ trách nhé!
Nhập Thánh đại sư nói:
- Xin l∙o thí chủ cứ nói
Hoắc Minh Phong nói:
- Tuy quý tự không muốn làm khó dễ kẻ giả mạo Hoắc mỗ nhưng Hoắc mỗ thì khôngthể bỏ qua cho hắn!
Nhập Thánh đại sư không am tường chuyện giang hồ nên nghe vậy thì nhìn hỏi:
- Tại sao?
Hoắc Minh Phong đáp:
- Hoắc mỗ cho rằng người đó nhất định là hạng bất hiệu của ban bang, do vậy Hoắc
mỗ muốn vạch mặt hắn và trừng trị theo bang quy để trị chúng!