1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

Tài liệu Hậu thiên hạc phổ - tập 6 docx

19 479 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Hậu thiên hạc phổ
Tác giả Ngoạ Long Sinh
Trường học Trường Đại Học
Thể loại Tài liệu
Năm xuất bản 2025
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 19
Dung lượng 149,26 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hoắc Minh Phong mỉm cười rồi quay sang nói với Tống Phù: - Tống huynh, hiện tại Tống huynh và Phương l∙o đệ muốn đồng hành đến phương nào vậy?. Cát Uy nhìn qua Tuyết Nghi rồi nói: - Chẳn

Trang 1

Hồi thứ sáu Kiếm chấn Cái Bang

hương Tuyết Nghi cung thân, nói:

- V∙n bối đâu dám thế!

Hoắc Minh Phong mỉm cười rồi quay sang nói với Tống Phù:

- Tống huynh, hiện tại Tống huynh và Phương l∙o đệ muốn đồng hành đến phương nào vậy?

Tống Phù mỉm cười, nói:

- Hoắc huynh thử đoán xem?

Hoắc Minh Phong nói:

- Muốn tại hạ phán đoán à? Chuyện này xem ra khó khăn đấy

Bỗng nhiên l∙o chỉ qua Cát Uy, và nói tiếp:

- Có rồi, tại hạ nhờ Cát sư đệ đoán giúp đươc chứ?

Cát Uy nghe vậy thì không chờ Tống Phù tỏ thái độ đồng ý hay không mà l∙o nói ngay:

- Tống huynh, các vị đi chuyến này có lẽ chỉ đến một trong hai nơi mà thôi!

Tống Phù mỉm cười, nói:

- Là hai nơi nào?

Cát Uy chậm rải nói:

- Một là Tung Sơn - Thiếu Lâm tự, hai là đến chỗ của Trung Châu Tam Hiệp Trịnh

Đại Cương!

Tống Phù ngẫn người, l∙o nói:

- Sao Cát huynh cho rằng bọn tại hạ sẽ đi tìm Trịnh Đại Cương?

Cát Uy nhìn qua Tuyết Nghi rồi nói:

- Chẳng phải vị Phương l∙o đệ này hiện thân là vì Lạc sư huynh đ∙ khẩu xuất những lời bất tín đối với Trịnh Đại Cương đó sao? Nếu Phương l∙o đệ và Trịnh Đại Cương vô can thì hắn hiện thân ra đây làm gì?

Tống Phù cả cười rồi nói:

- Cứ xem như Cát huynh nói có lý! Nhưng l∙o phu phải nói cho các vị biết, bọn l∙o phu đi chuyến này chủ yếu là vì Thiên Ma Nữ!

Cát Uy ngạc nhiên, l∙o nói:

- Tống huynh, mấy năm không gặp mà chẳng ngờ Tống huynh trở nên hào hứng như vậy, tại hạ thật vô cùng, khâm phục, khâm phục!

Hoắc Minh Phong cũng cười lớn rồi nói:

- Đúng vậy! Tống huynh đ∙ có hào khí đi gặp Thiên Ma Nữ thì tại hạ càng không thể nghe lời khuyên của Trịnh Đại Cương mà làm con rùa đen rút cổ nữa!

P

Trang 2

Tống Phù nói:

- Nhưng người muốn gặp Thiên Ma Nữ không phải là Tống mỗ!

Cát Uy trầm giọng hoi:

- Không phải Tống huynh thì là ai

Tống Phù mỉm cười, nói:

- Là vị Phương huynh đệ này!

Bang chủ Cái Bang và bốn vị trưởng l∙o vừa nghe thì vô cùng ngạc nhiên, nhất thời năm l∙o đều ngẫn cả người

Hoắc Minh Phong chau mày nói:

- Phương l∙o đệ muốn gặp Thiên Ma Nữ để làm gì?

Tống Phù cười thầm trong bụng và nghĩ:

- L∙o ăn mày hỏi thật là thừa

Tuy nhiên Tống Phù cũng thừa biết bọn họ đoán võ công của Phương Tuyết Nghi rất tầm thường nên vừa nghe nói người muốn gặp Thiên Ma Nữ là chàng thì bất giác sửng sốt L∙o quét mục quang nhìn năm vị đứng đầu Cái Bang một lượt rồi nói:

- Một ngày Kiếm Thần Trần đại hiệp còn tại thế thì Ngũ Đại Ma Chủ không dám manh động, bây giờ Kiếm Thần đ∙ trở thành người thiên cổ nên trách nhiệm ngăn chận Ngũ Ma tác yêu tác quái tự nhiên là trút lên vai Phương l∙o đệ này rồi!

Thôi Đại Công nhìn Phương Tuyết Nghi đến độ muốn toác hai khoé mắt, l∙o trầm giọng hỏi:

- Phương l∙o đệ đ∙ được mấy phần chân truyền của Trần đại hiệp?

Quả nhiên là không ngoài sở đoán của Tống Phù, mấy vị đứng đầu Cái Bang này đ∙ không yên tâm về võ công của Phương Tuyết Nghi

Tống Phù thản nhiên nói:

- Chừng khoảng mười thành!

Thôi Đại Công sửng sốt, l∙o nói:

- Tống huynh, thời khắc này há có phải là lúc nói đùa đâu?

Tống Phù bèn nghiêm túc nói:

- Tại hạ có nói đùa bao giờ? Không những Phương l∙o đệ đ∙ đắc truyền toàn bộ võ công của Kiếm Thần Trần đại hiệp mà còn luyện tất cả võ công của Kiếm Thánh để lại!

Hoắc Minh Phong lớn tiếng hỏi:

- Tống huynh, những lời nầy là thật chứ?

Tống Phù nói:

- Không có nữa câu hư ngôn, nếu Hoắc huynh không tin thì cứ việc xuất thủ thử xem! Hoắc Minh Phong không ngờ Tống Phù lại nói như vậy nên bất giác ngẫn người một lúc rồi nói:

- Chuyện này

Trang 3

Rõ ràng bảo l∙o ta lấy thân phận Bang chủ Cái Bang mà động thủ với Tuyết Nghi, dù chàng là truyền nhân y bát của Kiếm Thần Trần đại hiệp thì đây cũng là chuyện không thích hợp, do vậy mà l∙o chẳng biết phải trả lời như thế nào

Bỗng nghe Cát Uy cười ha hả một tràng rồi nói:

- Tống huynh, Bang chủ sao có thể động thủ với Phương l∙o đệ? Chuyện này là Tống huynh làm khó người khác rồi!

- Nếu vậy thì không cần phải thử nữa! Chẳng hay trong các vị đ∙ có ai từng động thủ với Liễu My Nương?

Đoản Phương Sóc Ông Côn Luân từ đầu đến giờ vẫn ngồi yên lặng, lúc nầy bỗng nhiên phá lên cười ha hả một tràng rồi nói:

- Tống l∙o ca, tại hạ đ∙ thử qua võ công của Liễu My Nương rồi!

Tống Phù liền hỏi

- Thắng bại thế nào?

Ông Côn Luân mỉm cười, nói ;

- Quyết chiến trăm chiêu nhưng thua một thức!

Tống Phù hỏi tiếp:

- Ông huynh không phải là đối thủ của ả?

Ông Côn Luân cười hì hì, nói:

- Nếu liều mạng thì có thể dẫn đến cục diện lưỡng bại câu thương!

L∙o này nói năng rất ư là dí dõm, khiến Tống Phù phải bật cười một tràng rồi mới nói:

- Tống mỗ tin là Ông huynh có được khả năng đó Nhưng chuyện tại hạ sắp nói ra đây thì sợ rằng các vị không thể nào tin được, đó là tại hạ đ∙ tận mắt mục kiến Phương l∙o đệ

đánh bại Liễu My Nương trong vòng ba chiêu!

Chợt nghe Hoắc Minh phong phá lên cười ha hả một tràng rồi nói:

- Điều nầy chứng minh anh hùng xuất thiếu niên, Phương l∙o đệ, l∙o khiếu rất vui mừng cho ngươi rồi

Phương Tuyết Nghi vội nói:

- Không dám nhận sư tán thưởng của Bang chủ, chẳng qua là v∙n bối gặp may nhất thời mà thôi!

Tống Phù tiếp lời:

- Hoắc huynh, tại hạ tin là Hoắc huynh biết rõ võ công của Ma Đao Điền Nguyên chứ?

Hoắc Minh Phong gật đầu, nói:

- Đao pháp của Ma Đao Điền Nguyên cực nhanh và có tiếng là võ lâm đệ nhất khoái

đao, tại hạ đ∙ được mục kiến rồi!

Tống Phù mỉm cười, nói:

Trang 4

- Nhưng đáng tiếc đệ nhất khoái đao chỉ là hư danh mà thôi! Phương l∙o đệ chuyễn xuất đến kiếm thứ hai thì hắn đ∙ bỏ mạng tại đương trường rồi!

Hoắc Minh Phong còn đang kinh ngạc thì nghe Cát Uy trầm giọng nói:

- Tống huynh, Ma Đao Điền Nguyên đ∙ chết dưới kiếm của Phương l∙o đệ à?

Tống Phù nghiêm túc nói:

- Tống mỗ đ∙ tận mắt mục kiến thì không thể sai rồi!

Cát Uy thở dài một hồi rồi nhìn qua Phương Tuyết Nghi, nói:

- Nói như vậy thì Phương l∙o đệ đ∙ đắc truyền mười thành của Kiếm Thần Trần đại hiệp thật rồi à?

Tống Phù nói:

- Có khi nào Tống mỗ nói không thật đâu? Nếu các vị vẫn chưa tin thì cứ việc liên thủ

mà xem?

Chẳng ngờ Tống Phù càng nói càng khó nghe, thử nghĩ bất kỳ người nào trong năm l∙o xuất thủ một chiêu cũng đ∙ cảm thấy bất ổn rồi, vậy thì làm sao bọn họ có thể liên thủ

để thử chiêu? Do vậy, nhất thời năm nhân vật đứng đầu Cái Bang đều biến sắc, sự khó chịu trong lòng quả thật không có ngôn ngữ nào diễn tả hết được

Bỗng nhiên nghe Ông Côn Luân cười hì hì rồi nói:

- Tống huynh cứ khiêu khích huynh đệ bọn tại hạ như vậy là có dụng ý gì thế?

Tống Phù mỉm cười, nói:

- Chưa đến Hoàng Hà thì chưa chịu thôi mong ước, nếu các vị không xuất thủ thử chiêu thì e rằng tại hạ có thiên ngôn vạn ngữ cũng khó lắm cho các vị tin được!

Đột nhiên nghe Lạc Kỳ lạnh lùng nói:

- Người khác có thể tin nhưng Lạc mỗ thì tin không nỗi

L∙o nhìn qua Tuyết Nghi rồi cười nhạt nói tiếp:

- Lạc mỗ bất tài nhưng cũng muốn thỉnh giáo công phu triển kiếm của Phương l∙o đệ! Lời vừa dứt thì l∙o lập tức rút trong người ra một cây đả cẩu bỗng dài hơn thước, to bằng ngón tay cái, điều khác lạ là cây đả cẩu bỗng này không phải làm bằng trúc mà được

đúc từ tinh đồng

Phương Tuyết Nghi vốn không có ý động thủ nhưng lúc nầy thấy Lạc Kỳ xuất binh khí độc môn của Cái Bang thì bất giác chau mày, nói:

- Lạc trưởng l∙o, sở học của v∙n bối chỉ bằng một phần ngàn của gia sư thôi, chúng ta không cần phải tỷ thí làm gì!

Lạc Kỳ lạnh lùng nói:

- L∙o đệ không cần khiêm tốn, hôm nay Lạc mỗ nhất định phải lỉnh giáo một phen mới được!

L∙o hơi ngừng lại rồi nói tiếp:

- Sao l∙o đệ ngươi không mau xuất kiếm ra? Lạc mỗ động thủ đây nầy!

Lời vừa dứt thì l∙o vung đả cẩu bỗng lên rồi điểm tới

Trang 5

Phương Tuyết Nghĩ thầm nghĩ:

- L∙o bức ta thế này thì có lẽ đành phải cho bọn chúng biết chút lợi hại thôi!

Tâm ý đ∙ định, chàng liền lách người tránh né thế công của Lạc Kỳ, đồng thời hữu thủ ấn vào chuôi kiếm và "choang" một tiếng, bảo kiếm đ∙ xuất ra khỏi võ Trường kiếm tại tay, khí thế của Phương Tuyết Nghi cũng khác trước rất nhiều Chàng ngưng thần nhìn chầm chầm Lạc Kỳ và mỉm cười, nói:

- Lạc trưởng l∙o, xin thứ lỗi cho v∙n bối vô lễ nhé!

Lời dứt, kiếm vung, hàn quang đột hiện, kiếm thế bình thủ đâm thẳng về phía Lạc Kỳ Dụng tâm động thủ của Lạc Kỳ chẳng qua là bức Phương Tuyết Nghi xuất kiếm mà thôi, bây giờ đối phương đ∙ xuất kiếm thì với thân phận của l∙o tất nhiên là không tiện chiếm tiên cơ

Khi Phương Tuyết Nghi xuất kiếm đâm ra thì bất giác Lạc Kỳ thất cười và thầm nghĩ:

- Chiêu kiếm bình thường thế nầy mà cũng đả thương được Ma Đao Điền Nguyên sao? Rõ ràng là Tống Phù này nói năng lung tung rồi!

Nghĩ đến đây thì đả cẩu bỗng trong tay l∙o cũng thuận thủ quét về phía Tuyết Nghi

Và ý nghĩ khinh địch của l∙o ta, cuối cùng cũng đến sự hỗ nhục to lớn

Nguyên chiêu kiếm pháp của Phương Tuyết Nghi trông rất bình thường không có gì lạ nhưng bên trong bao hàm nhiều biết hoá ngoài khả năng tưởng tượng của Lạc Kỳ Khi đả cẩu bỗng của l∙o chưa kích trúng thân kiếm thì kiếm thế của Tuyết Nghi đột nhiên trầm xuống và xoay chuyển cực kỳ nhẹ nhàng, trong chớp mắt mũi kiếm đ∙ chuyển hướng đâm vào Hoa Cái huyệt trước ngực Lạc Kỳ

Lạc Kỳ cảm thấy chấn động, l∙o vội hít một hơi rồi tung người thối lui ra sau Nhưng trước mặt l∙o bóng kiếm quang đ∙ toả ra rồi bao trùm khắp toàn thân l∙o

Lạc Kỳ là một trong tứ đại trưởng l∙o của Cái Bang, võ công đương nhiên là bất phàm, nếu l∙o không có ý khinh địch mà xuất toàn lực ứng chiến thì dù Phương Tuyết Nghi có cao minh đến cở nào cũng khó có thể đánh bại l∙o ta trong một chiêu Nhưng đáng tiếc là l∙o khinh địch, xem thường kiếm pháp tuyệt thế của Phương Tuyết Nghi, vì vậy khi Tuyết Nghi biến chiêu thì đả cẩu bỗng của l∙o bị chấn động mà thoát khỏi tay bay đi Cùng lúc đó l∙o cảm thấy bên ngực trái lạnh buốt và kiếm thế của Tuyết Nghi biến ảo muôn trùng, không biết đâu là hư thực Chiêu kiếm này tuy đâm không sâu nhưng cũng đũ khiến

y phục l∙o rách toạt và huyết tươi chảy ra

Bang chủ và mấy vị trưởng l∙o còn lại của Cái Bang thoạt tiên thấy Lạc Kỳ khiêu chiến mà không lên tiếng ngăn cản là có ý muốn xem trình độ kiếm thuật của Phương Tuyết Nghi đến mức nào Khi thấy chàng xuất chiêu tầm thường thì mấy l∙o này cũng nghĩ như Lạc Kỳ, tức là cho rằng kiếm pháp của Tuyết Nghi quá bình thường và nghĩ Tống Phù

đ∙ khoác lác không thực, nhưng chỉ trong chớp mắt thì bốn đôi mục quang của bọn l∙o đều tròn xoe mà nhìn không chớp

Thôi Đại Công buột miệng kêu lên:

- Hảo kiếm pháp!

Phương Tuyết Nghi đắc thủ nhưng không công tiếp, chàng bồng kiếm trước ngực và cung thủ nói với Lạc Kỳ:

- Tại hạ nhất thời lỡ tay, xin Lạc trưởng l∙o tha tội!

Trang 6

Lạc Kỳ nhắm mắt không nói, máu trước ngực l∙o vẫn theo y phục chảy ròng ròng xuống đất

Hoắc Minh Phong thì như người tỉnh mộng, l∙o buông tiếng thở dài rồi nói:

- Truyền nhân của Kiếm Thần quả nhiên là bất phàm, Phương l∙o đệ kế thừa y bát cũng không phụ thanh uy của lệnh sư Từ nay trong võ lâm lại xuất hiện thiếu niên kỳ sĩ, lòng ưu thời mẫn thế của l∙o khiếu xem ra hơi muộn rồi!

Một khối lòng đầy thành ý khiến ai nấy đều vô cùng cảm động

Phương Tuyết Nghi vội nói:

- Bang chủ quá khen rồi!

Song mục của Cát Uy chớt hiện thần quang, l∙o ngữa mặt cười một tràng rồi nói:

- Tống huynh nói không sai, Liễu My Nương có thể toàn mệnh mà lui là vì Phương l∙o đệ không có ý giết ả mà thôi, nếu không thì trong vòng mười chiêu, ma nữ đó tất phải rơi đầu

Tống Phù gật đầu, nói:

- Không sai, nếu Phương l∙o đệ có ý trừ diệt thì tự nhiên là Liễu My Nương dù muốn chạy cũng không thoát, nhưng

L∙o thở dài một hồi rồi nói tiếp:

- Thiên Ma Nữ không phải là Liễu My Nương nên tình thế lần nầy không đơn giản ! Cát Uy trầm giọng nói:

- Tống huynh, tại hạ không tin là Thiên Ma Nữ mạnh hơn Liễu My Nương bao nhiêu

đâu!

Tống Phù nói:

- Chuyện này tại hạ cũng chỉ nghe đồn đải là Thiên Ma Nữ khó đánh nhất trong Ngũ

Ma, còn có thật sự cao minh hơn Liễu My Nương hay không thì tại hạ chưa chứng nghiệm! Nhưng

Cát Uy liền hỏi:

- Nhưng thế nào?

Tống Phù nói tiếp:

- Một khi Thiên Ma Nữ có được thinh danh như vậy thì tất phải có chỗ hơn người!

Cát Uy cười nhạt một tiếng rồi nói:

- Tống huynh cũng bị Thiên Ma Nữ làm cho vỡ mặt rồi chăng?

Tống Phù gượng cười, nói:

- Hình như Cát huynh chưa gặp ả ma nữ này phải không?

Cát Uy lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói:

- Tất nhiên là chưa! Nếu không thì trên thế gian này có tại hạ thì không có Thiên Ma Nữ!

Thần thái của l∙o đ∙ lạnh lùng, ngữ khí lại thâm trầm khiến cho người nghe có cảm giác không rét mà run

Trang 7

Tống Phù chau mày nói:

- Cát huynh quả nhiên là người có hào khí!

Cát Uy chợt biến sắc, l∙o lớn tiếng nói:

- Lẽ nào Tống huynh không tin là tại hạ có quyết định như vậy?

Tống Phù cười ha hả một tràng rồi nói:

- Không dám, tại hạ tin quá đi chứ

Cát Uy định nói tiếp nhưng Bang chủ Hoắc Minh Phong đ∙ lên tiếng trước:

- Các vị không cần đấu khẩu nữa, chúng ta còn nhiều chuyện quan trọng chờ thương lượng đây!

L∙o hơi ngừng lại rồi quay sang nói với Cát Uy:

- Cát sư đệ, có một chuyện mà ngu huynh muốn nhờ vào tài trí của sư đệ

Cát Uy nghe Bang chủ nói có chuyện muốn nhờ mình thì vội nghiêm túc nói:

- Bang chủ có gì sai bảo, tiểu đệ xin kính tuân thượng mệnh!

Hoắc Minh phong mỉm cười, nói:

- Cục diện trước mặt đ∙ có cao thủ như Phương l∙o đệ thì có lẽ chúng ta không cần suy nghĩ về lời khuyên của Trịnh đại hiệp trong việc đi Thiếu Lâm tự rồi!

Cát Uy nghe vậy thì hơi chau mày, nói:

- Chuyện này

L∙o trầm ngâm không nói ra nhưng rõ ràng là có ý bất đồng Lúc nầy Ông Côn Luân

đang giúp Lạc Kỳ băng bó vết thương nhưng bỗng nhiên l∙o quay lại nói với Cát Uy:

- Cát sư đệ, tiểu huynh có một câu này nhưng chẳng biết sư đệ có muốn nghe hay không?

Cát Uy liền nói:

- Sư huynh cứ nói, tiểu đệ rửa tai lắng nghe đây!

Ông Côn Luân nói:

- Tại sao sư đệ không hỏi xem Phương l∙o đệ và Trịnh đại hiệp có quan hệ gì?

Cát Uy nghe vậy thì tỉnh ngộ, l∙o định tương vấn thì Phương Tuyết Nghi đ∙ lên tiếng:

- Trịnh đại hiệp chính là đại bá của v∙n bối!

Hoắc Minh Phong hỏi lại:

- Trịnh Đại Cương là bá phụ của l∙o đệ ngươi à?

Tuyết Nghi nói:

- Không sai!

Hoắc Minh Phong ngẫn người giây lát rồi nói:

- Nói vậy l∙o đệ ngươi và Phương Nhị hiệp - Phương Thiên Thành là người một nhà rồi!

Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi nói:

Trang 8

- Không sai!

Chàng nghe đến tên Phương Thiên Thành thì bất giác cảnh tượng hung hiểm bên ngoài thành Gia Định lại hiện ra trong đầu, do vậy nên chàng mới do dự một lúc rồi mới trả lời Hoắc Minh Phong

Cát Uy mục kiến tình cảnh này nên trong lòng bất giác máy động, l∙o buột miệng hỏi:

- Phương l∙o đệ, Phương Nhị hiệp là người thế nào của ngươi?

Phương Tuyết Nghi miễn cưởng nói:

- Là đại bá!

Cát Uy nhận ra thần thái của chàng rất khác so với lúc gọi Trịnh Đại Cương là đại bá nên trong lòng l∙o càng sinh nghi, l∙o có ý muốn hỏi cho rõ nhưng không tiện khai khẩu

Bởi lẽ chuyện này đ∙ vượt ra ngoài luân lý thường tình, một khi hỏi đến e sẽ gây thêm phiền phức không đáng có, v∙ lại Phương Tuyết Nghi đ∙ vì Trịnh Đại Cương mà hiện thân thì tất nhiên chàng không phải là hạng bất nghĩa, còn sự lạnh lùng của chàng đối với Phương Thiên Thành tất phải có lý do bên trong

Chợt nghe Hoắc Minh Phong cười lớn rồi nói:

- Phương l∙o đệ là điệt tử của Phương Thiên Thành chăng?

Tuyết Nghi gật đầu, nói:

- Không sai!

Rõ ràng là chàng rất có ác cảm với Phương Thiên Thành nên khi trả lời chàng không muốn nói thêm một câu nữa chữ nào nữa Và sự lạnh lùng này của chàng cũng khiến cho Hoắc Minh Phong phải ngạc nhiên Tuy nhiên vị Bang chủ này cũng không tiện hỏi mà chỉ thầm nghĩ:

- Hài tử này làm sao thế nhỉ? Tại sao hắn lại tõ ra kém thân thiết đối với đại bá của mình, trong khi đó lại tỏ ra khá thân thiết với vị đại bá khác họ?

Hoắc Minh Phong nghĩ đến đây thì đ∙ nghe Cát Uy hỏi:

- Phương l∙o đệ, Trịnh Đại Cương đ∙ là đại bá của l∙o đệ ngươi thì có lẽ ngươi rất hiểu tính cách của hắn phải không?

Phương Tuyết Nghi nói:

- Tuy tại hạ chỉ gần gửi Trịnh đại bá lúc còn nhỏ nhưng tại hạ vẫn biết và rất kính phục sự chân thực nhiệt tình và lòng trung nghĩa lỗi lạc của đại bá!

Cát Uy mỉm cười, nói:

- Nói vậy là Phương l∙o đệ rất đồng ý với cách nhìn của Cát mỗ về Trịnh đại hiệp?

Phương Tuyết Nghi gật đầu, nói:

- Cách nhìn của l∙o tiền bối quả nhiên không sai! Với tính cách của Trịnh đại bá thì

dù đao kiếm kề bên cổ cũng không thể có chuyện tham sinh uý tử!

Cát Uy khoan khoái cung thủ nói với Hoắc Minh Phong:

- Bang chủ, những lời Phương l∙o đệ vừa nói đ∙ chứng minh Trịnh Đại Cương không phải là hạng tham sanh uý tử, bán danh cầu mạng, xin Bang chủ khi đến Thiếu Lâm tự cho mang theo sự phẫn nộ nhất thời

Trang 9

Hoặc Minh Phong cả cười rồi nói:

- Cát sư đệ, ngu huynh xin tâm l∙nh lòng tốt của ngươi

L∙o hơi ngừng lại rồi bỗng nhiên thở dài một hồi, đoạn nói tiếp:

- Xưa nay trong Cái Bang không có kẻ lui bước trước nguy nan, nhưng ba vị huynh đệ

đ∙ khuyên như thế thì ta làm sao không nghe? Nhưng quả thật là chuyện này rất khó xử

đây!

Ông Côn Luân lên tiếng:

- Bang chủ, tiểu đệ có một câu này nhưng nói ra xin Bang chủ chớ trách nhé!

Hoắc Minh Phong nói:

- Có điều gì cứ nói thẳng ra, ngu huynh làm sao lại trách chứ?

Ông Côn Luân nói:

- Chuyện Thiếu Lâm tự, Bang chủ nên tuỳ cơ hành sự mới phải, sư huynh là chủ một bang nên không thể có cái dũng cảm của kẻ thất phu!

Hoắc Minh Phong trầm ngâm một lát rồi nói:

- Xem ra dù ngu huynh không đồng ý cũng không được rồi!

Thôi Đại Công chợt cung thủ, nói:

- Bang chủ có minh kiến này thật là phúc cho bản bang

L∙o nhìn qua Phương Tuyết Nghi rồi nói tiếp:

- Bang chủ có chỉ thị gì không?

Ngữ khí câu này khiến cho Hoắc Minh Phong nghe cũng giật mình, l∙o hỏi lại:

- Sư huynh có điều gì muốn nói chăng?

Thôi Đại Công nói:

- Không sai!

L∙o chỉ qua Phương Tuyết Nghi và Tống Phù rồi nói tiếp:

- Hai vị này phạm vào đại kỵ của bản bang là nghe lén chuyện trưởng l∙o bản bang tập hội, chiếu theo luật thì phải trừng trị, chẳng hay Bang chủ định thế nào?

L∙o đề xuất vấn đề nan giải này khiến Hoặc Minh Phong bất giác cảm thấy khó xử nên nhất thời không biết trả lời thế nào Chiếu theo quy luật của Cái Bang thì rõ ràng Tống Phù và Phương Tuyết Nghi đ∙ phạm vào đại kỵ, hình phạt thấp nhất là bọn họ phải tự thân

đến tổng đàn mà tạ tội với tổ sư của Cái Bang Nhưng lúc nầy Hoắc Minh Phong đ∙ biết Phương Tuyết Nghi là hậu nhân của Kiếm Thần Trần Hy Chính thì làm sao l∙o có thể nói

ra điều đó được?

Còn Tống Phù, khi nghe Thôi Đại Công nói vậy thì bất giác mỉm cười, Phương Tuyết Nghi hơi ngạc nhiên và thầm nghĩ:

- Tại sao l∙o ăn mày lại nhắc đến chuyện này? Lẽ nào bọn họ muốn liên thủ đối phó với ta thật sao?

Thì ra Phương Tuyết Nghi hiểu lầm là Thôi Đại Công vì muốn bảo vệ Lạc Kỳ và v∙n hồi thanh danh cho Cái Bang nên mới đề xuất ra chuyện này

Trang 10

Chàng còn đang suy nghĩ thì chợt nghe Cát Uy nói:

- Bang chủ, quy định nầy là do sư tổ lập ra nên chúng ta không thể bất tuân!

Rõ ràng l∙o này lại thêm dầu vào lửa

Hoắc Minh Phong gượng cười, nói:

- Đại sư huynh và Cát sư đệ nói không sai, chỉ có điều

Lạc Kỳ đứng từ xa, bỗng nhiên lên tiếng:

- Bang chủ, quyết định này không thể bải bỏ từ đời Bang chủ đấy nhé!

Phương Tuyết Nghi không biết phạm đại kỵ như vậy sẽ bi trị tội thế nào nên chàng lớn tiếng nói:

- Hoắc Bang chủ, Lạc trưởng l∙o nói không sai, Bang chủ không thể làm mất uy danh của Cái Bang từ bao đời này, còn Phương mỗ cũng không muốn chạy tội mạo phạm, xin Bang chủ cứ nói ra xem Phương mỗ phải chịu tội như thế nào?

Hoắc Minh Phong hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Phương l∙o đệ, chuyện này l∙o khiếu hoá ta thật là khó xử rồi! Thử nghĩ Trần đại hiệp là đại ân nhân của bản bang thì l∙o khiếu hoá ta làm sao có thể nói đến hai chữ trị tội

đối với l∙o đệ ngươi?

Phương Tuyết Nghi mỉm cười, nói:

- Tại hạ xin tâm l∙nh thịnh tình của bang chủ! Nhưng nếu vì tại hạ mà loạn gia pháp của quý bang thì há chẳng phải đưa Bang chủ vào chỗ phản lại quy bang sao? Huống hồ mấy vị trưởng l∙o này chắc gì sẽ bỏ qua cho bang chủ?

Tuyết Nghi đ∙ bắt đầu tức khí và Hoắc Minh Phong cũng nhận biết được điều đó, nhưng sự việc có hai cái khó nên nhất thời l∙o chẳng biết phải lựa chọn thế nào Lúc nầy Tống Phù bèn thản nhiên mỉm cười rồi nói:

- Phương l∙o đệ, ngươi tự nhận tội thật khiến l∙o phu chẳng vừa lòng tí nào

Phương Tuyết Nghi gượng cười nói:

- Tống l∙o, chúng ta phạm vào bang quy của người ta, nếu không nhận tội thì lẽ nào còn có biện pháp gì khác?

Tống Phù phá lên cười rồi nói:

-Đương nhiên là có!

Phương Tuyết Nghi nói:

- Tống l∙o thử nói ra xem?

Tống Phù nói:

- L∙o phu có thể nói ra nhưng chỉ sợ là ngươi không chịu thực hiện thôi!

Phương Tuyết Nghi nói:

- V∙n bối thực hiện hay không, Tống l∙o chẳng cần nói quá sớm như vậy, biết đâu v∙n bối sẽ đồng ý thử một lần cũng không chừng!

Tống l∙o liền nhìn qua Hoắc Minh Phương rồi nói:

Ngày đăng: 17/01/2014, 00:21

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm