Nhìn Phùng Phá Thạch vẫn hôn mê trầm trầm, thiếu nữ bịt mặt lẩm bẩm một mình: − Bây giờ ta hãy khám trong mình chàng xem thương thế ra sao rồi sẽ liệu toan.. Nhìn kỹ lại thiếu nữ bịt mặt
Trang 1Hồng Nhan Tri Kỷ
Trong thời gian đó, thiếu nữ bịt mặt ôm chặt lấy thân mình Phùng Phá Thạch trầm
xuống vực sâu, bốn bề tối om như vùng mực loang
Hai bên tai thiếu nữ gió thổi vù vù, chẳng khác nào gió từ địa ngục
Được khoảng hai mươi trượng, thiếu nữ bịt mặt đáp xuống một ghềnh đá nhô ra
ngoài
Hình như nàng đã tới đây một vài lần để quan sát địa thế rồi nên nàng đáp xuống
đúng ngay ghềnh đá
Chân vừa đứng vững, thiếu nữ bịt mặt ngẩng nhìn lên
Nàng lẩm bẩm:
− Thật là may mắn, nếu ta nhảy trượt ghềnh đá này thì hiện giờ ta và chàng đã tan
thây nát cốt dưới đáy vực rồi Bọn trọc hiện còn ở trên bờ vực, ta hãy mau vào trong kẻo
chúng phát giác, rất nguy hiểm
Nàng ôm lấy thân hình Phùng Phá Thạch chui vào một cái hang vừa một người tiến
sâu vào trong
Đi được khoảng chừng ba trượng, trước mặt thiếu nữ bịt mặt hiện ra một khoảng
trống, ánh trăng từ trên dội xuống ngập tràn
Thiếu nữ bịt mặt rời khỏi hang đá, tới khoảng trống đầy ánh trăng đặt Phùng Phá
Thạch nằm xuống mặt đá bằng phẳng
Nàng buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm, như vừa trút đi một gánh nặng ngàn cân
trên vai
Nhìn Phùng Phá Thạch vẫn hôn mê trầm trầm, thiếu nữ bịt mặt lẩm bẩm một mình:
− Bây giờ ta hãy khám trong mình chàng xem thương thế ra sao rồi sẽ liệu toan
Nàng vạch áo Phùng Phá Thạch xem xét khắp nơi trong thân chàng, sau cùng bật
thốt:
− Chàng vừa bị trúng kịch độc Địa Ngục Quan, vừa lại bị nội thương và kiệt sức
trong lúc giao tranh mấy trận Ta hãy cho chàng uống một viên Truy độc hoàn, vận chân
khí tống khứ kịch độc trong người chàng, kế đó lại cho chàng uống một viên Qui Nguyên
Hồi 58
Trang 2phục hồi nguyên trạng cho chàng bằng bí pháp “Nhập Dương Dẫn Âm” thì chàng sẽ hồi
tỉnh lại chứ chẳng không
Thiếu nữ bịt mặt đưa tay lên tháo bỏ vuông lụa đen
Tức thì một trang tuyệt thế mỹ nhân xuất hiện dưới ánh trăng vằng vặc
Nhìn kỹ lại thiếu nữ bịt mặt chính là Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương
Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương thò tay vào lòng lấy chiếc hộp nhỏ trút
viên Truy độc hoàn bỏ vào miệng nhai nhỏ rồi cúi xuống vạch miệng Phùng Phá Thạch
từ từ mớm thuốc vào
Mớm thần đan xong, Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương ngồi thẳng người
lên
Một ngọn ngọc chưởng nàng đặt trên tâm huyệt Phùng Phá Thạch, chưởng kia đặt
vào Khí Hải huyệt, vận chân khí chân nguyên tống vào người chàng, dẫn đạo thần đan
tống khứ kịch độc Địa Ngục Quan
Nửa thời thần trôi qua
Thần sắc trên khuôn mặt của Phùng Phá Thạch biến đổi từ màu tím bầm trở thành
màu xanh nhạt rồi chuyển sang màu bạch ngọc như lúc bình thường
Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương vui mừng thu hồi song chưởng
Nàng lại lấy trong lòng ra một chiếc hộp nhỏ khác, trút một viên Qui Nguyên thần
đan nhai nhỏ rồi mớm vào miệng Phùng Phá Thạch
Kế đó, Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương đặt một chưởng vào thiên linh
cái, một chưởng vào chân dương huyệt của Phùng Phá Thạch, vận chân khí truyền sang
Lại trải qua nửa thời thần
Trái tim của Phùng Phá Thạch đập mạnh hơn trước, da thịt ấm áp lại Triệu chứng
nội thương đã lành nhưng hơi thở vẫn còn yếu ớt như sợi chỉ mành, hai mắt vẫn nhắm
nghiền
Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương thu hồi song chưởng, nhìn gương mặt
ngọc của Phùng Phá Thạch nhủ thầm:
− “Ta và chàng đã từng ái ân với nhau, giờ ta hãy tự nhiên dùng bí pháp “Nhập
Dương Dẫn Âm”, cứu chàng tỉnh lại chứ không thể để mặc chàng trong tình trạng hôn
mê như thế này được.”
Mấy tiếng sột soạt khô khan nổi lên, nháy mắt Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương
Thương và Phùng Phá Thạch đã trở về với cội nguồn nguyên thủy
Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương tiếp xúc chân dương và chân âm nhắm
hai mắt lại, vận chân khí chân âm truyền vào chân dương của Phùng Phá Thạch
Trang 3Lắm lúc hồn nàng sắp chơi vơi, nàng hốt hoảng hít một bầu không khí dập tắt ngọn
lửa dục tình vừa cháy bùng lên, trở lại bình thường, tiếp tục vận công chân âm đưa vào
huyệt chân dương của chàng
Sử dụng bí pháp “Nhập Dương Dẫn Âm” phải là một nữ nhân có đủ nội lực và nghị
lực mới có thể cứu được tính mạng của nạn nhân, bằng trái lại, một kẻ chết, một người bị
tẩu hỏa nhập ma, võ công tàn phế
Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương vì tình yêu chân thành tha thiết đối với
Phùng Phá Thạch nên không ngại ngùng sử dụng bí pháp “Nhập Dương Dẫn Âm” cứu
tỉnh chàng
Nửa thời thần lại đi qua
Bỗng thân mình Phùng Phá Thạch cử động, buông tiếng thở phào rồi mở hai mắt ra
Nhận ra Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương đang ở trước mặt mình, Phùng
Phá Thạch kinh ngạc:
− Thương muội, muội dùng bí pháp “Nhập Dương Dẫn Âm” cứu huynh đó sao?
Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương cất giọng trong như rót ngọc:
− Phùng ca ca kiệt sức không tỉnh lại, bắt buộc muội phải sử dụng bí pháp “Nhập
Dương Dẫn Âm” để cứu tỉnh ca ca
Phùng Phá Thạch cất giọng tha thiết:
− Huynh xin cảm tạ tấm lòng nhiệt tình của Thương muội đối với huynh, tình nghĩa
này huynh xin ghi tạc đến trọn cuộc đời không bao giờ quên
Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương bằng một giọng cảm kích:
− Dù cảnh ngộ nào muội cũng vẫn xem Phùng ca ca là vị phu quân của muội Với
bất cứ giá nào muội cũng phải cứu ca ca, vì nếu ca ca có mệnh hệ nào, muội cũng không
sống nổi nữa