Một số đặc tr-ng của ánh xạ đóng, mở và ánh xạ liên tục theo lớp các dãy hội tụ.. Một số đặc tr-ng của ánh xạ đóng, mở và ánh xạ liên tục quan hệ bao hàm của tập hợp ..... Cũng nh- vậy
Trang 1Tr-ờng đại học vinh
Trang 2Vinh-2009
Mục lục
Trang
Mục lục 1
Lời nói đầu 2
Ch-ơng 1 Một số kiến thức chuẩn Bị 3
1.1 Các khái niệm cơ bản 3
1.2 Một số tính chất của ánh xạ đóng, mở và ánh xạ liên tục 8
Ch-ơng 2 một số đặc tr-ng của ánh xạ đóng, mở Và ánh xạ liên tục 11
2.1 Một số đặc tr-ng của ánh xạ đóng, mở và ánh xạ liên tục theo lớp các dãy hội tụ 11 2.2 Một số đặc tr-ng của ánh xạ đóng, mở và ánh xạ liên tục quan hệ bao hàm của tập hợp 16
Kết luận 25
Tài liệu tham khảo 26
Trang 3Lời nói đầu
Chúng ta đã biết, khi có X, Y là các không gian tôpô f:XY là ánh xạ nào
đó, chúng ta có khái niệm “f là ánh xạ liên tục nếu và chỉ nếu f1 V là tập mở trong Y, với mỗi tập mở V trong X” Đặc biệt nếu X, Y là các không gian mêtric thì “f là ánh xạ liên tục nếu và chỉ nếu limf(xn) f( ) Y
x ” Cũng nh- vậy, ta biết “f là ánh xạ mở (đóng) nếu và chỉ nếu f(U)
là tập mở (đóng) trong Y, với mỗi tập U mở (đóng) trong X” Vậy một câu hỏi đặt
ra “có thể có một đặc trưng của các ánh xạ đóng, mở và ánh xạ liên tục theo dãy hội tụ và theo quan hệ bao hàm nào không?” Với mục đích để trả lời câu hỏi trên,
khoá luận này đã trình bày một số đặc tr-ng của ánh xạ đóng, mở và ánh xạ liên
tục trên các không gian tôpô
Khoá luận đ-ợc trình bày theo bố cục nh- sau
Ch-ơng1 trình bày một số kiến thức và tính chất cơ bản của tôpô đại c-ơng
và chứng minh một số tính chất làm cơ sở cho các phần sau
Ch-ơng2 một số đặc tr-ng của ánh xạ đóng, mở và ánh xạ liên tục theo dãy hội tụ và theo quan hệ bao hàm tập hợp
Cuối cùng tác giả xin gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc tới thầy giáo,
PGS.TS Trần Văn Ân, ng-ời đã tận tình, trực tiếp h-ớng dẫn tác giả hoàn thành
khoá luận này
Nhân dịp này tác giả xin gửi lời cảm ơn đến các thầy giáo, cô giáo trong tổ giải tích, Khoa Toán-Tr-ờng Đại học Vinh và tập thể lớp 46A-Toán đã quan tâm và giúp đỡ tác giả trong suốt quá trình học tập tại tr-ờng
Do điều kiện thời gian và hạn chế về năng lực nên khoá luận sẽ không tránh khỏi những thiếu sót Tác giả rất mong nhận đ-ợc những ý kiến đóng góp quý báu của quý thầy cô và các bạn
Trang 4
Vinh, tháng 04 năm 2009
Tác giả
Ch-ơng 1 Một số kiến thức chuẩn bị
1.1 các khái niệm cơ bản 1.1.1 Định nghĩa Cho tập hợp X Họ τ các tập con của X đ-ợc gọi là một tôpô trên X, nếu nó thoả mãn
(i) τ,Xτ;
(ii) Với mọi Aτ, Bτ thì AB;
(iii) Với mọi họ Ai iIτ thì
I i
i A Khi đó, (X,τ ) đ-ợc gọi là một không gian tôpô, mỗi phần tử của X đ-ợc gọi
là một điểm trong không gian tôpô (X, τ ) Mỗi tập A đ-ợc gọi là một tập mở nếu
τ
A , phần bù của tập mở gọi là tập đóng Nếu không sợ nhầm lẫn các tôpô trên X
ta có thể viết không gian X thay cho không gian (X,τ )
1.1.2 Nhận xét Từ định nghĩa ta có các nhận xét
(i) và X là các tập mở;
(ii) Giao của hữu hạn các tập mở là một tập mở;
(iii) Hợp của một họ tuỳ ý các tập mở là một tập mở
1.1.3 Định nghĩa Cho không gian tôpô (X,τ ) và B , B đ-ợc gọi là
một cơ sở của tôpô τ nếu với mọi Vτ và với mọi xV tồn tại U B sao cho
Trang 51.1.5 Định nghĩa Giả sử X là một không gian tôpô và xX Tập AX,
điểm xA đ-ợc gọi là điểm trong của A nếu tồn tại một lân cận U của điểm x sao
cho UA
Tập hợp các điểm trong của A gọi là phần trong của A và kí hiệu là intA hoặc Ao
1.1.6 Nhận xét Giả sử X là không gian tôpô và A, BX Khi đó ta có
(i) Ao là tập mở lớn nhất đ-ợc chứa trong A;
(ii) A là tập mở nếu và chỉ nếu Ao = A;
1.1.8 Định nghĩa Giả sử X là không gian tôpô và AX Giao của họ tất
cả các tập đóng chứa A đ-ợc gọi là bao đóng của tập hợp A, và kí hiệu là cl(A)
hoặc A
1.1.9 Nhận xét Giả sử X là không gian tôpô và AX Khi đó từ định nghĩa ta có nhận xét
(i) A là tập đóng bé nhất chứa A;
(ii) A là tập đóng nếu và chỉ nếu AA;
Trang 61.1.11 Mệnh đề Giả sử X là không gian tôpô, xX, AX Khi đó, xA
nếu và chỉ nếu với lân cận bất kỳ U của x, ta có UA
1.1.12 Định nghĩa Cho X là không gian tôpô, dãy
1 n n
x đ-ợc gọi là hội
tụ về điểm xX nếu với lân cận bất kỳ V của x thì bắt đầu từ lúc nào đó các phần
tử của dãy
1 n n
x đều nằm trong V
Lúc đó, ta gọi x là giới hạn của dãy
1 n n
A là dãy các tập con khác
rỗng của X, x đ-ợc gọi là điểm tụ của dãy
1 n n
A nếu và chỉ nếu tồn tại một dãy con
A và t-ơng ứng có dãy
1 k
x nếu và chỉ nếu tồn tại dãy
1 n n
A là dãy các tập con khác rỗng của X Khi đó
(i) Với xX, x n
n
Asuplim nếu và chỉ nếu với mỗi lân cận U của x ta có U giao với vô hạn tập A n của dãy;
(ii) Với n
n Ainflim,
x
x nếu và chỉ nếu với mỗi lân cận U của x ta có U
giao với An kể từ n nào đó trở đi
1.1.15 Mệnh đề Cho X là không gian tôpô,
1 n n
A là dãy các tập con
khác rỗng của X Khi đó n
n
Asuplim là một tập đóng
Trang 7Chứng minh Đặt A = limsupAn.
n
Nếu A suy ra A tập đóng
Nếu A thì ta sẽ chứng minh k
n k n
n
n k
A
với mọi 1
n Do đó p k
n k n
0
Aq
n k n
1.1.16 Mệnh đề Cho X là không gian tôpô, kí hiệu c
1.1.17 Định nghĩa Hàm d:XXR thoả mãn các điều kiện
(i) d x,y 0 và d x,y 0 khi và chỉ khi xy;
(ii) d x,y d y,x với mọi x, yX;
(iii) d x,y d x,z d z,y với mọi x, y, zX;
Trang 8đ-ợc gọi là một mêtric trên X
Không gian tuyến tính X cùng một mêtric d trên nó đ-ợc gọi là không gian
mêtric tuyến tính nếu các phép toán cộng và nhân với vô h-ớng liên tục theo tôpô
sinh bởi mêtric d
1.1.18 Mệnh đề ([5]) Tập con F của không gian mêtric X là tập đóng trong
X khi và chỉ khi với một dãy bất kì xn những phần tử của F, nếu limxn xo X
thì xoF
Trang 9(ii) f là ánh xạ đóng nếu và chỉ nếu f(A) là tập đóng trong Y, với mọi tập
đóng A trong X;
(iii) f là ánh xạ mở nếu và chỉ nếu f(A) là tập mở trong Y, với mọi tập mở A
trong X
1.2.2 Mệnh đề Cho X, Y là các không gian tôpô và f : XYlà một ánh xạ Khi đó, các mệnh đề sau là t-ơng đ-ơng
(i) f là ánh xạ liên tục;
(ii) f 1 V
là tập mở trong X, với mọi tập mở V trong Y;
(iii) f 1 F
là tập đóng trong X, với mọi tập đóng F trong Y;
(iv) f(A)f(A), với mọi tập con A của X;
(v) f 1 B f 1 B , với mọi tập con B của Y;
(vi) f 1(Bo)(f 1(B))o, với mọi tập con B của Y
Chứng minh (i) (ii) Từ định nghĩa suy ra (i) (ii)
(ii) (iii) Giả sử có (ii) và F là tập đóng trong Y Khi đó c
F là tập mở trong
Y Theo (ii) f 1(Fc) là tập mở trong X Mà f 1(Fc)= 1 c
(F))(f nên 1 c
(F))(f tập mở
trong X Do đó f1(F) là tập đóng trong X, với mọi tập F đóng trong Y
(iii) (iv) Giả sử có (iii) và AX Vì f(A) là tập đóng trong Y, nên theo (iii) f 1 f(A)
là tập đóng trong X Mà Af 1 f(A) nên Af 1 f A Suy ra )
Trang 10(iv) (v) Giả sử có (iv) và B là tập con trong Y Theo (iv) lấy Af 1 B
ta có ff 1(B)f (f 1(B))B
Do đó f1(B)f1(B), với mọi tập con B của Y
(v) (vi) Giả sử có (v) và B là tập con nào đó trong Y Khi đó ta có,
c 1
o
1
Bf
B
c 1
B
f
Vì 1 c 1 c
BfB
f nên f 1 Bc c f 1 Bc c, từ
đó f B f B f B f 1 B o
c c 1 c
c 1 o
Do vậy f 1(Bo)(f 1(B))o, với mọi
tập con B của Y
(vi) (ii) Giả sử có (vi) và V là tập mở bất kì trong Y Từ V là tập mở trong
Y, suy ra Vo=V Do vậy theo (vi) ta có 1 1 o 1 o
(V)f)(Vf(V)
f Suy ra
1 o
1
(V)f
(V)
f , tức là f1(V) là một tập mở trong X Vậy f liên tục
1.2.3 Mệnh đề Cho X, Y là các không gian tôpô và ánh xạ f:XY. Khi đó (i) flà ánh xạ mở nếu và chỉ nếu f(Ao)(f(A))o, với mọi tập AX;
(ii) f là ánh xạ đóng nếu và chỉ nếu f(A)f(A), với mọi tập AX
Chứng minh (i) Giả sử f là ánh xạ mở và A là tập con bất kỳ trong X Ta có
đến f(A) f(A), suy ra f(A)f(A) Vì f là ánh xạ đóng và A là tập đóng nên
A
f là tập đóng Từ đó f(A) f(A)f(A) Vậy f(A) f(A), với mọi tập AX
Ng-ợc lại, giả sử có f(A) f(A), với mọi tập con A của X và F là tập đóng bất kỳ trong X Khi đó ta có f(F)f F f(F) (*) Mặt khác ta có f F f F Kết hợp với (*) ta có f F f F Do đó f(F) là tập đóng trong Y, với F là tập đóng bất kì trong X Vậy f là ánh xạ đóng
Trang 111.2.4 Mệnh đề Cho X, Y là các không gian tôpô và f:XY là ánh xạ liên tục và đóng Khi đó
(i) f(A)f(A), với mọi tập AX;
(ii) f1(B)f1(B), với mọi tập BY
Chứng minh (i) Giả sử f là ánh xạ liên tục và đóng và A là tập con trong X
Vì f là liên tục nên từ Mệnh đề 1.2.2(iv) ta có f(A)f(A) (1) Mặt khác, do f là
Trang 12Ch-ơng 2 Một số đặc tr-ng của ánh xạ đóng, mở
và ánh xạ liên tục
2.1 Một số đặc tr-ng của ánh xạ đóng, mở
và ánh xạ liên tục theo lớp các dãy hội tụ
2.1.1 Định nghĩa Cho X, Y là không gian tôpô,
1 n n
x sao cho dãy con t-ơng ứng
1 k
n )x(f
k của dãy
1 n
n)x(
tụ về y
Kí hiệu tập hợp các điểm giới hạn của dãy
1 n
n)x(
f là liminf f(xn)
n
2.1.2 Bổ đề Cho X, Y là các không gian mêtric và f:XY là ánh xạ Khi
đó các mệnh đề sau là t-ơng đ-ơng
(i) f là ánh xạ liên tục;
(ii) f(x) limsupf(xn)
n
, với mọi dãy
1 n n
y không hội tụ về y, trong đó f xn ynvới mọi n và f(x) = y Khi đó tồn tại dãy con
1 k
nk
x của dãy
1 n n
k
n k
ysuplim
y Do đó, tồn tại dãy con
nk
y để limy y
j k
n từ một lúc nào đó,
Trang 13điều này mâu thuẫn với y U
k
n với mọi k Vậy f là ánh xạ liên tục
(iii)(ii) Là hiển nhiên
(i)(iii) Giả sử
1 n n
x là dãy trong X mà limxn x X
Khi đó vì f ánh xạ liên tục nên ta có f(x) limsupf(xn)
nk
x của dãy
1 n n
1 k
nk
x
f không thể hội tụ về hai phần tử khác nhau
trong Y Do đó ta có f(x) = y Vì vậy f(x) limsupf(xn)
f 1 Từ đó suy ra (ii) đúng
Nếu yf(X), thì vì f(X) là tập mở nên ta có ynf(X) với mọi n đủ lớn, không mất tính tổng quát ta có thể giả sử ynf(X), với mọi n Nhờ Mệnh đề 1.1.15, tập limsupf 1(yn)
U là một cơ sở lân cận mở giảm của x đ-ợc chứa trong U, nghĩa là dãy các lân cận mở
Trang 14Giả sử n=1 Khi đó theo giả thiết f(U1) là lân cận mở của f(x) = y trong Y Vì limyn y
1 n n
n ,y , y
y sao cho yn f(Uj),
j với mọi j1, ,k và )
(
f
yn k1 với mọi nnk1 Khi đó,
1 k
nk
y là dãy con của dãy
1 n n
y Giả sử X
xk sao cho xkUk và
k
n
k) yx
Điều này dẫn đến mâu thuẫn
Vậy f (y) limsupf 1(yn)
n
(ii)(i) Giả sử f không là ánh xạ mở Khi đó, tồn tại một tập con mở A của
X sao cho f(A) là không mở trong Y Suy ra c
A
f không là tập đóng trong Y Do
đó tồn tại dãy
1 n n
y trong Y sao cho ynf(A) với moi n và lim yn y Y
nh-ng yf(A) Vì yf(A)nên tồn tại xA sao cho f(x) = y, tức xf1(y) Từ
giả thiết f (y) limsupf 1(yn)
y và dãy
1 k k
x trong X sao cho x f (y )
k
n 1 k
với mọi k và x
Trang 152.1.5 Hệ quả Cho X và Y là các không gian mêtric tuyến tính và f:XY
là một ánh xạ tuyến tính Khi đó, các mệnh đề sau là t-ơng đ-ơng
(i) f là một ánh xạ liên tục;
(ii) 0 limsupf(xn),
n
y với mọi
1 n n
nkxcủa dãy
1 n n
kj
y của dãy
1 k k
n n
Vậy f liên tục với mọi xX
2.1.6 Mệnh đề Giả sử f:XY là một song ánh Khi đó, f là ánh xạ đóng nếu f (y) liminf f 1(yn),
n
với mọi dãy
1 n n
y mà lim yn y Y
Trang 16Chứng minh Giả sử f không là ánh xạ đóng Khi đó tồn tại tập E đóng
trong X mà f(E) không là tập đóng trong Y Do f(E) không là tập đóng nên với mọi n, tồn tại ynf E sao cho lim yn y
Y, nh-ng yf(E) Theo giả thiết f (y) liminf f 1(yn)
)(yfinf
Trang 172.2 Một số đặc tr-ng của ánh xạ đóng, mở
và ánh xạ liên tục theo quan hệ bao hàm của tập hợp
Trong bài này ta luôn giả thiết X, Y là các không gian tôpô
2.2.1 Ký hiệu Cho ánh xạ f :XY và EX Khi đó ta ký hiệu
(i) f#(E)yY: f1(y)E;
(ii) #
E = f 1(f#(E));
(iii) Ec X\E là phần bù của E trong X
2.2.2 Định nghĩa Giả sử f :XY là ánh xạ Tập EX đ-ợc gọi là tập
bão hòa của X đối với ánh xạ f, nếu tồn tại tập con B của Y sao cho Ef1(B)
2.2.3 Nhận xét Giả sử f :XY là ánh xạ và EX Khi đó
(i) Tập E là tập bão hòa nếu Ef 1(f(E));
(ii) #
E là tập bão hòa;
(iii) Nếu f là song ánh thì mọi tập EX đều là tập bão hòa, vì Ef1 f(E))
2.2.4 Bổ đề Giả sử f :XYlà ánh xạ và E, A, B là các tập con của X Khi đó
(i) Nếu AB thì f#(A)f#(B);
(ii) f(E#)f#(E)f(X), với mọi EX;
(v) # # #
,XX,Y)X(
(vi) f(E#)f#(E)f(E);
(vii) # c c
f(E))
Trang 18Nếu f#(A) thì với mọi yf#(A), ta có f1(y)AB
và yY Do đó )
E(y)
y(f:Yy)
y(f:Yy)(
(v) f# X yY:f 1 y XY
# 1 # 1 c
)X(ff))(f
E f E
f # , nên f(E#)f#(E)f(E) Từ đó ta có f(E#)f#(E)f(E)
(vii) Chứng minh # c c
)E(f)E(
f , với E là tập con của X Tr-ớc hết ta chứng minh # c c
)E(f)E
(E
f Giả sử c
f(E) Lấy bất kì c
)E(f
z
suy ra zf(E) Giả sử zf#(Ec) suy ra f1(z)Ec
từ đó tồn tại xof1(z) mà E
xo Suy ra f(xo)f(E), tức zf(E) Điều này mâu thuẫn với zf(E)c Suy ra
Trang 19Từ đó ta chứng minh đ-ợc # c c
)f(E(E)
f và f(E)f#(Ec)c.(viii) Chứng minh f#(E)f#(E#) Thật vậy, do E# E nên f#(E#)f#(E)(1) Mặt khác giả sử f#(E) , với bất kì yf#(E) ta có 1 1 # #
EEff(y)
Do đó )
x Vì thế ta có E#E 2 Từ (1) và (2) ta đ-ợc
E
E #
E
E = f1 f#(E)) thì theo định nghĩa E là tập bão hòa
2.2.5 Bổ đề Giả sử f :XY là ánh xạ và E là tập con của X Nếu E là tập bão hòa đối với f thì Ec cũng là tập bão hòa đối với f
Chứng minh Giả sử f là một ánh xạ và E là tập con bão hòa đối với f trong
X Khi đó, ta có Ef1 f(E)) suy ra c 1 c 1 c
)E(ff))E(ff
B=[f(E)]c là tập con của Y, sao cho Ec= f1(B)
Vậy Ec cũng là tập bão hòa đối với f
2.2.6 Bổ đề Giả sử f :XY là ánh xạ Khi đó, các mệnh đề sau là t-ơng
đ-ơng
(i) f là toàn ánh;
(ii) f#(A) f(A#), với mọi tập con A của X;
(iii) f#(A)f(A), với mọi tập con A của X;
Trang 20(ii)(iii) Giả sử có f#(A)f(A#), với mọi tập con A của X Do A# A nên
)A
f hay f(X) = Y Do vậy f là toàn ánh
2.2.7 Định lý Cho ánh xạ f :XY Khi đó các mệnh đề sau là t-ơng
đ-ơng
(i) f là ánh xạ mở;
(ii) f#(A)f#(A), với mọi tập AX;
(iii) f#(F) là tập đóng trong Y, với mọi tập đóng F trong X
Chứng minh (i)(ii) Giả sử f là ánh xạ mở và A là tập con bất kì
của X Nhờ Bổ đề 2.2.4 ta có # cc
f(A)(A)
)f(A(A)
oc
c c
c
)f(A)
f(A ta suy ra oc
c
#
)f(A(A)
f Do f là ánh xạ mở nên theo Mệnh đề 1.2.3 ta có f(Ac)o f(Ac)o Suy ra o c
c c
o c
Af)
)(Af
f A c c f# A Vậy f#(A)f#(A)
(ii)(iii) Giả sử có (ii) và F là một tập đóng bất kì trong X Ta sẽ chứng
minh f#(F) là tập đóng trong Y Thật vậy, ta có FF, theo (ii) f#(F)f#(F)f#(F)
Suy ra f#(F)f#(F) hay f#(F) là tập đóng trong Y
(iii)(i) Giả sử có (iii) và U là tập mở nào đó trong X Ta cần chứng
minh f(U) là tập mở trong Y Thật vậy, ta có U là tập đóng trong X, theo (iii) c
(U
f là tập đóng trong Y, suy ra f(U) là tập mở trong Y Vậy f là ánh xạ mở