Nhất là nụ cười của mẹ như đóa hoa tỏa sáng mang cho tôi niêm hạnh phúc, hân hoan.. Nụ cười của mẹ như vị ngọt đầu môi thấm vào từng thớ thịt nuôi tôi khôn lớn thành người.. Mỗi khi mẹ c
Trang 1Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ
Từ khi mở mắt chào đời, hình ảnh người mẹ luôn ngự trị ở một ngôi vị cao nhất trong trái tim tôi Hình ảnh mẹ lúc nào cũng đẹp Nhất là nụ cười của mẹ như đóa hoa tỏa sáng mang cho tôi niêm hạnh phúc, hân hoan Nụ cười của mẹ như vị ngọt đầu môi thấm vào từng thớ thịt nuôi tôi khôn lớn thành người
Mẹ tôi là một người phụ nữ bình thường, giản dị Ngay cả nụ cười của mẹ cũng giản dị, mộc mạc, chân chất Mỗi khi mẹ cười, đôi môi không tô son hé mở tươi thắm như những cánh hoa Núp dưới đôi môi là hai hàng răng trắng đều như hạt bắp Nhớ khi xưa còn bé,
mẹ thường cười vui, vỗ tay theo từng bước đi chập chững của tôi Ngày đầu tiên tôi đi học, lòng mẹ cũng háo hức, mẹ chuẩn bị mọi thứ Tôi nhớ mãi mẹ tươi cười động viên tôi, nụ cười như tiếp thêm niềm tin cho tôi mạnh dạn bước vào môi trường mới Quên sao được khi tôi mang về điểm mười đầu tiên, mẹ tôi ngắm mãi trang vở, rồi bất giác nở nụ cười tròn xoe như điểm mười đỏ chót Nụ cười ấy đã truyền cho tôi niềm sung sướng, hạnh phúc vô cùng Nhớ hôm ấy, mẹ rất vui, vừa làm việc vừa hát khe khẽ Mẹ như trẻ hẳn ra làm không khí gia đình thêm hạnh phúc Bữa cơm mẹ nấu thơm ngào ngạt, chứa vị ngọt của nụ cười Tôi không nhớ mẹ đã hỏi tôi những gì, chỉ biết ngồi nhìn mãi nụ cười trên môi mẹ Tôi chợt nhận ra chỉ một chút cố gắng , một chút trưởng thành của tôi cũng
đủ làm mẹ vui biết chừng nào Ôi, người mẹ hiền dõi theo con từng bước đi Câu ca dao nào đó lại vọng về:
"Những ngôi sao thức ngoài kia Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con"
Niềm vui, niềm hạnh phúc của mẹ chỉ thế thôi nhưng lại tỏa sáng hơn cả ngàn sao Nó
đã tỏa sáng tâm hồn tôi, đánh thức trong tôi bổn phận làm con
Mẹ tôi là người rất vui vẻ, vô tư Nhưng đôi khi nụ cười văng hẳn trên đôi môi mẹ Đó là khi tôi bị bệnh Mẹ chỉ lặng lẽ làm việc Đôi mắt chứa đầy nỗi lo lắng Trông mẹ già đi mấy tuổi Đáng sợ nhất là khi tôi không vâng lời, thay vào nụ cười là nỗi đau đớn thất vọng trên khuôn mặt mẹ Nỗi thất vọng của mẹ như mũi kim nhói đau cấu xé vào lương tri tôi Tôi nhận ra tội lỗi nặng nề của mình là đã cướp đi niềm vui nhỏ bé của mẹ Tôi không xứng đáng với tình yêu thương, kì vọng của mẹ Tôi lại nhớ về lời nói của bố En-ri-cô: “Thật xấu hổ, nhục nhã cho kẻ nào chà đạp lên tình yêu thương đó" Những lúc ấy, tôi thèm nghe giọng hát của mẹ để xóa tan không khí nặng nề của gia đình Cho dù hôm
ấy bữa cơm có ngon đến mấy cũng thiếu đi vị đậm đà, ngọt ngào Tôi càng hiểu hơn giá trị nụ cười của mẹ, tuy không thành tiếng mà có sức lan tỏa đến mọi thành viên trong gia đình Nụ cười ấy nuôi lớn tôi và được đổi bằng mồ hôi công sức và cả tuổi trẻ của mẹ
"Mẹ già như chuối ba hương Như xôi nếp mật, như đường mía lau"
Trang 2Niềm vui và nụ cười của mẹ còn ngọt hơn nếp mật, mía lau, soi sáng cho cuộc đời tôi từng bước đi lên Dù lớn thể nào tôi vấn thích ngắm mãi gương mặt mẹ rạng rỡ tươi vui Hiểu được tình mẹ, tôi cành nhận ra mình hạnh phúc vô cùng, càng có thêm nghị lực phấn đấu trên con đường học tập để làm vui lòng mẹ