Lặng xuôi năm tháng êm trôi Con đò kể chuyện một thời rất xưa Rằng người chèo chống đón đưa Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều Bay Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên Rời xa lên tựa n[r]
Trang 1Hình nh cô giáo dìu d t ả ắ
h c sinh ọ
Trang 2Nh n th y cô ớ ơ ầ
Trang 3L ng xuôi năm tháng êm trôi ặ Con đò k chuy n m t th i r t x a ể ệ ộ ờ ấ ư
R ng ng i chèo ch ng đón đ a ằ ườ ố ư
M c cho b i ph n gi a tr a r i nhi u ặ ụ ấ ữ ư ơ ề Bay Khách ngày x a đó ít nhi u lãng quên ư ề
R i xa lên t a nh ng cánh di u ờ ự ữ ề
b n n c quên tên ế ướ
Gi sông v ng l ng bu n tênh ti ng c i ờ ắ ặ ồ ế ườ
Gi t s ng r i m n bên đ i ọ ươ ơ ặ ờ Tóc th y b c tr ng gi a tr i chi u đông ầ ạ ắ ữ ờ ề
M t th y mòn m i xa trông ắ ầ ỏ Cây b v đ ng gi a dòng th i gian ơ ơ ứ ữ ờ
Nguy n Qu c Đ t ễ ố ạ
Trang 4Nụ hoa hồng ngày xưa ấy Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy Xuân sang, thầy đã bốn mươi Mái tóc chuyển màu bụi phấn Nhành hoa cô có còn cài?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô - những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào
Trang 5Nh n th y cô ớ ơ ầ
đàn con
thân mòn
ngon
nhớ
ngàn non