Lớp thấp điểm, lòng mẹ như lửa đốt Giận học trò, sao chẳng biết vâng lời Ngày suy nghĩ mong tìm ra biện pháp Đêm về, tắt sữa, con khóc oà… Nhưng con yêu, niềm vui của mẹ Là học trò tíu t[r]
Trang 1KHI MẸ LÀM CÔ GIÁO
Thức trắng đêm - ầu ơ – con khóc
Nuôi con dại, mẹ nào có thảnh thơi
Trang giáo án, trên bàn đang soạn dở…
Ngủ đi con, gánh giúp mẹ một phần
Làm chủ nhiệm, mẹ thêm đàn con nhỏ
Lũ học trò, nhất quỉ nhì ma
Anh chị con, lại mỗi người một tính
Mẹ làm sao cho trọn vẹn chữ “Thầy”?
Lớp thấp điểm, lòng mẹ như lửa đốt
Giận học trò, sao chẳng biết vâng lời
Ngày suy nghĩ mong tìm ra biện pháp
Đêm về, tắt sữa, con khóc oà…
Nhưng con yêu, niềm vui của mẹ
Là học trò tíu tít bên cô
Là ánh mắt tròn xoe nghe cô giảng
Là trưởng thành, của trí thức, của tương lai
… Và là con – trong giấc ngủ no tròn …!
Quảng Thọ ngày 09 / 11/ 2015 ST: Hồ Thị Phúc Linh