Căn nhà sàn chỉ vẻn vẹn ba phòng ,và trong lúc tâm hồn của bác lộng gió thời đại,thì cái nhà nhỏ đó luôn luôn lộng gió và ánh sáng,phảng phất hương thơm của hoa vườn, một đời sống như vậ[r]
Trang 1Biểu cảm về loài cây em yêu thích : Cảm nghĩ về cây bàng
(Ngoài ra các bạn còn một số bài biểu cảm về cây tre, cây phượng các bạn xem:
Trong các loài cây trên đất nước Việt Nam, cây nào cũng có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng của có Nhưng với tôi, có lẽ cây bàng là người bạn vô cùng thân thiết Tôi yêu bàng như một sinh thể sống bởi bàng là chứng nhân cho biết bao kỉ niệm vui buồn thời thơ ấu của tôi
Từ khi biết nô đùa, chạy nhảy cùng lũ bạn gần nhà, tôi đã thấy cây bàng đứng sừng sững ở đầu làng gần khu chợ nhỏ từ bao giờ Nhìn từ xa, cây bàng như một chiếc ô khổng lồ Thân cây to, nổi lên những u, những cục sần sùi Bà tôi bảo
đó là mắt của bàng Rễ cây bám sâu vào trong lòng đất vững vàng qua mưa gió Các bạn cùng lứa tuổi với tôi thường ngắm màu đỏ của hoa phượng để đón chờ hè tới Nhưng tôi lại thích ngắm sự đổi thay kì diệu của những mầm chồi non của bàng chuyển dần thành lá – với tôi, đó là sự báo hiệu của ngày hè Mùa hè, bàng khoác trên mình chiếc áo màu xanh Những tán lá như những chiếc lọng xanh mát rượi che đi cái nắng oi ả trong buổi trưa hè Dưới gốc bàng là cả một kho cổ tích của lũ trẻ con xóm nhỏ Bọn trẻ chúng tôi thường lấy lá bàng làm những chú trâu chọi, nghênh nghênh đôi sừng nhọn hoắt, sáp vào nhau trong tiếng hò reo náo
nhiệt Những đêm trăng sáng mất điện, chúng tôi lại rủ nhau chơi trò “rồng
rắn” quanh gốc bàng cổ thật vui…
Gốc bàng xù xì, rễ toả ra nhiều phía nên bao nhiêu sinh lực bàng dành hết cho lá, cho cành, cho những chùm hoa trắng nhỏ li ti kết thành trái Bàng hứng nắng trên đầu để gốc mát quanh năm, để ánh nắng trưa hè lọc qua lung linh huyền
ảo Trong tán lá bàng xanh ấy là thế giới riêng của những chú chim sẻ, chim sâu bé nhỏ Đứng dưới gốc bàng nghe tiếng kêu lích chích của chung rộ lên thật vui tai Tạm biệt mùa hè, bàng đón thu sang với làn sương mỏng cùng ánh nắng thu hanh hao để những chiếc lá xanh của mình chuyển dần sang màu vàng Rồi một ngày gió heo may se lạnh, những cơn mưa thưa dần, đó cũng là lúc quanh gốc bàng
đã lác đác rụng những quả bàng chín Lũ trẻ xóm tôi, cứ đi học về là lại đến bên cây bàng tìm hái bàng để ăn Với chúng tôi, bàng chín là một món đặc sản ngon tuyệt Bàng chín ăn có vị ngòn ngọt, chua chua, hơi chan chát… Nếu ai đã cầm trái bàng chín trên tay, chắc chắn sẽ không thể nào quên được mùi thơm dịu toả ra từ lớp vỏ vàng bóng Đập vỡ hạt ra bạn sẽ thấy nhân trái bàng màu trắng đục, ăn thơm béo lạ thường Phải chăng rễ bàng đã phải cÇn mẫn, vất vả chắt chiu màu mỡ trong lòng đất mẹ để chúng tôi có được những trái, nhân ngon, ngọt lành đến vậy!
Lá bàng từ màu vàng nhạt, sậm dần rồi chuyển sang nhuộm màu đỏ sẫm Đó
là lúc bàng gửi những tấm thiệp hồng đầu đông cho con người, cho cây cỏ Từng cơn gió bấc thổi mạnh, lá bàng lìa khỏi cành bay vào không gian như nuối tiếc điều
Trang 2gì đó rồi nhẹ nhàng đáp xuống cỏ Đông đã đến thật rồi! Bàng trút lá, cành cây trơ trụi khẳng khiu giữa mùa đông buốt giá Nhiều hôm mưa phùn, gió bấc, tôi thấy
thương cây bàng vô cùng và thầm hỏi: “Bàng ơi, trời lạnh lắm, bạn có rét nhiều không?” Lá bàng khô rơi xào xạc trên lối mòn như trả lời: “Cám ơn bạn, mình không sao đâu Thu qua, đông tới, và rồi xuân sẽ lại sang, chúng tôi quen rồi bạn ạ!”
Giã từ những ngày đông giá rét, xuân về, cây bàng khoác lên mình những đốm lửa màu xanh Rồi những đốm lửa màu xanh ấy cứ lớn dần, lớn dần,… Bàng cựa mình runh rinh hé mắt nhìn bầu trời xanh thẳm Và kì diệu thay, chỉ vài ba hôm không để ý, bàng đã hoàn toàn đổi khác với tấm áo choàng xanh non tươi mới Cây xoè rộng tán, đung đưa lá cành vẫy gọi chim chóc trở về tụ họp hót ríu ran Lũ trẻ con chúng tôi lại nô đùa vui vẻ dưới gốc bàng, ngước lên nhìn cây bàng đổi thay sắc áo và mong đợi một mùa hè với bao kỉ niệm tuyệt vời…
Cây bàng thân thuộc, gắn bó với tuổi thơ, với lứa tuổi học trò Thời gian dần trôi, cây bàng vẫn đứng đó ở đầu xóm nhỏ, xoè tán rộng che nắng che mưa cho bao thế hệ con người Có ai lớn lên, đi xa còn nhớ về cây bàng? Còn tôi, mỗi khi cầm
trái bàng chín trên tay lại nghe như có tiếng ai đó trong gió vọng về: “Bạn ơi, cuộc đời này đẹp lắm!” Đó là tiếng của đất, của trời, hay là tiếng của cây bàng cổ thụ
thân yêu?
2 TLV biểu cảm đề 2: Viết về một người thân - viết bài tlv biểu cảm về mẹ
“Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”
Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không dược chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có
ai suốt đời vì con tương tự mẹ, có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ
Với tui cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tui nhất và cũng là người mà tui yêu thương và mang ơn nhất trên đời này tui vẫn thường nghĩ rằng mẹ tui không đẹp Không đẹp vì không có cái nước da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay đôi mắt long lanh… mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vấng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi 40, của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt Nhưng bố tui bảo mẹ đẹp hơn những phụ nữ khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ Đúng vậy, mẹ tui thông
Trang 3minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm Trên cương vị của một người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc có những lúc tui cũng nghĩ vậy nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc tôi, tất cả ý nghĩ đó tan biến hết tui
có cả giác lâng lâng, xao xuyến khó tả, cảm giác như chưa bao giờ tui được nhận nhiều yêu thương đến thế Dường như một dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay
mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, đôi môi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, … qua tất cả những gì của mẹ tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên mẹ lâu rồi mói cảm giác đuợc thôi Từ nhỏ đến lớn, tui đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như một ân huệ, một điều đương nhiên
Trong con mắt một đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm nom con Chưa bao giờ tui tư đặt câu hỏi: Tại sao mẹ chấp nhận hy sinh vô điều kiện vì con? Mẹ tốt, rất tốt với tui nhưng có lúc tui nghĩ mẹ thật quá đáng, thật… ác Đã bao lần, mẹ mắng tôi, tui vừa khóc Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận Rồi cho đến một lần… tui đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật ký của mình tui tức lắm, giằng ngay cuốn nhật ký từ tay mẹ và hét to:“ Sao mẹ quá đáng thế! Đây là bí mật (an ninh) của con, mẹ không có quyền động vào Mẹ ác lắm, con không cần mẹ nữa! ”
Cứ tưởng, tui sẽ ăn một cái tát đau điếng Nhưng không mẹ chỉ lặng người, hai gò
má tái nhợt, Khóe mắt rưng rưng Có gì đó khiến tui không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ
tui chạy vội vào phòng, khóa cửa mặc cho bố cứ gọi mãi ở ngoài tui vừa khóc, khóc nhiều lắm, ướt đẫm chiếc gối nhỏ Đêm càng về khuya, tui thao thức, trằn trọc Có cái cảm giác thiếu vắng, hụt hẫng mà tui không sao tránh được tui vừa tự
an ủi mình bằng cách tui đang sống trong một thế giới không có mẹ, không phải học hành, sẽ rất hạnh phúc Nhưng đó đâu lấp đầy dược cái khoảng trống trong đầu tôi Phải chăng tui thấy hối hận? Phải chăng tui đang thèm khát yêu thương? …
Suy nghĩ miên man làm tui thiếp đi dần dần Trong cơn mơ màng, tui cảm giác như
có một bàn tay ấm áp, khẽ chạm vào tóc tôi, kéo chăn cho tôi Đúng rồi tui đang mong chờ cái cảm giác ấy, cảm giác ngọt ngào đầy yêu thương tui chìm đắm trong giây phút dịu dàng ấy, cố nhắm nghiền mắt vì sợ nếu mở mắt, cảm giác đó sẽ bay mất, xa mãi vào hư vô và trước mắt ta chỉ là một khoảng không thực tại Sáng hôm sau tỉnh dậy, tui cảm giác căn nhà sao mà u buồn thế Có cái gì đó thiếu đi Sáng
đó, tui phải ăn bánh mỳ, không có cơm trắng như tất cả ngày tui đánh bạo, hỏi bố xem mẹ vừa đi đâu Bố tui bảo mẹ bị bệnh, phải nằm viện một tuần liền Cảm giác buồn tủi vừa bao trùm lên cái khối óc bé nhỏ của tôi Mẹ nằm viện rồi ai sẽ nấu cơm, ai giặt giũ, ai tâm sự với tôi? tui hối hận quá, chỉ vì nóng giận quá mà vừa
Trang 4làm tan vỡ hạnh phúc của ngôi nhà nhỏ này Tại tui mà mẹ ốm Cả tuần ấy, tui rất buồn Nhà cửa thiếu nụ cười của mẹ sao mà cô độc thế Bữa nào tui cũng phải ăn cơm ngoài, không có mẹ , lấy ai nấu những món tui thích Ôi sao tui nhớ đén thế những món rau luộc, thịt hầm của mẹ quá luôn
Sau một tuần, mẹ về nhà, tui là người ra đón mẹ đầu tiên Vừa thấy tôi, mẹ vừa chạy đến ôm chặt tôi Mẹ khóc, nói: “ Mẹ xin lỗi con, mẹ không nên xem bí mật (an ninh) của con Con … con tha thứ cho mẹ, nghe con.” tui xúc động nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm tui chỉ muốn nói: “ Mẹ ơi lỗi tại con, tại con hư, tất
cả tại con mà thôi ” Nhưng sao những lời ấy khó nói đến thế tui vừa ôm mẹ, khóc thật nhiều Chao ôi! Sau cái tuần ấy tui mới thấy mẹ quan trọng đến nhường nào Hằng ngày, mẹ bù đầu với công chuyện mà sao mẹ như có phép thần Sáng sớm, khi còn tối trời, mẹ vừa lo cơm nước cho bố con Rồi tối về, mẹ lại nấu bao nhiêu món ngon ơi là ngon Những món ăn ấy nào phải cao sang gì đâu Chỉ là bữa cơm bình dân thôi nhưng chứa chan cái niềm yêu tương vô hạn của mẹ Bố con tui như những chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ Những bữa nào không có mẹ, bố con tui hò nhau làm chuyện toáng cả lên Mẹ còn giặt giũ, quét tước nhà cửa… chuyện nào cũng chăm chỉ hết Mẹ vừa cho tui tất cả nhưng tui chưa báo đáp được gì cho mẹ Kể cả những lời yêu thương tui cũng chưa nói bao giờ Đã bao lần tui trằn trọc, lấy hết can đảm để nói với mẹ nhưng rồi lại thôi, chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi, bây giờ con lớn rồi, con mới thấy yêu mẹ, cần mẹ biết bao Con vừa biết yêu thương, nghe lời mẹ Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, con không còn giận dỗi nữa, con chỉ cúi đầu nhận lỗi và hứa sẽ không bao giờ phạm phải nữa Khi con vui hay buồn, con đều nói với mẹ để được mẹ vỗ
về sẻ chia bằng bàn tay âu yếm, đôi mắt dịu dàng Mẹ không chỉ là mẹ của con mà
là bạn, là chị… là tất cả của con Con lớn lên rồi mới thấy mình thật hạnh phúc khi
có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở Có mẹ giặt giũ quần áo, lau dọn nhà cửa, nấu
ăn cho gia đình
Mẹ ơi, mẹ hy sinh cho con nhiều đến thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công mẹ
là người mẹ tuyệt cú cú vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất Đi suốt đời này có ai bằng mẹ đâu Có ai sẵn sàng che chở cho con bất cứ lúc nào Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm để nói lên ba tiếng: “ Con yêu mẹ! ” thôi cũng được Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được nghiêm khắc như
mẹ Con viết những lời này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn Mẹ đừng nghĩ
có khi con chống đối lại mẹ là vì con không KẾT mẹ Con mãi yêu mẹ, vui khi có
mẹ, buồn khi mẹ gặp điều không may mẹ là cả cuộc đời của con nên con chỉ mong
mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm nom con, an ủi con, bảo ban con và để con
Trang 5được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này Tình cảm ấy vừa nuôi dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn Chính mẹ là nguời vừa mang đến cho con thứ tình cảm ấy Vì vậy, con luôn yêu thương mẹ, mong được lớn nhanh để phụng dưỡng
mẹ Và con muốn nói với mẹ rằng: “ Con dù lớn vẫn là con mẹ Đi suốt đời lòng
mẹ vẫn theo con ”
3 TLV biểu cảm đề 3 : Cảm nghĩ về một người bạn của em
Từ khi bước chân vào môi trường học đường, tôi đã được làm quen và tiếp xúc với rất nhiều bạn bè Mỗi người bạn có một vẻ khác nhau và đối với mỗi người tôi lại dành cho họ những tình cảm quý mến khác nhau Nhưng trong rất nhiều những người bạn mà tôi quý mến ấy, người bạn mà tôi yêu quý nhất , người luôn đồng hành với tôi trong mọi niềm vui, nỗi buồn , không thể có từ nào thích hợp hơn hai tiếng “bạn thân’ để nói về bạn, đó là Minh Anh
Minh Anh học cùng với tôi ngay từ những ngày đầu cắp sách đến trường Tôi
và bạn chơi với nhau cũng từ những ngày đó, nhưng để trở thành bạn thân thì tôi không nhớ rõ từ khi nào nữa Tôi chỉ biết rằng hằng ngày chúng tôi đèo nhau đi học trên một chiếc xe đạp và có tâm sự trong lòng thì người đầu tiên tôi tìm đến là Minh Anh Minh Anh trong mắt tôi là một cô bạn hết sức dễ thương và đáng mến Bạn có đôi mắt to, khuôn mặt thanh tú với điểm nhấn là cái mũi dọc dừa xinh xinh Nhưng có lẽ trong muôn vàn những thứ đáng chú ý ấy thìgây ấn tượng với tôi hơn
cả là vầng trán cao biểu lộ sự thông minh, lanh lợi của bạn Minh Anh học rất giỏi, bạn lại là cây văn nghệ xuất sắc của lớp Mỗi lần lớp có chương trình văn nghệ thì bạn là người tư tin xung phong đầu tiên Tôi và các bạn trong lớp đều rất thích nghe Minh Anh hát Mỗi khi tới lượt bạn biểu diễn thì trong lớp dường như không có lấy một âm thanh nào khác ngoài tiếng hát trong trẻo như chim sơn
ca của bạn Tiếng hát ấy như xua tan hết mọi mệt nhọc sau mỗi giờ Văn, giờ Toán căng thẳng Tôi quý Minh Anh lắm,may mắn nhất của tôi có lẽ là được làm bạn thân của bạn Tôi còn tự hào vì có người bạn thân luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác như Minh Anh Trong lớp, dù chỉ chơi thân với tôi nhưng không có nghĩa
là bạn không hòa đồng với mọi người Nhắc đến Minh Anh, không ai có thể quênđược hình ảnh cô lớp phó học tập gương mẫu Nhìn khuôn mặt bạn lấm tấm
mồ hôi mà vẫn say sưa giảng lại mấy bài tập khó cho các bạn trong lớp, tôi càng thêm khâm phục và yêu quý bạn hơn Nhiều lúc chúng tôi cứ ngỡ Minh Anh chính
là cô giáo nhỏ của mình
Trang 6Dáng người nhanh nhẹn với nụ cười luôn thường trực trên môi cũng không che lấp được hoàn cảnh khó khăn của bạn Nhà Minh Anh không khá giả lắm Lại là chị lớn trong gia đình nên hàng ngày bạn phải phụ giúp ba mẹ trông nom quán ăn nhỏ Thời gian dành cho việc học không có nhiều mà bạn vẫn học rất giỏi, tôi hiểu bạn đã khéo léo biết bao trong việc sắp xếp một thời gian biểu phù hợp Thương biết bao nhiêu cái dáng hình nhỏ bé mà vẫn nhanh nhẹn bưng đồ ăn cho khách của bạn Những lúc chúng tôi tới quán, dù mệt nhọc, Minh Anh vẫn rất hồ hởi Có lần bạn cười bảo: “phụ quán cũng có thú vui của nó, bây giờ nếu bảo mình nghỉ làm chắc mình không chịu được đâu” Tôi càng yêu hơn cái nghị lực phi thường của bạn Dù bận rộn là vậy mà Minh Anh vẫn dành thời gian giúp đỡ tôi trong học tập
Có một lần tôi bị bệnh nằm ở nhà cả tuần, vậy là cả tuần Minh Anh chép bài rồi lại qua giảng bài cho tôi Bạn muốn chắc chắn rằng sau một tuần nằm giường bệnh, khi đi học trở lại, tôi vẫn theo kịp tiến độ của lớp Tôi biết ơn Minh Anh nhiều lắm Lúc nào tôi cũng tự nhủ phải thật cố gắng để đáp lại xứng đáng những gì mà bạn đem lại cho tôi Tôi hi vọng sẽ mãi mãi được chơi cùng, học cùng với Minh Anh
Có bạn là bạn thân, tôi biết tôi ngày càng sống tốt và hoàn thiện mình hơn
Cảm ơn cuộc đời đã ban tặng cho tôi người bạn tuyệt vời như vậy Chìm trong hạnh phúc của tình bạn, tôi không quên phải luôn cố gắng để gìn giữ và làm cho tình bạn ấy ngày càng bền vững và thắm thiết hơn
Bài làm về cây tre.
Ngay từ nhỏ, tôi đã từng được nghe nói nhiều về tre về trúc, mà sao tôi trưa thấy chúng ngoài đời thường bao giờ, chúng xuất hiện trên những bức tranh, quyển sách
mà tôi mua ‘’Có lẽ mình chỉ biết lợi ích và hình của chúng qua sách thôi’’- tôi đã từng nghĩ như thế khi đọc xong quyển sách về loài cây được coi là biểu tượng của dân tộc VN này Qua những câu hỏi đó, tôi càng muốn hiểu hơn về chúng, càng yêu quý chúng hơn qua từng lợi ích, vẻ đẹp của loài cây này
Nhưng những câu hỏi như thế chấm dứt khi tôi được về quê và bất ngờ thây Đúng
là ‘’trăm nghe không bằng mắt thấy’’ vẻ đẹp của loài tre mọc thành từng bụi này lại mọc xung quanh nhà ngoại tôi Tôi biết ngay lúc đó là mình sẽ có nhiều cơ hội tìm hiểu về loài cây này hơn Cái cảm giác háo hức, nôn nao cứ thúc tôi nhanh chóng đi tìm hiểu về chúng ngay khi vừa đặt chân xuống mảnh đất này
Ngay trước mặt tôi là một bụi tre to lớn chừng sáu, bảy cây tre tụm vào nhau như thể hiện sự đoàn kết vĩnh cữu của dân tộc Việt Nam Bên dưới là những bụi tre là những măng non đang mọc lên làm tôi nhớ đến hình ảnh cuộc thi ‘’Búp măng non’’ mà mình thường được nghe đến, mãi bây giờ mới hiểu đó chính là hình ảnh của một búp non tuy nhỏ nhưng sau này sẽ trở thành những chủ nhân tương lai của
Trang 7đất nước xinh đẹp này Tre mọc khắp đồng quê, tuy không đẹp nhưng chúng gắn
bó với người dân ở đây hơn cả những loài cây như: hoa giấy, hoa hồng, suốt đời chỉ biết làm đẹp để khoe mình cho đến chết Tre tuy khẳng khiu một màu xanh và ngày càng vàng đi khi nhìn thấy các búp măng lớn lên, nhưng chúng không phải là
vô ích, chúng có thể là vật liệu để làm nên những chiếc giường, những chiếc tủ và
vô vàn thứ khác mà ta từng thấy Đối với người nông dân, còn gì tốt hơn sau nhiều giờ làm việc dưới các nóng gây gắt của ánh Mặt Trời thì được ngả lưng dưới bóng tre tươi mát Lúc này, tôi lại khám phá ra chính những chiếc diều mà tôi thường hay chơi lại có khung được làm từ tre Sự ngạc nhiên ngày càng dâng cao khi chính tay tôi có thể dùng tre làm nhiều thứ mà mình không còn cơ hội làm khi quay lại thành phố Nhưng có lẽ thứ mà bọn trẻ làng quê sợ nhất cũng chính là tre, ở đây đứa nào cũng sợ chiếc roi tre mắc đầu giường của bố mẹ mình mà chúng thường bị đánh khi mắc lỗi
‘’Tre xanh
Xanh tự bao giờ
Truyện ngày xưa đã có bờ tre xanh…’’
Nhà thơ Nguyễn Duy từng nói thế, hình ảnh của tre quá quen thuộc với các bạn nhỏ qua hình ảnh nhân vật Thánh Gióng khi gẫy chiếc gậy sắt đã lấy bụi tre bên đường đập tan bọn giặc Hình ảnh cây tre trăm đốt trong truyện cùng tên và hình ảnh đó ngày càng mở rộng ra khắp các lĩnh vực từ văn học đến những bộ phim như : ‘’ Cây tre Việt Nam’’
‘’…Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên lũy, nên thành tre ơi ’’
Qua 2 câu thơ đó, tôi càng khâm phục tre hơn, rõ ràng tre đã gắn bó với dân tộc ta suốt nhiều năm dài bị các nước khác xâm chiếm Tre dựng lũy, dựng thành chống quân giặc, tre làm vũ khí cho nhân dân, tre làm những bãi chông ngăn bọn lính dù,
… Tre luôn tiên phong trên con đường mở ra đến sự tự do và hạnh phúc của dân tộc ta
‘’…Ở đâu tre cũng xanh tươi
Cho dù cát sỏi đá vôi bạc màu
Có gì đâu, có gì đâu
Mỡ màu ít chất dồn lâu hoá nhiều…’’
Tre có rễ ngấm sâu xuống lòng đất, sống lâu và sống ở mọi vùng đất.Chính vì thế tre được ví như là con người Việt Nam cần cù, siêng năng, bám đất bám làng:
’’Rễ siêng không ngại đất nghèo
Tre bao nhiêu rễ, bấy nhiêu cần cù’’
Tre cùng người Việt Nam trải qua bao thăm trầm của lịch sử, qua bao cuộc chiến tranh giữ nước Tre xứng đáng là hình ảnh biểu tượng của tính kiên cường, bất khuất của người Việt Nam, là cái đẹp Việt Nam
Đề 2: Bài làm về cây phượng.
Trang 8“Những chiếc giỏ xe, chở đầy hoa phượng em chở mùa hè của tôi đi đâu…” Mỗi lần nghe những giai điệu du dương và quen thuộc ấy, lòng tôi thấy nao nao buồn những lời cagợi cho tôi nhớ về 1 loài hoa tôi yêu quý
Không hiểu sao mỗi lần tưởng tượng về hoa phượng thong đầu tôi lại xuất hiện hàng trăm đốm lửa liên tiếp ấm nóng đến chói chang Hầu hết những người yêu hoa phượng đều nói: “nó đẹp vì biết tận hiến hết mình vẻ đẹp” Phượng không đỏ thẫm nghư nhung như mấy bông hồng kiều diễm Nó đỏ rực và thậm chí rất tươi Những cánh hoa lượn theo những đường cong tùy ý, lúc nở, nó túa ra đều như một chiếc chong chóng sắp quay Hương phượng thơm thoang thoảng chứ không ngạt ngào như hoa sữa vì thế thưởng thức hương hoa phượng bao giờ cũng tìm ra được những cảm giác thư thái, an lành
Phượng bắt đầu thắp lửa lúc đầu hè Bởi thế mà cũng giống mọi người, tôi yêu hoa phượng bởi nó khắc ghi những dấu mốc quan trọng của đời tôi Phượng nở là dấu
ấn của mùa thi Ở đó, tôi dù thành công hay thất bại nhưng tôi đã có những bài học
và tôi vì thế đã trưởng thành Phượng nở rộ cũng là lúc phải chia tay Ôi! Chỉ cần nghỉ vậy thôi tôi tôi cũng đã cảm thấy nao lòng Năm nào cũng vậy, tuy đã thành lệ nhưng không làm sao quên được cảm giácbooif hồi xao xuyến ấy Cứ đến đầu tháng năm, khi hoa phượng đang lúc đỏ tươi và bước vào kì thi đẹp nhất thì cũng là lúc tụi học trò chúng tôi lục đục cho những ngày hè sôi động tuy những ngày hè vui vẻ đang chực đón chờ, nhưng chúng tôi vẫn thấy buồn lắm lắm bạn bè cả năm học vui vẻ với nhau vậy mà bây giờ phải tạm xa mấy tháng Chúng tôi buồn thậm chí có bạn còn phát khóc khi phải trải qua những lần như thế
Hoa phượng đẹp và tất nhiên nó sẽ mãi là biểu tượng cho tuổi học trò Hoa phượng rất giống lũ học trò nhỏ chúng tôi bởi nó cũng ngây thơ và cũng sống hết mình 1 cách thủy chung bằng tấm lòng son đỏ Dưới mái trường cấp 1 thân yêu, không phải ai hết mà chính là hàng phượng đã chứng kiến lũ học trò chúng tôi lần lượt trưởng thành Giờ đây khi đã chia xa, tôi nhớ đến nao lòng hàng phượng, nhớ nhớ những bông hoa đỏ khắc ghi bao kỉ niệm học trò nhất là những kỉ niệm của năm học lớp 5
Ở ngôi trường mới của chúng tôi, hàng phượng mới trồng chưa kịp trổ hoa Nhưng tôi vẫn chờ với 1 tình yêu và 1 niềm nhớ nhung da diết Hoa phượng không biết tự lúc nào đã trở thành 1 phần máu thịt của tôi Nó là tình yêu của tôi, là nỗi nhớ mà tôi đã dành trọn cho 1 thời học trò đầy Bài 40
Trang 9Tôi sinh ra ở nông thôn Vì thế mảnh vườn nhà đã trở thành 1 nơi quen thuộc Ở nơi đấy, tôi đã lớn lên bằng những trái ngọt đầu tiên Và cũng ở nơi ấy, tâm hồn tôi trở nên sinh động bởi hương hoa và bởi tiếng chim ca hát suốt ngày
Ngay trước sân nhà tôi là 1 khoảng vườn khá rộng mảnh vườn được ngăn cách với sân bằng 1 bờ tường hoa màu vôi trắng khu vườn đã có từ lâu, từ lúc tôi chưa kịp chào đời Nó là 1 kỷ niệm của nội tôi khi ông còn sống vì thế mỗi lần đặt đôi bàn chân nhỏ xíu lên khu đất của mảnh vườn, lòng tôi bao giờ cũng dấy lên 1 nỗi niềm nhớ thương thành kính
Mảnh vườn chủ yếu trồng cây ăn quả Ngững loại ngon và quý như nhãn, vải thiều, bưởi… những giống hoa quả ấy không phải tầm thường nó đã được ông nội lăn lội đem về từ những miền đất khác nhau Có loài, nội tôi phải trồng đi trồng lại nhiều lần mới sống được bởi vậy được đưa đến từ nơi xa lạ thêm lạ đất tôi thêm yêu quý mảnh vườn cũng vì lẽ đó Bởi mảnh vườn là mồ hôi công sức bao ngày hết lòng chăm bón của nội tôi Có lần tôi hỏi :“sao nội lại chọn trồng nhiều cây ăn quả” Nội tôi giảng giải: “cây cũng như người cháu ạ! Điều quý nhất là phải đơm hoa kết trái, vừa làm đẹp lại phải mang lại hữu ích cho đời khi nào lớn, cháu sẽ hiểu hơn chân lý ấy” quả thật lúc ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu những lời dạy của nội tôi Lúc
ấy tôi chỉ mong mình lớn thật mau để lại được nghe lại được hiểu những lời nội dạy vậy mà chỉ hai mùa trái ngọt đầu tiên, nội đã mãi mãi ra đi Thế là những bài học kia, tôi mãi phải tự tìm chân lý cho những thắc mắc của mình
Giờ đây mảnh vườn đã xum xuê và ngọt ngào hoa trái lắm! chẳng phải tìm kiếm đâu xa, chỉ cần nhìn vào một góc của mảnh vườn, tôi đã hiểu thấu lời nội năm xưa Mỗi sáng khi ông mặt trời thức dậy, tôi lại thay ông tưới tắm mảnh vườn tôi biết
ơn mảnh vườn nhiều lắm bởi hình như chính những hôm như vậy, tôi thấy thật khoan khoái trong lòng Được chăm bón cho cây, được thưởng thức những bông hoa nở sớm, lại nghe tiếng những đàn chim rối rít bỡn đùa nhau Ôi! Cái cảm giác thật thú vị biết nhường nào Hôm nào cũng vậy, tưới cây xong tôi mới vào ăn cơm rồi đi học tôi thấy thật vui và bố tôi cũng nói: “việc làm của con tuy nhỏ nhưng nếu con duy trì được, nó sẽ mang lại hữu ích lâu dài” Tôi mừng rỡ và phấn chấn bước vào 1 ngày học mới
Cách đây vài năm, vào ngày giỗ ông tôi, bố tôi quyết định trông f thêm hai luống hoa nho nhỏ trong vườn chỉ mấy tháng sau, những bông hoa đua nhau nở bao nhiêu năm ăn trái ngọt, giờ đây tôi lại càng vui vì ngày nào cũng được xay ngắm
và thưởng thúc hoa thơm Mảnh vườn thêm 1 lần nữa lại mang đến 1 ý nghĩa khác cho tôi và dạy tôi thêm 1 chân lý mới
Tôi sống gắn bó với vườn nhà và không biết sẽ ra sao nếu phải rời xa mảnh vườn cũng như tất cả những người thân yêu ấy mảnh vườn cũng như nội hay như tất cả những người thân quý của tôi Nó luôn cống hiến rất âm
Trang 10Bài viết số 6 lớp 7 đề 2: Nhiễu điều phủ lấy giá gương, Người trong một nước phải thương nhau cùng.
Hãy tìm hiểu người xưa muốn nhắn nhủ điều gì qua câu ca dao ấy
Bài làm
Dân tộc ta vốn có truyền thống đoàn kết, yêu thương đùm bọc lẫn nhau Để diễn đạt tình nghĩa tha thiết này, ca dao có câu:
“Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng.”
Những hình ảnh trong câu ca dao thật dễ hiểu nhưng ý nghĩa của nó thì thật là sâu sắc “Nhiễu điều” là tấm vải đỏ; “giá gương” là giá đỡ tấm gương Hình ảnh
“Nhiễu điều phủ lấy giá gương” có nghĩa đen là tấm vải đỏ che phủ, giữ cho sạch
và làm đẹp cho giá gương cùng cả tấm gương Hai tiếng “phủ lấy” nhắc nhở, thể hiện sự gắn bó không tách rời giữa giá gương và nhiễu điều Hình ảnh đó còn gợi lên nghĩa bóng đó là sự yêu thương, đùm bọc, che chở Lấy nghĩa bóng đó, dân gian muốn nhắn nhủ mọi người trong cùng một cộng đồng cần phải biết yêu thương, đùm bọc, che chở cho nhau: “Người trong một nước phải thương nhau cùng” Đó là một lời khuyên nhủ đậm đà tình nghĩa
Vậy thì tại sao người trong một nước phải yêu thương giúp đỡ lẫn nhau? Trong tâm thức mỗi người Việt Nam đều tin các dân tộc trên đất nước ta là anh em Con người cùng một nước, có cùng chung một nguồn gốc lịch sử Mọi người trong cùng cộng đồng, cùng làng, cùng nước,… đời sống vật chất, tinh thần luôn gắn bó với nhau, rất cần đến sự quan tâm động viên giúp đỡ lẫn nhau; nhất là lúc có ai đó gặp khó khăn hoạn nạn Hơn nữa, không ai có thể sống lẻ loi trong xã hội mà phải hoà nhập vào cộng đồng Thương yêu, đùm bọc giúp đỡ lẫn nhau là lẽ sống của mỗi người, nó đã trở thành một truyền thống đạo lí tốt đẹp của dân tộc ta Tình cảm yêu thương đoàn kết tạo nên sức mạnh vật chất và tinh thần sẽ giúp con người vượt qua bao khó khăn, chiến thắng kẻ thù và thiên tai, đi tới cuộc sống tốt đẹp hơn Có thể kể đến các cuộc kháng chiến chống quân xâm lược của nhân dân ta Rồi những tấm lòng hảo tâm đóng góp vào các quỹ từ thiện đã giúp nhiều người nghèo khó, bệnh tật khắc phục được hoàn cảnh, vượt qua bệnh tật hiểm nghèo trở
về với cuộc sống bình thường