Là người sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam, sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã không ngừng chăm lo xây dựng, rèn luyện Đảng ta thành một Đảng mácxít thật sự vững mạnh để lãnh đạo nhân dân thực hiện thắng lợi các mục tiêu, lý tưởng cách mạng. Từ nghiên cứu lý luận và tổng kết thực tiễn, Người đã khái quát nên một hệ thống các luận điểm có tính quy luật về xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam. Tư tưởng Hồ Chí Minh là di sản tinh thần vô cùng quý báu của Đảng và dân tộc ta. Bước vào thời kỳ đổi mới, đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, sự vận dụng đúng đắn, sáng tạo tư tưởng Hồ Chí Minh cũng như chủ nghĩa Mác Lênin càng trở nên quan trọng và cần thiết hơn bao giờ hết. Học tập, quán triệt những quan điểm cơ bản và vận dụng có hiệu quả tư tưởng Hồ Chí Minh vào thực tiễn quá trình lãnh đạo, đặc biệt là tư tưởng về văn hóa trong lãnh đạo và phương pháp lãnh đạo nhằm không ngừng đổi mới phương thức lãnh đạo, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của các tổ chức đảng là nhân tố quyết định thắng lợi của toàn bộ sự nghiệp đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo. Do đó, nghiên cứu vấn đề “Tư tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa trong lãnh đạo và phương pháp lãnh đạo. Liên hệ thực tiễn ở Uỷ ban nhân dân huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc và đề xuất giải pháp nâng cao văn hóa tổ chức, văn hóa lãnh đạo, hoàn thiện phương pháp lãnh đạo của cán bộ, đảng viên” làm đề tài tiểu luận có ý nghĩa lý luận và thực tiễn sâu sắc.
Trang 1KHOA …
TIỂU LUẬNChủ đề: Tư tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa trong lãnh đạo và phương pháp lãnh đạo Liên hệ thực tiễn ở Uỷ ban nhân dân huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc và đề xuất giải pháp nâng cao văn hóa tổ chức, văn hóa lãnh đạo, hoàn thiện phương pháp lãnh đạo của cán bộ, đảng viên.
Họ tên học viên:……….
Lớp:……….,
- 2021
Trang 2MỤC LỤC
Trang
I TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ VĂN HÓA TRONG LÃNH ĐẠO VÀ PHƯƠNG PHÁP LÃNH ĐẠO 2
1.1 Tư tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa trong lãnh đạo 21.2 Tư tưởng Hồ Chí Minh về phương pháp lãnh đạo 5
II.
LIÊN HỆ THỰC TIỄN Ở UỶ BAN NHÂN DÂN HUYỆN TAM ĐẢO, TỈNH VĨNH PHÚC VÀ ĐỀ XUẤT GIẢI PHÁP NÂNG CAO VĂN HÓA TỔ CHỨC, VĂN HÓA LÃNH ĐẠO, HOÀN THIỆN PHƯƠNG PHÁP LÃNH ĐẠO CỦA CÁN BỘ, ĐẢNG
2.2.1
Ưu điểm về văn hóa tổ chức, văn hóa lãnh đạo, phươngpháp lãnh đạo của cán bộ, đảng viên ở Uỷ ban nhân dânhuyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc hiện nay 122.2.2
Hạn chế về văn hóa tổ chức, văn hóa lãnh đạo, phươngpháp lãnh đạo của cán bộ, đảng viên ở Uỷ ban nhân dânhuyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc hiện nay 132.2.3
Giải pháp nâng cao văn hóa tổ chức, văn hóa lãnh đạo,hoàn thiện phương pháp lãnh đạo của cán bộ, đảng viên ở
Uỷ ban nhân dân huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc hiện nay 15
Trang 3MỞ ĐẦU
Là người sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam, sinh thời Chủ tịch Hồ ChíMinh đã không ngừng chăm lo xây dựng, rèn luyện Đảng ta thành một Đảngmácxít thật sự vững mạnh để lãnh đạo nhân dân thực hiện thắng lợi các mụctiêu, lý tưởng cách mạng Từ nghiên cứu lý luận và tổng kết thực tiễn, Người đãkhái quát nên một hệ thống các luận điểm có tính quy luật về xây dựng ĐảngCộng sản Việt Nam
Tư tưởng Hồ Chí Minh là di sản tinh thần vô cùng quý báu của Đảng vàdân tộc ta Bước vào thời kỳ đổi mới, đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoáđất nước, sự vận dụng đúng đắn, sáng tạo tư tưởng Hồ Chí Minh cũng như chủnghĩa Mác - Lênin càng trở nên quan trọng và cần thiết hơn bao giờ hết Họctập, quán triệt những quan điểm cơ bản và vận dụng có hiệu quả tư tưởng HồChí Minh vào thực tiễn quá trình lãnh đạo, đặc biệt là tư tưởng về văn hóa tronglãnh đạo và phương pháp lãnh đạo nhằm không ngừng đổi mới phương thứclãnh đạo, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của các tổ chức đảng lànhân tố quyết định thắng lợi của toàn bộ sự nghiệp đổi mới do Đảng ta khởi
xướng và lãnh đạo Do đó, nghiên cứu vấn đề “Tư tưởng Hồ Chí Minh về văn
hóa trong lãnh đạo và phương pháp lãnh đạo Liên hệ thực tiễn ở Uỷ ban nhân dân huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc và đề xuất giải pháp nâng cao văn hóa tổ chức, văn hóa lãnh đạo, hoàn thiện phương pháp lãnh đạo của cán bộ, đảng viên” làm đề tài tiểu luận có ý nghĩa lý luận và thực tiễn sâu sắc.
Trang 4NỘI DUNG
I TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ VĂN HÓA TRONG LÃNH ĐẠO
VÀ PHƯƠNG PHÁP LÃNH ĐẠO
1.1 Tư tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa trong lãnh đạo
Vấn đề văn hoá lãnh đạo - quản lý đã được Hồ Chí Minh suy nghĩ hàngchục năm trước khi có chính quyền Từ năm 1939, Người đã chỉ ra rằng: “Đảngkhông thể đòi hỏi Mặt trận thừa nhận quyền lãnh đạo của mình, mà phải tỏ ra làmột bộ phận trung thành nhất, hoạt động nhất và chân thực nhất Chỉ trong đấutranh và công tác hằng ngày, khi quần chúng rộng rãi thừa nhận chính sách đúngđắn và năng lực lãnh đạo của Đảng, thì Đảng mới giành được địa vị lãnh đạo”[1, tr.290]
Năm 1943, khi bàn đến xây dựng văn hoá mới, Người nói đến việc xâydựng một “nền chính trị dân quyền Đặc biệt từ khi chính quyền thuộc về nhândân, Đảng trở thành đảng cầm quyền, Người càng trăn trở làm thế nào để thựchiện tốt nghĩa vụ kép “vừa là người lãnh đạo, vừa là người đầy tớ thật trungthành của nhân dân” [2, tr.178]
Để giải quyết tốt mối quan hệ giữa đảng cầm quyền với nhân dân, Hồ ChíMinh chỉ rõ “phải đưa chính trị vào giữa dân gian” Đây chính là cách lãnh đạo,quản lý bằng thuyết phục, cảm hoá, là “chính trị đời sống” từ đó sẽ tạo ra quyền
uy của Đảng, thay vì áp đặt quyền lực
Đảng cầm quyền thì phải xác định vai trò lãnh đạo của Đảng chứ khôngphải là một đảng cai trị Nhưng dù là Đảng lãnh đạo thì người dân vẫn là nhữngngười bị lãnh đạo như cách nói của Bác Hồ Giải quyết mâu thuẫn này chính làứng xử văn hoá của đảng lãnh đạo Cách tốt nhất là nâng cao trình độ, phẩm chất
và ý thức phục vụ nhân dân ngang tầm quyền lực của Đảng Đó thực chất vừa lànâng cao năng lực lãnh đạo, vừa nâng cao năng lực đầy tớ của Đảng
Văn hoá lãnh đạo của Đảng lãnh đạo, Đảng cầm quyền nằm ở trí tuệ bảnlĩnh, phẩm chất của Đảng Bởi vì Đảng lãnh đạo quần chúng đấu tranh giữ chínhquyền, xây dựng xã hội mới phát triển theo định hướng xã hội chủ nghĩa Ở đâykhông có đất cho sự dốt nát và suy thoái, sự lộng quyền và xa dân Ngược lại,
Trang 5Đảng cầm quyền đòi hỏi sự gắn bó mật thiết giữa văn hoá với chính trị, văn hoáđứng trong chính trị Không có một sự thấu hiểu dân, nắm vững dân tình, dântâm, dân ý; thực hiện dân quyền, dân chủ, dân sinh, nâng cao dân trí với ý nghĩa
là hạt nhân của văn hoá đảng cầm quyền thì không bao giờ được dân tin, dânphục, dân yêu
Về văn hóa trong lãnh đạo dưới góc độ nhà nước, Hồ Chí Minh từngkhẳng định “nước ta là nước dân chủ”, dân là chủ và dân làm chủ Dân chủ là
“làm cho người dân được quyền mở miệng ra” Một nét quản lý đậm chất vănhoá phải là “Chính phủ là công bộc của dân” Chính sách của Chính phủ phảihợp với nguyện vọng và quyền lợi của dân chúng Đối với dân, Chính phủ phảixây dựng một nền chính trị liêm khiết Thành quả lớn nhất sau khi giành đượcđộc lập, chính quyền thuộc về nhân dân, đó là dân chủ trở thành một nguồn lựclớn, một giá trị văn hoá, vừa là động lực vừa là mục tiêu của cách mạng Dânchủ đối lập với quan liêu Tăng cường dân chủ là phải tẩy sạch bệnh quan liêu.Chủ nghĩa quan liêu là phản văn hoá, là kẻ thù hủy diệt chúng ta Phải quan tâmxây dựng nhà nước pháp quyền, một nấc thang thể hiện trình độ văn minh củanhân loại
Một nét đẹp của văn hoá quản lý là quản lý xã hội bằng pháp luật và duytrì một xã hội dân sự Cả hai vấn đề này đã được Hồ Chí Minh bàn tới ở nhữngmức độ đậm nhạt khác nhau Theo một số nhà nghiên cứu có tên tuổi, Hồ ChíMinh đã chọn một nhà nước có phạm vi hoạt động rất rộng, kết hợp nhuầnnhuyễn giữa nhà nước (chính quyền - nhà nước chính trị) với xã hội dân sự và cánhân con người Và nhà nước của Hồ Chí Minh không “nuốt” mất xã hội dân sự
và cá nhân con người Trong vấn đề nhà nước, Hồ Chí Minh đã cực kỳ coi trọng
cá nhân để cực kỳ coi trọng cộng đồng Hồ Chí Minh đã phát huy được truyềnthống cộng đồng là đặc điểm của Việt Nam và châu Á, đồng thời đã vận dụngđược thành quả về cá nhân của phương Tây
Việc Hồ Chí Minh đề cao nhà nước pháp quyền, kết hợp dân chủ đại diện(mô hình bầu cử đại diện của phương Tây có lựa chọn) và dân chủ trực tiếp với
sự góp mặt của xã hội dân sự (bước đầu), không giày xéo lên lợi ích cá nhân là
Trang 6một tầm nhìn xa về văn hoá quản lý phù hợp với thế giới ngày nay, thế giới toàncầu hoá.
Tưởng Hồ Chí Minh về văn hóa trong lãnh đạo với tư cách là cá nhân cán
bộ, đảng viên Nhìn tổng thể, nghiên cứu văn hoá lãnh đạo - quản lý của cá nhâncán bộ, đảng viên cũng phải đặt trong điều kiện đảng cầm quyền Trong bốicảnh đó, theo cách phân tích của Hồ Chí Minh, đã có quyền hành thì người cán
bộ lãnh đạo - quản lý phải biết tập trung xử lý quyền lực một cách có vănhoá Thông thường có hai cách lãnh đạo: 1) Lãnh đạo có văn hoá là không dùngquyền lực, mà bằng thuyết phục, cảm hoá thông qua trí tuệ và cái tâm, cái đức.Không dùng quyền lực mà có quyền uy; 2) Lãnh đạo phi văn hoá là dựa vàoquyền lực Trường hợp này rơi vào những người thiếu tâm, dưới tầm Người ta
đã nói tới quyền lực trong tay một người kém đức, kém tài thì còn tệ hại, nguyhiểm hơn thanh gươm trong tay một tên đao phủ Bác Hồ đã dạy rằng, “khôngphải cứ viết lên trán chữ “cộng sản” là được quần chúng yêu mến Quần chúngchỉ quý mến những người có tư cách đạo đức” [3, tr.389]
Có hai mặt của quyền lực: 1) Quyền lực tạo nên sức mạnh để giữ thànhquả cách mạng, xây dựng chế độ mới trên tất cả các lĩnh vực kinh tế, chính trị,văn hoá Đó là mặt tích cực, mặt “văn hoá” của quyền lực - cả quyền lực củaĐảng, Nhà nước và từng cán bộ, đảng viên 2) Quyền lực làm tha hoá ngườinắm quyền, dẫn tới cậy quyền, lợi dụng quyền lực, lạm dụng quyền lực, say mêquyền lực, chạy theo quyền lực, tranh giành quyền lực, tham quyền cố vị Đó lànhững hành vi phản văn hoá, phi văn hoá
Bác Hồ là tấm gương lớn, trong sáng về một người lãnh đạo có văn hoá.Người không hành xử như một người có quyền mặc dầu đứng ở đỉnh cao quyềnlực trong suốt 24 năm Nói như Trần Bạch Đằng, “tư tưởng Hồ Chí Minh tấtnhiên là tư tưởng chính trị, định hướng chính trị song mang đặc thù dễ phân biệtvới các tư tưởng đương thời khác ở phần lớn biểu hiện của tư tưởng dưới dạngvăn hoá Nói cách khác, tư tưởng Hồ Chí Minh tác động vào xã hội như một sứcmạnh văn hoá, sức mạnh hợp lý và tình, tổng quát và đơn lẻ, thuyết phục bằngcảm hoá”
Trang 7Trong điều kiện đảng cầm quyền, tệ quan liêu mệnh lệnh là kẻ thù củavăn hoá Quan liêu là xa rời quần chúng, không sát thực tế, nặng về mệnh lệnh,giấy tờ, thái độ hách dịch, khệnh khạng Bác Hồ nói đó là những cán bộ “vácmặt làm quan cách mạng”; “miệng thì nói dân chủ nhưng làm việc thì họ theolối “quan” chủ Quan liêu đẻ ra tham ô, lãng phí Lãnh đạo quan liêu là lãnh đạo
vô văn hoá Lãnh đạo có văn hoá là phải tẩy sạch bệnh quan liêu, mệnh lệnh.Muốn vậy, theo Hồ Chí Minh, phải thực hiện đúng nguyên tắc “Theo đúngđường lối nhân dân” và phải làm tốt 6 điều: Đặt lợi ích của nhân dân lên trênhết Liên hệ chặt chẽ với nhân dân Việc gì cũng bàn với nhân dân, giải thíchcho nhân dân hiểu rõ Có khuyết điểm thì thật thà tự phê bình trước nhân dân vàhoan nghênh nhân dân phê bình mình Sẵn sàng học hỏi nhân dân Tự mình phảigương mẫu cần kiệm liêm chính để nhân dân noi theo
Văn hóa trong lãnh đạo thể hiện rõ sự ứng xử văn hoá trong các mối quan
hệ với người, với việc, với mìrth; ứng xử có lý có tình, hài hoà nhuần nhị, khôngnịnh hót cấp trên, không coi thưởng và dùng mệnh lệnh với cấp dưới, không trùdập người có tài Phải biết điều tra, nghiên cứu, đôn đốc, giúp đỡ, khuyến khíchkiểm tra, làm đến nơi đến chốn, nói đi đôi với làm, công khai, minh bạch Nóingắn gọn theo tư tưởng của người xưa, được Hồ Chí Minh nhấn mạnh: Phảichính tâm, tu thân, tề gia
1.2 Tư tưởng Hồ Chí Minh về phương pháp lãnh đạo
“Sửa đổi lối làm việc” là một tác phẩm quan trọng bàn về công tác xâydựng Đảng với nhiều nội dung, phương diện khác nhau Trong đó, Chủ tịch HồChí Minh đã dành hẳn một chương (chương V), để trình bày về “Cách lãnhđạo”, về phương thức lãnh đạo của một Đảng cầm quyền Đây là vấn đề có ýnghĩa cả về lý luận và thực tiễn sâu sắc, là một đóng góp xuất sắc trong họcthuyết xây dựng Đảng của Người
“Cách lãnh đạo” - phương thức lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Namđược Chủ tịch Hồ Chí Minh, người cộng sản Việt Nam đầu tiên phát hiện Ngay
từ năm 1927, trong tác phẩm “Đường cách mệnh”, Nguyễn Ái Quốc - Hồ ChíMinh đã nói đến phương pháp, phương thức lãnh đạo của Đảng đối với các hội,
Trang 8các giới bằng khái niệm “cách tổ chức” Tổng kết kinh nghiệm cách mạngTháng Tám, những năm đầu kháng chiến chống thực dân Pháp, Chủ tịch Hồ ChíMinh nêu vấn đề “Đảng dùng cách gì và làm thế nào để lãnh đạo” và Người đãtrả lời: “1, Đảng đã truyền bá lý luận Mác - Lênin vào trong nhân dân ta 2,Trong mỗi giai đoạn cách mạng, Đảng căn cứ vào tình hình trong nước và trênthế giới, đề ra những khẩu hiệu, mục tiêu và kế hoạch đấu tranh 3, Kinh quađảng viên và các tổ chức của Đảng ” [5, tr.90] Tuy thật ngắn gọn, giản dịnhưng chứa đựng một nội dung sâu sắc, đặt nền móng hình thành nguyên tắcphương thức lãnh đạo của Đảng.
Ở chương V của tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc”, Chủ tịch Hồ Chí Minhbàn chuyên về “Cách lãnh đạo” của Đảng, của mỗi cán bộ, đảng viên Người đãđưa ra một quan niệm hết sức đầy đủ, xác thực về “lãnh đạo đúng” Theo quanniệm của Chủ tịch Hồ Chí Minh, lãnh đạo đúng nghĩa là:
“1 Phải quyết định mọi vấn đề một cách cho đúng Mà muốn thế thìnhất định phải so sánh kinh nghiệm của dân chúng Vì dân chúng chính là nhữngngười chịu đựng cái kết quả của sự lãnh đạo của ta
2 Phải tổ chức sự thi hành cho đúng Mà muốn vậy, không có dân chúnggiúp sức thì không xong
3 Phải tổ chức sự kiểm soát, mà muốn kiểm soát đúng thì cũng phải cóquần chúng mới giúp được” [6, tr.310]
Từ quan điểm trên, theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, trước hết để có nghịquyết lãnh đạo đúng phải khắc phục tình trạng quan liêu, xa rời thực tiễn cuộcsống Người chỉ rõ: “Những người lãnh đạo chỉ trông thấy một mặt của công
việc, của sự thay đổi của mọi người: trông từ trên xuống Vì vậy sự trông thấy
có hạn” [5, tr.189] Do đó, muốn giải quyết vấn đề cho đúng, ngoài kinhnghiệm, người lãnh đạo phải phát huy kinh nghiệm của đảng viên, dân chúng.Một nghị quyết có khả năng thực hiện được hay không, điều đó tuỳ thuộc mộtcách quyết định vào thái độ, sự đồng tình của nhân dân Một nghị quyết dù cóhay đến mấy, mà không phản ánh được nhu cầu nguyện vọng của nhân dân đềukhông giành được sự hưởng ứng của họ Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Sự lãnh đạo
Trang 9trong mọi công tác thiết thực của Đảng, ắt phải từ trong quần chúng ra, trở lại nơi quần chúng” Tuy nhiên với tư cách là lực lượng lãnh đạo, Đảng “không nên
theo đuôi quần chúng” [3, tr.488]
Quan điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh về “Cách lãnh đạo” còn chỉ rarằng: Một là, sau khi có đường lối, chính sách đúng thì việc lựa chọn, bố trí cán
bộ phù hợp với yêu cầu, nội dung, tính chất của nhiệm vụ, công việc có ý nghĩaquan trọng đối với việc thực hiện thắng lợi đường lối, chính sách Theo người:
“Chọn người và thay người cũng là vấn đề quan trọng của việc lãnh đạo” Theoquan điểm của Người, việc bổ nhiệm cán bộ có lên có xuống là chuyện bìnhthường, trong đó cần chú ý tới 3 hạng cán bộ và cách xử lý đối với từng hạng:Người có năng lực yếu quan liêu, không làm được việc thì phải thải; người mắcbệnh công thần, vô ý thức tổ chức kỷ luật thì phải thi hành kỷ luật và bố trí ởcương vị thấp hơn cương vị đang đảm nhận; người chỉ nói mà không làm, tuythật thà, trung thành, nhưng không có năng lực làm việc cũng không nên dùng
Hai là, nắm vững đường lối, chính sách của Đảng để tuyên truyền, giảithích và tổ chức quần chúng thực hiện, nhưng phải từ “điểm” đến “diện”, coitrọng xây dựng và phát huy vai trò lực lượng nòng cốt trong cán bộ và trongquần chúng Đường lối, chính sách của Đảng là phương hướng hành động củaquần chúng, là cơ sở để thống nhất tư tưởng và hành động chung cho phong tràoquần chúng, nên bất kỳ việc gì, nếu không có chính sách chung, kêu gọi chung,thì không thể động viên khắp quần chúng Đồng thời, căn cứ vào tình hình, hoàncảnh cụ thể để “giải quyết việc gì là chính của từng thời kỳ nào” và làm việc cótrọng tâm, trọng điểm, việc chính, việc gấp thì làm trước, “không nên luộmthuộm, không có kế hoạch, gặp việc nào làm việc ấy, thành thử việc nào cũng làviệc chính” [2, tr.109]
Ba là, theo Chủ tịch Hồ Chí Minh việc tổng kết rút kinh nghiệm, tổngkết thực tiễn cũng là vấn đề cực kỳ quan trọng của phương pháp lãnh đạo để bổsung hoàn chỉnh và và phát triển đường lối Người chỉ rõ phải: “Gom góp ý kiến
và kinh nghiệm trong sự chỉ đạo từng bộ phận, đem làm ý kiến chung Rồi lạiđem ý kiến chung đó để thí nghiệm trong các bộ phận Rồi lại đem kinh nghiệm
Trang 10chung và mới, đúc thành chỉ thị mới Cứ như thế mãi Biết làm như vậy mới thật
Vì lý do đó, như một lẽ tất nhiên, ý kiến của mọi người sẽ rất khác nhau Ngườinhấn mạnh ưu thế động của dân chúng, là sự cảm nhận, so sánh theo thời gian, sosánh theo bối cảnh không gian cụ thể Cùng với đó là năng lực tổng quát của dânchúng trong việc phát hiện ra mâu thuẫn và đề ra cách giải quyết
Thứ hai, khi đã hiểu rõ đặc điểm tâm lý, trí tuệ của quần chúng thì cán bộnên sử dụng phương pháp gợi mở vấn đề và kích thích tư duy phản biện trongchính những người dân để cùng nhau giải quyết vấn đề Hồ Chí Minh chỉ rõ:
“khi đem vấn đề ra bàn trước dân chúng, họ đem các ý kiến khác nhau so sánh
So đi sánh lại, sẽ lòi ra một ý kiến mà mọi người đều tán thành, hoặc số đôngngười tán thành Ý kiến đó, lại bị họ so sánh tỷ mỷ từng đoạn, họ thêm điểm hayvào, bỏ điểm dở đi Ý kiến đó trở thành ý kiến đầy đủ, thiết thực Sau khi bànbạc, so sánh, thêm thắt, thành một ý kiến đầy đủ, ý kiến đó tức là cái kích thước
nó tỏ rõ sự phát triển trình độ của dân chúng trong nơi đó, trong lúc đó Theo ýkiến đó mà làm, nhất định thành công Làm không kịp ý kiến đó, là đầu cơ, nhútnhát Làm quá ý kiến đó là mạo hiểm, hẹp hòi
Thứ ba, tin vào trí tuệ của nhân dân, nhưng người lãnh đạo không được
“theo đuôi quần chúng” mà phải chịu trách nhiệm trước nhân dân, phải đóng vaitrò chủ động, tích cực, năng động, sáng tạo trong dẫn dắt quá trình kiến tạo trithức tập thể để đưa ra các quyết định hợp lý Vai trò của lãnh đạo trong quá trình
ra quyết định thể hiện ở chỗ biết phát huy những kiến thức, phương pháp lý luậnkhoa học đã được học để so sánh, tổng hợp các ý kiến của nhân dân, làm sâu sắchơn, lý giải cơ sở khoa học của nó và tiếp tục đưa sản phẩm tư duy, sáng tạo củamình cho nhân dân phản biện Về luận điểm này, Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Cố
Trang 11nhiên, không phải dân chúng nói gì, ta cũng cứ nhắm mắt theo Người cán bộcũng phải dùng cách so sánh của dân chúng mà tự mình so sánh Nghĩa là đemcác ý kiến khác nhau để so sánh kỹ, phân tích kỹ các nội dung của các tầng lớp
xã hội có cái ý kiến đó Tìm ra mối mâu thuẫn trong những ý kiến khác nhau đó.Xem rõ cái nào đúng, cái nào sai Chọn lấy ý kiến đúng, đưa ra cho dân chúngbàn bạc, lựa chọn lại, để nâng cao dần dần sự giác ngộ của dân chúng” “Gomgóp ý kiến và kinh nghiệm trong sự chỉ đạo từng bộ phận, đem làm ý kiếnchung Rồi lại đem ý kiến chung đó để thí nghiệm trong từng bộ phận Rồi lạiđem kinh nghiệm chung và mới, đúc thành chỉ thị mới Cứ như thế mãi Biết làmnhư vậy mới thật là biết lãnh đạo” [5, tr.291]
Như vậy, trong chu trình vận động và phát triển tri thức của tập thể, củacộng đồng, Hồ Chí Minh vừa coi trọng vai trò của quần chúng nhân dân, vừanhấn mạnh đến vai trò, sứ mệnh của người lãnh đạo trong việc tổ chức, dẫn dắtquá trình kiến tạo tri thức - tổ chức đối thoại, tranh luận nhằm tìm ra chân lý và
tổ chức thực hành để kiểm nghiệm chân lý trong thực tiễn, rồi lại nâng kinhnghiệm thực tiễn (cũ và mới) thành lý luận mới, chính sách mới
II LIÊN HỆ THỰC TIỄN Ở UỶ BAN NHÂN DÂN HUYỆN TAM ĐẢO, TỈNH VĨNH PHÚC VÀ ĐỀ XUẤT GIẢI PHÁP NÂNG CAO VĂN HÓA TỔ CHỨC, VĂN HÓA LÃNH ĐẠO, HOÀN THIỆN PHƯƠNG PHÁP LÃNH ĐẠO CỦA CÁN BỘ, ĐẢNG VIÊN
2.1 Uỷ ban nhân dân huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc
Tam Đảo là huyện mới được thành lập, trong 2 năm qua dưới sự lãnh đạocủa Đảng bộ huyện, nhân dân các dân tộc trong huyện luôn đoàn kết một lòng,khắc phục mọi khó khăn, nỗ lực vượt bậc và đã đạt được những kết quả rất đángkhích lệ trên các lĩnh vực của đời sống: Kinh tế liên tục tăng trưởng khá; thungân sách vượt chỉ tiêu; tạo thêm nhiều việc làm mới; trật tự an toàn xã hội, anninh quốc phòng được giữ vững; văn hóa - xã hội có nhiều bước tiến mới và mộtdiện mạo mới, một khí thế mới đang từng ngày được tạo dựng trên quê hươngTam Đảo Những thành tựu đó được bắt nguồn từ truyền thống của Đảng bộ vànhân dân các dân tộc trong huyện qua các thời kỳ