Lúc bấy giờ chúng ta đã thấy rõ những nét chính của kế hoạch quân sự Nava, nhưng âm mưu của địch vẫn chưa bộc lộ một cách cụ thể. Trung ương Đảng ta đã nghiên cứu và phân tích tình hình,[r]
Trang 1Câu 1: Anh, chị hãy cho biết chủ trương của ta trong Đông - Xuân 1953-1954 và các cuộc tiến công lớn của quân ta trên các chiến trường phối hợp trước chiến dịch Điện Biên Phủ?
Trả lời:
1.Chủ trương của ta trong Đông Xuân 1953-1954:
Mùa hè năm 1953, cục diện chiến trường Việt Nam có những biến đổi quan trọng Về phía ta thì từ chiến dịch Biên Giới trở đi, quân ta đã lớn mạnh vượt bậc, liên tiếp chiến thắng trong nhiều chiến dịch tiến công, giữ vững thế chủ động trên chiến trường Bắc Bộ Về phía địch thì địch đã bị thất bại liên tiếp, sinh lực bị tiêu diệt, phạm vi chiếm đóng bị thu hẹp; chúng không thể không dùng những phương sách mới như mở rộng quân ngụy, tăng cường lực lượng cơ động để hòng cứu vãn tình thế Vì lực lượng của ta trên chiến trường miền Bắc mạnh hơn trên chiến trường khác khá nhiều, vì tầm quan trọng về chính trị cũng như về chiến lược của đồng bằng Bắc Bộ nên địch càng ngày càng có xu thế tập trung lực lượng phòng giữ vùng châu thổ sông Hồng, coi đó là “vị trí then chốt của Đông Nam Á”
Tháng 1 năm 1953, Ban chấp hành Trung ương đã họp hội nghị lần thứ
IV Tại hội nghị, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc một bản báo cáo quan trọng về lãnh đạo quân sự và chính sách ruộng đất Ban chấp hành Trung ương Đảng đã thảo luận và nhất trí với bản báo cáo của Hồ Chủ tịch Trung ương Đảng ta đã phân tích một cách sâu sắc và khoa học hình thái chiến sự trên chiến trường Việt Nam
và nói chung trên chiến trường toàn Đông Dương
Trung ương nhận định rằng, do tình hình phát triển không đề của lực lượng ta trên các chiến trường Bắc Bộ, Trung Bộ, Nam Bộ cho nên đại bộ phận chủ lực của địch đã dần dần tập trung ở Bắc Bộ, trong lúc đó trên các chiến trường khác chúng còn nhiều sơ hở Ở Bắc Bộ thì lực lượng của chúng tập trung nhiều ở đồng bằng, còn ở chiến trường miền núi thì chúng tương đối yếu hơn, điều kiện địa hình ở đó lại có lợi cho ta, không lợi cho địch
Trang 2Bộ Chính trị Trung ương Đảng bàn chủ trương chiến lược trong
Đông Xuân 1953-1954
Bộ Tổng tư lệnh bàn kế hoạch quân sự Đông Xuân 1953-1954
Bộ đội chủ lực của ta trải qua các chiến dịch lớn, đã nâng cao sức chiến đấu của mình, có những khả năng mới về đánh vận động cũng như về đánh công
Trang 3sự vững chắc – đánh công kiên Tuy nhiên, trên chiến trường đồng bằng, như kinh nghiệm các chiến dịch Trung Du, chiến dịch đường số 18 và chiến dịch Hà – Nam – Ninh năm 1951 đã chứng tỏ, với một mức độ tập trung binh lực nhất định, ta chỉ thực hiện được ưu thế tuyệt đối trong một thời gian ngắn Đến khi địch lợi dụng khả năng tiếp viện nhanh chóng của chúng để đưa thêm lực lượng
cơ động thì ta lại gặp nhiều khó khăn trong việc tiếp tục phát triển cuộc tiến công của ta Trên chiến trường rừng núi thì rõ ràng quân ta có nhiều điều kiện thuận lợi hơn để tiêu diệt quân địch Ở đây thế bố trí của địch còn tương đối phân tán, quân địch bị hạn chế trong việc sử dụng và phát huy tác dụng của pháo binh, không quân, vv Việc tiếp tế và tăng viện của chúng cũng chỉ có thể thực hiện và giữ vững ưu thế binh lực trong suốt cả chiến dịch tiến công hoặc trên những hướng nhất định của chiến dịch, do đó có thể thu được thắng lợi lớn
Trên cơ sở sự phân tích nói trên, nắm vững tư tưởng tiêu diệt sinh lực địch
là chính Trung ương Đảng ta đã đề ra phương hướng chiến lược hết sức đúng đắn là “Tập trung lực lượng mở những cuộc tiến công vào những hướng quan trọng về chiến lược mà địch tương đối yếu nhằm tiêu diệt một bộ phần sinh lực của địch, giải phóng đất đai, đồng thời buộc chúng phải bị động phân tán lực lượng đối phó với ta trên những địa điểm xung yếu mà chúng ta không thể bỏ;
do phải phân tán binh lực mà tạo ra cho ta những điều kiện thuận lới mới để tiêu diệt thêm từng bộ phận sinh lực của chúng” Nói một cách cụ thể hơn trên chiến trường đồng bằng Bắc Bộ, trước mắt việc chính là tiếp tục đẩy mạnh chiến tranh
du kích sau lưng địch, cũng có thể dùng một bộ phận chủ lực để đánh những trận nhỏ Còn các chiến trường lớn thì nên mở vào những hướng khác, làm như vậy cũng tức là dần dần tạo điều kiện để tiến tới giải phóng đồng bằng
Trung ương một lần nữa lại xác định tư tưởng chỉ đạo cuộc kháng chiến nói chung cũng như tư tưởng chỉ đạo tác chiến của quân đội ta “Phương châm
chung của cuộc chiến tranh giải phóng của ta là trường kỳ kháng chiến, tự lực
cánh sinh, vì vậy ta không chủ quan khinh địch, không nóng vội, không mạo
hiểm Đánh ăn chắc, tiến ăn chắc, chắc thắng thì đánh cho kỳ thắng, không
Trang 4chắc thắng thì kiên quyết không đánh” Chỉ được đánh thắng, không được đánh
không thắng
Chủ lực ta phải lấy đánh vận động làm chính Dùng cách đánh vận động
cơ động linh hoạt để tiêu diệt từng bộ phận sinh lực của địch Dùng ưu thế binh lực để tiêu diệt địch một cách giòn giã trong từng trận, không đánh tiêu hao, không đánh tan Quân ta lại cần kết hợp đánh công kiên với đánh vận động Đó
là một điều cần thiết để đưa các chiến dịch tấn công của ta đến những thắng lợi lớn
Đồng thời với chủ trương về lãnh đạo quân sự, Trung ương Đảng ta đã quyết định trong năm 1953 tiến hành phát động quần chúng, thực hiện chính sách cải cách ruộng đất để kịp thời bồi dưỡng lực lượng nhân dân, trước hết và chủ yếu là nông dân lao động, để đẩy mạnh kháng chiến
Cuộc phát động quần chúng thực hiện chính sách ruộng đất tiến hành từ tháng 4 năm 1953 được mở rộng và trở thành một cuộc cách mạng sâu sắc trên toàn bộ các vùng nông thôn tự do miền Bắc, ảnh hưởng mạnh mẽ đến nông thôn trong vùng địch tạm chiếm Khối công nông liên minh không ngừng được củng
cố Mặt trận dân tộc thống nhất được mở rộng và ngày càng củng cố Chính quyền dân chủ nhân dân được kiện toàn Căn cứ địa nông thôn ngày càng vững mạnh Mọi mặt công tác kháng chiến đều có bước tiến mới Phong trào thi đua yêu nước với khẩu hiệu “Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để chiến thắng” đã phát triển mạnh mẽ chưa từng thấy
Việc xây dựng và nâng cao chất lượng chiến đấu của lực lượng vũ trang nhân dân được đặc biệt chú trọng
Tháng 3 năm 1953, Tổng Quân ủy ra nghị quyết về chỉnh quân chính trị nhằm nâng cao lên một bước mới tinh thần quyết chiến quyết thắng và trình độ giác ngộ giai cấp của quân đội, làm cho quân đội ta càng vững mạnh về chính trị, tư tưởng, chặt chẽ về tổ chức, để làm tròn nhiệm vụ quân sự mới
Tháng 9 năm 1953, trên cơ sở thắng lợi của chỉnh quân chính trị, phong trào học tập quân sự đã phát triển mạnh mẽ cả về chiều rộng và chiều sâu Các
Trang 5đơn vị bộ đội chủ lực đã được huấn luyện đánh vận động, đánh công sự vững chắc, đặc biệt chú trọng cách đánh tập đoàn cứ điểm
Chúng ta cũng đồng thời nghiên cứu và giải quyết một loạt vấn đề về tổ chức, biên chế, trang bị cho quân đội, kiên quyết rút một số đơn vị chủ lực về tập trung để tăng cường hơn nữa lực lượng cơ động chiến lược Các đơn vị thuộc binh chủng kỹ thuật như pháo binh, công binh, thông tin liên lạc được củng cố và phát triển
Sức chiến đấu của quân đội ta thực sự được nâng cao lên một bước mới Như vậy là, ngay từ đầu năm 1953, toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta
đã nỗ lực chuẩn bị mọi điều kiện cho những bước phát triển mới của cuộc kháng chiến
Từ khi mặt trận Triều Tiên đình chiến, chúng ta đã dự đoán âm mưu mới của Pháp – Mỹ là ra sức tăng cường lực lượng và mở rộng chiến tranh xâm lược
ở Đông Dương Tình hình quân sự vào mùa Hè năm 1953 đã trở lên khẩn trương một cách rõ rệt, nhất là từ khi tướng Nava được cử làm tổng chỉ huy quân đội viễn chinh
Tướng NaVa
Trang 6Nhân dân và quân đội ta không hề nao núng trước những âm mưu và thủ đoạn mới của địch Nhiệm vụ của chúng ta là phải kiên quyết chiến đấu để phá tan kế hoạch Nava, đánh bại kế hoạch đó Nhưng chủ trương chiến lược nên như thế nào, kế hoạch tác chiến nên như thế nào? Trước âm mưu mới của địch, cần phải phân tích tình hình và định rõ phương châm hành động như thế nào cho chính xác, cho bảo đảm thắng lợi?
Vấn đề cụ thể đặt ra là: địch đang tập trung binh lực lớn ở đồng bằng Bắc
Bộ, địch đang tập trung ở đây một lực lượng cơ động lớn hơn hết từ trước đến lúc này, đang càn quét dữ dội vùng tạm chiếm, mở những cuộc tấn công lớn nhỏ
Trang 7ra vùng tự do của ta, như vậy ta nên tập trung binh lực đối phó với địch, hay điều động lực lượng mở cuộc tấn công vào các hướng khác
Phương sách thứ nhất là: địch tập trung lực lượng ở đồng bằng Bắc Bộ, uy hiếp vùng tự do của ta; thế thì ta cần tập trung toàn bộ hay phần lớn chủ lực ta ở đồng bằng, tranh thủ tiêu diệt một bộ phận quân địch, phối hợp đẩy mạnh chiến tranh du kích, bảo vệ vùng tự do trong một thời gian Sau khi địch bị tổn thất đến một mức độ nhất định, vùng tự do của ta được củng cố, lúc đó ta sẽ tùy tình hình mà để chủ lực hoạt động ở đồng bằng hay điều động đi hướng khác
Phương sách thứ hai là: địch tập trung lực lượng ở đồng bằng Bắc Bộ, chiến trường đồng bằng lại có nhiều thuận lợi cho địch, ít thuận lợi cho chủ lực
ta tác chiến, sử dụng chủ lực ở đó chỉ có thể thu được những thắng lợi có hạn,
mà lại có thể bị tiêu hao lực lượng Vì vậy ta cần điều động chủ lực đi đánh ở những hướng khác, ở những hướng địch tương đối sơ hở, tiêu diệt sinh lực địch trong những điều kiện thuận lợi, buộc địch phải phân tán đối phó; trong khi đó thì đẩy mạnh chiến tranh du kích trên khắp các chiến trường sau lưng địch cả
Trang 8nước Nếu địch đánh ra vùng tự do thì lực lượng chúng càng bị phân tán; chủ lực
ta thu được thắng lợi ở hướng địch sơ hở thì tự khắc chúng phải rút khỏi vùng tự
do của ta
Lúc bấy giờ chúng ta đã thấy rõ những nét chính của kế hoạch quân sự Nava, nhưng âm mưu của địch vẫn chưa bộc lộ một cách cụ thể
Trung ương Đảng ta đã nghiên cứu và phân tích tình hình, nắm vững tư tưởng và phương hướng chiến lược cơ bản đã được đề ra từ trước, đi tới xác
định chủ trương tác chiến trong Đông Xuân 1953-1954 Chủ trương đó là : Sử dụng một bộ phận chủ lực mở những cuộc tấn công vào những hướng địch
sơ hở, đồng thời tranh thủ cơ hội tiêu diệt địch trong vận động ở những hướng địch có thể đánh sâu vào vùng tự do của ta; trong lúc đó, đẩy mạnh chiến tranh du kích ở khắp các chiến trường sau lưng địch và tích cực tiến hành mọi sự chuẩn bị cần thiết trong nhân dân và bộ đội địa phương, dân quân du kích các vùng tự do, để cho chủ lực rảnh tay làm nhiệm vụ.
Trang 9Chủ tịch Hồ Chí Minh và các đồng chí lãnh đạo bàn kế hoạch tác chiến
Đông-Xuân 1953-1954 và chiến dịch Điện Biên Phủ
Kế hoạch tác chiến đại thể là:
a) Sử dụng một bộ phận chủ lực mở cuộc tấn công lên hướng Tây Bắc, tiêu diệt quân địch còn chiếm đóng Lai Châu, giải phóng hoàn toàn khu Tây Bắc
b) Đề nghị với Quân giải phóng Pathét Lào phối hợp với các đơn vị bộ đội tình nguyện Việt Nam mở cuộc tấn công vào hướng Trung Lào, tiêu diệt sinh lực địch, mở rộng vùng giải phóng
c) Vì hành động của địch chưa rõ rệt nên trước mắt chúng ta chủ trương
bố trí một bộ phận quan trọng của bộ đội chủ lực ta tại một địa điểm cơ động, giấu kín lực lượng, sẵn sang hành động Trước cuộc tấn công của quân ta lên Tây Bắc, trong trường hợp đó để tiêu diệt sinh lực của chúng Địch cũng có thể đánh sâu vào một hướng nào đó của căn cứ địa Việt Bắc nhằm cắt đứt đường giao thông, tiếp tế của ta, phá hoại các tuyến chi viện tiền tuyến của ta, gây tổn thất cho vùng tự do của ta đồng thời buộc chủ lực ta ở Tây Bắc phải rút về Trong trường hợp đó ta sẽ tìm cách dụ địch vào thật sâu rồi sử dụng một bộ phận của chủ lực mà tiêu diệt chúng
Trang 10d) Ở hướng đồng bằng thì đẩy mạnh chiến tranh du kích sau lưng địch, củng cố và phát triển các căn cứ du kích và khu du kích, phối hợp đắc lực với các cuộc tấn công nói trên Nếu địch đánh ra vùng tự do thì tiêu hao và tranh thủ tiêu diệt một bộ phận sinh lực của chúng
Trên đây là kế hoạch tác chiến cho bộ đội ta trên chiến trường chính – chiến trường miền Bắc
Trung ương lại căn cứ vào tình hình địch, ta và tư tưởng chỉ đạo nói trên
mà định ra kế hoạch tác chiến Đông Xuân cho chiến trường miền Nam, đại thể như sau:
a) Ở miền Nam, ta có vùng tự do rộng lớn ở Liên khu 5, ở đó có lực lượng
vũ trang tương đối mạnh Lúc bấy giờ ta đã nhận được nhiều tin tức tương đối đích xác về sự chuẩn bị của địch để đánh chiếm vùng tự do của ta Ở Liên khu 5 chúng ta cũng đứng trước một vấn đề nan giải tương tự như ở Bắc Bộ: địch sắp
mở cuộc tấn công vào vùng tự do của ta; ta nên sử dụng đại bộ phận chủ lực để đối phó với âm mưu của địch, bảo vệ vùng tự do hay nên sử dụng chủ lực vào một hướng khác, ở đó ta có nhiều điều kiện thuận lợi hơn để tiêu diệt sinh lực địch
Chúng ta đi đến một quyết định mạnh bạo và chính xác là tập trung phần lớn chủ lực của Liên khu 5 mở cuộc tấn công lên chiến trường miền núi Tây Nguyên, ra sức tiêu diệt một bộ phận sinh lực địch, giải phóng một bộ phận đất đại Nhân dân, bộ đội địa phương, dân quân du kích cùng với một bộ phận nhỏ chủ lực có nhiệm vụ tích cực chuẩn bị để đối phó với âm mưu của địch xâm phạm vùng tự do của ta Chúng ta phán đoán địch có thể tạm thời đánh chiếm một bộ phận đất đai của vùng tự do, nhưng nếu cuộc tấn công của ta phát triển thuận lợi trên chiến trường Tây Nguyên thì cuối cùng chúng cũng bị bắt buộc phải rút quân và có khi phải rút khỏi nhiều địa phương khác nữa
b) Đối với chiến trường Nam Bộ và Cực Nam Trung Bộ thì nhiệm vụ là đẩy mạnh chiến tranh du kích, lợi dụng điều kiện thuận lợi mới do quân địch phải tập trung nhiều lực lượng đi các hướng khác mà tăng cường hoạt động đánh
Trang 11nhỏ ăn chắc, tiêu hao và tiêu diệt từng bộ phận nhỏ sinh lực địch, đẩy mạnh ngụy vận, mở rộng các căn cứ du kích và khu du kích Nhân dân và bộ đội ta ở vùng tự do Khu 9 cũng ráo riết chuẩn bị để đối phó với cuộc tấn công có thể xảy
ra của địch
Trên đây là chủ trương chiến lược và kế hoạch tác chiến của ta trong Đông Xuân 1953-1954
Bài này dài 134 trang với nhiều hình ảnh minh họa độc đáo, được giải đặc biệt, bạn nào có nhu cầu thì liên hệ qua email: info@123doc.org