Sự trải nghiệm nào đã dẫn tác giả tới chỗ thấu hiểu được sự thương tiếc và cuồng nộ như động lực trong tục săn đầu người của cư dân Ilongot?. “chỉ dau khi trải qua mất mát của chính mìn,
Trang 1ĐH Khoa học xã hội & Nhân văn TPHCM
Cao học văn hóa học khóa 12
Môn học : Các lý thuyết văn hóa học
Giảng viên : PGS.TS Phan Thị Thu Hiền
Học viên : Nguyễn Thị Mai
Bài tập thảo luận
“Sự thương tiếc và cuồng nộ của tập tục săn đầu người” của Renato Rosaldo
1 Sự trải nghiệm nào đã dẫn tác giả tới chỗ thấu hiểu được sự thương tiếc
và cuồng nộ như động lực trong tục săn đầu người của cư dân Ilongot?
“chỉ dau khi trải qua mất mát của chính mìn, tôi mới hiểu điều mà những người già ilongot hàm nghĩa khi họ nói ….của học
Quan sát “trong khi Michechelle Rosaldo cùng gtôi đang sống cùng với những người Ilongot thì có một đứa trẻ sáu tháng tuổi qua đời, có lẽ do bị bệnh phổi Trưa hôm đó, chúng tôi đến thăm người cha của đứa bé và nhận thấy ông ta bị sốc dữ dội”, tr.743
“…thăm dò tìm hiểu sức mạnh của cái gì mà người Ilongot đã nói về những mất mát của họ qua sự mất mát của chính tôi, mà không thông qua sự chuẩn
bị có hệ thống nào cho nghiên cứu điền dã”, tr.746
“Sự chuẩn bị của tôi đối với hiểu biết về những mất mát nghiêm túc bắt đầu vào năm 1970 với cái chết của người em, một thời gian ngắn sau lễ sinh nhật hai bảy tuổi Trải qua thử thách ấy với cha mẹ tôi, tôi cảm nhận một mức độ thấu thị về nỗi đau đớn của các bậc cha mẹ khi mất đi vĩnh viễn một đứa con trai Tôi lấy cảm nhận ấy làm phần đầu cho bản báo cáo của tôi viết về những phản ứng của một người cha Ilongot khi đứa con trai thứ bảy của ông qua đời Đồng thời, tôi thấy rằng tổn thất của tôi ít hơn nhiều so với phần tổn thất mà các bậc cha mẹ như cha mẹ tôi phải gánh chịu mà tôi không thể tưởng tượng được sức mạnh quá lớn của cơn cuồng nộ như thế…”.
“Năm 1981 Michell Rosaldo và tôi bắt đầu cuộc nghiên cứu điền dã trong vùng người Ifugaos ở miền Bắc đảo Luzon Philippines Ngày 11 tháng 10 năm ấy, bà đi bộ dọc theo một con đường mòn cùng hai người phục vụ người Ifugaos Bà bị lạc mất họ và bị rơi xuống một cái dốc đứng chết người sâu 65 feet của dòng sông đột ngột phình ra bên dưới Ngay khi tìm được xác vợ, tôi nổi điên lên Tại sao nàng lại bỏ rơi tôi ở lại một mình như thế này? Nàng có thấy ngu ngốc để bị té như thế này hay không? Tôi gào lên, tôi khóc, nhưg cơn thịnh nộ đã không để rơi một giọt nước mắt”
“Một trãi nghiệm ban đầu vào ngày giỗ em tôi lần thứ tư, tôi nhận ra rằng khóc không có nước mắt là một cách sợ hãi Sự sợ hãi ấy, theo một số hình thức, đã lướt nhanh qua tôi nhiều lần, và tồn tài trong nhiều giờ Những
Trang 2cảm giác như thế giống như cảm giác khi dự các nghi lễ, nhưng chúng xuất hiện thường xuyên hơn (không phải không giống với cảm giác suy sụp của người Ilongot khi nghe lại giọng nói của người bác bị cắt đầu qua máy ghi âm”… “Tôi trải qua nỗi đau như cắt của niềm tiếc thương thường phải chịu đựng kéo dài Tôi đã trải qua sự lạnh giá nhợt nhạt của việc tiếp xúc với người chết khi khâm liệm chôn chất Tôi đã trải qua cảm giác run rẩy, bắt đầu từ vùng bụng rồi lan ra toàn thân thể Tôi đã trải qua lễ tang đau buồn trong tiếng khóc và nước mắt Bây giờ là lúc tôi chỉnh lý lại những hiểu biết
về tục săn đầu người của người Ilongot và nói chung không nhìn qua tổn thất, vì thế tập trung vào sự sợ hãi hơn là những cảm xúc đau buồn khác,
tr.746- 747
2 Tác giả
Mục đích của nc theo HHĐ với tư cách là cải thiện đời sốn con người
Xu hướng của nhân học hay vhh như sự gắn kết, can dự đạo đức