Đề số 01: Tình mẫu tử Có lẽ bất cứ ai trên thế giới này đều một lần suy nghĩ, bâng khuâng thứ được gọi là tình mẫu tử là gì. Nếu ai đó hỏi tôi một câu hỏi như vậy, tôi sẽ không ngần ngại mà thẳng thắn trả lời với họ rằng: “Tình mẫu tử không phải thứ gì đó quá xa vời, không phải thứ gì đó có thể mua được bằng tiền bạc mà chỉ đơn thuần là được mẹ quan tâm chăm sóc hay có những người con ngoan ngoãn có hiếu với cha mẹ , nhiêu đó thôi là đủ rồi. Tình mẫu tử, mẫu ở đây mang nghĩa là mẹ, tử mang nghĩa là con. Tình mẫu tử là tình cảm giữa mẹ và con, giữa con với mẹ. Tình mẫu tử thiêng liêng, cao hơn cả núi, rộng hơn cả biển, trong đó còn chứa đựng bao nhiêu tình yêu thương, nỗi đau, những vất vả và sự hi sinh vô bờ bến. Nó đã kết tinh những giá trị to lớn để tạo thành một lớp áo giáp chắc chắn, kiên cố giúp ta vượt qua bao khó khăn, thử thách. Nó cũng như nguồn động lực dồi dào trong cơ thể, như một phần không thể mất đi, không thể thay thế trong bất cứ ai khác. Không chỉ ở con người mà những con thú cũng có tình mẫu tử, khi chúng sinh con ra, chúng có thể hi sinh cả tính mạng để bảo vệ lũ con của chúng. Mọi vật trên trái đất này đều có cội nguồn của nó cả, nó có mối liên kết chặt chẽ không gì cắt đứt được. Đó là tình cảm máu mủ, ruột thịt, tình người và tình yêu thương. Mặc dù vậy nhưng bên cạnh đó vẫn có người mất hết nhân tính, không bằng cầm thú, không ngần ngại sẵn sàng vứt bỏ người mẹ của mình hay đứa con mình vừa đẻ ra cứ cố chấp cho rằng chúng là trẻ mồ côi. Là như vậy đó, cũng như những ví dụ tiêu biểu trên để chỉ ra rằng con người không cong như trước kia nữa. Họ phớt lờ những thứ họ tự cho là sẵn có, họ chẳng nghĩ gì cả và chỉ muốn được làm theo ý
Trang 17 bài văn mẫu NHỮNG BÀI VĂN HAY LỚP 7
Đề số 01: Tình mẫu tử!
Bài làm
Có lẽ bất cứ ai trên thế giới này đều một lần suy nghĩ, bâng khuâng thứ
được gọi là tình mẫu tử là gì Nếu ai đó hỏi tôi một câu hỏi như vậy, tôi sẽ không ngần ngại mà thẳng thắn trả lời với họ rằng: “Tình mẫu tử không phải thứ gì đó quá xa vời, không phải thứ gì đó có thể mua được bằng tiền bạc mà chỉ đơn thuần là được mẹ quan tâm chăm sóc hay có những người con ngoan ngoãn có hiếu với cha mẹ , nhiêu đó thôi là đủ rồi
Tình mẫu tử, mẫu ở đây mang nghĩa là mẹ, tử mang nghĩa là con Tình mẫu tử là tình cảm giữa mẹ và con, giữa con với mẹ Tình mẫu tử thiêng liêng, cao hơn cả núi, rộng hơn cả biển, trong đó còn chứa đựng bao nhiêu tình yêu thương, nỗi đau, những vất vả và sự hi sinh vô bờ bến Nó đã kết tinh những giá trị to lớn để tạo thành một lớp áo giáp chắc chắn, kiên cố giúp ta vượt qua bao khó khăn, thử thách Nó cũng như nguồn động lực dồi dào trong cơ thể, như một phần không thể mất đi, không thể thay thế trong bất cứ ai khác Không chỉ ở con người mà những con thú cũng có tình mẫu tử, khi chúng sinh con ra, chúng có thể hi sinh cả tính mạng để bảo vệ lũ con của chúng Mọi vật trên trái đất này đều có cội nguồn của nó cả, nó có mối liên kết chặt chẽ không gì cắt đứt được
Đó là tình cảm máu mủ, ruột thịt, tình người và tình yêu thương Mặc dù vậy nhưng bên cạnh đó vẫn có người mất hết nhân tính, không bằng cầm thú, không ngần ngại sẵn sàng vứt bỏ người mẹ của mình hay đứa con mình vừa đẻ ra cứ cố chấp cho rằng chúng là trẻ mồ côi Là như vậy đó, cũng như những ví dụ tiêu biểu trên để chỉ ra rằng con người không cong như trước kia nữa Họ phớt lờ những thứ họ tự cho là sẵn có, họ chẳng nghĩ gì cả và chỉ muốn được làm theo ý
Trang 2mình, làm theo cảm xúc cá nhân vậy nên lúc quá muộn màng còn chẳng giác ngộ, hối hận cũng chẳng còn kịp nữa rồi Có người đánh đập, chửi bới mẹ mình, khắc ấy họ có kiểm soát được bản thân nữa không? Đương nhiên là không các bạn ạ! Lúc đó, tại sao họ không nghĩ đến ngày mẹ sinh mình ra đau đớn đến nhường nào, mẹ chăm sóc cho mình từng bữa ăn giấc ngủ, lo cho mình ăn học
và trưởng thành đến bây giờ Vậy thì có lý do gì để họ làm như vậy với người đã
có ơn sinh thành, ơn dưỡng dục Thế đấy con người bây giờ là như vậy, không chỉ dừng lại ở đó, có những người không nuôi nổi con mình chỉ đành đánh liều vứt bỏ những đứa con tội nghiệp ấy Những thiên thần bé nhỏ chưa kịp nhìn thấy thế giới đã bị chính mẹ ruột của mình bỏ lại, bị cô lập tại bốn bức tường hiu quạnh Chúng ta tuy là những người đươc nghe nhưng không giúp được gì cả chỉ có thể suy ngẫm lại chính mình thôi Người ta có câu “ Một mẹ có thể nuôi được 10 con nhưng 10 không nuôi nổi 1 mẹ” Qua câu tục ngữ trên ta thấy rằng người mẹ bươn chải kiếm sống có thể nuôi những 10 đứa con, khi lớn nên chắc hẳn ẽ chẳng nuôi được mẹ mình, sự mất mát lớn lao của người mẹ sẽ làm tất cả
vì những đứa con của mình Nhưng khi đã trưởng thành chẳng ai chịu nuôi mẹ, không những thế lại còn làm người mẹ rất buồn khi những đứa con của mình cứ đùn đẩy cãi vã Những hành động đó đã hạ thấp sự cao quý của tình mẫu tử Nên đừng bao giờ làm cho mẹ buồn, đừng khiến con cái đau khổ vì mình Mỗi người nên tự xem lại bản thân và hoàn thiện mình hơn
Bản thân tôi, chưa thể xem là đã hoàn thành “chữ hiếu”, còn nhiều lúc tôi chưa nghe lời mẹ, vẫn hay làm sai Vậy nên từ giờ tôi cần hoàn thiện bản thân hơn và cần có trách nhiệm hơn với gia đình và mỗi chúng ta nên trân quý tình mẫu tử, giữ gìn và bảo vệ khi còn có thể các bạn nhé!
Tác giả: Thúy Nga
Trang 3Đề số 02: Luôn là chính mình!
Bài làm
Cuộc sống luôn có hai mặt là mặt tích cực và tiêu cực Nhưng dường như chúng ta chỉ chăm chăm vào mặt tiêu cực kéo theo đó là những suy nghĩ và tuyệt vọng của chính bản thân Ta luôn để chúng lấn át đi những gì tốt đẹp mà ta đã
có Chúng luồn lách và gieo rắc trong trái tim ta luôn là những gì xấu xa và tồi
tệ Nếu như ta không kịp thức tỉnh thì cuộc sống từ lâu đối với ta đã chẳng còn giá trị và ý nghĩa gì, nhưng ta đâu biết rằng, sâu thẳm trong góc khuất của trái tim là một hạt mầm nhỏ, nó có vui vẻ, lạc quan hay ai oán , u buồn đều phụ thuộc vào tâm hồn của người nuôi cấy nó Ta nói rằng “ Dù cuộc đời luôn là một vách núi hiểm trở, là ngọn sóng cả vùng vậy ngoài biển khơi, là giông bão trên bầu trời xanh thẳm, ta vẫn phải dũng cảm nói rằng “ hãy luôn là chính mình ”
Có thể ta không được giàu có, không sung sướng, không đẹp cao sang, không tài giỏi hơn người mà chỉ là những người rất bình thường Nhưng bù lại chúng ta có những gì, ta được ăn cùng gia đình mỗi bữa cơm trong khi những người giàu có khác đang làm việc, ta luôn có trong mình ý chí khuất tất, luôn lạc quan, luôn yêu đời mọi người quý mến, ta cũng không có những áp lực nặng nề cho bản thân và khao khát tìm tòi những điều mới lạ Tuy con người đều được sinh ra nhưng chẳng ai giống ai cả, mỗi người mỗi bản tính, quan điểm và nhận thức riêng, thế nhưng điều quan trọng nhất ta cần phải biết là điểm mạnh và điểm yếu của bản thân để ta phát huy và sửa đổi chúng Vì vậy, bạn sinh ra không phải để chiều lòng người khác, mỗi người được sinh ra, không quan trọng hèn kém hay cao sang, giàu có hay nghèo khổ, mỗi người đều có một sứ mệnh cần phải hoàn thành trong cuộc đời của mình chỉ có điều phần nhiều người ta không biết đó thôi Đến tuổi xế chiều, khi sắp nhắm mắt xuôi tay, ta mới cảm thấy hối tiếc về tuổi trẻ, thanh xuân và quãng thời gian mà ta bỏ dở, hối tiếc vì
đã không tập trung vào con đường mình đi, chỉ biết trầm trồ ngắm nhìn thành
Trang 4công của người khác mà ghen tị rồi chỉ biết mơ, biết ước nhưng chưa bao giờ hành động vì ước mơ của chính mình Hậu quả để lại là khi đã già, ta không còn
đủ sức khỏe và tinh thần như trước kia để thực hiện những gì ta mong muốn nữa Lúc ấy, ta có hối hận cũng chẳng còn kịp.Vì sao tôi lại nói: Con người chúng ta chỉ đang tồn tại chứ không phải đang sống, vì sống và tồn tại khác nhau Tồn tại là ta còn thở, ta còn bước đi nhưng là vì người khác, ta được sinh
ra cũng như đang có mặt ở trái đất này đều nhờ người khác và ta chẳng nghĩ gì cho bản thân cả, ta giống như cỗ máy sống nhờ sự kìm hãm của lớp vỏ bọc ngoài kia Những ngược lại, nếu ta đang sống và ta biết ta sống cho chính mình thì mỗi ngày đến với ta đều là điều tốt đẹp, ta luôn làm hết mình với nhiệt huyết tuổi trẻ cháy bỏng, ta đón nhận những thử thách mới để có kinh nghiệm của bản thân và quan trọng hơn ta luôn trân trọng từng phút giây đang có để sau này không phải dằn vặt và u uất vì những tháng ngày ta lãng phí Do vậy, từ nay ta nếu đã sống thì hãy sống thật đúng nghĩa đừng như ao kia lúc cạn lúc đầy
Có một mẩu truyện nhỏ ở trong hạt giống tâm hồn thế này, cách đây vài năm, có 2 cô bạn đang dán giấy dán tường để trang trí và chuẩn bị cho ngày lễ nol-en trong căn phòng Theo lời kể của cô bạn tên Donna thì bạn thân cô tên Sara và cả hai đang làm việc trăm chỉ Khi đã hoàn thành công việc, Donna đã
để ý thấy mép dán góc của mình không được đẹp như Sara , cô đã nói: “Sara cậu dán đẹp thật chẳng bù cho mình, mình làm xấu thật, nó quăn cả góc rồi phối màu cũng không đẹp nữa Làm thế nào mà cậu lại dán đẹp hơn tớ được chứ ? ’’ Thêm cả biểu cảm khó chịu trên gương mặt của cô bạn Donna nhưng Sare đã ôn tồn nói : “ Donna này! Tất cả chỉ do cậu tưởng tượng ra đó thôi, mấy chi tiết nhỏ nhặt không quan trọng đâu Cậu nhìn xem, của tớ cũng đâu hoàn hảo, ở kia còn
có vết rách nữa.” Donna lắc đầu như chưa hài lòng rồi Sara nói tiếp: “ Cậu bước vào phòng mình mà chỉ thâý ảo ảnh về một căn phòng tuyệt đẹp mà không hề chú ý đến các khuyết điểm của nó Trong khi đó vì tự tay dán căn phòng của mình, cậu biết rõ về khuyết điểm của nó Cậu muốn căn phòng của mình hoàn hảo, do đó cậu cứ đi tìm những khuyết điểm về nó Cũng như sẽ chẳng ai để ý
Trang 5đến nó đâu giống như cậu không thấy những khuyết điểm trong phòng tớ” Donna cảm thấy Sara nói đúng nên cũng thôi ý muốn ‘vạch lá tìm sâu’ căn phòng của mình Thời gian trôi qua gần như Donna cũng đã quên cuộc trò chuyện ngày hôm đó, đến một hôm, con gái của Donna quyết định tổ chức lễ cưới ở khu vườn trong sân nhà Donna đã đầu tư đầy đủ mọi thứ hàng tháng trời, khu vườn trở nên sạch sẽ và đẹp hơn đồng thời cũng là nơi ẩn náu bình yên những lúc mệt mỏi Mọi thứ diễn ra thật hoàn hảo cho đến khi… Sau trận mưa tầm tã ngày hôm đó, khu vườn đã bị ngập quá nhiều nước Cỏ trong vườn bỗng dưng mọc rất nhanh Trước vài ngày diễn ra lễ cưới, Donna đã phải quỳ xuống vũng bùn để nhổ cỏ trong lúc tuyệt vọng thì những ngọn gió lại gọi về những lời nói nhẹ nhàng của Sara hôm đó qua vai của Donna “ Tất cả chỉ do cậu tưởng tượng ra mà thôi Mấy chi tiết nhỏ nhặt không quan trọng đâu” Một lần nữa Sara đã nói đúng, Donna nhìn xung quanh và chợt nhận ra không chỉ có cỏ dại mọc lên mà những bông hoa oải hương xinh đẹp đã nở nụ Mọi người sẽ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp thực sự của khu vườn và khó lòng quên được chứ không phải tiểu tiết của khu vườn Lễ cưới diễn ra suôn sẻ, lời nói của Sara vẫn sống mãi trong Donna chắc hẳn Donna sẽ không tài nào quên được trong suốt phần đời còn lại
Qua mẩu truyện trên, ta đúc rút ra cho chính mình bài học khó phai, cần tin vào bản thân để tìm ta hạnh phúc của riêng ta Bạn chỉ cần nhớ, dù ai có nói
gì bạn vẫn rất tuyệt!
Tác giả: Thúy Nga
Trang 6Đề số 03: Văn học là tình thương!
Bài làm
Văn học là một môn học mà nhiều người nếu không hiểu biết về chiều sâu của nó thì sẽ cho rằng nó chẳng có ý nghĩa gì Hay cũng như các môn học bình thường học bình thường thi để cho qua Những suy nghĩ sai lầm đó đã là tiềm thức một số con người rồi lan truyền cho người khác Nhưng số đông còn lại lại không nghĩ như vậy, họ cho rằng văn học rất hữu dụng và là tình yêu thương giàu sức sống mà ta gặp hằng ngày
Văn học là dạng viết, ghi chép lại, quan trọng hơn cả nó là đời thực Đã là đời thực tại sao ta lại không nhìn nhận nó một cách khách quan hơn? Từ văn học
ta đưa nó vào thực tiễn, chỉ cần ta biết cách và trân trọng bằng cả tấm lòng thì ta
sẽ nhận ra rằng văn học không hề nhàm chán như bề ngoài của nó Không dễ cũng chẳng khó, nó phụ thuộc vào người đọc và viết ra nó có cách cảm nhận như thế nào mà thôi! Trên mọi phương diện, văn học được ứng dụng rất nhiều vào thực tế ví dụ như viết văn bản hay cách ứng xử giao tiếp đời sống thậm chí
là làm thay đổi nhận thức và tâm hồn người nghe người đọc Nhưng cũng trên một khía cạnh nào đó, vẫn có người cho rằng văn học thật vô nghĩa và cũng chẳng đáng để kể Đó là một cách nhìn nhận sai lầm Theo bạn, vì sao văn học lại cần thiết? Nếu không có văn học, nhân loại tồn tại cũng chỉ như cỗ máy không có cảm xúc, vô cảm với mọi vật, con người tồn tại chỉ với cái xác không hồn Bởi lẽ văn chương bắt nguồn từ lòng yêu thương con người rộng ra là tình thương muôn vật không những thế còn là thứ sáng tạo ra sự sống và là hình dung của cuộc sống muôn hình vạn trạng, muôn màu muôn vẻ Là đạo đức, là tình người, là tinh thần mãnh liệt và một tâm hồn cao cả Nobel đã từng nói “ Chúng ta học khoa học vì thể xác còn học văn học vì tâm hồn”, chúng ta tồn tại không chỉ là để học cao hiểu rộng, giàu sang phú quý, ta cũng sống để mài giũa nhân cách để sau này khi ra ngoài xã hội ta sẽ trở thành một con người có ích cho thế giới, cho tổ quốc, không hổ với lòng không thẹn với trời đất
Trang 7Các bạn có thể thấy những thi sĩ người Trung Quốc lấy bút danh tên Lý Bạch, Đỗ Phủ là tác giả của bao cuốn thơ hay cũng đã là sách gối đầu của bao nhà thơ sau này Ngay trong cuốn sách giáo khoa lớp 7, chúng ta cũng đã được đọc qua một trong những bài thơ đó để cho ta thấy được sự phong phú của thơ Đường, thể hiện đúng nội tâm con người sâu sắc nhưng vẫn luôn giữ được sự lôi cuốn của tập thơ từ thời xưa Hay như vị lãnh tự vĩ đại của nước Việt Nam ta, không chỉ là một vị chiến sĩ cách mạng mà còn là một nhà thơ lớn của đất nước với những tập thơ nổi tiếng như “ NHẬT KÍ TRONG TÙ”, “ CẢNH KHUYA” Đơn giản hơn là những cuốn sách dạy lễ phép, chào hỏi, phép tắc trong lúc ăn,
… cũng là văn chương Văn học quan trọng như vậy mà nếu mất đi thì sẽ ra sao? Con người sẽ dần mất đi sự cảm thụ, họ sẽ không biết được điều họ cần, thiệt thòi nhất về mặt đạo đức, đạo đức con người cứ thế mà xuống cấp, nhà nhà người người sẽ không còn tình yêu thương Văn học nếu mất đi ta sẽ không còn
là chính mình do nó dạy ta cách làm người, cho ta suy ngẫm về tình yêu, cho ta cái nhìn chân thật nhất về cuộc sống Văn học đôi khi là cảm xúc bay bổng, khi
ta viết nó ra, nó như nói hộ lòng ta những gì cần nói không chút che dấu Tuy có lúc văn chương hiền hòa thơ mộng nhưng một khi đã sôi sục thì lại như ngọn lửa rực cháy đến đốt tim, nó hung dữ, muốn thuyết phục người ta rằng nó đã đúng
và quả là thế, văn luôn luôn đúng
Các bạn thấy đấy, công dụng của văn học mang lại không hề nhỏ như chúng ta đã nghĩ, nó khiến chúng ta thức tỉnh nhiều điều trong cuộc sống Vậy nên hãy dành sự trân thành của chúng ta gửi gắm vào những dòng chữ để lan tỏa đến thế giới
Tác giả: Thúy Nga
Trang 8Đề số 04: Viết một đoạn văn có sử dụng đại từ kể về sự tranh luận của các loài hoa.
Bài làm
Trong một khu vườn hoa, đang diễn ra một cuộc tranh luận ai là người đẹp nhất Nào là chị hoa Cúc, hoa Huệ, hoa Mai, hoa Hồng,… Chả là sắp tới có cuộc thi tuyển trọn bông hoa đẹp nhất nên mới tranh luận sôi nổi như vậy Mỗi người một ý kiến, chị hoa Huệ nói là chị là người đẹp nhất, chị hoa Hồng hay hoa Cúc thì nói lớn tiếng hơn Rồi mọi người xô nhau, đẩy ngã chỉ để được nói mình là người đẹp nhất Rồi chị hoa Tuy-líp nảy ra một ý, chị nói:
- Hay tìm trọng tài đi, người đó sẽ nói cho chúng ta biết ai là người đẹp nhất! Tôi góp ý là tìm chú kiến đi
Mọi người ồ lên! “ Sao lại tìm kiến?”
Tuy- líp nói: “ Kiến là con vật bé nhỏ nhưng đi nhiều nơi, có kiến thức phong phú chắc chú sẽ biết!”
Rồi họ tìm được một chú kiến nhỏ nhất, lúc đầu chú còn không hiểu nhưng sau khi giải thích, nó cũng đòng ý Nó ngậm tăm hồi lâu rồi bảo: “ Chị hoa Cúc có vẻ đẹp vang tươi tắn, hoa Hồng đỏ rực rỡ hấp dẫn,…” Nghe xong ai cũng háo hức những nó cũng chẳng biết ai đẹp Mọi người đều thờ ơ, đột nhiên
có một con ong cắp kiến đi vì kiến đang mang chút mật đằng sau lưng tha về tổ Mọi người đều quay về duy chỉ có hoa Hải Đường ở lại, nó đã dùng hương thơm của chính mình để thu hút con ong Con ong lập tức nhả con kiến xuống thì lập tức một ngọn gió mạnh thổi nó đi Kiến cảm ơn Hải Đường rồi đi về tổ Mấy ngày sau, cuộc thi diễn ra Bất ngờ thay, kiến lại là khán giả đồng thời cũng là ban giám khảo với chim phượng hoàng và chim bồ câu Cuối cuộc thi, kiến đã công bố hoa Hải Đường là hoa đẹp nhất Kiến nói: “ Bông hoa đẹp nhất là bông hoa có một tâm hồn đẹp”
Tác giả: (Thúy Nga)
Trang 9Đề số 05: “Mất tiền là mất nhỏ
Mất danh dự là mất lớn Mất can đảm là mất hết.”
Bài làm
Xưa, người ta luôn phải sống trong đói rét khổ cực, cơm không có để ăn,
áo không có để mặc, bấy giờ có mấy ai tưởng tượng ra nổi cái tình cảnh khốn khổ ấy trong nhà không còn nổi cái chiếu để ngồi, trong người không có nổi một
xu Nhưng như vậy thì đã sao chứ, gia đình vẫn luôn hòa thuận, đầm ấm còn trong tâm ta vẫn giữ được sự thanh thản không ăn trộm ăn cướp của ai, thì cái nghèo đói đó sẽ chẳng đáng là gì so với một tấm lòng cao cả, vô tư Đúng với câu: “Mất tiền là mất nhỏ
Mất danh dự là mất lớn
Mất can đảm là mất hết.”
Có những người từ bế đến lớn sống và tồn tại chỉ để nuôi cái suuy nghĩ sao cho mình có thật nhiều tiền rồi trở nên giàu có Họ cho như vậy lầ hạnh phúc, là tất cả giống như họ đang hiến thân mình vào đó để rồi khi mất tất cả, họ cho là cuộc đời đã chấm hết, vận may đã khép lại đối với họ Họ tự cho rằng mình chẳng thể làm gì, dần dần sẽ trở nên nghèo đói Họ tin vào điều phi lý và bảo thủ quan điểm của chính mình Do vậy, từ từ họ sẽ bị tiêm nhiễm những thói
hư tật xấu do môi trường tác động, họ sẽ không ngần ngại mà làm ra những chuyện cắn rứt lương tâm Cha ông ta có câu: “Đói cho sạch, rách cho thơm” Dẫu có khốn đốn đến đâu, thất bại đến nhường nào ta cũng phải giữ được lòng
tự trọng, danh dự của chính mình Tiền có thể mất, giàu có lẽ không, nhục nhã
có, buồn đau có ta vẫn luôn giữ được lòng tự tôn sao cho trong cho sạch Bạn biết khi nào con người ta mãn nguyện nhất không? Chúng ta chỉ thấy viên mãn nhất khi trong tim vẫn giữ được sự bình thản, liêm chính không có gì hổ thẹn với bản thân vậy đã đủ rồi Tuy nhiên cuộc sống luôn mang đến cho ta hai điều tích cực và tiêu cực, có người tâm đã bị vấy bẩn bổi nỗi khổ trước mắt, che mờ lý trí,
Trang 10làm ra những chuyện động trời như: Trộm cắp, lừa đảo, cướp của giết người… Vậy mà nụ cười vẫn nở trên môi như không hề có chuyện gì xảy ra Người đời gọi đó là mất danh dự đấy các bạn ạ! Thực cũng dễ hiểu vì sao mỗi đêm những người làm điều trái lương tâm thường hay gặp ác mộng, bởi họ đã phục vụ vụ cho một con quỷ và hầu như không có lối thoát Vì vậy mới có luật pháp để trừng trị những người như vậy, và tòa án là nơi phân rõ trắng đen, thật giả, pải trái, đúng sai để mọi việc được đem ra ánh sáng, trừng phạt kẻ ngoan cố và khoan dung với những người biết nhận ra lỗi lầm và hối cải Ta có thể thấy rõ như thực tế hiện nay, một số quan chức nhà nước biết luật vẫn phạm luật nhận hối lộ đánh mất lương tâm và danh dự với nhân dân đã bị xử lý theo pháp luật
Qua đây, ta thấy được một chân lý đúng đắn:
“Mất tiền là mất nhỏ
Mất danh dự là mất lớn
Mất can đảm là mất hết.”
Vậy nên, hãy là một người hiểu đạo lý biết phân biệt đúng sai, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không được bán rẻ lòng tự trọng và danh dự của mình cho bóng tối để nó trà đạp Đây cũng là một bài học cho tất cả chúng ta chứ không riêng mình ai, hãy đọc và cùng ngẫm nghĩ nhé
Tác giả: Thúy Nga