Mà thực ra, tôi nào có biết tôi đang cầu nguyện cho cái gì đâu.Một buổi sáng , tôi lại leo lên giường lớn, và ở đó- tôi nghĩ là tôi đủ chắc chắn- là bố trong bộ dạng ông già Noel, nhưng
Trang 1My Oedipus Complex
Bố đi chiến đấu trong suốt cuộc chiến tranh, ý tôi là cuộc chiến thứ nhất, thế nên cho đến khi 5 tuổi tôi cũng không gặp ông ấy nhiều lắm Hay ít ra những gì tôi thấy cũng chẳng làm cho tôi lo lắng chút nào Đôi khi tôi thức giấc, có 1 cái bóng rất to trong bộ đồ kaki cúi xuống nhìn tôi trong ánh nến Đôi khi vào buổi sáng sớm, tôi nghe tiếng dập cửa và tiếng lách cách vọng lại của đôi giày đinh gõ xuống nền con hẻm lát sỏi Bố đến rồi bố đi, giống như ông già Tuyết đến rồi đi 1 cách bí ẩn vậy.) Thực ra mà nói thì tôi cũng hơi thích những lần bố tôi đến thăm đấy, mặc dù là khi
mẹ ôm ghì ông ấy vào lòng thì có 1 cái mùi nghe chẳng thoải mái chút nào Vào sáng sớm tôi leo lên nằm ở giường lớn Ông ấy hút thuôc nè, 1 cái mùi mốc meo tỏa ra, lạ là nó lại làm cho tôi thích thú, và ông ấy cạo râu nè, toàn những thứ thú vị đến sững sờ Mỗi lần như vậy ông ấy để lại cả 1 xe những đồ lưu niệm: nào là những cái chậu kim loại và những con dao Gurkha (dao của binh sư Nepan trong quân đội Anh) có cán dao làm bằng vỏ đạn, nào là những chiếc mũ sắt của quân Đức, nào là những chiếc quân hàm trên mũ, nào là những nút đính và mọi loại quân trang khác miễn là nó rơi vào tay ông ấy, mọi thứ được xếp gọn cẩn thận trong 1 chiếc hộp dài đặt ở trên nóc tủ quần áo Kể ra thì bố cũng là người nhặt nhạnh đấy, đồ nào cứ đến tay là ông ấy tích lại Đợi khi bố trở mình quay lưng đi,
mẹ lại cho phép tôi bắc ghế và lục lọi đồ đạc của ông ấy Xem vẻ mẹ cũng chẳng coi trọng những thứ ấy như ông ấy đâu
Cuộc chiến tranh lại là khoảng thời gian yên bình nhất trong cuộc đời của tôi Cửa
sổ căn phòng gác xép của tôi áp mặt về hướng đông nam Mẹ đã che rèm cho nó rồi, nhưng mà cũng chẳng mấy tác dụng Tôi luôn thức dậy khi ánh sáng đầu tiên xuất hiện, và với tất cả những trách nhiệm của ngày cũ đã tan chảy đi, tôi thấy mình giống như là mặt trời vậy, sẵn sàng tỏa sáng và làm bừng lên mọi vật Cuộc sống không bao giờ đơn giản , rõ ràng và tràn ngập những điều có thể hơn lúc này.Tôi giơ chân ra khỏi ống quần Tôi gọi chúng là bà Bên Trái và bà Bên Phải
Và bắt đầu tạo ra những tình huống kịch tính để họ bạn luận về những vấn đề của ngày hôm đó Ít nhất thì cũng chỉ có bà Bên Phải nói thôi, bà ấy là người dễ giãi bày lắm, còn thì tôi chẳng bao giờ để cho bà Bên Trái làm vậy cả, thế nên là bà ấy gần như là thỏa mãn với chính mình, lúc nào cũng gật đầu đồng ý xem bộ ngớ ngẩn lắm
Họ bàn luận xem là mẹ và tôi nên làm gì tong suốt ngày hôm đó này, Ông già Tuyết nên tặng quà gì cho 1 người bạn trong dịp lễ Giáng sinh này, trang trí như thế nào để làm cho căn nhà sáng bừng lên nè Và cũng có 1 chút vấn đề nho nhỏ về chuyện đứa trẻ nữa Giả dụ thế Mẹ chẳng bao giờ đồng ý với tôi cả Chúng tôi là gia đình duy nhất trong dãy nhà không có 1 em bé mới, rồi mẹ nói rằng là chúng tôi sẽ chẳng thể có được 1 em cho đến khi bố đi chiến đấu trở về bởi vì những em
Trang 2bé ấy đắt lắm, chúng nó đáng giá những 17 và 6 cơ.
Điều đó mới chứng tỏ là mẹ nông cạn đến mức nào Nhà Geney trên mặt đường đã
có 1 đứa rồi, và mọi người đều biết rằng họ chẳng thể có đủ số tiền 17 và 6 được đâu Thế nên chắc chắn nó là 1 đứa bé rẻ tiền, và mẹ cứ muốn có em bé thật sự tốt
cơ, nhưng mà tôi thấy mẹ độc đoán ghê lắm Em bé nhà Geney chẳng phải là lúc nào cũng làm cho chúng tôi cảm thấy rất tốt là gì
Lập kế hoạch cho ngày mới xong, tôi vục dậy khỏi giường, đặt chiếc ghế bên dưới cửa sổ tầng áp mái, dựng khung ghế cao lên để đủ vừa dựa đầu Cửa số này nhìn ra phía những khu vườn trước mặt của khu nhà đằng sau nhà của chúng tôi, và phía trước những khu vườn này nhìn qua 1 thung lũng sâu tới tận những ngôi nhà gạch
đỏ cao xếp thành dãy ở sườn đồi đối diện, mà vẫn tràn ngập trong bóng đêm sót lại, trong khi những ngôi nhà của chúng tôi bên phía này của thung lũng thì đã sáng bừng lên rồi, mặc dù là trong màn đêm dài và lạ lùng đó trông chúng thật lạ
thường, có vẻ đầy hình khối và như vẽ vậy
Sau đó tôi đi vào trong phòng của mẹ và trèo lên chiếc giường lớn Mẹ thức giấc
và tôi bắt đầu kể cho mẹ về những kế hoạch của tôi Cho tới khi đó, dù là dường như tôi chẳng bao giờ để ý đến điều đó, tôi vẫn ngoan cố mặc chiếc áo ngủ, và tôi
cư thao thao nói liến thoắng như thế cho đến giọt sương cuối cùng tan chảy, tôi ngủ gật bên cạnh mẹ và chỉ khi nghe thấy mẹ lịch kịch dưới nhà bếp làm bữa sáng, mới lại thức dậy
Ăn sáng xong chúng tôi vào thị trấn nghe giảng đạo trong lễ Mass tại nhà thờ thánh Augustine và cầu nguyện cho Bố, sau đó là đi mua sắm.Nếu mà buổi chiều trời đẹp thì chúng tôi còn đi dạo ở ngoại thành hay thăm những người bạn lớn của mẹ ở nhà thờ, đức mẹ Saint Dominic Mẹ cùng họ cầu nguyện cho bố, và hằng đêm, khi đi ngủ, tôi yêu cầu Chúa gửi trả bố an toàn từ cuộc chiến tranh cho chúng tôi Mà thực ra, tôi nào có biết tôi đang cầu nguyện cho cái gì đâu.Một buổi sáng , tôi lại leo lên giường lớn, và ở đó- tôi nghĩ là tôi đủ chắc chắn- là bố trong bộ dạng ông già Noel, nhưng rồi, thay vì mặc bộ quân phục, ông ấy lại mặc bộ vet xanh đẹp nhất của mình, và mẹ thì có vẻ rất vui vì điều đó Nhưng tôi thì tôi chẳng thấy có gì
là vui cả, bởi vì, ngoài bộ quân phục ra, thì ông ấy chẳng có gì hấp dẫn hết, nhưng
mà mẹ thì cứ chỉ rạng rỡ lên thôi, và giải thích là lời cầu nguyện của chúng tôi giờ
đã ứng nghiệm, và chúng tôi còn phải đến lễ Mass để tạ ơn Chúa vì Người đã mang bố trở về nhà an toàn nữa chứ
Thật là trớ trêu! Chính cái ngày khi mà ông ta bước vào ăn tối ông ấy cởi giầy, ông
ta đi dép lê, đội cái mũ bẩn thỉu đã cứu sống ông ấy từ những trận cảm lạnh về nhà, rồi ông ta bắt chéo chân, rồi bắt đầu nói chuyện ra chiều nghiêm túc với mẹ, người đang lo lắng kia kìa Bình thường thì tôi đã chẳng thích trông mẹ lo lắng như thế chút nào rồi, bởi vì nó làm cho mẹ khó coi lắm, thế nên tôi cắt ngang ông ta
“Từ từ nào Larry”, mẹ nói giọng hiền từ Bình thường mẹ chỉ nói thế khi chúng tôi phải tiếp những vị khách không thú vị chút nào, vì thế tôi lờ đi coi không quan
Trang 3trọng và cứ tiếp tục nói.
“Yên lặng nào Larry”, giọng mẹ bắt đầu thiếu kiên nhẫn, “con không thấy là mẹ đang nói chuyện với bố thân yêu àh?”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy những lời dở như thế “ nói chuyện với bố thân yêu” àh! Và tôi không thể không nghĩ rằng, nếu đó là cách Chúa đáp lời cầu
nguyện của tôi, thì hẳn ông ấy đã không chăm chú lắng nghe rồi, vì tôi có cầu như thế đâu cơ chứ!
“tại sao mẹ lại đang nói chuyện với bố ạh? “Tôi cố kiềm chế và hỏi với vẻ thờ ơ nhất
“Bởi vì bố thân yêu và mẹ có rất nhiều việc cần phải bàn con ạh,nào, đừng có cắt ngang nữa đấy nhé”
Vào buổi chiều, vì mẹ yêu cầu nên bố đã dẫn tôi đi dạo Lần này chúng tôi đi vào thị trấn thay vì đi ra ngoại ô, và đầu tiên thì tôi nghĩ, theo cách lạc quan thường ngày của tôi í, rằng tình hình có lẽ sẽ tiến bộ đây Nhưng thực tế chẳng phải như thế Ý định vào thành phố để làm gì của bố và tôi khác nhau lắm Ông ấy chẳng tỏ
gì thích thú với những chiếc xe goòng, nhưng con tàu và những chú ngựa cả, tất cả nhưng gì làm ông ấy bận tâm chỉ là nói chuyện với những người bạn già như ông
ấy thôi Khi tôi muốn dừng lại thì ông ấy chỉ kéo tay tôi theo sau ông ấy Khi ông
ấy muốn dừng lại thì tôi cũng làm như vậy chứ chẳng làm cái gì khác cả Tôi để ý rằng trông mỗi lần ông ấy dựa vào tường thì hình như ông muốn dừng luôn ở đó
ấy Lần thứ 2 tôi thấy như vậy, tôi phát điên lên Cứ như là ông ấy muốn mọc rễ ở
đó ấy Tôi hết lôi quần rồi lại kéo áo ông ấy, nhưng mà khác với mẹ, ông ấy có cái tài là cứ lờ đi như không, còn mẹ, nếu mà tôi cứ nằng nặc đòi dai dẳng thì sẽ nói với tôi là : Larry, nếu con không cư xử đúng mực, mẹ sẽ cho con ăn 1 cái tát đây" Tôi bắt đầu thận trọng với ông ta và nghĩ xem là mình có nên khóc toáng lên hay không, nhưng mà tôi biết là làm như thế thì cũng chẳng có tác dụng gì với con người này đâu Chẳng khác gì là tôi đang đi dạo với 1 tảng núi cả! Ông ấy hoặc là
lờ đi hết thảy những cố gắng để xoay ngược tình thế của tôi, hoặc là từ cái miệng trên đỉnh núi ấy nặn ra 1 cái cười sung sướng và sảng khoái.Tôi chưa bao giờ gặp cái người nào mà lại chỉ có chăm chăm vào mình như thế!
Vào lúc uống trà thì cái điệp ngữ "nói chuyện với bố thân yêu" lại bắt đầu Rồi chuyện lại phức tạp là khi đó ông ấy còn đọc 1 tờ báo buổi chiều nữa chứ.Cứ vài chặp ông ấy lại đặt nó xuống và kể lể với mẹ những gì ông ấy vừa đọc được Ông
ấy đang chơi xấu đây mà Nếu mà chỉ có đàn ông với nhau ý, thì tôi đã sẵn sàng chiến đấu với ông ấy bấy cứ lúc nào để giành được sự chú ý của mẹ, đằng này ông
ấy luôn được cái người kia dàn xếp sẵn cho mọi thứ rồi thì làm sao mà tôi còn có
cơ hội nào cơ chứ! Nhiều lần tôi cố gắng lái sang 1 chủ đề khác nhưng mà đều thất bại
Trang 4"Con phải giữ trật tự khi bố thân yêu đang đọc báo chứ, Larry ạh" Mẹ lại nói với cái giọng thiếu kiên nhẫn
Rõ mười mươi là mẹ thích nói chuyện với cái người kia hơn tôi rồi, hoặc là ông ta
cứ giữ khư khư và gây áp lực với mẹ để mẹ không dám chấp nhận sự thật đó
"Mẹ ơi", tôi nói khi đang được ấp ủ trong vòng tay mẹ, "mẹ có nghĩ là nếu con chịu khó cầu nguyện thì Chúa sẽ gửi trả bố lại chiến trường không ạh mẹ?" Mẹ có
vẻ băn khoăn đôi lát
"không, con yêu ạh" Mẹ mỉm cười nói "Mẹ không nghĩ là Chúa sẽ làm thế đâu"
"Tại sao ông ấy không làm ạh mẹ?"
"Bởi vì chiến tranh kết thúc rồi con yêu ạh"
" Nhưng mẹ ơi, liệu Chúa có tạo ra được 1 cuộc chiến tranh khác nếu Người muốn không ạh?"
"Người không muốn thế đâu con yêu ạh Nếu người làm vậy, thì Người không còn
là Chúa mà là 1 kẻ xấu rồi con ạh"
"Ồh", tôi thốt lên
Thật là đáng thất vọng Hóa ra là Chúa cũng chả giỏi như người ta vẫn đồn đại đâu Sáng hôm sau tôi thức dậy vào giờ như mọi ngày, tự nhiên thấy thích 1 chai
Champagne Rồi tôi lại giơ 2 chân lên, và bắt đầu tạo ra 1 cuộc nói chuyện dài trong đó bà Bên Trái giãi bày về những nghi ngại giữa 2 bố con bà ấy cho đến khi
bà ấy cho ông ấy bước vào tổ ấm của mình Tôi không hiểu lắm cái từ "tổ ấm" ấy nhưng nghe có vẻ là đó thực sự là nơi dành cho 1 ông bố Sau đó tôi bắc ghế và ngó đầu ra khỏi cửa sổ Bình minh vừa mới đang ló rạng Cái bầu không khí đầy kích thích làm tôi cảm thấy mình cần phải hành động ngay, đầu tôi tràn ngập
những câu chuyện và những kế hoạch Tôi vấp ngã ở cánh cửa kế bên, và trong bóng tối chập choạng tôi trườn lên vào trong giường lớn Bên cạnh mẹ không còn chỗ trống nữa, vì thế tôi phải nằm giữa ông bố của tôi và mẹ Lúc đó thì tôi gần như là đã quên ông ấy, và phải mất vài phút tôi mới cài được cái chốt cửa , tự hành
hạ đầu óc mình với ý nghĩ là làm sao để đối phó với ông ta Ông ấy cậy lớn lấn chiếm chỗ nằm hơn là công bằng chia sẻ chiếc giường, nó làm tôi thấy khó chịu thế! Vì vậy thi thoảng tôi đá ông ấy vài cái, thì ông ấy lại cằn nhằn và nằm duỗi thẳng ra Tôi lại mới có chỗ nằm thoải mái Mẹ thức giấc và vỗ về tôi Tôi sảng khoái trong hơi ấm của chiếc giường với 1 cảm giác chiến thắng đầy thích thú
“Mẹ ơi,” tôi ấp úng nói to, và đầy mãn nguyện
“suỵt, con” Mẹ thì thầm, “Đừng đánh thức bố thân yêu nào”
Đây đúng là 1 nguy cơ mới rồi Nó còn đáng sợ hơn cả cái điệp ngữ "nói chuyện với bố thân yêu" nữa "Cuộc sống mà không có 'những cuộc hội nghị buổi sáng' với mẹ thì còn gì là cuộc sống nữa"
"Tại sao ạh?"-tôi nghiêm nghị hỏi
"Bởi vì bố đáng thương đang mệt"
Lý do nghe chả thuyết phục chút nào, và tôi thì phát ốm lên được với cái tình ủy mị
Trang 5nhu mì của mẹ trong cái cụm từ 'Bố đáng thương "ấy Tôi chẳng bao giờ ưa được cái cách nói đi nói lại những cái từ kiểu như thế Nó nghe cứ giả dối thế nào ấy
"Tưởng gì", tôi thì thào và tiếp tục bằng cái giọng kẻ cả của kẻ chiến thắng" Mẹ có biết là con muốn được đi đâu cùng mẹ vào ngày hôm nay không?"
Mẹ thở dài, "không con yêu"
" Con muốn xuống Glen câu cá lưng gai với chiếc cần câu mới của con, và sau đó còn muốn đi tới Fox và Hounds nữa, và "
"ĐỪng có đánh thức BỐ THÂN YÊU" Mẹ rít lên bực tức, đưa tay ra bịt miệng tôi Nhưng đã quá muộn rồi Ông ấy đã thức dậy hay gần như là thế Ông ấy lẩm bẩm
và với hộp quẹt SAu đó ông ấy liếc nhìn đồng hồ đầy vẻ hoài nghi
"Muốn 1 cốc trà không cưng?, mẹ hỏi với 1 cái giọng nhu mì ngoan ngoãn phục tùng mà tôi chưa bao giờ được nghe trước đó Nó nghe có vẻ gần như là mẹ đang
sợ ý
"Trà ư?" vẻ mặt đầy căm phẫn, "Em có biết giờ là mấy giờ không hả?'
" VÀ sau đó con còn muốn đi lên đường Rathcoooney", tôi giả vờ nói rõ to, sợ là mình bỏ sót cái gì đó cần nói khi bị cắt ngang như thế
"ĐI ngủ ngay, larry", giọng mẹ đanh thép lại
tôi bắt đầu sụt sùi, chẳng thể tập trung được nữa Cái cách mà cái đôi kia phá hoại những kế hoạch buổi sáng của tôi chẳng khác nào nhẫn tâm chôn vùi 1 gia đình từ thủa nằm nôi vậy Ông bố kia thì chẳng nói gì, ông ấy chỉ châm thuốc và hút sòng sọc, nhìn ra ngoài bóng đêm, chẳng thèm bận tâm gì đến mẹ và tôi nữa cả Tôi biết
là ông ấy đang điên lên đấy Và mỗi lần tôi định nhấn mạnh 1 điều gì đó, là mẹ lại cáu kỉnh chặn ngay họng tôi lại Tôi cảm thấy bất công quá! Có 1 cái gì đó không logic ở đây! Ngày trước mỗi lần tôi định chỉ ra cho mẹ rằng là thật chẳng có lí do
gì để mẹ và tôi phải tách làm 2 giường như thế trong khi cả 2 hoàn toàn có thể nằm trên cùng 1 cái giường, mẹ đều nói với tôi rằng như thế là tốt cho sức khỏe hơn, còn bây giờ thì, nhìn xem, với cái người đàn ông này, mà lại còn là người lạ nữa chứ, lại có thể ngủ với mẹ mà chẳng hề quan tâm gì tới sức khỏe của mẹ tí nào cả.Ông ấy thức dậy sớm và pha trà, nhưng ông ấy chỉ mang mỗi cho mẹ 1 cốc còn tôi thì không
"Mẹ ơi", tôi hét lên, "Con cũng muốn 1 cốc trà"
"Ừh con yêu" giọng mẹ kiên nhẫn, "con có thể uống trong đĩa của mẹ" Rồi, rõ rồi, thế là rõ rồi nhé! Một là tôi, hai là ông bố tôi sẽ phải ra khỏi cái nhà này, quyết không đội trời chung! Tôi không muốn uống từ cái đĩa của mẹ Tôi muốn được đối
xử công bằng vì nhà này là nhà của tôi cơ mà Vì thế chỉ để chọc tức mẹ, tôi uống cạn cốc trà chẳng để lại chút gì cả Mẹ cũng cố im lặng không nói gì.Nhưng đêm hôm đó mẹ đặt tôi lên giường và hiền hậu nói:
"Larry, mẹ muốn con hứa với mẹ 1 điều được không?"
"Gì vậy hả mẹ", tôi hỏi
"Đừng đến quấy rầy bố tội nghiệp vào buổi sáng nữa nhe, hứa không?
Trang 6Lại "Boooooố tooooội nghiệp" nữa! Tôi bắt đầu nghi ngờ tất cả những gì liên quan đến cái con người không thể chấp nhận đc này
"Tại sao ạh?", tôi hỏi mẹ
"Vì bố tội nghiệp đang rất lo lắng và mệt mỏi, bố không thể ngủ ngon được con ạh"
"Tại sao ông ấy không ngủ ngon hả mẹ?'
" Uhm, con biết rằng trong khi bố ra mặt trận thì mẹ nhận được những đồng xu từ bưu điện, đúng không nào?"
"Từ cô MacCarthy ạh?"
"Đúng rồi, nhưng bây giờ, con hiểu không, cô Maccarthy không còn đồng xu nào nữa cả, vì vậy bố thân yêu phải ra ngoài và kiếm về cho chúng ta 1 ít Con biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu bố không làm như vậy không?"
"Không", tôi nói, "kể chúng ta nghe đi mẹ"
"Nào, mẹ nghĩ là chúng ta sẽ phải đi ra ngoài đường kia kìa, và phải đi ăn xin nhưng bà già nghèo khổ vào các ngày thứ sáu đó con Chúng ta không thích như vậy chút nào phải không con?"
"Tất nhiên là không rồi" tôi đồng ý, "chúng ta sẽ không làm như vậy"
"Vì vậy con phải hứa với mẹ là đừng đến quấy rầy bố nữa con nhé?"
"Được rồi, con hứa!"
Nói cho mà biết nhé, tôi rất trách nhiệm với lời hứa của mình đấy Tôi biết chứ, tôi biết là những đồng xu là 1 vấn đề nghiêm trọng chứ, Và tôi hoàn toàn phản đối việc phải đi ra ngoài đường và ăn xin giống như bà lão vào những thứ 6 Mẹ sẽ xếp tất cả những món đồ chơi của tôi thành 1 vòng tròn quanh giường để mà mỗi khi tôi cố bước ra ngoài, nhất định tôi sẽ làm đổ 1 món ư? Khi thức giấc là tôi sẽ nhớ ngay về lời hứa của mình ư? Tôi sẽ vục dậy, ngồi ở trên sàn và chơi 1 mình trong hàng tiếng đồng hồ ư? Sau đó tôi sẽ lại bắc ghế và nhìn ra ngoài cửa sổ trong hàng tiếng đồng hồ nữa ư? Tôi ước đó là lúc ông bố của tôi thức dậy quá, tôi ước ai đó
sẽ làm cho tôi 1 cốc trà quá Tôi chẳng còn cảm thấy mình giống như mặt trời nữa, thay vào đó, tôi thấy chán nản vô cùng và rất, rất lạnh giá!Đơn giản vì tôi đã quen được ấp ủ trong hơi ấm và đc đắm chìm trong chiếc giường lông vũ mềm mại lớn của tôi quá lâu rồi
Cuối cùng thì tôi cũng chẳng thể chịu cái cảnh đó lâu hơn được nữa, tôi bức bối lắm rồi! tôi bước vào căn phòng, và vẫn chẳng còn chỗ bên phía mẹ nữa, tôi trèo qua người mẹ và mẹ giật nảy mình thức giấc
“Larry” , mẹ thì thào, nắm chặt tay tôi đau ơi là đau, “Con nhớ đã hứa gì với mẹ không hả?”
“Nhưng con đã giữ lời hứa rồi mà mẹ” , tôi rền rĩ, “Con đã giữ im lặng quá lâu rồi”
“Ôi trời, vậy là con chẳng chịu được nữa rồi àh”, mẹ buồn rầu nói, vẻ hiểu thẩu tôi rồi “Giờ nếu mẹ để con ở lại đây, con hứa là sẽ không nói chuyện chứ?”
“Nhưng mẹ ơi con muốn nói chuyện cơ”, tôi lại rền rĩ lên
Trang 7“Chẳng việc gì phải làm như thế cả”, thái độ kiên quyết của mẹ mới mẻ với tôi quá, “Bố muốn ngủ, nào, con có hiểu không đấy?”
Tôi hiểu nó quá rõ rồi chứ không àh Tôi muốn nói chuyện, ông ta muốn ngủ- Nhưng mà rốt cuộc là nhà này là nhà của ai?
“Mẹ ơi”, tôi cũng ra vẻ kiên quyết như thế, “Con nghĩ là để bố ra ngủ ở giường riêng của ông ấy í, thì tốt cho sức khỏe hơn đấy”
Hình như câu nói của tôi làm mẹ hơi bối rối, vì mẹ chẳng nói gì trong giây lát
“Nào, giờ con có 2 sự lựa chọn”, mẹ tiếp, “Một là con cứ ở đây và tuyệt đối im lặng, 2 là trở lại giường của con mà nằm Chọn đi!”
Sự bất công làm cho tôi thất vọng quá!Cuối cùng thì tôi cũng buộc được mẹ tôi phải nói ra cái điều đầy mâu thuẫn và phi lí đó, mẹ còn chẳng thèm trả lời tôi 1 câu nữa cơ đấy Điên lên, tôi đá cho ông bố 1 cái, may mà mẹ không để ý, còn ông ấy thì cằn nhằn và giật nảy mình mở mắt ra
“Mấy giờ rồi?”ông ấy hỏi bằng cái giọng thất kinh hoảng sợ, không nhìn vào mẹ
mà nhìn vào cái cửa, như thể có ai đó đang ở đó vậy
“Nhưng còn sớm mà” Mẹ xoa dịu
“Chỉ là con chúng ta thôi”, “Giờ đi ngủ tiếp đi , Larry” Mẹ nói thêm, và bước ra khỏi giường, “Con đã làm bố thức giấc, con sẽ phải quay lại giường của mình ngay.”
Lần này, dù là mẹ nói khẽ thôi, nhưng tôi biết là mẹ không đùa đâu, tôi biết là quyền lợi và đặc ân mẹ dành cho tôi sẽ mất mãi mãi nếu tôi không đòi chúng lại ngay lập tức Khi mẹ nhấc tôi lên, tôi khóc thét lên, to đến mức người chết cũng phải thức dậy nữa là , cứ gì ông bố kia Ông ấy rên rỉ
"Thằng ranh trời đánh này, nó chưa ngủ àh?”
“Chỉ là thói quen thôi mà cưng”, mẹ lặng lẽ nói, dù tôi thấy là mẹ đang phật ý rồi đấy
“Àh, thế thì đến lúc nó phải bỏ thói quen xấu xa đó đi rồi đấy”, ông ấy hét lên, bắt đầu nhô lên khỏi giường, rồi đột nhiên kéo hết chăn đệm quanh mình, quay về phiá tường, ngoái lại nhìn qua cái vai to đùng, chẳng để lộ gì khác ngoài cặp mắt nhỏ , tối tăm và hằn học Một người đàn ông thật xấu xa!
Mẹ phải thả tôi xuống mới mở được cửa, được tự do, tôi cứ chạy và cứ gào lên Ông ta lồng lên trên giường
“Câm miệng lại, đồ chết tiệt!, giọng ông ấy nghẹn lại vì tức giận
Tôi kinh ngạc đến nỗi chẳng thể gào lên được nữa CHƯA BAO GIỜ, chưa bao giờ lại có người nào dám nói với tôi bằng cái giọng điệu ấy Tôi nhìn ông ta đầy ngờ vực và thấy cái mặt ông ta co dúm lại vì tức giận Chỉ ngay sau đó tôi mới rõ mười mươi là Chúa đã chơi khăm tôi như thế nào, nghe lời cầu nguyện của tôi mà mang về an toàn cho tôi 1 con quái vật thế này đây
“Có mà ông im đi thì có ấy”, tự nhiên tôi nghe văng vẳng câu này bên tai mà chả còn biết là mình đang nói gì nữa
Trang 8“Mày vừa nói gì hả?” Ông ta hét lên, nhảy bổ như điên dại ra khỏi giường
“Hức, Hức”, mẹ khóc “Anh không thấy đứa trẻ chưa quen với sự có mặt của anh àh?”
“Tôi thấy rồi, nó chỉ được cho ăn mà không được dạy dỗ”, ông ta càu nhàu, vừa nói vừa khua tay điên dại’, “Mày muốn mông mày nát ra không hả!”
Trước thì tôi còn nhìn được chứ bây giờ tôi không thể nào chịu được những cái lời gớm ghiếc này thêm nữa Nó động chạm đến lòng tự trọng của tôi rồi Chúng nó đã
àm tôi sôi máu lên rồi
“Ông đi mà tự đánh vào mông ông ý”, tôi thét lên cuồng loạn
“Mày dám nói thế àh! Câm miệng! Câm miệng lại ngay!”
Lúc này thì ông ấy mất hết bình tĩnh, và nhảy bổ vào tôi dưới đôi mắt thất kinh của
mẹ, trông chả có tí tự tin nào cả, và kết thúc chỉ là 1 cái đập thôi, nhưng mà mất hết danh dự của tôi rồi còn gì nữa vì tôi mà lại bị đánh bởi bị kẻ xa lạ , 1 kẻ hoàn toàn
xa lạ như thế àh, mà lại là cái người mà nhờ vào những lời cầu nguyện hộ của tôi mới đc quay trở về từ chiến tranh, mới lại được nằm trong cái giường lớn thế kia của nhà tôi, đúng là kết cục tệ hại từ sự cầu nguyện ngây thơ của tôi, làm cho tôi lảo đảo hoàn toàn Tôi cứ thế mà hét lên, khua đôi chân trần loạn xạ, và ông ta, trông nguy hiểm và thô thiển trong cái áo lính xám và ngắn, như một tảng núi đang muốn rắp tâm hãm hại tôi Tôi nghĩ là chắc chắn rằng tôi nhận ra là ông ta còn đang đố kị với tôi nữa cơ Lúc đó thì mẹ tôi trong bộ quần áo ngủ, đứng đó, cứ như thể là tim bà bóp vỡ ra trước mặt chúng tôi Tôi hi vọng là bà ấy cũng đang nghĩ như cái vẻ ngoài của bà ấy Bà ấy cũng thấy tôi đáng bị như vậy chứ gì
Từ cái buổi sáng hôm đó cuộc sống của tôi như là địa ngục vậy Tôi và ông bố của tôi đã công khai là 2 kẻ thù không đội trời chung Sau đó cả 2 liên tục tạo ra những mâu thuẫn chống lại kẻ còn lại, ông ta cố đánh cắp tất cả thời gian tôi dành cho mẹ,
và tôi cũng làm như thế Khi mà mẹ đang ngồi trên giường của tôi,kể chuyện cho tôi nghe thì ông ấy giả vờ giở ra đi lục tìm mấy cái đôi ủng cũ của ông ấy, viện cớ
là đã đã để lại nhà trc lúc ra đi khi cuộc chiến tranh bắt đầu Còn trong khi ông ấy nói chuyện với mẹ thì tôi lôi đồ ra chơi, cố quăng đập chúng thật to và tỏ ra vẻ chẳng quan tâm gì hết
Rồi một tối khi ông ấy đi làm về và thấy cái cảnh kinh hoàng là tôi đang ở cạnh cái hộp của ông ấy, chơi với mấy cái phù hiệu trung đoàn, những con dao Gurkha và những cái nút đính Mẹ giằng lấy chúng từ tay tôi và cất nó trở lại hộp
“Con không được chơi với đồ chơi của bố trừ khi bố cho phép con, Larry ạh” , mẹ nghiêm khắc “Bố có bao giờ chơi với đồ chơi của con đâu”
Chả biết vì cái gì mà ông ấy nhìn mẹ cư như là mẹ đang nói điều nhảm nhí về ông
ấy ý, sau đó thì quay ra với 1 cái quắc mắt “Đây không phải là đồ chơi”, ông ta gầm gừ, nhắc lại cái hộp xuống xem là tôi vừa nhấc cái gì ra “Một vài thứ đồ cổ này rất hiếm và có giá đấy”
Trang 9Nhưng rồi thời gian cứ trôi và tôi thấy càng ngày càng rõ hơn là ông ta cố gắng để tách mẹ và tôi cho bằng được Mọi chuyện tồi tệ hơn vì tôi chả thể hiểu được cái cách hay cái điều mà ông ấy làm để quyến rũ mẹ nó ra làm sao cả Cứ theo nhưng cái cách bình thường thì làm sao mà ông ấy có thể thắng tôi được Giọng ông ấy thì tầm thường, cách uống trà thì bất lịch sự Và chợt tôi nghĩ ra rằng đó có thể là do những tờ báo đấy, chỉ những tờ báo mới làm cho mẹ thích thú đến thế Vậy nên tôi cũng “sáng tác” ra một vài cái tin của riêng mình để đọc cho mẹ nghe Sau đó thì tôi lại cho là mẹ thích bố vì ông ta hút thuốc, bản thân tôi thì tôi cũng nghĩ là nó đáng để quyến rũ được người ta đấy, và tôi vớ lấy cái tẩu, đi vòng quanh nhà và thổi vào cái tẩu để nó xì khói ra cho đến khi bị ông ta bắt gặp Tôi thậm chí còn làm cho phát ra tiếng lọc sọc khi uống trà, nhưng mà mẹ chỉ bảo tôi là làm thế trông kinh lắm Sau cùng tôi đi đến kết luận chắc phải là do cái thói quen ngủ cùng nhau rồi, cái thói quen mà mẹ vẫn bảo là không tốt cho sức khỏe ấy Vì thế tôi lòng vòng quanh phòng ngủ của họ và xem xét mọi sự xem thế nào, lẩm bẩm với chính mình, để mà họ không thể biết được là tôi đang theo dõi họ, nhưng mà chả phát hiện được gì cả Cuối cùng tôi đành phải bỏ cuộc, đành phải chờ khi tôi lớn lên và trao nhẫn cưới cho người ta vậy, tôi nhẩn ra là mình sẽ phải chờ đợi Nhưng đồng thời tôi cũng muốn chứng tỏ là tôi chỉ đợi thôi, chứ nhất định không chịu bỏ cuộc đâu
Vào một buổi tối nọ, tôi mới thấy sao ông ấy lại có thể đáng ghét đến như thế! Ông
ấy cứ nói chyện huyên thuyên với mẹ những điều mà tôi chả thế hiểu được Đã thế tôi phải cho ấy biết tay!
“Mẹ ơi”, tôi nói , “Mẹ có biết là con sẽ làm gì khi con lớn lên không?’
“Không, con yêu”, mẹ trả lời, “Con sẽ làm gì nào?”
“Con sẽ cưới mẹ”, tôi bình thản đáp
ông bố của tôi cười phá lên, nhưng mà đừng hòng lừa được tôi nhé Tôi biết thừa là ông ấy chỉ giả vờ thế thôi Còn mẹ, bất kẻ thế nào, thì cũng cảm thấy rất vui Tôi cảm thấy mẹ chắc sẽ rất nhẹ nhõm khi biết rằng một ngày nào đó ảnh hưởng của ông ấy sẽ bị phá vỡ
“ồh, điều đó có tốt không”, mẹ mỉm cười hỏi
“Điều đó sẽ rất tốt mà” Tôi trả lời đầy tự tin
“Bởi vì chúng ta sẽ có rất nhiều, rất nhiều em bé”
“Đúng rồi, con yêu”, mẹ trả lời điềm tĩnh
“Mẹ nghĩ rằng chúng ta sắp có 1 em bé rồi, và sau con sẽ tha hồ có người mà chơi cùng”
Tôi thì thấy nó chả có gì là vui cho ông bố tôi cả rồi vì nó cho thấy là mẹ lúc nào cũng bố thân yêu nhưng mà vẫn nhớ đến mong ước của tôi Hơn nữa điều đó còn làm cho nhà Geney biết mặt nữa chứ
Nhưng hóa ra lại chả phải thế Đầu tiên, mẹ trông rất lo lắng, tôi cho rằng đó là do vấn đề làm sao để có được số tiền 17 và 6, mặc dù ông bố của tôi ra ngoài rất muộn
Trang 10vào các buổi tối để kiếm tiền nhưng mà tình hình cũng chẳng tốt đẹp gì Mẹ không còn đưa tôi đi dạo nữa, rồi cứ động 1 tí là nổi cáu, lại thỉnh thoảng đánh cho tôi 1 cái chẳng phải vì lí do nào cả Đôi khi tôi ước giá như mà trước đây tôi chẳng thèm đề cập đến đến cái đứa bé chết tiệt đấy thì có phải là tốt hơn không Hóa ra là tôi lại còn có cả cái biệt tài rước họa vào thân nữa cơ đấy
Rồi cái tai họa ấy cũng ập đến! Sonny đến trong cái tiếng tru tréo không thể chịu được Nó chả làm được cái gì khác ngoài cứ inh ỏi lên như thế, ngay từ tôi lúc đầu tôi đã chẳng ưa nó chút nào rồi Nó là một đứa trẻ khó chiều và làm cho mọi người phải bận tâm quá nhiều Mẹ yêu nó 1 cách ngớ ngẩn đến nỗi mà chả nhận ra là nó chỉ khoe khoang thế thôi Có bạn như nó thì thà không có còn hơn Nó ngủ suốt ngày, và tôi cứ phải bấm chân rón rén để không làm nó thức giấc Cái vấn đề
“đừng làm cho bố thức giấc” giờ là chuyện xưaaaaa rồi Khẩu hiệu bậy giờ phải là
“ĐỪNG _LÀM _ SONNY_ THỨC_GIẤC” cơ! Tôi chả thể hiểu được làm sao lại
có 1 đứa nào mà nó lại ngủ chả đúng giờ giấc 1 tẹo nào như thế KHi mẹ quay lưng
đi tôi lại lay cho nó thức giấc Thỉnh thoảng để cho nó không ngủ tôi còn cấu cho
nó 1 cái nữa Một ngày mẹ túm được tôi đang làm cái chuyện đó và nhẫn tâm phát cho tôi 1 cái đau điếng
Một buổi tối khi bố đi làm về và bước vào nhà, tôi đang chơi trò tàu điện ở sân trước Tôi vờ như không thấy ông ấy, thay vào đó, tôi cố tình nói rõ to như kiểu tự nói với chính mình í, “Nếu một đứa bé chết tiệt nào đó mà dám bước vào cái nhà này, thì tôi, tôi sẽ đi”
Bố chết đứng người ngoái nhìn tôi qua vai
“Vừa nói cái gì thế?”ông ấy nghiêm nghị hỏi.’
“àh, tôi chỉ đang nói với chính tôi thôi”, tôi đáp lại, cố gắng dấu cái vẻ hoảng sợ của mình “Chuyện riêng ý mà”
ông ấy quay mặt đi vào nhà chẳng nói 1 lời nào nữa
Nhớ nhé, Tôi cảnh báo 1 cách nghiêm túc đấy Nhưng rồi hiệu quả của nó lại ngược lại Ông ấy bắt đầu đối xử tốt với tôi hơn Dĩ nhiên là tôi có thể hiểu được
Mẹ thì lúc nào cũng chỉ có thằng Sonny thôi Thậm chí cả lúc ăn cơm mẹ cũng đứng dậy và nhìn vào nó trong cái nôi với 1 nụ cười ngớ ngẩn, và bảo bố cũng làm như thế Ông ấy luôn tỏ ra lịch sự làm điều đó mỗi khi mẹ yêu cầu thế, nhưng mà trông điệu bộ thì cứ lúng ta lúng túng, rõ là ông ấy chả biết là mẹ đang nói về cái
gì Ông ấy còn than phiền về việc thằng Sonny cứ gào suốt đêm nhưng mà mẹ thì chỉ tức giận và tìm cớ rằng Sonny sẽ không bao giờ khóc trừ khi la có gì xảy ra với
nó Đúng là một lời cường điệu quá đáng vì thằng Sonny thì có gì đâu mà làm sao với chả không làm sao, và nó chỉ khóc để thu hút bắt người ta phải chú ý đến nó thôi ý mà Thật đau lòng khi thấy đầu óc mẹ nông cạn đến mức nào!
Ông bố thì chả có gì thú vị thật đấy, nhưng ít ra thì ông ấy còn thông minh hơn 1 chút Ông ta nhìn thấu thằng Sonny đấy, và giờ thì ông ta cũng biết là tôi cũng nhìn thấu ông ta rồi Một đêm tôi giật mình thức giấc Có ai đó đang nằm ở bên cạnh