1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

Tài liệu Hậu thiên hạc phổ - tập 1 pptx

18 419 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Hậu Thiên Hạc Phổ
Tác giả Ngoạ Long Sinh
Định dạng
Số trang 18
Dung lượng 143,03 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hồi thứ nhất Hậu nhân Đông Hải Song Tiên úc này trong thạch động Phương Tuyết Nghi hơi ngưng lại một lát rồi nói tiếp: - Nhưng bất kể thành bại thế nào thì tại hạ cũng phải đi Thiếu Lâm

Trang 1

Hồi thứ nhất Hậu nhân Đông Hải Song Tiên

úc này trong thạch động Phương Tuyết Nghi hơi ngưng lại một lát rồi nói tiếp:

- Nhưng bất kể thành bại thế nào thì tại hạ cũng phải đi Thiếu Lâm tự một chuyến!

An Tiểu Bình mỉm cười, nói:

- Vậy thì rất tốt!

Tống Phù tiếp lời:

- Phương l∙o đệ, l∙o phu thấy chuyện này và chuyện đi của chúng ta không có gì trở ngại cả

Phương Tuyết Nghi nói:

- Xin nghe cao kiến của Tống l∙o

Tống Phù nói:

- Chúng ta đang đi Trung Châu mà vùng này cũng thuộc cảnh giới Hà Nam, nếu vòng qua Tung Sơn một chuyến thì cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian!

Phương Tuyết Nghi nói:

- Tuy không gọi là thuận đường nhưng đi vòng cũng không bao xa

- Tuyết Nghi nói:

- Vậy thì quyết định như thế nhé!

Chàng hơi ngưng lại rồi quay sang nói với An Tiểu Bình:

- Tại hạ vô cùng cảm kích về việc cô nương cho biết hành tung của Thiên Ma Nữ ngày sau hội tương kiến, tại hạ sẽ báo đáp

Nói đoạn chàng cung thủ cáo biệt rồi quay người cất bước

An Tiểu Bình mỉm cười, nói:

- Công tử muốn đi rồi sao?

Phương Tuyết Nghi dừng bước, nói:

- Tại hạ nôn nóng muốn đi Tung Sơn nên tự nhiên là không thể ở lại lâu nơi này

An Tiểu Bình nói:

- Tiện thiếp còn mấy câu muốn nói, chẳng hay công tử có thể nán lại thêm vài khắc không?

Phương Tuyết Nghi chẳng biết làm thế nào nên gượng cười, nói:

- Tại hạ cung kính nghe lời chỉ giáo

An Tiểu Bình nói:

- Công tử tự tin là có thể thắng được Thiên Ma Nữ chăng?

L

Trang 2

Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:

- Tại hạ đ∙ quyết tâm đi thì bất luận thành bại được mất như thế nào cũng được

An Tiểu Bình mỉm cười, nói:

- Quả nhiên công tử rất có hào khí!

Bỗng nhiên nàng thở dài một hồi rồi nói tiếp:

- Tiện thiếp có một cách mà có thể giúp công tử khỏi phải đi Thiếu Lâm tự

- Cô nương có cách gì?

- Công tử có muốn tiếp thụ không? Nếu công tử không muốn tiếp thụ thì tiện thiếp có nói cũng bằng không

- Tại hạ vô cùng cảm kích thịnh tình của cô nương

- Vậy là công tử đồng ý nghe

- Xin cô nương cứ nói

An Tiểu Bình hơi trầm ngâm một lát rồi nói:

- Hình như Thiên Ma Nữ rất muốn lấy lòng tiện thiếp, vì vậy nếu tiện thiếp xuất diện ngăn cản thì tất nhiên có thể bảo Thiên Ma Nữ lập tức rời khỏi Thiếu Lâm tự!

Phương Tuyết Nghi nói:

- Cô nương nói thật đấy chứ?

An Tiểu Bình mỉm cười, nói:

- Nếu không thật thì tiện thiếp không thể nói ra rồi

Tuyết Nghi quay sang hỏi Tống Phù:

- Tống l∙o thấy kế sách của An cô nương được không?

Tống Phù mỉm cười, nói:

- Có thể được! Đương nhiên là có thể được!

An Tiểu Bình nói:

- Tống l∙o đồng ý với biện pháp của v∙n bối không?

Tống Phù nói:

- Đồng ý! Đồng ý! Nhưng không biết Thiên Ma Nữ có chịu nghe cô nương khuyên can hay không?

An Tiểu Bình nói:

- Chuyện này không cần Tống l∙o bận tâm, v∙n bối tin rằng bà ta không thể không mua chút thể diện cho v∙n bối!

Phương Tuyết Nghi cung thủ, nói:

- Nếu vậy thì việc này xin phiền cô nương lo giúp

An Tiểu Bình tiếp lời:

- Công tử chớ khách khí, tiện thiếp đ∙ vào Trung Nguyên thì dù muốn dù không cũng

là một phần tử trong võ lâm rồi

Trang 3

Tuyết Nghi nói:

- Điều đó là đương nhiên!

An Tiểu Bình nói:

- Đ∙ là một tiểu tốt trong võ lâm thì tiện thiếp phí chút tâm lực vì võ lâm bằng hữu cũng là lẽ đương nhiên thôi

Tống Phù lên tiếng:

- Cô nương đ∙ có ý này thì l∙o phu rất yên tâm, nhưng chẳng hay khi nào cô nương đi Thiếu Lâm tự?

An Tiểu Bình không trả lời ngay mà hỏi lại:

- Khi nào thì Tống l∙o và Phương công tử lên đường?

Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:

- Chuyện này hơi kỳ lạ đây, khi nào bọn ta lên đường thì có liên quan gì đến cô ta?

- Tại hạ và Tống l∙o sẽ lên đường ngay bây giờ

An Tiểu Bình mỉm cười, nói:

- Nếu tiện thiếp cùng đi với công tử thì sao? Chẳng hay có tiện không?

Phương Tuyết Nghi cảm thấy bất ngờ, chàng thầm nghĩ:

- Tại sao cô ta lại có ý niệm này?

Thì ra chàng cảm thấy có thiếu nữ trẻ tuổi cùng đồng hành thì sẽ thêm nhiều chuyện phiền phức nên nhất thời không biết trả lời thế nào

Tống Phù liếc nhìn qua Phương Tuyết Nghi rồi nói:

- Cô nương muốn đi chung thuyền với l∙o phu chăng?

An Tiểu Bình nói:

- Đúng vậy! Chẳng hay l∙o có đồng ý không?

Tống Phù cười ha hả rồi nói:

- Có gì là không được?

L∙o quay sang hỏi Tuyết Nghi:

- L∙o đệ, ý ngươi thế nào?

Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:

- L∙o đ∙ đồng ý rồi thì ta còn có thể nói được gì?

Nghĩ vậy nhưng chàng vẫn nói:

- Mọi việc xin Tống l∙o chủ trương là được

Thần sắc của An Tiểu Bình thoáng hiện vẻ vui mừng, nàng quay sang nói với An Thanh:

- Các ngươi mau thu xếp rồi trở về Đông Hải!

An Thanh và Bình Nhi nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên, cả hai cùng nói:

- Bọn thuộc hạ phải trở về thật sao?

Trang 4

An Tiểu Bình nói:

- Không sai, ta phải cùng Phương công tử và Tống l∙o nhân đi Hà Nam nên đương nhiên là các ngươi phải hồi gia

An Thanh hỏi:

- Tiểu thư không cần bọn thuộc hạ theo hầu sao?

Bình Nhi tiếp lời:

- Biệt phủ ở Vu Sơn này có cần canh giữ không?

An Tiểu Bình mỉm cười, nói:

- Không cần, ta đi Hà Nam chuyến này có thể là phải dịch dung cải trang, các ngươi cũng đi theo chẳng phải là bất tiện lắm sao? Còn như biệt phủ ở Vu Sơn này thì sau khi các ngươi trở về là tự nhiên sẽ có người được phái tới để lo liệu!

An Thanh có vẻ không bằng lòng, nàng nói:

- Tiểu thư làm sao hành tẩu giang hồ một mình được!

Bình Nhi cũng nói:

- Tiểu thư, nếu bọn thuộc hạ trở về thì sợ rằng l∙o phu nhân không thể bỏ qua cho bọn thuộc hạ

An Tiểu Bình tức giận nói lớn:

- Nhiều chuyện! Ta không biết sao mà phải cần ngươi giảng giải? Hừ! Nếu mẫu thân

ta có hỏi đến thì cứ nói là ta bảo các ngươi trở về, như thế là được rồi!

An Thanh và Bình Nhi còn muốn nói nữa nhưng trông vẻ tức giận của An Tiểu Bình thì cả hai đều cố nuốt lời vào bụng

Lúc này Tống Phù mới mỉm cười, nói:

- Vậy là cô nương quyết định một mình đi với bọn l∙o phu?

An Tiểu Bình hỏi lại:

- Lẽ nào Tống l∙o cho rằng không được?

Tống Phù nói:

- Không phải vậy, chỉ có điều

An Tiểu Bình tiếp lời:

- Có lẽ Tống l∙o cho rằng v∙n bối là nữ nhi nên đi cùng với các vị sẽ bất tiện trên

đường phải không?

Tống Phù mỉm cười, nói:

- Không sai, cô nương thật là thông minh

An Tiểu Bình nói:

- Nếu tiểu nữ cải trang thành nam tử thì sao?

Tống Phù nói:

- Nếu vậy thì không có vấn đủ gì

Trang 5

Bỗng nhiên l∙o phá lên cười một tràng rồi quay sang hỏi Tuyết Nghi:

- ý l∙o đệ ngươi thế nào?

Phương Tuyết Nghi nói:

- V∙n bối còn nói gì được nữa, l∙o đ∙ nói không có vấn đủ thì đương nhiên là không

có vấn đủ rồi

An Tiểu Bình quét mục quang nhìn qua hai tì nữ và nói:

- Các ngươi còn chờ gì nữa?

An Thanh và Bình Nhi chẳng biết làm thế nào nên đành lui bước với ánh mắt đầy lưu luyến

Một lát sau cả hai đ∙ chuẩn bị xong hai túi hành trang và bước ra bái biệt trước mặt

An Tiểu Bình

An Tiểu Bình khẽ nói:

- Các ngươi đi đi!

Thanh âm có vẻ nghẹn lại nơi cổ họng, thì ra nàng cũng không nỡ rời hai tì nữ

An Thanh và Bình Nhi chậm r∙i đứng lên, mắt long lanh ngấn lệ Dường như cả hai muốn nói rất nhiều điều nhưng nhất thời một chữ cũng không nói ra được Cuối cùng thì hai nàng cùng đành gạt lệ mà đi

An Tiểu Bình thở dài, nói:

- Bọn chúng đ∙ theo tiểu nữ từ nhỏ, xưa nay không hề rời xa nửa bước nên có sự lưu luyến như vậy cũng là thường tình Tiểu nữ cũng

Bỗng nhiên An Thanh lại quay trở vào

An Tiểu Bình nhìn hỏi:

- Sao ngươi lại quay trở lại!

- Tiểu tì muốn nói với Tống l∙o một câu

An Tiểu Bình còn đang ngơ ngẩn thì đ∙ nghe Tống Phù nói:

- Cô nương có chuyện gì xin cứ nói

An Thanh nói:

- Bon tiểu nữ đ∙ theo hầu tiểu thư nhiều năm, đây là lần chia biệt đầu tiên nên không thể nào yên tâm được, Tống l∙o là bậc tiền bối trong võ lâm và là nhân vật đ∙ cao niên nên xin l∙o khá chiếu cố cho tiểu thư của tiểu nữ!

Nói đoạn nàng sụp quỳ bái tạ

Tống Phù rất cảm động, l∙o đỡ An Thanh dậy và nói:

- Cô nương không cần lo lắng, l∙o phu hứa sẽ chiếu cố cho tiểu thư của cô nương

Lúc này An Thanh mới yên tâm, nàng mỉm cười bái biệt An Tiểu Bình và nói:

- Xin tiểu thư bảo trọng, bọn thuộc hạ về Đông Hải đây

An Tiểu Bình khẽ nói:

Trang 6

- Khi gặp l∙o phu nhân thì nói rằng khi ta làm xong chuyện ở Trung Nguyên là sẽ trở

về ngay

An Thanh đáp một tiếng rồi lập tức quay người đi ra

Tống Phù không nhịn được nên thở dài một hơi rồi nói:

- Thực ra An cô nương đưa bọn họ cùng đi cũng chẳng có gì bất ổn

An Tiểu Bình nói:

- Tống l∙o, không phải tiểu nữ không muốn đưa bọn họ cùng đi, chỉ có điều sợ bọn họ vô cớ sinh sự gây ra nhiều phiền phức mà thôi

Nàng hơi ngưng lại và sợ Tống Phu không hiểu ý mình nên nói tiếp:

- Hai nha đầu này đ∙ quen được nuông chiều ở Đông Hải rồi Ngoài tiểu nữ và gia mẫu và mấy vị trưởng bối thì dường như bọn họ chẳng còn kiêng nể ai, vì vậy tiểu nữ sợ

đưa bọn họ cùng đi thì sẽ gây ra không ít sự cố cho võ lâm bằng hữu

Tống Phù mỉm cười, nói:

- Thì ra là như vậy, cô nương nói cũng phải

Phương Tuyết Nghi tiếp lời:

- Tống l∙o, chúng ta cũng nên khởi hành thôi

Tống Phù nói:

- Chuyện này

L∙o nhìn qua An Tiểu Bình rồi nói tiếp:

- Cô nương có cần cải trang không?

An Tiểu Bình liền nói:

- Đúng rồi! L∙o không nhắc thì suýt chút nữa v∙n bối quên mất Xin nhị vị chờ một lát nhé!

Nói đoạn nàng dời gót ngọc đi ra sau phiến ngọc thạch

Phương Tuyết Nghi thấy bóng Tiểu Bình đ∙ khuất thì liền khẽ nói:

- Tống l∙o, làm thế này có ổn không?

Tống Phù nói:

- Hình như cô ta là một nữ tử của một vị võ lâm thế gia ở Đông Hải, l∙o phu cho rằng

để cô ta đi cũng chẳng có gì bất ổn

Vì l∙o không biết chuyện võ công Thiên Hạc Trảm nên tất nhiên là không biết trong lòng Phương Tuyết Nghi đang lo lắng điều gì

Phương Tuyết Nghi nói:

- Tống l∙o, v∙n bối cảm thấy sự xuất hiện của bọn họ quá ly kỳ, vì thế chuyện mời cô

ta cùng đi Thiếu Lâm tự sợ rằng được không bằng mất

Tống Phù nói:

- Làm sao có thể

Tuyết Nghi nói:

Trang 7

- Nếu muốn làm cho Thiên Ma Nữ kinh động mà thối lui thì một mình v∙n bối cũng quá đủ rồi, vì vậy An cô nương có đi hay không cũng chẳng có quan hệ gì

Tống Phù mỉm cười, nói:

- Nếu có cô ta cùng đi thì chúng ta không cần động thủ với Thiên Ma Nữ, chuyện không đánh mà lui địch được như vậy mà l∙o đệ ngươi chẳng thích sao? Huống hồ

Phương Tuyết Nghi hỏi:

- Huống hồ thế nào?

Tống Phù nói:

- Chẳng phải cô ta rất có tình ý với l∙o đệ ngươi đó sao

Nhất thời sắc diện của Tuyết Nghi đỏ bừng như gấc, chàng vội khoát tay nói:

- L∙o tiền bối chớ có đùa những chuyện như vậy

Chợt nghe An Tiểu Bình nói:

- Tống l∙o và Phương công tử nói đùa chuyện gì vậy, có thể cho tại hạ nghe được không?

Hai người quét mục quang nhìn qua thì bất giác kinh h∙i, thì ra lúc này An Tiểu Bình

đ∙ cải trang thành một công tử như thật

Phương Tuyết Nghi sợ Tống Phù lập lại lời nói đùa vừa rồi cho nàng nghe nên vội mỉm cười, nói:

- Không có gì

Tống Phù quả nhiên là nhân vật rất l∙o luyện, l∙o phá lên cười ha hả một tràng rồi nói:

- L∙o phu chỉ nói Phương l∙o đệ cứ muốn quan tâm đến chuyện Ngũ Đại Ma chủ mà

bỏ quên chuyện của mình Nhưng không ngờ chuyện đến chân thì lại đi nhờ người khác giúp đỡ

An Tiểu Bình mỉm cười, nói:

- L∙o muốn nói đến chuyện v∙n bối đi Thiếu Lâm tự khuyên ngăn Thiên Ma Nữ phải không?

Tống Phù nói:

- Chẳng phải thế sao? Nhưng

An Tiểu Bình liền hỏi:

- Nhưng thế nào?

Tống Phù nói:

- Người trong võ lâm lo chuyện võ lâm vốn không có gì lạ, vì thế l∙o phu mới nói đùa với Phương l∙o đệ là ngày sau nếu được nhiều người tương trợ như vậy thì tất sẽ trở thành bá chủ một phương trong võ lâm

An Tiểu Bình nói:

- Hay lắm! Nếu Phương huynh có tâm nguyện này thì tiện thiếp nhất định sẽ toàn tâm toàn lực tương trợ

Tống Phù cười ha hả rồi nói:

Trang 8

- Nghe thấy chưa, l∙o đệ?

L∙o không chờ Tuyết Nghi trả lời mà lập tức quay người bước ra khỏi thạch sảnh và nói tiếp:

- Nếu chúng ta muốn trở lại thuyền trước khi mặt trời mọc thì không nên ở lại đây lâu hơn nữa

Phương Tuyết Nghi mỉm cười và cung thủ nói với An Tiểu Bình:

- Cô nương, xin mời!

An Tiểu Bình không nói thêm điều gì, nàng lập tức cất bước theo sau Tống Phù

o0o

Ba người ra khỏi thạch động nhìn sắc trời quả nhiên đ∙ gần đến canh năm rồi Vì thế, cả ba lập tức thi triển khinh công tuyệt đỉnh mà rời d∙y Vu Sơn để xuống thuyền Dường như Tống Phù dự đoán, mặt trời chưa mọc thì bọn họ lên thuyền và nhổ neo

Phương Tuyết Nghi ngồi ở mũi thuyền ngắm phong cảnh, chàng thấy dòng sông nhu

ôm lấy thế núi, thuyền đi bên núi nhưng lại xuôi về Đông, phong cảnh trước mặt vô cùng nguy nga và hùng vĩ Vì m∙i mê thưởng thức phong cảnh nên bất giác chàng cảm thấy thuyền đi nhanh như vó ngựa tung cước trên đại địa, chớp mắt đ∙ qua van trượng Nhất thời chàng nhớ đến thi phẩm Hạ Giang Lang của thi tiên Lý Bạch nên buột miệng ngâm nga:

"Triệu từ Bạch Đế thái vân gian Thiên lý Giang Lăng nhất nhật hoàn Lưỡng ngoạn viên thanh đủ bất trụ Khinh chu dĩ quá vạn trùng san"

Tạm dịch:

"Sớm rời Bạch Đế rạng tầng mây Nghìn dặm Giang Lang tới một ngày Tiếng vượn đôi bờ kêu chẳng dứt Núi non thuyền nhẹ vượt như bay."

Lời ngâm vừa dứt thì bỗng nhiên chàng nghe có tiếng cười khúc khích sau lưng

Phương Tuyết Nghi vội quay lại thì thấy An Tiểu Bình, nàng mỉm cười nói:

- Tuyệt, hai câu "Lưỡng Ngoạn viên thanh đủ bất trụ, khinh chu dĩ quá vạn trùng san" thật quá tuyệt! Không ngờ Phương công tử lại có lòng hoài cổ như thế!

Phương Tuyết Nghi bị kỳ phong dị cảnh hấp dẫn nên không biết An Tiểu Bình đến sau lưng mình lúc nào, chàng đành gượng cười nói:

Trang 9

- Cô nương quá khen rồi! Nhưng cô nương ra ngoài từ lúc nào vậy?

An Tiểu Bình mỉm cười, nói:

- Rất lâu rồi Này, công tử xưng hô với tại hạ thế nào đây?

Phương Tuyết Nghi nói:

- Đương nhiên là kêu bằng An cô nương rồi!

An Tiểu Bình chỉ tay vào chiếc mũ văn sĩ trên đầu của mình và nói:

- Các hạ không sợ mạo phạm đến v∙n sinh à? Công tử xem này, bây giờ tiện thiếp đ∙ cải trang dịch dung rồi, công tử nên gọi tiện thiếp là An huynh đệ mới phải chứ!

Phương Tuyết Nghi ấp úng nói:

- Thế Làm sao được?

An Tiểu Bình nói:

- Chỉ để che mắt thiên hạ thì có gì là không được

Phương Tuyết Nghi ngập ngừng giây lát rồi nói:

- An huynh đệ!

An Tiểu Bình cười khúc khích rồi nói:

- Phương công tử!

Tuyết Nghi chợt cảm thấy hai chữ công tử nghe rất chói tai nên vội nói:

- An huynh đệ, có một chuyện tại hạ cũng phải nói rõ

Tiêu Bình nói:

- Chuyện gì mà nghiêm trọng vậy?

Tuyết Nghi nói:

- An huynh đệ đừng goi tại hạ là Phương công tử nữa nhé

Tiêu Bình ngạc nhiên hỏi:

- Vậy thì gọi bằng gì?

Tuyết Nghi nói:

- Cô nương

Chàng bỗng thấy An Tiểu Bình biến sắc nên mới biết là mình nói không phải nên vội nói lại:

- An huynh đệ năm nay được bao nhiêu tuổi rồi?

An Tiểu Bình cúi đầu khẽ nói:

- Tiện thiếp mười bảy tuổi

Thì ra, khi nói đến tuổi tác thì nữ nhi vốn thường e thẹn

Phương Tuyết Nghi không lưu ý điểm này nên chàng thản nhiên mỉm cười, nói:

- Tại hạ đ∙ hai mươi rồi! An huynh đệ có thể gọi tại hạ bằng một tiếng Phương huynh không?

An Tiểu binh mỉm cười, nói:

Trang 10

- Tất nhiên là được rồi, từ nay về sau tiểu đệ sẽ gọi như vậy.

Phương Tuyết Nghi cũng mỉm cười rồi nói:

- Hiền đệ nhớ là tốt rồi

Từ trước đến giờ, những người chàng gặp đều lớn tuổi hơn chàng, bây giờ bỗng nhiên trở thành huynh đệ với An Tiểu Bình nên chàng cảm thấy rất mới lạ Điều này cũng vô tình khơi dậy lòng nhân từ bẩm sinh của chàng nên chàng cảm thấy từ nay trở đi chàng sẽ chiếu

cố vị hiền đệ này để làm tròn trách nhiệm một vị huynh trưởng

An Tiểu Bình nhìn ra phong cảnh hùng vĩ hai bên và nói:

- Trước đây Phương huynh chưa từng xuôi Trường Giang, phải không?

Tuyết Nghi nói:

- Đúng vậy, tại hạ chưa từng qua đây bao giờ

Chàng hơi ngưng lại rồi buột miệng hỏi:

- An huynh đệ ở tận ngoài Đông Hải thì làm sao biết được trên Triệu Vân Phong có một toà thạch phủ? Tại hạ nghĩ rất nhiều nhưng không thể lý giải được, lẽ nào đó là nơi do tôn trưởng của hiền đệ xây dựng khi du ngoạn ở Trung Nguyên?

An Tiểu Bình nói:

- Không phải, động phủ này đ∙ có từ lâu rồi

- Đ∙ có từ xa xưa chăng?

- Tiểu đệ không biết tường tận, nhưng

- Nhưng thế nào?

- Người phát hiện ra động phủ này là gia gia của đệ

- Lênh tổ à? Có phải là Đông Hải Song Tiên?

- Đúng vậy!

Phương Tuyết Nghi thở phào một hồi rồi nói:

- Hiền đệ, nghe nói võ công của lệnh tổ rất cao minh phải không?

An Tiểu Bình hỏi lại:

- Phương huynh cũng biết gia gia của tiểu đệ à?

Tuyết Nghi nói:

- Chỉ nghe đại danh Đông Hải Song Tiên thôi

- Trần đại hiệp nói cho huynh biết phải không?

- Đúng vậy

- Trần đại hiệp nhắc đến chuyện này như thế nào?

- Khi tiên sư nói về sư tổ thì ngươi có nói đến lệnh tổ - Đông Hải Song Tiên!

- Phương huynh có biết chuyện trước đây của lệnh tổ không?

- Biết, nhưng không nhiều!

An Tiểu Bình trầm ngâm một lát rồi nói:

Ngày đăng: 21/12/2013, 00:15

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm