Trên cơ sở đọc và tìm hiểucác tài liệu tham khảo, bằng việc hạn chế giả thiết, chúng tôi nghiên cứu đề tài “Một số kết quả về sự hội tụ trong L của dãy các biến ngẫu nhiên”.. Mục p đích
Trang 1Trờng Đại học Vinh
khoa toán - -
trình hoài nam
MộT Số KếT QUả về sự hội tụ trong
khoá luận tốt nghiệp đại học
ngành cử nhân s phạm toán
Vinh - 2007 Trờng Đại học Vinh
khoa toán - -
Trang 2MộT Số KếT QUả về sự hội tụ trong
khoá luận tốt nghiệp đại học ngành cử nhân s phạm toán Giáo viên hớng dẫn: TH.s lê văn thành Sinh viên thực hiện : trình hoài nam Lớp : 44A1 - Toán Vinh - 2007 Mục lục Mở đầu 2
Chơng 1 Kiến thức chuẩn bị 1.1 Không gian L 4 p 1.2 Tính độc lập, độc lập đôi một 4
1.3 Tính m-phụ thuộc, m-phụ thuộc đôi một và m-phụ thuộc đôi một theo khối 5
1.4 Khái niệm cùng phân phối 6
1.5 Khái niệm bị chặn ngẫu nhiên 6
1.6 Khái niệm khả tích đều 7
Trang 31.7 Một số khái niệm hội tụ của các biến ngẫu nhiên 91.8 Một số bất đẳng thức 10
Chơng 2 Sự hội tụ trong L của dãy các biến ngẫu nhiên p
2.1 Sự hội tụ trong L liên quan đến khái niệm khả tích đều 17 p
2.2 Sự hội tụ trong L của dãy các biến ngẫu nhiên m-phụ p
thuộc, m-phụ thuộc đôi một 22
2.3 Sự hội tụ trong L của dãy các biến ngẫu nhiên m-phụ 1
thuộc đôi một theo khối 28
Kết luận 34 Tài liệu tham khảo 35
Trang 4mở đầu
Xác suất có ba “viên ngọc quý”, đó là Định lý giới hạn trung tâm, Luật
số lớn và Luật loga lặp Luật số lớn đóng vai trò rất quan trọng trong lý thuyếtxác suất Luật số lớn là mệnh đề khẳng định trung bình số học của các biếnngẫu nhiên hội tụ theo xác suất Luật mạnh số lớn là mệnh đề khẳng địnhtrung bình số học của các biến ngẫu nhiên hội tụ hầu chắc chắn Luật số lớn
đầu tiên của James Bernoulli đợc công bố năm 1713 Về sau, kết quả này đợcPoisson, Chebyshev, Markov, Liapunov mở rộng Tuy nhiên, phải đến năm
1909 luật mạnh số lớn mới đợc E Borel phát hiện Kết quả này đợcKolmogorov hoàn thiện (năm 1926)
Trong thời gian gần đây, có nhiều bài báo nghiên cứu về giới hạn củatổng các biến ngẫu nhiên (chẳng hạn [3], [5] - [8]) Trên cơ sở đọc và tìm hiểucác tài liệu tham khảo, bằng việc hạn chế giả thiết, chúng tôi nghiên cứu đề tài
“Một số kết quả về sự hội tụ trong L của dãy các biến ngẫu nhiên” Mục p
đích chính của đề tài là nghiên cứu một số kết quả về sự hội tụ trung bình.Bằng cách sử dụng phơng pháp tơng tự nh trong một số tài liệu tham khảo,chúng tôi sẽ mở rộng một số kết quả về sự hội tụ trong L p
Khoá luận gồm 2 chơng
Chơng 1 Kiến thức chuẩn bị
Trong chơng này chúng tôi đa ra các khái niệm và chứng minh một sốtính chất liên quan nh: không gian L , tính độc lập, độc lập đôi một, m-phụ p thuộc, m-phụ thuộc đôi một, m-phụ thuộc đôi một theo khối, bị chặn ngẫu
nhiên, khả tích đều, sự hội tụ hầu chắc chắn, sự hội tụ theo xác suất và sự hội
tụ theo trung bình Đồng thời chúng tôi đa ra một số bất đẳng thức thờng sửdụng
Chơng 2 Sự hội tụ trong không gian L của dãy các biến ngẫu nhiên p
Đây là phần nội dung chính của khoá luận, bao gồm 3 tiết Tiết 2.1,chúng tôi làm một số bài tập về sự hội tụ trong không gian L liên quan đến p
khái niệm khả tích đều Tiết 2.2 trình bày một số bất đẳng thức cũng nh một
số kết quả liên quan đến tính m-phụ thuộc (hay m-phụ thuộc đôi một) Nội
dung chính của tiết này bắt nguồn từ bài báo [7] Bằng việc hạn chế giả thiết
từ tính độc lập (độc lập đôi một) thành tính m-phụ thuộc (m-phụ thuộc đôi
một) chúng tôi đã rút ra đợc kết quả chính trong tiết này Tiết 2.3, chúng tôi
Trang 5thiết lập sự hội tụ của dãy các biến ngẫu nhiên trong L Nội dung chính của1
tiết này chính là việc mở rộng kết quả của Choi và Sung trong [3]
Khoá luận đợc thực hiện tại trờng Đại học Vinh dới sự hớng dẫn củaThạc sỹ Lê Văn Thành Tác giả xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới Thầy về sựnhiệt tình hớng dẫn đã dành cho tác giả trong suốt quá trình hoàn thành khoáluận
Nhân dịp này, tác giả xin trân trọng cảm ơn Ban Chủ nhiệm khoa Toán,các thầy giáo, cô giáo trong khoa Toán trờng Đại học Vinh, gia đình và bạn bè
đã tạo mọi điều kiện thuận lợi để tác giả đợc học tập và hoàn thành khoá luận
Tác giả cũng xin gửi lời cảm ơn tới Thầy giáo PGS TS Nguyễn VănQuảng đã luôn động viên và giúp đỡ tác giả trong suốt quá trình học tập vànghiên cứu
Trong quá trình hoàn thành khoá luận, mặc dù đã rất cố gắng, song tácgiả không thể tránh khỏi những hạn chế Tác giả rất mong những ý kiến đónggóp từ các thầy giáo, cô giáo, các bạn sinh viên cũng nh tất cả các bạn đọckhác
Vinh, tháng 5 năm 2007.
Tác giả
Trang 6đợc gọi là -đại số sinh bởi X.
Họ hữu hạn Fi, 1 i n các -đại số con của F đợc gọi là độc lập
nếu
1
P A P A ,
đối với mọi A i F i 1 i bất kỳ.n
Họ vô hạn Fi,i I các -đại số con của F đợc gọi là độc lập nếu
mọi họ con hữu hạn của nó độc lập
Họ các biến ngẫu nhiên X i I i, đợc gọi là độc lập nếu họ các -đại
Trang 7X X , lim
n n
Y Y , lim
n n n
1.2.3 Định nghĩa Tập các biến ngẫu nhiên X i I i, đợc gọi là độc lập đôi
một nếu X và i X độc lập, với mọi , , j i j i j I
1.3 Tính m-phụ thuộc, m-phụ thuộc đôi một và m-phụ thuộc đôi
một theo khối.
Giả sử m là một số nguyên không âm.
1.3.1 Định nghĩa Một họ các biến ngẫu nhiên X i, 1 i n đợc gọi là
m-phụ thuộc nếu n m 1 hoặc n m 1 và họ X i, 1 i k độc lập với họ
Trang 81.3.2 Định nghĩa Một họ các biến ngẫu nhiên X i, 1 i n đợc gọi là
m-phụ thuộc đôi một nếu n m 1 hoặc n m 1 và 2 biến ngẫu nhiên X và i X j
độc lập với nhau khi j i m
Một dãy các biến ngẫu nhiên X n, n1 đợc gọi là m-phụ thuộc đôi
một nếu X và i X độc lập với nhau khi j j i m
1.3.3 Định nghĩa Một dãy các biến ngẫu nhiên X n, n1 đợc gọi là m-phụ
thuộc đôi một theo khối nếu với mỗi số nguyên dơng p, họ
, 2p 2p
i
X i là m-phụ thuộc đôi một.
1.4 Khái niệm cùng phân phối
1.4.1 Định nghĩa Hàm số
F x P X x xR
đợc gọi là hàm phân phối của biến ngẫu nhiên X
1.4.2 Định nghĩa Dãy các biến ngẫu nhiên X n, n 1 đợc gọi là cùng phân
phối nếu chúng có cùng hàm phân phối.
1.5 Khái niệm bị chặn ngẫu nhiên
1.5.1 Định nghĩa Dãy các biến ngẫu nhiên X n, n 1 đợc gọi là bị chặn
ngẫu nhiên bởi biến ngẫu nhiên X nếu tồn tại hằng số D sao cho
n
P X t D P DX t , t 0, n1
1.5.2 Nhận xét Nếu dãy các biến ngẫu nhiên X n, n 1 cùng phân phối thì
nó bị chặn ngẫu nhiên bởi biến ngẫu nhiên X 1
1.6 Khái niệm khả tích đều
1.6.1 Định nghĩa Dãy các biến ngẫu nhiên , 1
0 1
Trang 91.6.2 Định lý Dãy X n, n 1 khả tích đều nếu và chỉ nếu thỏa mãn 2 điềukiện sau đây
Điều kiện cần Giả sử dãy X n , n1 khả tích đều Với mọi 0,0
Điều kiên đủ Giả sử dãy các biến ngẫu nhiên X n, n1 thỏa mãn a)
và b) Với mọi 0 từ b) ta suy ra 0 sao cho với AF , P A( ) thì
Trang 10KÕt hîp víi §Þnh nghÜa 1.6.1 ta suy ra ®iÒu ph¶i chøng minh
1.7 Mét sè kh¸i niÖm héi tô cña c¸c biÕn ngÉu nhiªn
Trang 11Giả sử X n, n 1 là các biến ngẫu nhiên cùng xác định trên không gianxác suất , F , P.
1.7.1 Sự hội tụ theo xác suất Dãy các biến ngẫu nhiên X n, n 1 đợc gọi là
hội tụ theo xác suất tới biến ngẫu nhiên X nếu với 0 bất kỳ ta đều có
n
Sự hội tụ theo xác suất ký hiệu là X n P X .
1.7.2 Sự hội tụ hầu chắc chắn Dãy các biến ngẫu nhiên X n, n 1 đợc gọi
là hội tụ hầu chắc chắn đến biến ngẫu nhiên X nếu
1.7.3 Sự hội tụ theo trung bình Dãy các biến ngẫu nhiên X n, n 1 đợc gọi
là hội tụ theo trung bình bậc p 0 p đến biến ngẫu nhiên X , ký hiệu
theo trung bình bậc p) suy ra hội tụ theo xác suất Tuy nhiên các điều ngợc
lại nói chung không đúng
1.8 Một số bất đẳng thức
Sau đây ta sẽ đa ra một bất đẳng thức thuộc về Bahr-Esseen [2] Bất
đẳng thức này rất quan trọng trong việc chứng minh kết quả chính ở tiết 2.2trong chơng 2
1.8.1 Bất đẳng thức von Bahr-Esseen
Giả sử X i, 1 i n là họ các biến ngẫu nhiên độc lập, kỳ vọng 0 và
1 p 2 Khi đó
Trang 12a x x , khi n
Trang 14Chứng minh.
Trớc hết ta chứng minh bất đẳng thức sơ cấp: nếu a b , 0 và p 1 thì
a b p 2p1a p b p.Thật vậy, xét hàm f x a x p 2p1a p x p
Trang 151 1
X Y X Y X Y (vì (p 1)q ) p (1.6)Nếu X Y p 0 thì (1.4) hiển nhiên đúng.
Trang 16Từ đây ta suy ra điều phải chứng minh
1.8.7 Định lý Cho biến ngẫu nhiên X và r 0 bất kỳ Khi đó
Trang 17 lµ d·y gi¶m nªn víi mäi n 1, ta cã
0 limsup n lim m lim ( m) 0
Trang 18Sự hội tụ trong Lp
của dãy các biến ngẫu nhiên
Trong chơng này, ký hiệu C chỉ một hằng số Hằng số đó không nhấtthiết giống nhau giữa các dòng
2.1 Sự hội tụ trong L liên quan đến khái niệm khả tích đềup
2.1.1 Định lý Giả sử X n L p, p Điều kiện cần và đủ để 1 X hội tụ n
theo trung bình bậc p (hội tụ theo chuẩn p ) tới XL p là: X là dãy n
Điều kiện cần Giả sử X hội tụ tới n X , nghĩa là: X n X p 0, khi
n Khi đó, theo Bất đẳng thức Minkowski
Trang 19 n m 1 n m
p p
Trang 20Nh vËy Lp
n
X X .
Tõ §Þnh lý 2.1.1, ta suy ra kh«ng gian L p, p lµ kh«ng gian Banach Sau
®©y ta nghiªn cøu mèi liªn quan gi÷a héi tô trong L vµ héi tô theo x¸c suÊt p
Trang 21Với 0 bất kỳ, tồn tại n sao cho 0 E X n X p với n n 0.
Tập hữu hạn X p, X1 p, , X n0 p khả tích đều nên tồn tại 0 sao chokhi AF và P A( ) ta có
với mọi n 1, 2, Vậy X n p khả tích đều
Hơn nữa, theo Bất đẳng thức Markov, với mọi 0
0,
p n
Để chứng minh hệ quả này ta sử dụng các bổ đề sau đây
2.1.4 Bổ đề Nếu dãy các biến ngẫu nhiên X n : n, 1 X n h c c . X thì
n h c c .
g X g X , với mọi hàm liên tục g .
Chứng minh.
Giả sử g là 1 hàm liên tục Đặt
Trang 22liên tục nên lim n( ) ( )
Điều đó dẫn tới P B Từ đây ta suy ra điều phải chứng minh. 1
2.1.5 Bổ đề Nếu mọi dãy con của X n có một dãy con hội tụ hầu n, 1
chắc chắn đến biến ngẫu nhiên X thì X n P X .
Chứng minh.
Dùng phản chứng ta chứng minh Bổ đề 2.1.5 Thật vậy, giả sử
X n không hội tụ theo xác suất đến n, 1 X Khi đó tồn tại 0 và một
Trang 23Bởi vì X n P X nên theo Bổ đề 2 ta suy ra Y áp dụng Định lý n P 0
2.1.2.a) với p 1 ta thu đợc Y do vậy mà n L1 0 E Y n 0, n Từ
đây ta suy ra điều phải chứng minh
2.2 Sự hội tụ trong L của dãy các biến ngẫu nhiên m-phụpthuộc, m-phụ thuộc đôi một
Trong tiết này chúng tôi sẽ thiết lập sự hội tụ trong L của dãy các biến p ngẫu nhiên m-phụ thuộc và m-phụ thuộc đôi một dới điều kiện về tính khả tích
đều Kết quả chính trong tiết này là Định lý 2.2.6 Định lý này bắt nguồn từmột kết quả về dãy nhiều chỉ số của Thanh [7] Tuy nhiên trong [7], Thanh xétcho trờng hợp dãy các biến ngẫu nhiên độc lập (hoặc độc lập đôi một) Bằng
kỹ thuật tơng tự nh trong [7], chúng tôi thấy rằng kết quả đó có thể mở rộng
đ-ợc cho trờng hợp m-phụ thuộc (hoặc m-phụ thuộc đôi một)
Trớc khi đa ra kết quả chính, ta cần sử dụng một số bổ đề sau
2.2.1 Bổ đề Giả sử 0 p1 và a i, 1 i n là các số thực Khi đó
1 2 n p 1 p 2 p n p
a a a a a a .Chứng minh.
Trang 24Thật vậy, trớc hết ta chứng minh: nếu a0, b 0,0 p1 thì
a b p a p b p
Ta thấy với p 1 hiển nhiên
Với 0 p 1, xét hàm số f x( ) ( x1)p x p với 1 x 0, 0 p1.Khi đó f x( )p x( 1)p1 x p1
i
i
a f
Trang 252.2.3 Bổ đề Giả sử X n, 1 i n là các biến ngẫu nhiên có mô men bậc p với 0 p 1 Khi đó
Lấy kỳ vọng 2 vế ta suy ra điều phải chứng minh
Sử dụng Bất đẳng thức von Bahr-Esseen và hạn chế giả thiết từ tính độc lập
thành tính m-phụ thuộc, ta thu đợc bổ đề sau.
2.2.4 Bổ đề Nếu X n, 1 i n là tập các biến ngẫu nhiên m-phụ thuộc, kỳ vọng 0 và 1 p 2 thì
1 1
j m k k
1 1
Trang 261 0, ( 1)
m k
Bây giờ chúng ta sẽ nghiên cứu sự hội tụ của dãy các biến ngẫu nhiên
m-phụ thuộc (m-phụ thuộc đôi một) Định lý 2.2.6 bắt nguồn từ kết quả về sự
hội tụ trong L của dãy nhiều chỉ số độc lập (độc lập đôi một) trong [7] của p
Thanh
2.2.6 Định lý Cho X n, n là dãy các biến ngẫu nhiên và 1 X n p, n 1
khả tích đều với 0 p2 Giả sử rằng dãy X n, n m-phụ thuộc đôi một1
với p 1 và X n, n m-phụ thuộc với 1 1 p2 Khi đó
X a n
Trang 27m nM
Do vËy
Trang 28p p
1
1
p n
p
i i
Trang 292.2.7 Hệ quả Cho dãy các biến ngẫu nhiên X n, n bị chặn ngẫu nhiên1
bởi biến ngẫu nhiên X với E X p , 0 p Giả sử rằng dãy2
X n, n m-phụ thuộc đôi một với 1 p 1 và X n, n m-phụ thuộc với1
p
X a n
trong đó a nếu i 0 0 p1 và a i EX i nếu 1 p 2
2.3 Sự hội tụ trong L của dãy các biến ngẫu nhiên m-phụ thuộc1
đôi một theo khối
Trong tiết này chúng tôi sẽ thiết lập sự hội tụ trong L của dãy các biến1
ngẫu nhiên m-phụ thuộc đôi một theo khối Về sự hội tụ hầu chắc chắn đã đợc
Thanh đa ra trong [8] Kết quả chính trong tiết này là Định lý 2.3.1 Định lýnày mở rộng kết quả của Choi và Sung [3]
2.3.1 Định lý Cho dãy các biến ngẫu nhiên X n, n m-phụ thuộc đôi1
một theo khối Giả sử rằng X n, n bị chặn ngẫu nhiên bởi biến ngẫu1
nhiên X và E X r với 1 r 2. Khi đó
X EX n
Trang 30i i
r
r i i
D xP DX x dx i
n
n
r r
i i
EY m
Trang 312 2
p
r
i i
( 1)
r
i i
EY m
i
r Y EY trong L khi 1 p .Víi 2p1 n 2p, ta cã
Trang 32r r
D P DX x dx i
n n
r
r r
Trang 33n n
E Z C
r
i i
2
0
r
n i i
Trang 34Kết hợp (2.13), (2.16) và chú ý X i Y i Z i ta thu đợc (2.11)
2.3.2 Hệ quả Cho dãy các biến ngẫu nhiên cùng phân phối X n, n m-1
phụ thuộc đôi một theo khối và E X1r với 1 r 2 Khi đó
Bởi vì độc lập đôi một là trờng hợp riêng của m-phụ thuộc đôi một theo khối
nên ta thu đợc hệ quả sau Đây chính là kết quả của Choi và Sung [3]
2.3.3 Hệ quả Cho dãy các biến ngẫu nhiên X n, n độc lập đôi một Giả1
sử rằng X n, n bị chặn ngẫu nhiên bởi biến ngẫu nhiên 1 X và E X r
X EX n
Trang 35Kết luận
1 Các kết quả chính.
Khoá luận nghiên cứu về sự hội tụ của dãy các biến ngẫu nhiên trongkhông gian L p
1.1 Thiết lập đợc sự hội tụ trong L p 0 p2 cho dãy các biến ngẫu nhiên
m-phụ thuộc (m-phụ thuộc đôi một) Đó là Định lý 2.2.6, Hệ quả 2.2.7.
1.2 Đa ra đợc điều kiện đủ để một dãy các biến ngẫu nhiên m-phụ thuộc đôi
một theo khối hội tụ trong L , đó là Định lý 2.3.1, Hệ quả 2.3.2 Kết quả1
này mở rộng kết quả của Choi và Sung [1985]
2 Hớng phát triển khoá luận:
2.1 Tìm ra các ví dụ minh hoạ các kết quả thu đợc Đồng thời, tìm các phản
ví dụ để chứng tỏ rằng, nếu các điều kiện cần đã nêu ra ở Định lý 2.2.6 và
Định lý 2.3.1 vi phạm thì các định lý đó không còn đúng nữa
2.2 Nghiên cứu các kết quả đã thu đợc cho dãy d-chỉ số các biến ngẫu nhiên
Trang 36Tµi liÖu tham kh¶o
tiÕng ViÖt
[1] NguyÔn Duy TiÕn, Vò ViÕt Yªn (2003), Lý thuyÕt x¸c suÊt, NXB Gi¸o
dôc, ViÖt Nam
tiÕng anh
[2] B von Bahr and C G Esseen, Intequalities for the rth absolute moment
of a sum of random variables, 1 r 2, Ann Math Statist 36 (1965),
299- 303
[3] B D Choi and S H Sung, On convergence of S n ES n n1 r,
1 r 2, for pairwise independent random variables, Bull Korean
Math Soc 22 (1985), no 2, 79- 82
[4] P Hall and C C Heyde, Martingale limit theory and its application,
Academic Press New York - London – Cantelli Toronto – Cantelli Sidney – Cantelli SanFrancisco - 1980
[5] Dug Hun Hong and Seok Yoon Hwang, Marcinkiewicz – Cantelli Type strong law of large numbers for double arrays of pairwise indenpendent random variables, International Journal of Mathematices and
Mathematical Sciences, 22 (1999), No 1, 171- 177
[6] Nguyen Van Quang and Le Van Thanh (2006), Marcinkiewicz-Zygmund
law of large numbers for blockwise adapted sequences, Bulletin of the
Korean Mathematical Society, 43 (2006), No 1, 213- 223.
[7] Le Van Thanh (2005), On the L - Convergence for multidimensional p arrays of random variables, International Journal of Mathematices and
Mathematical Sciences, 8 (2005) , 1317- 1320.
[8] Le Van Thanh, Strong laws of large numbers for sequences of blockwise
and pairwise m-dependent random variables, Bulletin of the Institute of
Mathematics Academia Sinica, 4 (2005), 397- 405.