1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

NHUNG CAU TRUYEN NEN DOC

31 6 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Những Câu Chuyện Nên Đọc
Định dạng
Số trang 31
Dung lượng 1,43 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ của những người khác; Người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó; Và là người khôn[r]

Trang 1

Bạn cảm thấy buồn, cảm thấy cuộc sống này vô nghĩa Hãy thư giản với những câu chuyện đầy cảm động sẽ

mang đến cho bạn những cảm giác phấn chấn tự tin và cảm thấy cuộc sống này rất ý nghĩa hãy sống hết mình, sống với những khát khao cháy bổng Còn chần chừ gì nữa hãy thưởng thức những câu chuyện cảm động bạn nhé

(Khat vọng tuổi trẻ)Một nhóm sinh viên, sau

khi tốt nghiệp ra trường đều có công việc tốt,

rủ nhau về thăm thầy giáo cũ Sau một hồi tròchuyện, họ bắt đầu phàn nàn về những căngthẳng trong công việc cũng như trong cuộcsống Nghe vậy, người thầy đi vào bếp và quaytrở ra với một bình cà phê lớn cùng nhữngchiếc tách khác nhau: chiếc bằng sứ, chiếcbằng nhựa, chiếc thuỷ tinh, chiếc bằng pha lê,

có vài chiếc tách trông rất đơn giản, nhưngcũng có cái rất đắt tiền Người thầy bảo cáchọc trò tự chọn tách và rót cà phê cho mình

Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy bắt đầu nói:

- Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: những chiếc tách đắt tiền

và đẹp đều đã được lấy hết, chẳng ai đụng đến những chiếc tách rẻtiền cả Có lẽ mọi người sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì aichẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính lànguồn gốc của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em

Điều mà chúng ta thực sự cần là cà phê, chứ không phải chiếc tách,nhưng ai cũng vội vàng chọn những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó cònliếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách củamình không

Cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hộichính là những chiếc tách Chúng là công cụ để giữ và chứa đựng cuộcsống, và không làm thay đổi chất lượng cuộc sống chúng ta Đôi khi, vìchúng ta cứ tập trung vào chiếc tách, mà bỏ qua việc thưởng thứchương vị cà phê mà cuộc sống cho chúng ta

Trang 2

Vậy đó Hãy thoải mái nhâm nhi cà phê của mình, và đừng để những chiếc tách ảnh hưởng quá mức đến vị cà phê tuyệt vời đó.

Khát vọng tuổi trẻ - nguồn: Internet.

Câu chuyện về hai hạt lúa

(Khát vọng tuổi trẻ) Có hai hạt lúa nọ được

giữ lại để làm hạt giống cho vụ sau vì cả haiđều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắcmẩy

Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trêncánh đồng gần đó

Hạt thứ nhất nhủ thầm: “Dại gì ta phải theoông chủ ra đồng Ta không muốn cả thân mìnhphải nát tan trong đất Tốt nhất ta hãy giữ lạitất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi lý tưởng để trúngụ.” Thế là nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó

Còn hạt lúa thứ hai thì ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuốngđất Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời mới

Thời gian trôi qua, hạt lúa thứ nhất bị héo khô nơi góc nhà bởi vì nóchẳng nhận được nước và ánh sáng Lúc này chất dinh dưỡng chẳnggiúp ích được gì- nó chết dần chết mòn Trong khi đó, hạt lúa thứ hai dùnát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩuhạt Nó lại mang đến cho đời những hạt lúa mới

Đừng bao giờ tự khép mình trong lớp vỏ chắc chắn để cố giữ sự nguyênvẹn vô nghĩa của bản thân mà hãy can đảm bước đi, âm thầm chịu náttan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ - đó là sự chọn lựacủa hạt giống thứ hai

Khát vọng tuổi trẻ (internet)

Giá trị của công việc

(khát vọng tuổi trẻ) Một chàng trai trẻ vừa tốt

nghiệp Đại học loại xuất sắc nộp đơn dự tuyển vào

vị trí quản lý cấp thấp tại một Tập đoàn lớn.

Trang 3

Anh ta vượt qua các vòng đầu tiên Đến vòng cuối cùng, đích thân CEO phỏng vấn để đưa ra quyết định cuối cùng.

Người CEO rất ấn tượng với CV của chàng trai trẻ khi trong suốt các năm học, anh ta luôn đạt thành tích học tập một cách xuất sắc Từ trường Trung học cho đến khi vào Đại học và thi tốt nghiệp, không năm nào mà chàng trai này không đạt các danh hiệu.

“Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không”, vị CEO hỏi “Không bao giờ”, chàng trai trả lời.

Vị CEO bèn hỏi tiếp,”Vậy là cha anh đã trả toàn bộ học phí cho anh phải không?” Chàng trai trẻ trả lời:” Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn

”Trước đây, có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?”.

“Thưa ngài, xin thú thực là tôi chưa bao giờ”, chàng trai trả lời, “Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách Hơn nữa, mẹ bảo mẹ có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi Tôi động vào chỉ khiến công việc của bà chậm lại”

Vị CEO nghe xong liền nói: “Tôi có một yêu cầu Hôm nay lúc anh về nhà, hãy đi và rửa hai bàn tay của mẹ anh Rồi hãy đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau”.

Qua ánh mắt và giọng nói của người CEO, chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình chắc rất cao Anh vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với bà hãy để anh ra rửa hai bàn tay của bà ngày hôm nay Bà mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng bà khi ấy dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn Bà đưa hai bàn tay mình ra cho con trai mình.

Chàng trai trẻ chầm chậm rửa sạch bàn tay của mẹ mình Từng giọt nước mắt của chàng trai rơi xuống khi anh ta thực hiện công việc của mình Lần đầu tiên chàng trai nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ mình thật là nhăn nheo, hơn nữa hai bàn tay còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn Những vết sẹo này hẳn là rất đau đớn vì chàng trai cảm nhận được mẹ khẽ rùng mình mỗi khi anh rửa chúng trong nước.

Trang 4

Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra rằng chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí của anh ta ở trường học Những vết sẹo trên đôi bàn tay của bà mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh.

Sau khi rửa sạch đôi bàn tay của mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày.

Tối hôm đó, bà mẹ và chàng trai đã nói chuyện với nhau rất lâu.

Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại nơi phỏng vấn.

Vị CEO nhận thấy một đêm dài không ngủ trên đôi mắt của chàng trai Ông hỏi: ”Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì và học được những gì ở nhà của anh ngày hôm qua không?”

Chàng trai trả lời: ”Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ tôi, và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại.”

Vậy hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào?”

Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt:

"Thứ nhất: Tôi thấu hiểu thêm những gì tôi đã có được nhờ có mẹ ngày hôm nay.

Thứ hai: Tôi hiểu được kiếm tiền vất vả đến như thế nào.

Thứ ba: Tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình."

Vị CEO nói: ”Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý, hoặc một người trong tương lai sẽ ở cấp quản lý cao hơn của Tập đoàn này.

Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ của những người khác;

Người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó;

Và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình

Và còn nữa, xin chúc mừng anh Anh đã được tuyển.”

Trang 5

Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

“Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo

sư của mình Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.”

“Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.” “Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."

“Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."

“Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.”

“Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.”

Trang 6

“Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".

Khát vọng tuổi trẻ(Nguồn: Internet)

Điều vụn vặt, điều yêu thương

TT - 1 “Trời ơi, gọi nữa Hôm nay ba gọi cho con hai lần rồi

đó Phiền quá!” - cô gái trẻ gắt gỏng Giữ cuộc gọi thêm vài phút, cô nhăn mặt cúp máy Không một lời chào tạm biệt Vài giây sau, cô quay sang tiếp tục cuộc trò chuyện rôm rả với bạn bè.

Cuộc sống thường nhật ở Sài Gòn - và các đô thị - vốn hối hả, đầy

lo toan Với người bận rộn, việc nhận điện thoại thường xuyên đôi khi là nỗi phiền Nhiều người trong số họ không sai khi muốn gạt những cuộc gọi vụn vặt, tin nhắn rác ra bên lề để có thêm thời gian cho những cuộc gọi quan trọng khác, để làm việc, học tập.

Trong số những cuộc gọi vụn vặt đó có khi đến từ ngườithân trong gia đình, những người rất quan tâm đến họ Nào là chuyện trời kéo mây đenxám xịt và ta có đem theo áo mưa không, chuyện chiều nay nhà nấu món gì và ta có kịp

về không Đột ngột bị cắt ngang khi đang tất bật thảo luận với ai đó về chuyện làm ăn,học hành hay đang nghe giữa chừng một câu chuyện thú vị, vài người dễ nổi quạu

2 Một đoạn trong cuốn sách Quà của bố của tác giả Trần Đình Dũng không chỉ viết về hai đứa connhỏ Đó là đoạn:

Se lạnh, gió lùa, mây thấp, tự nhiên lòng chùng lại, nhớ cuộc điện thoại di động đầu tiên mẹ gọi cho con, trong lúc con đang họp với ông to bà lớn Con ngưng cuộc họp, nghe ngay khi nhìn thấy chữ Mẹ hiện lên máy Vẫn nhẹ nhàng, lễ phép, tôn kính như bao giờ cũng thế: “Dạ con đây mẹ, có việc gì không vậy mẹ?” Đầu dây bên kia chỉ thoáng như tiếng thở dài: “Không có gì đâu, tự nhiên mẹ nhớ con” Tự nhiên mẹ nhớ con Tự nhiên như vũ trụ, tự nhiên như mưa nắng, tự nhiên như trời se lạnh sáng nay Sao con nỡ lòng nào hỏi: “Mẹ gọi có việc gì không?” Se lạnh, gió lùa, mây thấp

Lẫn trong vô số những cuộc gọi, tin nhắn quan trọng mà ta nhận mỗi ngày, có những lời nói không nhân một sự kiện cụ thể mà chỉ là sự quan tâm vụn vặt, là thương yêu

Khát vọng tuổi trẻ (HÀ THANH-tuoitre.vn)

Vì sao bút chì có tẩy

Trang 7

Có người hỏi: vì sao bút chì có tẩy? Chẳng phải câu trả lời đã quá rõ ràng rồi sao: để xóa

đi những chữ viết sai, viết chưa đẹp hoặc để xóa hoàn toàn một đoạn văn nào đó! Vậy có bao giờ bạn tự hỏi mình: phải chăng trong cuộc sống này, chúng ta cũng cần có một cục tẩy cho riêng mình? Để xóa đi những sai lầm của người khác và của chính bản thân ta! Có lúc chúng ta keo kiệt, không dùng đến cục tẩy đó khiến cho những trang giấy cuộc đời nhem nhuốc những dòng gạch và xóa!

Bất cứ ai cũng có lúc gặp sai lầm, bất cứ ai cũng gây ra những lỗi lầmkhắc sâu trong lòng người khác! Có người ghi nhớ để rồi mãi mãi khắckhoải vì vết thương đó! Có người để nó bị thời gian xóa đi, trống trơnphẳng lặng để viết lên những bài viết cuộc đời đặc sắc hơn, ý nghĩahơn!

Người ta nói rằng cuộc đời là một trang giấy trắng, và chính chúng ta

sẽ quyết định viết nó như thế nào! Khi một đứa trẻ mới vào lớp một,

cô giáo không cho chúng viết bằng bút bi mà viết bằng bút chì! Bởi vìsao bạn nhỉ? Vì bàn tay yếu ớt của các bé nhất đính ẽ có lúc viếtnhững nét nghuệch ngoặc, sai từ này từ khác! Và khi đó, bé sẽ dùngtẩy để tẩy đi những chữ viết chưa đúng, chưa đẹp của mình! Chúng tacũng vậy, không ai sinh ra đã có thể viết lên những bài ca cuộc đờimột cách hoàn chỉnh! Có lúc chúng ta vì vội vã mà đi sai phươnghướng dẫn đến những hậu quả khôn lường, có lúc vì chủ quan mà mắcsai lầm không thể sửa chữa! Làm thế nào đây? Ngồi trách móc bảnthân và hứng chịu những lời trách móc của người khác? Như vậy cógiải quyết được gì không?

Lúc ấy chúng ta cần biết tẩy đi những sai lầm mắc phải và làm lại từđầu với những bước đi thận trọng hơn! Không ai có thể trưởng thành

mà chưa một lầm vấp ngã hay mắc sai lầm!

Mỗi em bé trước khi biết đi cũng trãi qua quá trình chập chững vớikhông ít lần vấp ngã! Đừng tự trách bản thân mình quá nhiều bạn ạ!Cũng như đừng trách móc những người khác khiến họ cảm thấy mìnhkém cỏi mà mất hết niềm tin vào chính bản thân họ! Hãy biết chấpnhận sai lầm như một điều tự nhiên trong cuộc sống để đối mặt với sai

Trang 8

lầm và thất bạ một cách nhẹ nhàng hơn! Bạn biết đấy, cục tẩy sinh ra

để xóa đi những chữ viết chưa được tròn trịa, chưa được chính xác thìchúng ta cũng hãy dùng cục tẩy của mình – sự bao dung và thứ tha đểtẩy đi những sai lầm của mình và người khác mắc phải!

Đừng quá khắt khe với người khác, cũng đừng chỉ nhìn vào những sailầm của họ mà đánh giá con người họ! Bất kỳ ai cũng có lúc mắc phảisai lầm quan trọng là họ biết mình sai để sửa, còn chúng ta đừng chỉbiết nhìn vào những sai lầm đó mà hãy nghĩ đến những gì họ đã cốgắng, đã nỗ lực để làm tốt công việc của mình!

Có câu chuyện về chiếc bánh bị cháy, bạn đã nghe bao giờ chưa nhỉ?Một người phụ nữ phải làm việc 8h/ngày lại còn chăm sóc gia đình vàlàm hết mọi công việc của một người nội trợ! Một ngày nọ cô mệtnhoài với hàng tá công việc ở cơ quan khiến cô có cảm giác như kiệtsức! Về nhà cô còn phải dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn cho chồng và concủa cô! Khi người chồng đón con từ trường về, cũng là lúc cho nướngxong mẻ bánh quy trong lò! Thế nhưng vì quá mệt nên cô đã để quên

nó một lúc khiến cho một vài chiếc bị cháy!

Lúc ăn tối, đứa con quan sát xem có ai nói gì về những chiếc bánhcháy đó không nhưng chẳng có ai lên tiếng cả! Khi dọn bắt đĩa, người

vợ ngỏ ý xin lỗi về những chiếc bánh cháy nhưng người chồng dịu dàngnói: có gì mà em phải xin lỗi chứ, hơn nữa mùi vị nhưng chiếc bánh ấyrất ngon! Người vợ mỉm cười hạnh phúc!

Khi đưa con đi ngủ, nó thì thầm hỏi bố nó: có thật bố thích ăn bánhquy cháy không? Không con ạh, anh ta nói với con! Nhưng hôm nay

mẹ con rất mệt mà vẫn phải chuẩn bị bữa ăn cho bố con chúng ta!Không nên làm mẹ buồn mà một vài chiếc bánh cháy có ảnh hưởngđến ai đâu chứ!

Thế đấy, có bao nhiêu người không để ý đến một vài chiếc bánh cháytrên đĩa bánh? Không nhiều lắm phải không bạn! Cũng như vết mựcđen trên tờ giấy trắng! Có lúc chúng ta chỉ biết nhìn vào những sailầm, khuyết điểm của người khác để rồi lên tiếng chỉ trích mà quênrằng họ đã cố gắng rất nhiều!

Hãy sống bao dung hơn bạn nhé, để cục tẩy của bạn mòn dần theonăm tháng, đừng bao giờ để cực tẩy của bạn mãi mãi như mới xuấtxưởng! Bởi vì nếu không sử dụng đến nó cuộc đời của chúng ta sẽ chichít những vết gạch xóa sau những lần mắc sai lầm! Một tờ giấy như

Trang 9

vậy có đẹp đẽ gì không bạn? Hãy để nó là một tờ giấy được viết nênbởi những trãi nghiệm, những thử thách, quyết tâm và cả sự tha thứ

và bao dung nữa, bạn nhé!

Khát vọng tuổi trẻ (hanhtrinhdelta.com)

Hóa ra thật đơn giản

1 Có một người vào thi để xin việc làm trongmột công ty nọ, khi đi dọc hành lang đếnphòng thi, anh thấy có mấy tờ giấy vụn dướiđất, liền cúi xuống nhặt lấy và bỏ vào thùngrác Người phụ trách thi vấn đáp vô tình trôngthấy từ xa, đã quyết định nhận anh ta vào làm

việc cho công ty Hóa ra để được trọng dụng thật là đơn giản, chỉ cần tập những thói quen tốt.

2 Có một cậu bé vào tập việc trong một tiệm sửa xe đạp, có ngườikhách đem đến một chiếc xe đạp hư, cậu bé không những sửa lại chothật tốt, mà còn lau chùi cho chiếc xe cho sạch đẹp Những người đanghọc việc khác cười nhạo cậu bé đã dại dột, đã chẳng được thêm chúttiền công nào lại còn tốn sức Hai ngày sau, người khách trở lại, thấychiếc xe đạp vừa tốt vừa đẹp như mới mua, cậu bé liền được ngườikhách nhận đưa về hãng của ông ta để làm việc với mức lương

cao Hóa ra để thành đạt trong đời thật đơn giản, chỉ cần cố gắng chịu thiệt thòi một chút…

3 Có một em bé nói với mẹ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ rất đẹp !” Bà mẹhỏi: “Ơ, sao con lại khen mẹ như thế ?” Em bé trả lời: “Bởi vì hôm nay

mẹ… không nổi giận như mọi ngày !” Hóa ra muốn có một vẻ đẹp khả ái cũng thật đơn giản, chỉ cần không nổi giận là được.

4 Có một huấn luyện viên quần vợt nói với học sinh: “Nếu quả bóngrơi vào trong đám cỏ, thì làm thế nào để tìm nó ? Một người nói: “Bắtđầu từ trung tâm đám cỏ mà tìm.” Một người khác nói: “Bắt đầu từ nơichỗ đất trũng nhất mà tìm.” Lại một người khác nói: “Bắt đầu từ trongđám cỏ cao nhất mà tìm.” Huấn luyện viên tuyên bố đáp án chính xác

nhất: “Làm từng bước một, từ đám cỏ này đến đám cỏ kia.” Hóa ra phương pháp để tìm thành công thật đơn giản, cứ tuần tự, từ số

1 đến số 10 không nhảy vọt là có thể được.

5 Có một cửa hàng thương nghiệp đèn đuốc thường sáng trưng, cóngười hỏi: “Tiệm của anh thường dùng loại đèn nào vậy, tôi thấy rất

Trang 10

bền, lúc nào cũng sáng, chẳng thấy chiếc bóng nào hư !?!” Người trôngcoi cửa hàng nói: “Đèn của chúng tôi cũng hay bị cháy lắm, chẳng qua

là chúng tôi thường thay ngay bóng đèn mới khi bóng đèn cũ vừa bị hư

mà thôi.” Hóa ra để duy trì ánh sáng thật đơn giản, chỉ cần thường xuyên thay đổi là được.

6 Con nhái ở bên ruộng nói với con nhái ở bên vệ đường: “Anh ở đâyquá nguy hiểm, dọn qua chỗ tớ mà ở.” Con nhái ở bên đường trả lời:

“Tớ đã quen rồi, hơn nữa, cũng thấy ngại, làm biếng không muốn dọnnhà.” Mấy ngày sau con nhái ở bên ruộng đi thăm con nhái ở bênđường, phát hiện nó đã bị xe chạy ngang qua cán chết rồi, xác nằm

bẹp dí bên đường đi Hóa ra phương pháp nắm giữ vận mệnh thật đơn giản, tránh xa lười biếng là xong.

7 Có một con gà con đang phá tìm cách vỏ trứng để chui ra, nó chầnchừa e ngại thò đầu ra ngoài ngó nghiêng sự đời xem sao… Ngay lúc

ấy có một con rùa chậm chạp lết ngang qua đó Thế là con gà con quyết định rời khỏi cái vỏ trứng ngay lập tức, không do dự chi

nữa Hóa ra muốn thoát ly gánh nặng trầm trọng thật đơn giản, chỉ cần dẹp bỏ óc thành kiến cố chấp là có thể được.

8 Có mấy em bé rất muốn làm thiên thần, Thượng Đế trao cho mỗi bémột cái chân đèn bằng đồng, và bảo chúng trong lúc chờ Ngài trở lại,hãy giữ cái chân đèn sao cho luôn được sáng bóng Nhưng rồi mộttuần đã trôi qua đi mà vẫn chưa thấy Thượng Đế trở lại, tất cả các em

bé đã nản chí, không còn chúi bóng chân đèn của mình nữa Một hôm,Thượng Đế đột nhiên đến thăm, chân đèn của mỗi đứa bé lười nhácđều đã đóng một lớp bụi dày, chỉ duy có em bé mà thường ngày cảbọn vẫn kêu bằng thằng ngốc, dù cho Thượng Đế chưa thấy đến, hằngngày bé vẫn nhớ lời dặn, lau chùi cái chân đèn sáng bóng Kết quả em

bé ngốc này được trở thành thiên thần Hóa ra làm thiên thần thật đơn giản, chỉ cần có một tấm lòng thật thà tận tụy.

9 Có một con heo nhỏ đến xin làm môn đệ của một vị thần, vị thần ấyvui vẻ chấp nhận Lúc ấy có một con trâu nghé từ trong đám bùn lầybước ra, toàn thân đầy lấm lem đầy bùn dơ bẩn, vị thần nói với conheo nhỏ: “Heo ơi, con hãy đến giúp con nghé tắm rửa cho sạch sẽ đi.”Con heo nhỏ trố mắt ngạc nhiên: “Con là môn đệ của thần, sao lại cóthể đi phục vụ một con nghé bẩn thỉu như thế chứ ?” Vị thần bảo heocon: “Con không đi phục vụ kẻ khác, thì kẻ khác làm sao biết được con

là… môn đệ của Ta ?” Hóa ra học hành tập luyện để nên giống một vị thần thật đơn giản, chỉ cần đem lòng thành thật ra mà phục vụ là được.”

Trang 11

10 Có một đoàn người đãi vàng đang đi trong sa mạc, ai nấy bước đinặng nhọc, chỉ có một người bước đi cách vui vẻ, người khác hỏi: “Làmsao anh có thể vui vẻ được chứ ?” Người ấy trả lời: “Bởi vì tôi mang

theo hành trang thật gọn nhẹ.” Hóa ra sống vui vẻ thật đơn giản,

có thiếu thốn chút ít đi nữa thì vẫn không sao !

Khát vọng tuổi trẻ(Nguồn: http://www.deltaviet.net)

Ước mơ lớn

Hai người đàn ông đang ngồi câu bên một cái

hồ hoang vắng ở một vùng xa xôi thuộcCanada Một người ngáp ngắn ngáp dài, duỗitay và thở dài “Anh bạn ơi tôi chỉ mơ sao bắtđược một ngàn con cá hồi”

Người đàn ông kia đáp: “Pierre, nếu anh bắtđược một ngàn con cá, anh có cho tôi một nữakhông?”

“Không đâu”

“Thế anh có cho tôi một phần tư chổ cá ấy không?”

“Không, tôi chẳng cho anh một phần tư đâu!”

“Pierre, nếu anh bắt được một ngàn con cá , chẳng nhẽ anh không chotôi tối thiểu là mười con à?”

“Không, mười con cũng không”

“Thôi được, thế một con cá ươn có được không?”

“Không được, Louis, tôi không cho anh dù là con cá ươn nếu tôi bắtđược một ngàn con”

“Nhưng tại sao Pierre? Anh là bạn của tôi cơ mà?

“Louis, bởi vì anh quá lười biếng để mơ ước cho bản thân mình.”

Bài học rút ra từ câu chuyện này là: Đừng ỷ lại vào ước mơ của ngườikhác! Hãy ước mơ cho chính mình!

Trang 12

Khát vọng tuổi trẻ(Nguồn: Sức mạnh để thành công)

Cuộc sống vẫn tiếp diễn

Vào buổi tối ngày 22 tháng 9 năm 1963, bốnchàng trai trẻ lên ô tô đi từ thành phốMajadahonda đến thành phố Madrid, Tây BanNha Cả bốn người là bạn tốt của nhau vàcùng tận hưởng một chuyến đi đêm, đó cũng

là chuyến đi họ không bao giờ quên được.Julio là một trong bốn người ngôi trên xe tốihôm đó Mơ ước của anh là trở thành cầu thủđóng đá chuyên nghiệp, để được chơi cho độibóng mà anh yêu thích từ khi còn bé- RealMadrid

Anh đã nuôi dưỡng ước mơ, theo đuổi nó khi mới lên vài tuổi và ước mơ đó vừa chớmthành hiện thực Anh có tiềm năng dồi dào và nổi nên như một thần đồng Real Madridvừa ký hợp đồng với Julio vào vị trí thủ môn và anh được kỳ vọng sẽ trở thành thủ môn

số một trong đội tuyển quốc gia Tây Ban Nha Cuộc đời không thể tuyệt hơn với Julio,anh là một ngôi sao đang lên, cho đến buổi tối hôm ấy, khi anh bước lên chiếc xe cùngcác bạn của mình Như thế định mênh đã an bài, ước mơ của anh kết thúc vào cái đêmđịnh mênh đó

Tầm 2 giờ sáng, chiếc xe chở Julio và mấy người bạn gặp tai nạn giaothông nghiêm trọng Julio tỉnh lại trong bênh viện Eloy Gonzalo ởMadrid và phát hiện ra mình bị liệt nữa người Các bác sĩ nói rằng anh

sẽ nằm trên gường mười tám tháng với hy vọng phần xương sống bịtổn thương có cơ may lành lại Ngay cả thế, chuẩn đoán bệnh tình củaanh cũng không có gì sáng sủa Không có gì chứng tỏ việc Julio có thể

đi lại được Nhưng có một điều chắc chắn, sự nghiệp bóng đá của anh

đã chấm dứt

Hằng đêm, suốt mười tám tháng trong bệnh viện, julio chỉ biết ngheđài và làm thơ- những dòng thơ buồn, trâm ngâm, trữ tình, tự vấn vềthân phận con người và ý nghĩa cuộc sống Khi đọc những dòng thơJulio viết , một trong những nam y tá phụ trách chăm sóc anh tên làEladio Magdaleno đã đưa cho Julio một cây ghi ta và khuyến khích anhphổ thơ thành nhạc

Ca hát trở thành thú vui của Julio, một cách để quên đi những ngàytháng hạnh phúc khi còn là vận động viên Nhưng, mỗi ngày trôi qua,

ca hát đã trở thành niềm đam mê hơn là một trò tiêu khiển Anh

Trang 13

vẽ nguyệch ngoạc lên cây ghi ta để học các âm cơ bản Sau mỗi tuần,càng nhiều chữ số xuất hiện hơn và chỉ sau một khoảng thời gianngắn, anh đã phổ nhạc được các bài thơ của mình.

18 tháng trôi qua và Julio đã phục hồi sau chấn thương, anh quyếtđịnh quay lại Đại học Murcia để tiếp tục học của mình Về sau, Juliosang Anh để nâng cao khả năng Anh ngữ, đầu tiên anh học ở trườngRamsgate, Kent rồi đến trường dạy ngôn ngữ Bell ở thành phốCanbridge Thỉnh thoảng vào cuối tuần, anh biểu diễn ở quán Airport,chuyên hát lại những bản nhạc nổi tiếng thời bấy giờ của Tom Jones,Engelbert Humperdinck và The Beatles

Khi Julio trở về quê nhà ở Tây Ban Nha, anh tìm một ca sĩ để biểu diễncác bản nhạc của anh sáng tác Anh đem bản nhạc đầu tiên của mìnhđến một phòng thu ở Madrid và nhờ họ giới thiệu một ca sĩ Ngườiquản lý sao khi nghe Julio trình bày tác phẩm đã tỏ ra bối rối Tại saongười như Julio lại cần một người khác hát nhạc của mình? Julio làngười đàn ông đẹp trai đầy hấp dẫn với mái tóa đen tuyền, đôi mắt tomàu nâu, nước da rám nắng min màng và một nụ cười có thể khiếnbao phụ nữ tim đập chân run Anh còn sở hữu một chất giọng đặttrưng, cao độ hoàn hảo “ Tại sao anh không tự hát nhạc của mình?”,người quản lý hỏi Julio đáp, “ Bởi tôi không phải là một ca sĩ”

Nhưng sau cùng, Julio cũng làm theo lời khuyên của vị quản lý và biểudiễn một trong những bài hát của mình trong một cuộc thi âm nhạc tạiTây Ban Nha Vào ngày 17 tháng 7 năm 1968, hơn 5 năm sau vụ tainạn gần như hủy hoại cuộc đời anh, Julio giành được giải nhất tại Liênhoan ca nhạc Benidorm với bài hát La Vida Sigue Igual(Cuộc sống vẫntiếp diễn) và ngay sau đó, anh được mời ký hợp đồng thu âm với hãngColumbia Records

Bạn có thể đã nghe Julio hát Bạn thậm chí có thể đang sở hữu mộttrong những album của anh ấy Mặc dù người đàn ông này đã mất điước mơ thời niên thiếu trong một tai nạn khủng khiếp, anh vẫn tiếp tụcvươn lên để trở thành nghệ sĩ có số đĩa bán chạy nhất trong lịch sử âmnhạc Mỹ La-tinh và là một cái tên nổi tiếng toàn thế giới Người đànông đã mất đi những ước mơ đã tìm thấy mặt phải thông qua một ước

mơ mới, lớn hơn cả điều mà anh bị tước mất Tên anh ấy là JulioIglesias

“Khi cánh cửa này đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra Nhưng

ta thường quá tiếc nuối cánh cửa đã đóng sập kia đến nỗi không để ý cánh cửa mới mở ra chờ đón mình”

Hellen Keller

Trang 14

Trong cuộc sống nhiều khi gặp những khó khăn bất trắc trong cuộcsống, chúng ta đừng bi quan hãy cố gắng phấn đấu và suy nghĩ tíchcực biết đâu những khó khăn chỉ là nhất thời tiềm ẩn phía sau nó làmột cơ hội mới, một niềm đam mê và khát vọng mới.

Nếu ước mơ đủ lớn, những điều còn lại là chuyện nhỏ

Tôi vẫn thường nhìn cô bé đó từ cửa sổnhà bếp và bật cười Cô bé trông thật bé nhỏ khi chen chúc giữa một đám con trai trên sân chơi Trường học nằm đối diện với nhà chúng tôi và tôi thường đứng ởbên cửa sổ, tay bận làm việc nhưng mắt vẫn nhìn đám trẻ đang vui chơi trong giờgiải lao Một biển học trò, nhưng đối với tôi, cô bé vẫn có thể nhận ra được trong đám trẻ đó.

Tôi vẫn nhớ bữa đầu tiên tôi thấy cô bé chơi bóng

rổ Thật tuyệt vời khi cô bé chạy vòng quanh các đứa trẻ khác, nhảy lên ném bóng vào trong rổ ngay trên đầu của chúng.

Những đứa con trai luôn cố cản cô bé nhưng không đứa nào làm được cả.

Tôi cũng chú ý đến cô bé vào những lần khác, cũng tại chỗ đó, với banh trong tay đang chơi một mình Cô có thể tập đi tập lại dắt bóng

và ném bóng cho đến khi trời tối mịt Một ngày kia, tôi hỏi cô bé tại sao cô tập luyện nhiều như vậy Xoay nhanh người, mái tóc đuôi gà nhún nhảy, cô bé nhìn thẳng vào mắt tôi Không một chút do dự, cô bé

nói, "Cháu muốn vào học Đại học Cha cháu đã không thể vào Đại học được nên ngay từ khi cháu còn bé, cha đã thường nói là muốn sau này cháu phải học đại học… Cách duy nhất cháu có thể vào học được là phải có một học bổng Cháu thích bóng rổ Cháu nghĩ rằng nếu cháu chơi bóng giỏi thì cháu

sẽ nhận được học bổng vào Đại học Cháu sẽ chơi bóng rổ cho trường Đại học Cháu muốn thành xịn nhất Cha cháu nói với cháu rằng nếu ước mơ thật

sự lớn, những chuyện khác chỉ là chuyện nhỏ." Sau đó cô bé cười và chạy đi tập tiếp.

Vậy đó, tôi cũng chào thua cô bé - cô bé đã tự định đoạt số mệnh của mình Tôi đã theo dõi cô bé suốt những năm đầu của Trung học Mỗi tuần, cô bé dẫn dắt đội bóng của mình chiến thắng Thật làthích thú khi xem cô bé chơi Vào một ngày trong năm cuối cùng bậc Trung học, tôi thấy cô bé ngồi trên bãi cỏ, đầu giấu vào trong cánh tay Tôi bước qua đường và ngồi xuống bãi

cỏ cạnh cô bé Tôi hỏi nhỏ chuyện gì đã xảy ra với cô vậy "O,À không có gì,"

Trang 15

câu trả lời thật khẽ "Cháu quá thấp." Huấn luyện viên nĩi với cơ bé là với chiều cao thấp như vậy cớ sẽ chẳng bao giờ chơi cho một đội hạng nhất được - chưa nĩi đến học bổng - bởi vậy cơ nên bỏ ước mơ vào đại học đi.

Cơ bé thật đau khổ Tơi cảm thấy lịng mình thắt lại khi nhận thấy sự thất vọng của cơ bé Tơi hỏi xem cơ đã nĩi cho cha cơ biết chưa Cơ bé nhấc đầu lên khỏi cánh tay và kể rằng cha cơ nĩi tất cả các huấn luyện viên đều sai bét cả Họ khơng hiểu được sức mạnh của ước mơ Ơng nĩi với cơ bé rằng nếu cơ muốn chơi cho một trường Đại học tốt, nếu cơ thật sự muốn cĩ học bổng, thì khơng cĩ gì cĩ thể ngăn cản cơ được ngoại trừ một điều - thái độ của chính mình Ơng nĩi với cơ một lần nữa, "Nếu ước mơ đủ lớn thì tất cả những điều khác chỉ là chuyện nhỏ."

Năm kế tiếp, khi cơ và đội của cơ chơi cho giải vơ địch Bắc California, cơ đã được một huấn luyện viên chú ý đến Cơ được mời vào trường, với học bổng,

để đến với một đội bĩng rổ nữ trong giải hạng nhất của NCAA Cơ bé ấy được nhận vào học Cơ đạt được việc học đại học mà cơ hằng mơ ước và cố gắng phấn đấu từ nhiều năm qua Và cơ bé đã được tham gia thi đấu nhiều nhất trong lịch sử nhà trường.

Vào một đêm nọ, cha cơ gọi cơ "Cha đang bị bệnh, cưng ạ Cha bị ung thư Khơng, con đừng nghỉ học và cũng khơng cần trở về nhà Mọi việc sẽ tốt thơi con Cha yêu con lắm."

Sáu tuần sau người cha - thần tượng của cơ bé – đã qua đời Trước đĩ, cơ bé nghỉ học vài ngày để về an ủi mẹ và chăm sĩc cha Một đêm kia, trước khi qua đời, cha cơ gọi cơ đến bên giường Khi cơ đến gần, người cha nắm lấy tay cơ và gắng sức nĩi "Rachel, con cứ tiếp tục ước mơ đi Đừng để ước mơ của con chết theo cha Hứa với cha đi." ơng nài nỉ "Hứa đi con." Trong những giây phút hiếm hoi cịn được ở bên cạnh nhau đĩ cơ bé trả lời "Dạ con xin hứa với cha."

Những năm sau đĩ thật là nặng nề với cơ bé Cơ phải luân phiên giữa trường

và ở nhà, nơi mẹ cơ ở một mình với đứa trẻ mới sinh ra và ba đứa con khác.

Sự đau đớn mất cha mà cơ cảm nhận được vẫn cịn đĩ, giấu kín trong lịng

cơ, vẫn chờ đến một lúc nào khơng ngờ tới được bùng nổ lên để đánh quỵ cơ Mọi thứ dường như càng ngày càng khĩ khăn hơn Cơ phải chống chọi với sợ hãi, nghi ngờ và vỡ mộng Khĩ khăn đã làm cho cơ phải học mất 3 năm mới

đủ chứng chỉ cho một năm Những giáo viên trong trường khơng tin nổi rằng

cơ vượt qua được dù chỉ một học kỳ Mỗi khi muốn bỏ cuộc, cơ lại nhớ những lời cha cơ "Rachel, hãy tiếp tục ước mơ Đừng để ước mơ của con chết theo cha Nếu ước mơ của con đủ lớn, con cĩ thể làm mọi việc Cha tin ở con." Và

dĩ nhiên, cơ luơn nhớ đến lời hứa của mình với cha.Cơ bé đã thực hiện được lời hứa và hồn tất chương trình đại học Cơ phải mất đến 6 năm, nhưng cơ khơng bỏ cuộc Cơ vẫn tiếp tục chơi bĩng rổ vào những lúc chiều xuống Và

Ngày đăng: 10/07/2021, 21:09

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w