Dù tăng lương nhưng vẫn còn mắc nợ, sống là vay là nợ mãi không thôi; Lĩnh lương xong cứ trả nợ lần hồi, giữ chữ tín để sau vay là có. Sống mắc nợ, suốt đời mắc nợ, làm sao thoát khỏi ki[r]
Trang 1CẢM XÚC NGHE ĐƯỢC NÂNG LƯƠNG
Xin cáo lỗi với hương hồn cụ Đồ Chiểu
vì đã nhại theo bài Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Cụ
Hỡi ôi!
Lương đã tăng rồi, buồn vui khó tả
Mười lăm năm công chức, chưa có nhà vẫn cứ ở thuê;
Một tấm bằng cử nhân, không nuôi nổi vợ con chi cả
Nhớ khi xưa:
Lương bổng chưa tăng;
Lo toan vất vả
Chưa quen bia rượu, đâu tới nhà hàng,
Chỉ biết mắm rau, sống khu tập thể
Việc giỗ, việc tang, tiệc cưới, việc nhà, tính toán chi li;
Chạy việc, mua xe, cưới vợ, nuôi con, trăm bề tất tả
Tiếng ca sĩ hát trăm ngàn giá vé, thích làm sao mà chẳng dám mua
Mùi nước hoa thơm quá triệu đồng, thương bà xã chỉ lo đắt đỏ
Bữa thấy xe con lướt êm ru bóng nhoáng, thấy tội cho mình
Ngày xem biệt thự đứng nghênh ngang bên đường, nghĩ thương cho vợ
Một giấc mơ xưa giàu có, cũng đành như nước chảy hoa trôi
Hai lòng ước nguyện sáng ngời, đâu đổi được gạo tiền cơm áo
Nào đợi ai cho ai biếu, phen này xin ra sức làm thêm
Chẳng để nợ réo nợ đòi, chuyến này tính đường xoay sở
Khá thương thay:
Vốn chẳng phải con buôn, phe phẩy, rạch ròi tính toán làm ăn
Chẳng qua là công chức, nhân viên, khốn khó tìm thêm thu nhập
Ngày tám giờ qui định, nào hết thời gian;
Tuần sáu ngày đã ban, việc đâu còn đó
Sáng có mặt đúng tám giờ, cà phê cà pháo, nào thấy phê bình;
Chiều bốn rưỡi đã vội về, tranh thủ làm thêm, chẳng ai la ó
Hỏi ai chẳng làm thêm tay trái, cũng bởi đồng lương ít ỏi kia;
Anh nào cũng tranh thủ ngoài giờ, chỉ tại chi tiêu này nọ
Chẳng theo quản lí thị trường nhà nước, giá cả leo thang, can thiệp mà cũng như không Nào biết kinh tế vĩ mô chính phủ, lạm phát càng tăng,điều tiết mà như chẳng có
Kẻ tăng giá xăng, người nâng giá điện, làm cho dân nghèo thấy thế mà kinh;
Bọn ghim hàng, đứa thổi giá, trối kệ người làm công ăn lương than khổ
Những mong bình giá tiêu dùng;
Đâu ngờ tiền xu bỏ xó
Trang 2Một thưở ra trường rằng sung sướng, nào hay lương bổng cọc còi;
Trăm năm hạnh phúc chắc vui vầy, ai ngờ cứ lo sốt vó
Trông tiền triệu ngày xưa, người lớn như mơ giấc hoa đăng;
Thấy bạc lẻ bây giờ, trẻ con cứ thờ ơ vứt bỏ
Chẳng phải thất nghiệp, vô công rồi nghề, đến nỗi hư thân thì cũng cam tâm,
Vốn không lười biếng ham chơi, vẫn làm có lương mà nghèo chỉ mơ trúng số
Nhưng nghĩ rằng:
Tấc đất còn mua chưa nổi, còn mơ chi cửa rộng nhà cao
Cơm ngày hai bữa đủ rồi, thôi thì cứ buông xuôi mặc nó
Vì sao cứ thấp thỏm mừng vui, mỗi lúc tăng lương;
Vì sao lại lo lắng, băn khoăn mỗi khi tăng giá ?
Sống ăn lương theo năm theo bậc, nhìn lên trên, mình thua thiệt, ngẫm lại cũng buồn
Sống bon chen giành giật đua tranh, tham công quỹ, bòn của dân, thấy càng thêm hổ
Thà nghèo mà được câu liêm khiết, an nhàn nghĩ cũng là vinh
Hơn giàu mà mang tiếng tham ô, tù tội kể ra rất nhục
Ôi thôi thôi!
Khu rì- sộp cả đời thôi chẳng biết, mấy đồng lương ít ỏi dám mong chi
Chốn sờ - pa trọn kiếp chẳng mơ gì, vài ba vé mong manh sao chẳng có?
Ôi thôi thôi! Giá ơi đừng tăng nữa, để đồng lương được hãnh diện với đời;
Lương ơi lương! Chẳng buồn tủi làm gì, cơn bĩ cực từng bao phen biết rõ
Ôi!
Một đợt tăng lương
Xiết bao mừng rỡ!
Này mẹ nó hãy mua vài hộp sữa, cho thằng cu con bé được thêm cân;
Ông nhà ơi còn giữ được mấy đồng, để bố mẹ có vài thang thuốc bổ
Dù tăng lương nhưng vẫn còn mắc nợ, sống là vay là nợ mãi không thôi;
Lĩnh lương xong cứ trả nợ lần hồi, giữ chữ tín để sau vay là có
Sống mắc nợ, suốt đời mắc nợ, làm sao thoát khỏi kiếp vay xin, mong ước được trả hết nợ kia, Sống bằng lương, khỏe mạnh nhờ lương, điều giản dị đã rành rành, một chút bạc cũng ấm lòng
ai đó
Nước mắt vui mừng lau chẳng ráo, vui vì hai chữ tăng lương;
Vợ chồng ai nấy cũng đều vui, chỉ biết cảm ơn chính phủ
Hỡi ơi! Vui thay
Có lương xin lãnh
Nguyễn Viết Hòa