Không chỉ tự thân giúp đỡ, bà còn vận động con cháu tích cực ủng hộ các cuộc vận động như: Xây dựng trường học, đường làng, tu sửa đình chùa … Mọi cuộc vận động nhân đạo, từ thiện, ủng h[r]
Trang 1
BÀ NỘI CỦA TÔI
- Mặc dù đã ở cái tuổi “ xưa nay hiếm” nhưng đối với bà nội tôi là bà Nguyễn Thi Câu, hiện ở thôn Bàu Tròn, xã Đại An, huyện Đại Lộc vẫn luôn tâm niệm tuổi càng cao càng phải sống mẫu mực Đối với bà, sống ở đời con người phải có tấm lòng nhân ái, thương yêu đùm bọc lẫn nhau Sống thiện không chỉ tích đức cho mình mà còn tích đức cho con cháu… Với suy nghĩ
và hành động như vậy, nội đã trở thành tấm gương sáng về mẫu người phụ
nữ giàu lòng nhân ái
- Sinh năm 1908, đã từng trải qua những năm tháng khó khăn, nghèo đói, có
lẽ chính vì thế mà bà hiểu hơn ai hết nỗi cơ cực của người nghèo Nghĩ vậy nên bà luôn sẵn sàng giúp đỡ chia sẻ khó khăn với người khác, lúc thì động viên thăm hỏi, khi thì củ khoai, gánh lúa, đồng tiền, bát gạo Bà chia sẻ: Các
cụ đã dạy “Một miếng khi đói bằng một gói khi no” nên mình có điều kiện thì giúp người khó hơn
- Nghĩ là làm, bà thường dành dụm tiền rồi cho những người có hoàn cảnh khó khăn vay không lấy lãi Có người vay 2 năm, 3 năm mới trả được, cũng
có những người vay mà không có khả năng trả, bà cũng vui lòng Bất cứ ai đến nhà nhờ giúp đỡ, bà đều vui vẻ nhận lời mà không bao giờ hỏi lý do, bởi theo bà, người ta khó mới cần đến mình, mình không nên từ chối
- Không ít người nhờ được bà giúp đỡ đã có thêm điều kiện phát triển kinh
tế, cho con ăn học, xây dựng nhà cửa Đặc biệt, đối với những ngưòi quá khó khăn, các cháu học sinh bà giúp tận tình, bà cho không điều kiện Không chỉ tự thân giúp đỡ, bà còn vận động con cháu tích cực ủng hộ các cuộc vận động như: Xây dựng trường học, đường làng, tu sửa đình chùa … Mọi cuộc vận động nhân đạo, từ thiện, ủng hộ người nghèo, đồng bào bị thiên tai bà đều nhiệt tình quyên góp, coi đó là một phần trách nhiệm xã hội của mình
Bà và gia đình thường xuyên ủng hộ, giúp đỡ các gia đình nghèo trong thôn nào là quần áo cũ, sách vở, bút mực, … Đặc biệt bà rất hiểu tâm lí các cháu thiếu nhi, bà đã để dành khoảng tiền lương ít ỏi của mình để mua truyện tranh làm quà, khi các cháu đạt điểm cao và học hành tiến bộ Riêng các cháu trong gia đình đỗ vào Đại học, bà luôn dành những phần quà đặc biệt
Trang 2để tặng thưởng cho các cháu nhằm động viên, khuyến khích các cháu học tốt hơn Bà thường tâm sự với con cháu: “Đời bà không có chữ đã khổ rồi, dù
có vất vả đến đâu các cháu cũng phải cố gắng học, để sau này có cuộc sống sung sướng hơn ông bà ngày xưa ” Nhớ năm nào chỉ riêng làng Bàu Tròn
đã có tới 12 học sinh thi đỗ vào Đại học Nghe tin đó, bà rất vui mừng liền vận động ngay con cháu trong gia đình ủng hộ vào quỹ khuyến học của thôn
500000 đồng
Giờ đây, bà tôi đã ở tuổi 105, bà đã không còn minh mẫn như khi trẻ và không nhớ hết bao nhiêu người bà đã từng chia sẻ, giúp đỡ Nhưng mỗi khi nhắc đến làm từ thiện, bà lại thấy vui trong lòng và cảm thấy mãn nguyện vô cùng vì đã làm được điều mình mong muốn Cuộc sống hôm nay của gia đình tôi đã có của ăn của để, nhưng đối với bà thì sự sung túc vẫn chưa phải
là tất cả, mà quan trọng hơn là làm được những việc có ích cho xã hội Đối với tôi, bà là tấm gương mẫu mực của con người giàu lòng nhân ái và thương yêu con cháu hết mực Chúng tôi là lớp con cháu của bà, luôn tự hào
về bà và thầm mong sao bà sống lâu hơn nữa, để con cháu được hưởng phúc bà
Người viết
Nguyễn Thị Hoa