1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

slide bài giảng chữ ngừoi tử tù (THAO GIANG)

22 44 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 22
Dung lượng 4,7 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

- Là một nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp; là cây bút có phong cách nghệ thuật độc đáo, sở trường về thể loại tùy bút, bút ký.. Tập truyện “Vang bĩng một thời” - In lần

Trang 1

1 Cuộc đời Nguyễn Tuân

2 Sự nghiệp văn chương

Trang 2

I – TÌM HIỂU CHUNG

1 Tác giả Nguyễn Tuân

- Nguyễn Tuân (1910-1987) sinh trong một gia đình nhà nho khi Hán học đã tàn Quê: làng Mọc, nay thuộc phường Nhân Chính, Thanh Xuân, Hà Nội

- Là một nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp; là cây bút có phong cách nghệ thuật độc đáo,

sở trường về thể loại tùy bút, bút ký

- Sau CMT8, đến với cách mạng và dùng ngòi bút phục vụ hai cuộc kháng chiến của dân tộc

Trang 3

Các ký họa về Nguyễn Tuân

Ký hoạ chân dung nhà văn Nguyễn Tuân của các hoạ sĩ Văn Cao, Thành Chương, Sĩ Ngọc, Quách Đại Hải, Tạ Tỵ, Phạm Minh Hải

Trang 4

CHỮ NGƯỜI

TỬ TÙ

Tiết 35

Đọc văn

1 Cuộc đời Nguyễn Tuân

2 Sự nghiệp văn chương

a Các tác phẩm tiêu biểu : SGK/107

Nguyễn Tuân

I - TÌM HIỂU CHUNG

b Tập truyện “Vang bĩng một thời”

- In lần đầu 1940, gồm 11 truyện ngắn viết về một thời đã xa, nay chỉ cịn vang bĩng

- Nhân vật chính là những nho sĩ cuối mùa cố giữ “thiên lương” và sự ”trong sạch tâm hồn”

Trang 5

CHỮ NGƯỜI

TỬ TÙ

Tiết 35

Đọc văn

1 Cuộc đời Nguyễn Tuân

2 Sự nghiệp văn chương

a Các tác phẩm tiêu biểu : SGK/107

Nguyễn Tuân

I - TÌM HIỂU CHUNG

b Tập truyện “Vang bĩng một thời”

c Truyện ngắn “Chữ người tử tù”

Lúc đầu cĩ tên là Dịng chữ cuối cùng, in năm

1938 trên tạp chí Tao Đàn, sau đĩ được tuyển in

trong tập truyện ngắn Vang bĩng một thời và đổi tên thành “Chữ người tử tù”

Trang 6

II - ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

Xét trên bình diện xã hội : Họ là những kẻ đối địch.

Xét trên bình diện nghệ thuật : Họ là tri kỷ, tri âm đều yêu cái đẹp

1.Tình huống truyện

- Gặp nhau nơi tù ngục

- Trong tình thế éo le:

+ Viên quản ngục - đại diện cho bạo lực đen tối nhưng có sở thích yêu cái đẹp

+ Huấn Cao - người tử tù, cầm đầu cuộc nổi loạn, đại diện cho cái đẹp

Trang 8

II - ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

1.Tình huống truyện

2 Nhân vật Huấn Cao

a Một nho sĩ tài hoa

- “nét chữ vuông tươi tắn nó nói lên cái hoài bão tung hoành của một đời con người”

- “tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp”.

- “Chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm”.

- “có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời ”.

Tài năng hiếm có trong nghệ thuật viết thư pháp

Trang 9

Một số hình ảnh về nghệ thuật thư pháp

Chữ cần Chữ đạo Chữ lộc

Trang 10

CHỮ CHÂN PHƯƠNG

Trang 11

CHỮ CÁCH ĐIỆU

Trang 12

CHỮ MÔ PHỎNG

Trang 13

CHỮ TẠO HÌNH

Trang 15

II - ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

2 Nhân vật Huấn Cao

a Một nho sĩ tài hoa

b Thiên lương trong sáng

+ vì “cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài” của VQN-> HC

cảm động, phá lệ “khoảnh” cho chữ  cho chữ những

người biết trân trọng cái tài và yêu quý cái đẹp

+ “Tính ông vốn khoảnh, trừ chỗ tri kỉ, ông ít chịu cho

chữ ” -> chính trực, trọng nghĩa khinh lợi.

+ “không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết

câu đối” -> khinh lợi, sống thanh cao, trọng nghĩa

Trang 16

II - ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

2 Nhân vật Huấn Cao

a Một nho sĩ tài hoa

b Thiên lương trong sáng

c Khí phách hiên ngang

+ “Ta muốn người đừng đặt chân vào đây “ -> dũng cảm

miệt thị kẻ có quyền

+ “Đến cái cảnh chết chém ông còn chẳng sợ nữa là

những trò tiểu nhân thị oai này”-> không sợ chết, xem

thường, khinh bỉ giai cấp thống trị.

+ “Huấn Cao lạnh lùng chúc mũi gông… thuỳnh một

cái”  Thái độ phớt đời, ngạo mạn

+ Lúc được biệt đãi: thản nhiên không lấy làm trọng

Trang 17

II - ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

2 Nhân vật Huấn Cao

Nho

sĩ tài hoa

Thiên lương trong sáng

Khí phách hiên ngang

Qua việc yêu mến, ca ngợi, tiếc nuối những người như ông Huấn – người “kết tinh”, lưu giữ

vẻ đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc, đã cho thấy được lòng yêu nước kín đáo của nhà văn

Nhân vật lý tưởng có sự kết hợp hài hòa giữa

tâm - tài, đẹp - thiện

Trang 18

Viên quản ngục – là người say mê cái đẹp

Là người biết trọng khí phách, trọng người có tài

Là người có thiên lương trong sáng và cao đẹp

=>Nổi bật ở Viên quản ngục là cuộc sống tuy

chưa phải là tốt đẹp nhưng không hẳn đã

nhem nhuốc cuộc đời lương thiện

Trang 19

Đoạn cuối của tác phẩm

là một cảnh tượng xưa nay chưa hề có

+ Bên cạnh Huấn Cao, Viên quản ngục trở nên tầm thườngnhưng có thể khẳng định: Cái đẹp có thể cảm hóa và sinh

ra cái đẹp

+ Trong tù ngục cái đẹp vẫn được khai sinh: Nhà tù thực dân không thể giam hãm được cái đẹp của con người

Việt Nam, của dân tôc Viêt Nam

+ Cái đẹp có thể vượt lên trên tất cả những giới hạn tầm thường, những thế lực xã hội

Trang 21

3 Vài nét về nghệ Thuật:

- Tình huống truyện độc đáo, đặc sắc

- Ngôn ngữ giàu hình ảnh, có tính tạo hình, vừa cổ

kính vừa hiện đại

- Xây dựng thành công nhân vật Huấn Cao-Con người hội tụ nhiều vẻ đẹp

Sử dụng thành công thủ pháp đối lập, tương phản

Trang 22

4 Ý nghĩa văn bản:

• Chữ người tử tù khẳng định và tôn vinh

sự chiến thắng của ánh sáng, cái đẹp, cái thiện và nhân cách cao cả của con người đồng thời bộc lộ lòng yêu nước thầm kín của nhà văn.

III Tổng kết:ghi nhớ SGK

Ngày đăng: 03/07/2021, 22:11

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w