Trên sân khấu, Nghệ sỹ MINH ANH 47 lộng lẫy trong bộ đầm trắng, tóc xoăn dài, gương mặt cười rạng rỡ, bà khẽ cúi đầu chào khán giả rồi bước vào sau cánh gà.. Tóc hơi rũ xuống cùng với ch
Trang 1KB Hà Nội Không Phải Paris
1
NỘI NHÀ HÁT LỚN ĐÊM
Tất cả khán giả đồng loạt đứng lên, tiếng vỗ tay không ngớt
Trên sân khấu, Nghệ sỹ
MINH
ANH (47 lộng lẫy trong bộ đầm trắng, tóc xoăn dài, gương mặt cười rạng
rỡ, bà khẽ cúi đầu chào khán giả rồi bước vào sau cánh gà
2
NỘI HÀNH LANG NHÀ HÁT ĐÊM
Bà Minh Anh vừa bước nhanh vừa nghe điện thoại
BÀ
MINH
ANH
Làm ta tò mò đấy Được rồi, 7h 30 nhé
Bà ngắt máy, cho vào túi áo khoác dài (lướt nhanh qua ống kính)
Trang 23
NỘI QUÁN CAFÉ ĐÊM
Quán cafe không có gì nổi bật so với cafe thời thượng, màu vàng của bóng đèn khiến quán có cảm giác ấm cúng, không gian nhỏ nên gần gũi thân thiện
Một khúc nhạc cũ,
HUY (24) ngồi trước đàn Piano thả hồn theo từng nốt nhạc như thường lệ Tất cả mọi người trong quán đều lặng đi, hòa mình theo tiếng nhạc
Ở góc khuất phía cuối phòng, bà Minh Anh và 1 cô gái trẻ (22) cùng nhìn
về phía Huy
CẬN CẢNH bà Minh Anh
Tóc hơi rũ xuống cùng với chiếc mũ rộng vành che gần hết gương mặt, dấu
đi giọt nước mắt nóng đang tràn qua khóe mắt
Bà đứng dậy, nói gì đó với cô gái rồi bước nhanh ra khỏi quán… Cô gái chỉ kịp ngơ ngác nhìn theo, gương mặt vẻ thắc mắc nhưng không nói gì
Bà bước qua ngưỡng cửa cũng vừa lúc bản nhạc kết thúc Huy đưa mắt nhìn theo, hơi nheo mày …
4
NỘI ÔTÔ TRÊN ĐƯỜNG VỀ NHÀ
THƯƠNG
Mẹ sao vậy?
Trang 3BÀ
MINH
ANH
Ta không sao …
Bà nói nhưng mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ
THƯƠNG
Thế là không sao ạ Mẹ giấu ai chứ sao giấu được con…
Bà Minh Anh im lặng không nói gì Thương ghé sát người vào mẹ, ôm lấy tay bà, mắt ngước nhìn khuôn mặt bà
THƯƠNG
Có gì sao mẹ… Chẳng phải mẹ rất thích bản nhạc đó sao…
Anh ấy đàn hay mẹ nhỉ?
Bà Minh Anh vẫn tiếp tục im lặng
Chợt nhớ ra việc chưa làm, Thương buông tay bà, lục trong túi đồ
THƯƠNG
À, có cái này … Anh ấy luôn mang trong người…
Không hiểu sao lúc nãy lại đưa cho con, nói là đưa cho mẹ xem…
Hồi bé anh ấy xinh trai mẹ nhỉ?
Trang 4Thương nói rồi bật cười khúc khích Giơ tấm ảnh lại gần cho bà Minh Anh nhìn Cô mải nhìn bức hình không để ý thấy gương mặt mẹ cô thoảng thốt … Chỉ vào người đàn ông trong bức ảnh , giọng lạc đi
BÀ
MINH
ANH
Ông ấy …
THƯƠNG
Gì hả mẹ?
5
NGOẠI TRONG CÔNG VIÊN TRƯỚC NHÀ THƯƠNG BUỔI CHIỀU
Cô gái ngồi trên ghế đá, tay mân mê chiếc điện thoại Chàng trai đứng dựa lưng vào ghế đá, tay đút túi quần, mắt hướng về phía trước
Một quả cầu rơi xuống dưới chân Huy
LŨ
TRẺ
Anh ơi, đá giùm em quả cầu…
Huy chậm rãi cúi xuống nhặt quả cầu Không đá mà ném về phía lũ trẻ
Không gian lại im lặng như trước
Trang 5THƯƠNG
Chiều mai em đi …
Tiếng Thương phá tan sự im lặng
HUY
Uhm…
THƯƠNG
Khóa học 5 năm …
HUY
Uhm…
THƯƠNG
Anh không có gì nói ngoài “Uhm” à ?
HUY
Uhm…
Một lúc sau, Huy lên tiếng
HUY
Ước mơ của em là gì
THƯƠNG
Từ bé em ngưỡng mộ mẹ, em ước được như bà …
Trang 6Huy quay lại xoa đầu Thương khẽ cười, nụ cười gượng gạo
HUY
Vậy được rồi …
Thương vuốt vuốt lại mái tóc, phụng phịu
THƯƠNG
Đã bảo không xoa đầu rồi …
Thương quay lại, hai đầu gối quỳ lên ghế, hai tay chống lên thành ghế, quay mặt nhìn về Huy
THƯƠNG
Ước mơ của anh là gì ?
HUY
Những người anh yêu thương được hạnh phúc …
Từ cửa sổ tầng 3 trong nhà Thương, bà Minh Anh đưa mắt nhìn xuống phía dưới
6
NỘI TRONG PHÒNG BÀ MINH ANH
Bà kéo rèm lại, quay lưng lại phía cửa sổ, tay khoanh lại trước ngực, đầu hơi dựa vào thành cửa, khẽ nhắm mắt lại
7
Trang 7NỘI TRONG QUÁN CAFE 11 GIỜ TRƯA
Chàng trai ngồi 1 mình trong quán với ly café đã nguội, điếu thuốc lá trên tay cũng gần tàn Hai tay anh chắp lại với nhau, đầu hơi cúi xuống
Trưa nắng, trong phòng sáng hơn thường lệ
Có vài nốt nhạc vang lên từ chiếc đàn Piano làm Huy giật mình Anh nheo mắt vì nắng, nhìn về phía chiếc đàn Một người phụ nữ trong bộ đầm trắng, chiếc
mũ rộng vành che lấp gương mặt đang cúi xuống nhìn chiếc đàn
BÀ
MINH
ANH
Ông ấy …
Huy im lặng 1 lúc, anh dựa lưng vào ghế, mắt nhìn về phía trước rồi nói :
HUY
Ông mất đã được ba năm rồi …
Vẻ xúc động hiện lên trên gương mặt người nghệ sỹ Im lặng một lúc , bà hỏi
BÀ
MINH
ANH
Trang 8Sao cháu nhận ra ta?
HUY
Ba luôn giữ một bức ảnh bên mình …
8
NỘI TRONG QUÁN CAFE BUỔI CHIỀU
Ánh nắng của buổi chiều tà chiếu qua khung cửa sổ, hướng thẳng về phía đôi bạn trẻ
Người con trai ngồi say sưa đàn bản nhạc cổ “ … ”, cô gái trong trang phục của những năm thập niên 80 nhưng vẫn hết sức lộng lẫy , giọng ca trong vắt đang thể hiện bài hát với gương mặt ngập tràn hạnh phúc ( Màn hình trắng đen ) ( 10 giây )
Khung cảnh vẫn không có gì đổi khác với đôi bạn trẻ xinh đẹp, ăn mặc thời thượng, Vẫn những nốt nhạc và gương mặt hạnh phúc ấy ( Màn hình màu )
9
NGOẠI BÊN NGOÀI QUÁN CAFÉ CHIỀU TÀ
Hai người ngồi trên chiếc xe đạp mipha cũ dựng bên tường, tay chàng trai cầm chiếc kèn amonica giơ lên cao, cô gái cố rướn người lấy lại chiếc kèn Gương mặt cả hai cười rạng rỡ dưới nắng ( Màn hình trắng đen )
Hai bạn trẻ ngồi trên chiếc xe máy dựng sát bên tường ( Cảnh tương tự, thay trang phục Màn hình màu )
10
Trang 9NỘI TRONG QUÁN CAFÉ 1 GIỜ CHIỀU
Chiếc điện thoại trên bàn rung 2 nhịp rồi trở lại im lặng như trước Trong quán không có ai
11
NGOẠI BÊN NGOÀI QUÁN
Huy đứng dựa lưng vào bức tường nhìn chiếc xe máy Tay vẫn cầm điếu thuốc cháy dở Vài điếu thuốc đã cháy hết vương vãi dưới chân anh
12
NỘI TRONG PHÒNG KHÁCH NHÀ THƯƠNG 1 GIỜ CHIỀU
Màn hình điện thoại đang sáng vụt tắt ngóm trên tay Thương Cô đứng dậy,
bỏ điện thoại vào túi, cầm túi xách lên
13
NGOẠI TRÊN LỀ ĐƯỜNG NGAY TRƯỚC CỔNG NHÀ
Màn hình cận cảnh 2 mẹ con Thương đi bên cạnh nhau, bà dặn dò gì đó cô… (Máy quay lùi về phía sau, quay cảnh sau lưng 2 người)
14
NỘI TRONG QUÁN CAFÉ 1 GIỜ 30
Huy cầm chiếc điện thoại trên bàn lên, mở máy Trên màn hình hiển hiện vẻn vẹn năm chữ
“Hà Nội , Em yêu anh” — Tin nhắn của Thương
Trang 10Huy cầm vội chiếc áo trên thành ghế và lao ra ngoài Tay cầm điện thoại gọi nhưng chỉ nhận được lời nhắn dịch vụ
TỔNG
ĐÀI (O.S)
Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được …
HUY
Đừng đi …
Huy nói như rít trong cổ họng
15
NỘI TRONG QUÁN CAFÉ LÚC 11 GIỜ 50 – HỒI TƯỞNG
BÀ
MINH
ANH
(nói từng câu chậm rãi, sâu lắng)
Con bé là bản sao của ta 25 năm về trước
Hoài bão, đam mê nghệ thuật nhưng cũng khát khao hạnh phúc…
Ông ấy đã để ta ra đi vì ước mơ của mình …
Để cả hai có 25 năm hối tiếc…
Trang 1116
NỘI QUÁN CAFÉ 15 GIỜ CHIỀU
Chiếc xe lại được dựng về chỗ cũ Huy bước từng bước chậm chạp Anh dừng lại, tay trái đấm ngang vào bờ tường, tay phải nắm chặt và dường như dồn tất
cả sức lực đấm thẳng vào tường Đầu anh gục vào cánh tay trái
Huy từ từ hạ thấp người quỳ xuống Hai tay anh chống thẳng xuống đất để
lộ mu bàn tay phải xây xước …
Nhìn từ phía trên xuống, bóng anh đổ dài trên đất Huy ngồi dậy dựa lưng vào tường, ngửa cổ dựa đầu vào tường lẩm nhẩm
HUY
Đừng đi …
Chiếc điện thoại trên tay trái rung 2 hồi Huy không muốn đọc tin, anh chần chừ … Chậm chạp ấn nút mở tin nhắn
“Hà Nội, em yêu anh”
Huy ngạc nhiên mở to mắt nửa tin nửa ngờ Anh ngước mắt nhìn lên theo phản xạ nhưng không thấy ai Gương mặt thất vọng Huy đoán chắc là tin lỗi của mạng Cô đi rồi Nhưng anh vẫn bấm nút gọi , anh mở loa thay vì đưa điện thoại lên tai …
Tiếc nhạc chờ vang lên, là bản nhạc ấy Huy đứng phát dậy như không tin vào tai mình Anh vừa đưa điện thoại lên tai vừa chạy về phía cửa
Anh đưa tay đẩy mạnh cửa
Trang 1217
NỘI QUÁN CAFE NGÀY
Cánh cửa bật tung, Huy bước vội 1 bước chân qua bậc thềm cửa, rồi khựng lại Đôi mắt mở to
Thương đang đứng đó trước mặt anh Không phải là mơ
Khoảng thời gian tĩnh lặng hồi lâu…
THƯƠNG
Ở đâu em cũng yêu anh, nhưng em muốn yêu anh ở chính nơi này
Không phải Paris mà là Hà Nội …
Huy dang rộng cánh tay mình, Thương dang tay chạy về phía anh Họ ôm chầm lấy nhau
HUY
Suýt nữa ạnh đã mắc sai lầm…
Thương 1 tay quàng cổ Huy, 1 ngón tay đặt lên môi anh Khẽ chạm trán vào trán anh
Họ lại ôm lấy nhau Cằm Thương dựa vào vai Huy , gương mặt cười rạng rỡ…
HẾT