TỔNG QUAN VỀ VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU
Cơ sở lý luận về phát triển bền vững và du lịch bền vững
1.1.1 Khái niệm phát triển bền vững
Hội nghị môi trường toàn cầu tại Rio de Janeiro vào tháng 6 năm 1992 đã đề xuất khái niệm phát triển bền vững, nhấn mạnh việc sử dụng hợp lý và hiệu quả các nguồn tài nguyên, đồng thời bảo vệ môi trường một cách khoa học trong quá trình phát triển kinh tế.
Theo Hội đồng Thế giới về Môi trường và Phát triển (WCED), phát triển bền vững được định nghĩa là quá trình phát triển đáp ứng nhu cầu hiện tại mà không ảnh hưởng đến khả năng của các thế hệ tương lai trong việc thỏa mãn nhu cầu của chính họ.
Phát triển bền vững là mô hình chuyển đổi tối ưu hóa lợi ích kinh tế và xã hội hiện tại mà không làm tổn hại đến tiềm năng lợi ích tương lai.
1.1.2 Khái niệm về du lịch
Trong những năm gần đây, du lịch toàn cầu đã bùng nổ mạnh mẽ, trở thành ngành kinh tế mũi nhọn của nhiều quốc gia Ngành này đóng góp đáng kể vào sự phát triển kinh tế thế giới.
Theo UNWTO, du lịch bao gồm các mối quan hệ, hiện tượng và hoạt động kinh tế phát sinh từ việc cá nhân rời khỏi nơi cư trú thường xuyên để nghỉ dưỡng, đến những địa điểm không phải là nơi làm việc của họ.
Theo Luật du lịch Việt Nam ban hành tháng 06/2005, du lịch được định nghĩa là hoạt động liên quan đến việc di chuyển của con người ra khỏi nơi cư trú thường xuyên để thỏa mãn nhu cầu tham quan, tìm hiểu, giải trí và nghỉ dưỡng trong một khoảng thời gian nhất định.
Theo Liên Hiệp Quốc, du lịch được định nghĩa là hành động di chuyển đến một địa điểm khác ngoài nơi cư trú thường xuyên, với mục đích không phải để làm nghề hay tham gia vào hoạt động kiếm tiền.
Tại hội nghị LHQ về du lịch diễn ra ở Roma, Italia từ ngày 21/8 đến 5/9/1963, các chuyên gia đã định nghĩa du lịch là sự tổng hợp của các mối quan hệ, hiện tượng và hoạt động kinh tế phát sinh từ các chuyến hành trình và lưu trú của cá nhân hoặc tập thể bên ngoài nơi ở thường xuyên hoặc quốc gia của họ, với mục đích nghỉ dưỡng, và nơi lưu trú không phải là nơi làm việc.
Theo các nhà du lịch Trung Quốc, hoạt động du lịch là sự kết hợp của nhiều mối quan hệ và hiện tượng, dựa trên sự tồn tại và phát triển kinh tế, xã hội Nó được hình thành từ các yếu tố như chủ thể du lịch, khách thể du lịch và trung gian du lịch.
Du lịch, theo định nghĩa của L.L Pirogionic (1985), là hoạt động của con người trong thời gian rỗi, bao gồm việc di chuyển và tạm trú ngoài nơi cư trú thường xuyên Mục đích của du lịch là để nghỉ ngơi, chữa bệnh, phát triển thể chất và tinh thần, cũng như nâng cao nhận thức văn hóa và thể thao Đồng thời, du lịch còn liên quan đến việc tiêu thụ các giá trị tự nhiên, kinh tế và văn hóa.
Du lịch được hiểu là hình thức di chuyển tạm thời của du khách từ vùng này sang vùng khác, hoặc từ quốc gia này sang quốc gia khác, mà không thay đổi nơi cư trú hay nơi làm việc Từ góc độ kinh tế, du lịch là một ngành dịch vụ quan trọng, phục vụ nhu cầu tham quan, giải trí và nghỉ ngơi, có thể kết hợp với các hoạt động như chữa bệnh, thể thao, nghiên cứu khoa học và nhiều nhu cầu khác.
Du lịch là một hệ thống phức tạp tương tự như các hệ thống thị trường trong nền kinh tế, bao gồm nhiều thành phần quan trọng.
Khách du lịch được hiểu là những người rời khỏi nơi cư trú của mình, bao gồm nơi ở, nơi làm việc hoặc học tập, để tham gia vào các hoạt động nghỉ ngơi, giải trí, khám phá và tham quan.
Nghỉ dưỡng và chữa bệnh trong một khoảng thời gian nhất định, có thể từ một đến nhiều ngày, là một trải nghiệm quan trọng không chỉ để thư giãn mà còn để phục hồi sức khỏe Chi tiêu cho những chuyến đi này không liên quan đến công việc hay kiếm sống, mà nhằm mục đích nâng cao chất lượng cuộc sống và cải thiện sức khỏe.
Điểm hấp dẫn là những đặc điểm vật thể hoặc văn hóa phi vật thể của một địa điểm, đáp ứng nhu cầu tò mò, thưởng ngoạn, hiểu biết, trải nghiệm và giải trí của du khách Đây là động lực chính, mặc dù không phải là duy nhất, thu hút khách du lịch đến khám phá và trải nghiệm.
- Nhà kinh doanh và cung ứng dịch vụ du lịch
- Đội ngũ lao động du lịch
1.1.4 Khái niệm phát triển du lịch bền vững