Bác cũng căn dặn chúng tôi phải cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, không được xa rời quần chúng: mình là đại biểu của các dân tộc ít người đã khổ cực nhiều rồi, nay được cách mạng, [r]
Trang 1NHỮNG MẨU CHUYỆN VỀ BÁC HỒ VỚI ĐỒNG BÀO CÁC DÂN TỘC THIỂU SỐ.
NHƯ ÁNH SÁNG MẶT TRỜI
Năm 1956, tôi được cử về Hà Nội tham gia đoàn đại biểu các dân tộc thiểu số đi thăm Trung Quốc bốn tháng Trên đường đi, tôi nghĩ bụng lần này có dịp về Hà Nội, chắc thế nào cũng được gặp Bác Hồ Về đến Hà Nội, nhiều cái vui thích, những điều tôi tự hào
và thích hơn cả là nhờ Đảng, nhờ Bác Hồ, những người Mông cơ cực như tôi mới được tới thủ đô yêu dấu của mình Thủ đô Hà Nội bây giờ thực sự là của chung các dân tộc của
cả người Mông chúng tôi
Đoàn chúng tôi sang Trung Quốc, tới nhà máy hay công xã nhân dân nào cũng thấy anh chị em công nhân và các xã viên nói đến Hồ Chủ tịch một cách kính mến Thì ra không phải chỉ tôi là người Việt Nam, người Mông, đã qua khổ ải cơ cực, được cách mạng cứu sống, mới luôn nhớ đến Bác Hồ, mà cả ở nước bạn, bà con anh em cũng kính trọng Bác Tôi càng nghĩ tới công ơn Bác và càng muốn được gặp Bác
Hết thời gian tham quan, về nước, hôm sắp sửa trở lại Đồng Văn, tôi được tin sẽ được đến thăm Bác ở Phủ Chủ tịch Tin ấy làm tôi vui như người đói được ăn, người khát được uống Tôi vui sướng như hồi nhỏ còn ở nhà, mỗi lần đi xa được về với mẹ Đêm hôm ấy tôi ngủ không yên, đợi mãi trời mới sáng Rồi chúng tôi được đưa đến Phủ Chủ tịch Bước chân lên thềm nhà cao rộng, đẹp đẽ, tôi hồi hộp vô cùng Gặp Bác, người tôi nóng ran lên vì xúc động , tôi nhìn Bác không chớp mắt Hôm ấy, tôi được tận mắt nhìn thấy Bác Bác đến với chúng tôi rất giản dị, với bộ quần áo màu gụ và đôi dép cao su đen
Bộ quần áo Bác mặc làm tôi thấy gần gũi, quen thuộc, yêu thích như bộ quần áo tà pủ người Mông của chúng tôi thường mặc Bác với người Mông gần nhau quá, tôi cứ tưởng Bác như người già đang ở trong nhà mình Bác tươi cười hỏi thăm sức khỏe mọi người, rồi Bác hỏi ngay đến đời sống và tình hình làm ăn của các dân tộc miền núi Bác hỏi:
- Đất đã cho ngô khoai tươi tốt, nuôi sống các cô, các chú, thế ngô khoai ăn xong, bây giờ các cô, các chú lấy gì mà trả lại cho đất nào?
Tất cả chúng tôi im lặng trước câu hỏi của Bác, lúng túng không biết trả lời thế nào cho phải Thấy vậy, Bác nói: “Phải chăm bón, làm cho đất tốt thì người mới no, phải cải tiến kĩ thuật” Bác cũng căn dặn chúng tôi phải cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, không được xa rời quần chúng: mình là đại biểu của các dân tộc ít người đã khổ cực nhiều rồi, nay được cách mạng, được Đảng dắt ra khỏi cuộc đời tăm tối, được quần chúng tin yêu cử ra làm việc, thì không lúc nào được rời xa quần chúng; làm cán bộ là làm đầy tớ nhân dân chứ không phải làm quan… Tôi nhớ rất kĩ lời dạy này của Bác Tôi nghĩ mình làm việc cho quần chúng thì ít, ngược lại, quần chúng có thể giúp mình nhiều Tôi nghĩ đơn giản thế này: “Giá như bây giờ mình thiếu ăn, mỗi nhà cho một ống thì thừa ăn ngay, nhưng mình bắt tay vào làm giúp quần chúng thì có được là bao !” Tôi thấy những lời Bác dạy thật chí lý, chí tình, càng áp dụng vào thực tế càng thấy thấm thía
Khi trở về Đồng Văn, tôi kể lại những điều mắt thấy tai nghe về Bác với mọi người Đây là lần đầu tiên đồng bào các dân tộc ở Đồng Văn chúng tôi được nghe chính người dân tộc mình kể chuyện về Bác Hồ, nên nói đến đâu, bà con anh em vui mừng đến đấy Có người cảm động quá ứa cả nước mắt Đồng bào chúng tôi từ đó hiểu rõ hơn về
Trang 2Bác, về Chính phủ Thấy tôi kể nhiều chuyện Bác Hồ là người thương yêu các dân tộc, chỉ bảo các dân tộc làm ăn sinh sống, mẹ tôi vẫn khuyên tôi:
- Thôi, con cứ yên tâm mà đi làm việc cho nhân dân như Cụ Hồ bảo Nhà có gì khó khăn, mẹ và em con sẽ cố gắng vượt qua
Có lời Bác dạy, lại được mẹ động viên, từ đấy trở đi, tôi không thấy lòng mình băn khoăn nữa, mặc dù hoàn cảnh gia đình tôi còn nhiều khó khăn Nhiều đêm phải đi công tác trong gió mưa lạnh buốt, nhớ những lời dạy bảo của Bác, tôi lại ấm lòng vượt qua
Năm 1958, tôi vinh hạnh được nhân dân bầu vào Quốc hội khóa II Sau kì họp thứ nhất, Bác mời những đại biểu của các dân tộc ở lại Tôi lại được gặp Bác một lần nữa Vui mừng hơn lần trước vì lần này tôi được ngồi cạnh Bác Bác quay sang hỏi chuyện tôi bằng tiếng phổ thông Thấy tôi nói được ít, Bác hỏi:
- Cháu là người dân tộc nào?
- Thưa Bác, cháu là người dân tộc Mông ạ!
Bác liền nói chuyện với tôi bằng tiếng Quan Hỏa là thứ tiếng mà tôi rất thạo Khi chúng tôi ra về, Bác không quên cho chúng tôi kẹo bánh mang về để làm quà cho người già và trẻ con
sưu tầm