Và có thể suốt đời không tìm thấy Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy Không lấy nửa của ai làm nửa của mình Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một Nên nhi[r]
Trang 1NGẬP NGỪNG
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,
Ðể lòng buồn tôi dạo khắp trong sân
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần
Tôi nói khẽ: gớm, làm sao nhớ thế!
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé
Em tôi ơi, tình có nghĩa gì đâu,
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu ?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa, Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa, Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,
Tôi sẽ trách cố nhiên nhưng rất nhẹ; Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề
Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở
Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ, Cho nghìn sau lơ lửng với nghìn xưa
Kẻ đi tìm tình yêu
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em
Chiều dần buông, thành phố vào đêm Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết Nửa của mình hay nửa của ai?
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu Không phải của mình, chẳng phải của nhau Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình
Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Trang 2Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau
Yêu
Xuân Diệu
Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu ; Người ta phụ , hoặc thờ ơ , chẳng biết Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt Tưởng trăng tàn , hoa tạ với hồn tiêu ,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu !
Yêu , là chết ở trong lòng một ít
Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt ,
Những người ai theo dõi dấu chân yêu ;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu , là chết ở trong lòng một ít
Xa Cách
Xuân Diệu
Có một bận, em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn
Em xích gần thêm một chút: anh hờn
Em ngoan-ngoãn xích gần thêm chút nữa Anh sắp giận, em mỉm cười, vội-vã
Đến kề anh, và mơn-trớn: "Em đây!" Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngay
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm
Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng
Dầu tin-tưỡng: chung một đời, một mộng
Em là em; anh vẫn cứ là anh
Có thể nào qua Vạn Lý Trường Thành Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất, Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Trang 3Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió, Anh muốn vào dò xét giấc em mơ
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ, Cũng như em giấu những điều quá thực Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai! Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng; Trong say-sưa, anh sẽ bảo em rằng :
"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"
Thêm một
Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết
Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một phiền toái thay
Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lì
Thể nào em cũng khóc
Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi
Nhận thêm một thiếp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết
Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay
Trang 4Hoa Sắc Hoa Ty-Gôn
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi, chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Giải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát, Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng
Người ây' thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng " Hoa dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng thế thôi! "
Thưở ấy nào tôi có hiểu gì
Cánh hoa tan tát của sinh ly,
Cho nên cười đáp " Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy " Đâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời gian khổ chết yêu đương Người xa xăm quá! Tôi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhộn đường
Từ đấy, thu rồi, thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ Người ấy, cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạc lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha!
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu, hoa đỏ rụng Chiều thu Gió về lạnh lẽo chân mây trắng,
Người ấy sang sông đứng ngóng đò
Trang 5Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không ?
Có thầm nghỉ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tưạ máu hồng ?
Tôi yêu em!
Tôi yêu em: đến nay chừng có thể,
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa, Hay hồn em phải gợn bóng u hoài
Tôi yêu em âm thầm không hy vọng , Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm, Cầu em được người tình như tôi đã yêu em
BÀI THƠ TÌNH CUỐI
Em yêu anh bằng tình yêu thứ nhất
Đấy phải rồi chỉ một anh mà thôi
Trong đêm khuya trăn trở giấc mơ đời Làm sao ngủ anh sợ mình đánh mất
Thư em viết em yêu anh rất thật
Nhưng ngại ngần nên không dám gởi đi
Cứ băn khăn như lo lắng điều gì
Nên giữ mãi bài thơ màu mực tím
Em yêu anh ,phải rồi tình thứ nhất
Vụng dại nhiều nên chẳng nói thành câu Hoa tím rơi con nước chảy qua cầu
Anh hạnh phúc với những niềm vui sướng
Có ai hiểu một mùa thu đến muộn
Cơn gió làm hiu hắt cánh hoa rơi
Chiếc lá xanh hôm ấy đã úa rồi
Anh đọc lại lá thứ lần thứ nhất
Xưa vẫn tưởng tình yêu luôn chân thật Lòng tôn thờ trìu mến biết là bao
Có ngờ đâu âm ỉ vết thương đau
Thương dĩ vãng lòng đau như tự xé
Đêm hôm nay trăng khuyết buồn cô lẻ Trái tim này nào tìm được người ơi
Đã cho em nên anh đánh mất rồi
Anh đọc lại lá thư buồn ray rứt
Trang 6Anh đọc lại lá thứ tình thứ nhất