Bồ là rượu ngọt trong bình Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo Nhìn bồ đôi mắt trong veo Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang Bồ[r]
Trang 110 ĐIỀU VỢ DẶN
Làm trai cho đáng nên trai
Mười điều vợ dặn không sai một điều.
Thứ nhất, chớ có nhậu nhiều
Đúng năm rưỡi chiều thì phải hồi gia.
Thứ hai, không được lân la
Mấy nơi thư giãn massa, mass gần.
Thứ ba, cứ mỗi cuối tuần Đưa vợ đi sắm áo quần thời trang Thứ tư, tiền thưởng, tiền lương
Nhận về nộp đủ vợ thương nhất đời.
Thứ năm, vợ có lắm lời Cũng phải vui vẻ mà ngồi lắng nghe.
Thứ sáu, tiền để đổi xe Sắm vàng cho vợ để khoe xóm giềng.
Thứ bảy, thì phải thật siêng
Giúp vợ chợ búa, nấu cơm giặt đồ.
Thứ tám, không được có bồ
Không được tơ tưởng mấy cô chân dài
Thứ chín, không được bạc bài
Không chơi đề đóm có ngày tan gia Thứ mười, không được bê tha
Việc nước chịu tất, việc nhà đảm đang.
Mười điều vợ dặn rõ ràng
Nếu không thực hiện lỡ làng đời trai
Trang 2Vợ là ngân khố QUỐC GIA
Hầu con từ thủa còn thơ
Hầu vợ đến thủa phơ phơ mái đầuMuốn cho vợ khỏi cầu nhàu
Bếp- dọn sạch bếp, nhà - lau sạch nhà
Sinh nhật phải nhớ tặng quà
Nấu ăn ngày 8 tháng 3 khỏi bàn
Vợ ngủ phải nhớ buông màn
Ngày hè quạt mát, đông sang đắp mền
Vợ giận thì phải cười duyên
Vợ vui mới được luyên thuyên hát hò
Đêm ngủ vợ ngáy o o
"Mình cứ thoải mái ngáy cho vui nhà"
Đi chợ vợ thích ăn quà
"Mình xơi cho đã về nhà đỡ cơm"
Chở vợ thì lái cho ngon
Trang 3Mắt luôn nhìn thẳng chớ dòm ngó ngang
Đi đâu báo cáo đàng hoàng
Vợ khen chồng tớ rât ngoan thì mừng
Vợ là mẹ các con taThường kêu bà xã , hiệu là phu nhân
Vợ là tổng hợp :Bạn thânThủ trưởng , bảo mẫu, tình nhân mẹ hiền
Vợ là ngân khố kho tiềnGởi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao laĐôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà
Vợ là âm nhạc, thi caVừa là cô giáo vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư ?
Cá ương không muối, chồng hư cãi vờ (vợ)
Trang 4Lời ước nhân ngày 8/3
Đến ngày mồng tám tháng ba
Thì tôi lại ước em là… đàn ông
Ước em đôi má phai hồng
Đôi môi phai thắm, lại không… điệu đà
Ước em… duyên bớt mặn mà
Đừng đằm thắm quá, người ta yêu thầm!
Ước em, bỗng cũng… “hâm hâm”
Tự nhiên quên mất… cầm nhầm tay tôi!
Nhìn những vẻ ngậm ngùi trong ánh mắt,
Của đoàn người chen lấn đứng mua hoa,
Thương cánh đàn ông trong đó có cả ta
Đang xớn xác chọn mua quà “kính biếu”.
Trong phút chốc “mạnh” bỗng thành ra “yếu” Chỉ biết phục tùng mà không hiểu tại sao
Chẳng phân biệt sang hèn sướng khổ thấp cao, Đều hỉ hả lao vào cơn vấn nạn.
Trang 5Như những con suối khô oằn mình trong mùa cạn, Chưa hết tháng 10 nhoằng cái tới tháng 3,
Nỗi khổ này thượng đế mới sinh ra
Chắc để thử chúng ta, ôi phái mạnh!!!
Ta sống mãi trong niềm kiêu hãnh,
Của ngàn năm lịch sử đứng sau lưng,
Nơi phái mạnh ta thủa ấy chưa từng:
Dọn dẹp, thổi cơm, quét nhà, đong gạo.
Nào đâu sáng thanh bình bên tờ báo,
Nhâm nhi trà ta dạo chút tin nhanh.
Đâu những đêm gió mát trăng lành,
Ta tiên tửu để dành cho họ dọn.
Đâu những trận cầu khuya ta thức trọn,
Tụ tập anh em ta cổ vũ hét hò,
Đâu những hôm ta oai vệ ra trò,
Chỉ đạo chống tay hô quét này dọn nọ,
Để đến giờ đây một mình ta lọ mọ,
Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu…?!?
Trang 6Mong ngày xưa trở lại chắc cịn lâu,
Và mãi mãi chẳng thể nào thay đổi,
Khi phái yếu họ đã thành một khối
Cũng lập ra hiệp hội, cũng liên đồn,
Họ lập ra ngày kỉ niệm liên hồn
Hịng bắt những anh hùng phải lao tâm khổ tứ.
Họ quên hết rằng phái ta trong quá khứ
Họ luơn phải yêu chiều thách kẹo dám ra oai Hỡi Adam ngài cĩ biết chăng ngài?
Khi quân tử bị chân dài khuất phục,
Khi dọn dẹp phải cười như hạnh phúc,
Khi vinh quang là lục cục chảo niêu,
Hỡi tháng 3 ngày 8 đáng yêu…
VỢ VÀ BỒ
Bồ là phở nĩng tuyệt vời
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình
Trang 7Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo
Nhìn bồ đôi mắt trong veo
Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ giỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh
Một mai hết sạch sành sanh
Bồ đi vợ lại đón anh về nhà
Bồ là lều, vợ là nhà
Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia
Vợ là cơm nguội của ta
Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng
Lấy vợ
1.
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ non
Ra đường ai biết cháu hay con
Trang 8Nhí nha nhí nhảnh đòi vàng bạc
Bán cả bàn thờ sắm phấn son.
2.
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ già
Ra đường ai biết chị hay bà
Sanh hai ba lượt mình teo nhếch
Má hóp, xương lòi, ốm như ma.
3.
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ lùn
Chồng cao vợ thấp khó đi chung
Giữa đường vợ muốn bàn câu chuyện Chồng phải quỳ bên tiếp chuyện cùng.
4.
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ cao
Tay chân lẵng khoẵng, tướng quều quào Rủi khi đau bụng đi cầu cá
Lớ ngớ quều quào, lọt xuống ao.
Trang 9Lấy vợ nên kiêng lấy vợ ù
Đêm nằm ôm vợ, ngỡ ôm lu
Rủi khi bả mớ đè lên bụng
Dẹp xác ông chồng khóc hu hu.
6.
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ ròm
Người toàn xương xẩu, làm sao ôm? Thuốc tàu, thuốc bắc, cao hổ cốt Uống cả trăm ly vẫn ốm nhom.
7.
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ ghen
Áo quần khi xé rách teng beng
Rủi hôm cao hứng chồng về trễ
Bể chén, bể ly, bể cái đèn.
8.
Lấy vợ nên kiêng vợ sún răng
Giận con lè lưỡi tựa bà chằng
Trang 10Tiệc tùng rủi gặp bò xào giấm
Mắc nghẹn có ngày té ngã lăn.
9.
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ hô
Hàm răng lởm chởm nói bô bô
Rủi khi bả giận ôm chồng cắn
Đổ máu phu quân chạy thấy mồ.
10.
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ giàu
Ra đường thiên hạ bảo trèo cao
Về nhà bị vợ đì giặt áo
Mất mặt trượng phu đấng anh hào.
11.
Lấy vợ nên kiêng lấy vợ nghèo
Ông bà cha mẹ khó ăn theo
Cày sáng cày khuya mà vẫn nợ Tội đàn con nhỏ đói leo nheo.
Trang 11Lấy vợ nên kiêng vợ ngáy to
Đêm nào đi ngủ cũng khò khò
Tội đức lang quân nằm kế cạnh Mất ngủ lâu ngày chắc phát ho
Vợ là
Hôm nay ngày 8/3
Không biết định nghĩa vợ là gì đây?
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ nên Ông
Nhiều anh vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những nguồn thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy.
Trang 13Nhiều anh dám bảo Vợ không là gì? Khoan, khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là cát-sét, Vợ là ti vi
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, Vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là nội lực làm nên cơ đồ.
Trang 14Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa chiều nắng ai lường được đâu
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh.
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian…
Từ khi lấy vợ
Bẩm sinh ta đã hiền lành!
Từ khi lấy vợ trở thành hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây ngô!
Trang 15Sau khi xuất giá thành cô " xếp sòng " Suốt ngày oán trách với chồng
Lúc xưa thì vậy , giờ không còn gì Cái hôm mà nàng vu quy
Biết ta sẽ bị nàng đì lai rai
Khổ thân cho kiếp con trai
Một lần lấy vợ bằng hai lần tù
Lưng thì mỗi ngày mỗi gù
Cày ba bốn job để bù nàng tiêu
Ngày xưa thì giống Triển Chiêu
Nay thì tựa tựa lão tiều phu già
Ngày xưa mỗi tuần tặng quà
Bởi vì stock đang đà đi lên
Ngày nay stock lênh đênh
Thua ba bốn vố , buồn tênh mặt mày Lương bổng không đủ trải bày
Tiền đâu quà cáp như ngày xa xưa
Ngày trước nàng dạ nàng thưa
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh
Anh tưởng hoa nở trên cành
Bao giờ cũng đẹp tươi xanh bốn mùa
Trang 16Lời nói không mất tiền mua
Nên anh ngọt lại cho vừa lòng nhau
Bây giờ chẳng hiểu gì đâu
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm Còn mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái , ta câm mấy ngày
Việc nhà nàng chẳng chịu hay
Shopping một bận , bảy hôm mới về
Nhà thì đang ở nhà thuê
Phòng ốc chật hẹp , bốn bề ngổn ngang
Muốn tìm đôi vớ mà mang
Phải mất cả tiếng bươi ngang đồ nàng
Ngày ngày đọc báo thời trang
Hể ra mốt mới , nàng mang về liền
Nàng rất có khiếu xài tiền
Nàng mà đã thích , mua liền chẳng tha
Tuần sau mốt mới khác ra
Mốt mới tuần trước lau nhà chẳng thương Ngày xưa đón nàng ở trường
Nàng hối về gấp kẻo chừng mẹ trông
Ngày nay về ở với chồng
Trang 17Mặc kệ chồng ngóng , chồng trông , chồng chờ Còn nàng thì cứ hững hờ
Nàng nói sáu rưởi , mười giờ chưa xong
Suốt ngày đi chơi lòng vòng
Đêm về ra bệnh , bảo chồng đấm lưng
Quanh năm nàng bệnh chừng chừng
Phải mua đồ bổ về chưng cho nàng
Đi bác sĩ , mua thuốc thang
Cũng không chữa hết bệnh nàng hay la
Khi ta làm hết việc nhà
Tự nhiên nàng khỏe tức là ngủ ngon
Lúc nghĩ tới chuyện có con
Nàng hứ một cái , chẳng còn thiết tha
Ra đường thấy vợ người ta
Về nhà thấy vợ tu cha cho rồi
Nhưng lỡ ăn kiếp ở đời
Cắn răng chịu đựng , chờ thời đổi thay
Biết đâu sẽ có một ngày
Ta có cơ hội giãi bày vợ hay
May ra vợ có nương tay
Ta mới sống trọn kiếp này dài lâu
Trang 18Làm chồng phải nhớ đến câu :
" Nhất vợ nhì trời " , ng ẩu phanh thây ( ! )
Vợ ơi là vợ
Vợ không có công sinh ra ta, nhưng có công nuôi dưỡng và
dậy dỗ ta nên người»
(Khuyết danh)
Chồng than:
Chiều chiều bìm bịp kêu chiều Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi Ban ngày làm việc tả tơi Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường Nằm chung thì bảo chật giường Nằm riêng lại bảo tơ vương con nào
Lãng mạn thì bảo tào lao Đứng đắn lại bảo người sao hửng hờ
Khù khờ thì bảo giai tơ Khôn lanh thì bảo hái mơ bao lần
Cả đời cứ mãi phân vân
Trang 19Tơ lòng con gái biết mần sao đây.
Sợ Vợ
Dù không sinh đẻ ra ta
Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao
Khi ta đau ốm xanh xao
Vợ lo chăm soc hồng hào khoẻ ngay
Sợ ta đi trật đường rầy
Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà
Khi ta tán tỉnh ba hoa
Vợ liền "quát nạt "để mà răn đe Lời vợ dạy phải lắng nghe
Mai sau "khôn lớn "mà khoe mọi người
Nói ra xin hãy chớ cười
Trang 20Một đừng mơ mộng Thơ - Trăng Đụng xe thi sĩ gẫy răng u đầu
Hai đừng giữ ống nghe lâu
Gái tơ õng ẹo ghẹo đầu dây kia
Ba đừng ghé quán rượu bia
Bốc men tơ tưởng nọ kia khó lường Bốn đừng mua báo dọc đường Bìa in hoa hậu soi gương liếc cười Năm đừng liến láo con ngươi
Đồng nghiệp váy ngắn ẹo người đi qua
Sáu đừng hoang phí thời gian
Ngồi lâu trộm nghiá cô hàng càfé Bảy đừng thấy phở mà mê
Bột ngọt loét dạ lại chê cơm nhà Tám đừng hò hát lang thang
Tiếp viên ca sĩ giả ma hớp hồn Chín đừng dạo bước hoàng hôn Công viên hoa lá cô hồn rủ rê
Mười đừng ghé rạp xi nê
Tivi nhà sẵn, lẹ về coi phim
Rõ chưa? ( vợ hét đứng tim )
Trang 21Đừng hòng tưởng bở như chim sổ lồng
Mười đừng nhắc lại cho thông
Nếu không tui quyết nhốt ông ở nhà
Vợ người trông tợ trăng rằm tiên nga
Vợ ta nói mãi chẳng tha
Mèo tơ e ấp, nết na dịu dàng
Vợ ta đi tướng hai hàng Mèo tơ đi tướng sàng sàng thấy mê
Vợ ta hay mắng hay chê
Mèo tơ âu yếm cận kề sáng hôm
Trang 22Vợ mình, mình sợ mới khôn
Vợ người mà sợ có hôm què giò !
Vợ ta, ta sợ chẳng lo
Vợ người mà sợ , đồ bò đồ trâu !!
12 ñieàu lợi ích do vợ đem lại
1/ Vợ dạy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả) 2/ Vợ dạy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt
(để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe (không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với bạn).
4/ Vợ dạy cho ta sự tế nhị (không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).
5/ Vợ dạy cho ta sự lễ phép
(đi thưa, về trình).
6/ Vợ dạy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)
Trang 237/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta
(làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa,
mang vác khi theo nàng mua sắm) 8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự (chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho).
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính (ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc
dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu (thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ …)
11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do
(nay không còn nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh
(muốn chết nhưng vẫn phải cứ sống).
Vợ và bồ
Bồ là phở nóng tuyệt vời
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Trang 24Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo
Nhìn bồ đơi mắt trong veo
Trơng vợ đơi mắt ngĩ theo gườm gườm
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ dỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy cịn tiền Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh
Một mai hết sạch sành sanh
Bồ đi vợ lại đĩn anh về nhà
Vợ là cơm nguội của ta Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng !
9 điều thương vợ
Mơt thương đơi má của nàng,
Xoa tồn mỹ phẫm anh tàn tháng lương Hai thương giọng ngọt như đường, Nàng xin mơt tiếng vua nhường mất ngơi.
Ba thương đo đỏ đơi mơi, Anh khơng chạm đđược sợ trơi son nàng Bốn thương mười ngĩn thiên đàng,
Trang 25Bảy thương cái mặt chằm chằm,
Địi mua mơt cái áo đầm mới vui.
Tám thương mái tĩc buơng xuơi,
Làm anh điêu đứng bởi mùi dầu thơm.
Chín thương nàng biêt nấu cơm,
Ba năm một mĩn anh rịm như ma
(Viết theo bài “Chân quê” của cụ NGUYỄN BÍNH, mong cụ
tha thứ lỗi)
“Chân quê”
Hơm qua em ở tỉnh về Gặp em ở giữa con đê đầu làng
Kìa kìa váy ngắn “lộ hàng”
Giĩ bay lấp lửng đã làm khổ tơi.
Em đeo chiếc áo hai dây
Trang 26Cái lưng để lộ ghẻ đầy nám đen.
Lặng thinh khỏi mích lòng em
Cầu mong em hãy giữ nguyên quê mùa.
Hoa cau nở giữa vườn cau Thầy me thường bảo nghèo giàu giữ quê.
Em từ thành phố trở về Hương đồng gió nội bây giờ tìm đâu!?
Vợ ta - Vợ người
Trăm năm trong cõi người ta
Chồng hay so sánh vợ ta, vợ người
Vợ ta nhiều nói, ít cười
Vợ người ít nói, cười tươi suốt ngày.
Vợ ta giống chiếc cối xay
Vợ người yểu điệu, mảnh mai, dịu dàng!
Vợ ta nhìn muốn xâm xoàng
Vợ người nhìn muốn mò sang “bợ” về!
Trang 27Nói ra sợ mấy anh cười
Vợ ta xấu nết, xấu người do ta!
Làm chồng hiểu biết sâu xa
Vợ ta sẽ đẹp bằng ba vợ người!
Vợ ơi chồng hỡi!Vợ ơi !
Người vợ vô tư
Hồi kia khi mới quen chàng
Trăm công nghìn việc có nàng là xong
Từ khi xuất giá theo chồng
Kệ thây người đợi, người mong, người chờ
Nàng vô tư đến hững hờ Điểm trang bảy rưỡi, chín giờ chưa xong
Ban ngày dạo chợ thong dong
Ban đêm nhức mỏi bắt chồng đấm lưng Quanh năm nàng mệt vô chừng
Phải mua gà ác về chưng cho nàng
Đi bắt mạch hốt thuốc thang
Cũng không trị được bịnh nàng lê la!
Trang 28Khi chồng làm gọn việc nhà Nàng liền khỏe mạnh, thật là ngộ ghê!
Bởi chưng trót lỡ lời thề Nên đành cam chịu hết bề kêu ca Giờ đây thấm thía hiểu ra Lấy vợ như thế, tu cha cho rồi!!!?
Có một bác nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng, nội dung như sau:
"Đám ruộng hai bờ ở đầu hông Lâu ngày không cấy vẫn để không Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt Nhờ người cày hộ có được không?"
Ông chồng đọc xong trả lời:
"Đám ruộng hai bờ là của ông Cho dù không cấy vẫn để không Mùa này không cấy chờ mùa khác Nhờ người cày hộ chết với ông"
Đọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng lòng quá nên gởi thơ
tiếp:
Trang 29"Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công "
Ông chồng hồi đáp:
"Biết là ruộng lâu ngày trống không
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có biết không ?"
Bà vợ rằng:
"Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng Ông về vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công"
Chồng tiếp bực mình:
"Này này ông nói có nghe không Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông Khi nào ông rảnh ông gieo giống Còn không kẻ khác cấm cho trồng "
Bà vợ chịu không nổi gửi tiếp :