Yêu nhau chẳng lấy được nhau Con lợn bỏ đói buồng cau bỏ già.. Bao giờ sum họp một nhà Con lợn lại béo, cau già lại non Chém cha cái nước sông Bờ Nghĩ rằng báng nước, ai ngờ báng con Giư
Trang 1Chương II
Trào lộng của tình yêu và hôn nhân
Yêu nhau xé lụa may quần
Ghét nhau kể nợ kể nần nhau ra
Ù ỳ cút kít
Xay lúa lấy gạo ăn mai
Có một thợ cấy với hai thợ cày
Thợ cấy mà lấy thợ cày
Ðể cho thợ mạ khóc ngày khóc đêm!
Hỡi người quần trắng dây lưng thao!
Cha mẹ thế nào, ăn mặc giàu sang?
Hay là anh buôn bán ngoài đàng
Mượn đầu heo nấu cháo nổi màng màng dễ coi? Mình nói dối ta mình hãy còn son,
Ta đi qua ngõ thấy con mình bò
Con mình những trấu cùng tro
Ta đi xách nước rửa cho con mình
Mình nói dối ta mình chửa có chồng
Ta đi qua ngõ mình bồng con ra
Con mình khéo giống con ta
Con mình bảy rưỡi, con ta ba phần
Thương em anh biết để đâu?
Ðể vào tay áo, lâu lâu lại dòm
Người yêu ta để trên cơi
Nắp vàng đậy lại để nơi gương thờ,
Ðêm qua ba bốn lần mơ
Chiêm bao thì thấy, dậy rờ thì không!
Mấy lời em nói
Anh hong khói để bền
Dẫu trăm năm nữa không quên lời nào!
Ba năm ăn ở trên thuyền
Bởi anh hàng muối cho nên mặn mà
Xuống thuyền dịp bảy dịp ba
Trách anh hàng trứng cho ra đôi lòng
Muốn ăn cơm trắng cá kho
Trốn cha trốn mẹ xuống đò cùng anh!
Trăng rằm đã tỏ lại tròn
Củ lang đất cát đã ngon lại bùi
Em gặp anh đây đã khoẻ lại vui
Tam tứ sầu giải hết, mặt tươi như thường
Trang 2Gái phải hơi trai như thài lài gặp cứt chó Trai phải hơi gái như cò bợ gặp trời mưa Yêu nhau thì ném bã trầu
Ghét nhau ném đá vỡ đầu nhau ra
Yêu nhau chẳng lấy được nhau
Con lợn bỏ đói buồng cau bỏ già
Bao giờ sum họp một nhà
Con lợn lại béo, cau già lại non
Chém cha cái nước sông Bờ
Nghĩ rằng báng nước, ai ngờ báng con
Giường rộng thì ghé lưng vào
Nghìn năm ai có tơ hào đến ai!
Ðứng xa ngỡ hoa thiên lý tây
Vượt hồ sang hái, phải cây muội nồi!
Bắc thang lên hỏi ông trời
Bắt ông Nguyệt Lão đánh mười cẳng tay Ðánh thôi lại trói vào cây
Hỏi ông Nguyêt Lão: nào dây tơ hồng?
Nào dây xe bắc xe đông
Nào dây xe vợ xe chồng người ta?
ông vụng xe tôi phải lấy vợ già
Tôi thì đốt cửa đốt nhà ông đi!
Bao giờ cho chuối có cành
Cho sung có nụ cho hành có hoa
Bao giờ chạch đẻ ngọn đa
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình
Bao giờ cây cải làm đình
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta
Vô duyên mới lấy chồng khòm
Mai sau nó chết, cái hòm khum khum
Có phúc lấy được vợ già
Sạch cửa sạch cửa sạch nhà lại ngọt cơm canh
Vô phúc lấy phải trẻ ranh
Nó ăn nó bỏ tan tành nó đi
Mạ úa cây lúa chóng xanh
Nạ dòng chóng đẻ, sao anh hững hờ?
Ði đâu mà chẳng lấy chồng
Người ta lấy hết chổng mông mà gào
Gào rằng : đất hỡi trời ơi!
Sao không thí bỏ cho tôi chút chồng?
ông trời ngoảnh cổ liền trông:
- Mày hay kén chọn, ông không cho mày!
Trang 3Chàng về thiếp cũng xin về
Chàng về Hồ Bắc, thiếp về Hồ Tây
Chàng bao nhiêu tuổi năm nay?
Chàng rằng mười tám, thiếp rầy bốn ba
Mồ cha đứa chê thiếp già
Thiếp còn gánh nổi một và trăm kim
Trăm chiếc kim đổi lấy lạng vàng
Mua gương Tư Mã để thiếp với chàng soi chung Chàng về sắm sửa loan phòng
Thiếp xin điểm phấn tô hồng thiếp theo
Cưới em có một tiền hai
Có dăm sợi bún có vài hạt xôi
Họ hàng ăn uống xong rồi
Tôi xin cái chão tôi lôi nó về
Cưới nàng anh toan dẫn voi
Anh sợ quốc cấm nên voi không bàn!
Dẫn trâu, sợ họ máu hàn,
Dẫn bò, sợ họ nhà nàng co gân
Miễn là có thú bốn chân
Dẫn con chuột béo mời dân mời làng
- Chàng dẫn thế, em lấy làn sang,
Nỡ nào em lại phá ngang như là
Người ta thách lợn thách gà
Nhà em thách cưới một nhà khoai lang:
Củ to thì để mời làng,
Còn như củ nhỏ, họ hàng ăn chơi
Bao nhiêu củ mẻ chàng ơi,
Ðể cho con trẻ ăn chơi giữ nhà
Bao nhiêu củ rím, củ hà
Ðể cho con lợn con gà nó ăn
Em là con gái nhà giàu
Mẹ cha thách cưới ra màu xinh sao
Cưới em trăm tấm lụa đào,
Một trăm hòn ngọc, hai mươi tám ông sao trên trời Tráp tròn dẫn đủ trăm đôi,
ống thuốc bằng bạc, ống vôi bằng vàng
Sắm xe tứ mã đem sang
Ðể quan viên họ nhà nàng đưa dâu
Ba trăm nón Nghệ đội đầu
Mỗi người một cái quạt Tàu thật xinh
Anh về sắm nhiễu Nghi Ðình
May chăn cho rộng, ta mình đắp chung
Cưới em chín chĩnh mật ong
Mười cót xôi trắng, mười nong xôi vò
Cưới em tám vạn trâu bò
Bảy vạn dê lợn, chín vò rượu tăm
Lá đa mặt nguyệt hôm rằm
Răng nanh thằng Cuội, râu cằm Thiên Lôi
Gan ruồi mỡ muỗi cho tươi
Trang 4Xin chàng chín chục con dơi góa chồng
Thách thế mới thỏa tấm lòng
Chàng mà lo được, thiếp thời theo chân Ðương khi lửa tắt cơm sôi
Lợn kêu con khóc, chồng đòi tòm tem
Chồng còng lấy vợ cũng còng
Nằm phản thì chặt, nằm nong thì vừa!
Làm trai cho đáng nên trai
Ăn cơm với vợ lại nài vét niêu
Lỗ mũi mười tám gánh lông
Chồng yêu chồng bảo: râu rồng trời cho! Nằm ngủ thì ngáy o o
Chồng yêu chồng bảo: ngáy cho vui nhà!
Ði chợ thì hay ăn quà
Chồng yêu chồng bảo: về nhà đỡ cơm!
Trên đầu những rác cùng rơm,
Chồng yêu chồng bảo: hoa thơm rắc đầu!
Bà già ra chợ cầu Ðông
Xem một quẻ bói: lấy chồng lợi chăng?
Thầy bói gieo quẻ nói rằng:
Lợi thì có lợi nhưng răng không còn!
Bồng bồng cõng chồng đi chơi
Cõng đến chỗ lội đánh rơi mất chồng
Hỡi ông cụ lão kia ơi
Cho tôi mượn cái gầu sòng
Tôi tát nước cạn cho chồng tôi lên!
Gái một con trông mòn con mắt,
Gái hai con, con mắt liếc ngang
Ba con cổ ngẳng răng vàng
Bốn con, quần áo đi ngang khét mù
Năm con tóc rối tổ cu
Sáu con yếm trụt, váy dù vặn ngang
Chồng hen lại lấy vợ hen
Ðêm nằm cò cử như kèn thổi đôi
Ba đồng một chục đàn ông
Ta bỏ vào lồng ta xách ta chơi
Chúng chị là hòn đá tảng trên trời
Các em chuột nhắt cứ đòi lung lay
Cha đời chuột nhắt chúng bay
Hòn đá tảng mà rớt xuống thì mày gãy xương! Thương em một nỗi thật thà
Ðêm nằm thì cởi váy ra gối đầu
Trang 5Những người phinh phính mặt mo
Chân đi chữ bát, ai cho không thèm
Ba cô đội gạo lên chùa
Một cô yếm thắm bỏ bùa cho sư
Sư về sư ốm tương tư
ốm lăn ốm lóc cho sư trọc đầu
Ai làm cho dạ sư sầu,
Cho ruột sư héo như bầu đứt dây?